Đọt Chuối Non |
- Tết
- Bạn đã tăng tiến đến đâu ?
- Hồn Tết
- 62,2% ý kiến bầu chọn hoa Sen làm Quốc hoa
- Quốc phục: có giải pháp, thiếu quyết định
- Đường lưỡi bò và ‘chuẩn mực kép’ của Trung Quốc
| Posted: 30 Jan 2011 01:07 PM PST
Chào các bạn, Tết đã gần kề. Mình mới làm một file PPS về Tết và các phong tục Tết để chia sẻ với các bạn. Nhạc nền là bản Xuân Miền Nam của Văn Phụng, do Hà Phương và Diệp Thanh Thanh trình bày. Chúc các bạn một mùa xuân an hòa. Túy-Phượng Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||
| Posted: 30 Jan 2011 01:05 PM PST Chào các bạn, May mắn thay, ta không phải mất công thế. Ta chỉ cần đo một chuyện duy nhất: Tĩnh lặng. Chỉ cần biết tâm ta tĩnh lặng được đến mức nào là đủ. Người càng tĩnh lặng thì đương nhiên là càng khiêm tốn, thành thật, nhân ái, ít tham ít sân ít si… Tĩnh lặng là thước đo khá chính xác cho tất cả mọi điều khác của ta. Chúng ta có thể có một trắc nghiệm đơn giản với các câu hỏi sau đây: • Bạn có bực mình hay buồn rầu khi bị người ta phê phán chửi bới, chỉ trích không? Các bạn, trong trắc nghiệm này chúng ta không có "đúng" và "sai". Chúng ta không quan tâm ai đúng ai sai, hoặc bạn đúng hay bạn sai. Chúng ta chỉ quan tâm vào một điều duy nhất: "Trái tim bạn có bị xung động không?" Nếu trái tim không bị xung động với một số vấn đề, nhưng vẫn bị xung động với một số vấn đề khác, tức là mức độ tăng tiến của bạn nằm ở chỗ phân chia 2 loại vấn đề nói trên. Và chỉ số xung động của bạn thường đúng cho tất cả mọi thứ khác. Ví du: Nếu bạn thỉnh thoảng vẫn nói chuyện thiếu thành thật với bạn bè, thì tim bạn sẽ luôn luôn bị xung động vì một số vấn đề. Khi ta nói dối, tâm ta không thể tĩnh lặng. Hay khi ta ức hiếp người nghèo, tâm ta không thể tĩnh lặng. Tĩnh lặng là một món quà danh riêng cho các trái tim trong sáng, không làm điều giả hoặc ác. Cho nên, nếu bạn để ý đến tâm bạn thường xuyên, rất dễ để bạn nhận ra là bạn đã tăng tiến trong đời sống nội tâm đến mức nào, công lực của bạn đã tăng đến hạng nào… Nếu hôm nay bạn vẫn bực tức và chửi thề như hai năm về trước, thì bạn chưa hề đi được một bước nào sau hai năm. Giản dị có thế. Chúng ta cần phải kiểm soát tâm ta hàng ngày như thế, thì ta mới có thể tăng tiến trong tu tập được. Chúc các bạn một ngày tăng tiến. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||
| Posted: 30 Jan 2011 01:04 PM PST
Ảnh ” Cột nêu & đâm trâu trong lễ hội Tây Nguyên” Cái lạnh của thiên nhiên Tháng Giêng, chính là thông điệp của Cha Trời, mẹ Đất gửi đến con người rằng mùa đông đã qua và xuân đang đến đấy. Không khí se se mà vẫn nắng, vẫn gió của cao nguyên , thường khiến người ta về đêm hoài niệm. Tôi cũng để tâm trí mình lang thang trò chuyện với ký ức về những cái tết một thuở xa xôi… Trước tiên là về cái tết của các tộc ngưòi Tây Nguyên . Thực ra người Tây Nguyên chúng tôi đã từng không có Tết nguyên đán như người miền xuôi. Tuy nhiên, sau khi thu hoạch mùa màng xong, nhà nhà lần lượt tổ chức lễ ăn cơm mới, kéo dài thành " mùa ăn năm uống tháng" , cho đến tận khi dọn rẫy chuẩn bị cho mưa xuống, sản xuất vụ mùa sau. Hoặc vào dịp cuối năm cũ hay đầu năm mới, các buôn, bon, kon, plei thường có lễ cúng bến nước ( cúng giọt nước, uống nước giọt…). Là lễ tạ ơn thần bến nước đã phù hộ cho cả cộng đồng, nên thường tổ chức rất lớn. Điều đặc biệt là vào dịp này,cả làng thường phải sửa sang sạch sẽ trong nhà, ngoài buôn và ở bến nước. Sau đó là vui chung. Đây là hai lễ nghi được xếp trong những lễ quan trọng đối với cộng đồng các tộc ngưòi Tây Nguyên . Thường cũng vào dịp cuối hoặc đầu năm. Nên có thể coi đó là " Tết " ở Tây Nguyên thì cũng được. Những lễ này ở Tây Nguyên bao giờ cũng thành hội, vì đây là thời điểm no đủ, lại có âm thanh của cồng chiêng, có con vật hiến sinh cho các thần linh, thì chắc chắn có có ẩm thực, có sự gặp gỡ, giao lưu giữa nhà này nhà khác, dòng họ này với dòng họ kia, làng này với làng nọ.., nên rất vui. Bây giờ thì… Nhà nước cũng khuyến khích người Tây Nguyên ăn Tết Nguyên Đán đấy. Nhưng không phải ở nơi nào cũng có điều kiện. Hình như ký ức đưa tôi đi xa quá nên lại có thêm một nỗi tiếc nuối nữa: Trước đây, như đã nói ở trên, cuối năm cả buôn Êđê dọn vệ sinh bến nước, rồi cúng Yang, cùng chung vui. Bây giờ, có lần mới đây tôi đến bến nước một buôn ngay nội thành Buôn Ma Thuột, bến xưa thì còn đó ( phải có cây to, có ống nước…) nhưng ngập ngụa đủ loại rác. Tôi hỏi, bà con nói lâu rồi không dọn vệ sinh nên dơ thế. Cũng phải thôi, vì thay đổi tín ngưỡng hết rồi, hàng chục năm nay, vào mỗi cuối năm, có còn ai cúng yang nữa đâu mà dọn bến nước? Vậy là không chỉ mất đi một lễ hội cộng đồng, mà còn mất cả một sinh hoạt vốn rất nhân văn của người Êđê nữa…Đó cũng là một trong những nét tiêu biểu đã từng có của " Không gian văn hóa cồng chiêng" đấy chứ ! Ký ức còn đưa tôi về một thời khốn khó, nhưng sống vẫn rất yêu thương. Để tôi nhớ : Ngày mới tập kết ra Bắc, những cán bộ dân tộc miền Nam ( cả Tây Nguyên lẫn Khơmer Nam Bộ ) đều ở tập trung tại Gia Thượng Gia Lâm ( Hà Nội) . Hồi đó hòa bình mới lập lại chừng một vài năm (1955, 1956 ). Tôi còn nhỏ lắm, ở An toàn khu về Hà Nội vài tháng, mẹ đưa đến ở với ba tại trường. Vô lớp một, học chung với những cán bộ tập kết, họ lớn tuổi tuổi quá, mấy ngày đầu, tôi toàn trốn dưới gầm bàn, thày gọi mới chịu chui ra. Ba tôi ( lúc đó là hiệu trưởng nhà trường) kể lại rằng : Tết Nguyên Đán đến, thương những cán bộ miền Nam xa quê, Bác Hồ dặn Ban giám hiệu khuyến khích bà con tổ chức các lễ hội của cộng đồng cho đỡ nhớ nhà. Có năm tỉnh nào đó biếu, Bác cho đem cả con nai đến để cho trường ăn Tết. Ba tôi đưa xuống nhà bếp nấu một nồi cháo thật to cả trường đều được ăn. Tôi nhớ một việc : mấy ngày Tết, ba tôi thường đi từ " chi " tộc người này sang tộc người khác. Đến đâu cũng được mời uống rượu cần, ăn các món ăn dân tộc. Ngày nào ba cũng bị say, phải có các chú dìu về. Say đến nỗi mọi người bỏ cả thịt heo vô túi áo veston cũng không biết, làm mẹ tôi phải giặt rất kỹ mới khỏi bị chuột cắn. Mẹ giận mọi người đùa ác là tất nhiên. Mãi mấy chục năm sau này, sưu tầm văn hóa dân gian, tôi mới biết tập quán chia sẻ trong mọi lễ hội của các tộc người Tây Nguyên : đến dự lễ rồi, ai cũng có một rẻo thịt để mang về. Những ấn tượng sâu đậm trong mọi cuộc vui mà bây giờ gọi là lễ hội truyền thống ( uống rượu cần, đánh ching chêng, nhất là hát múa dân gian) của các tộc người diễn ra suốt mấy ngày Tết trong trường, còn đọng lại mãi trong ký ức. Tôi biết đến dù kê của người Khemer, kể khan của Êđê, múa trống Chăm Hroaih, xoang arap Jrai…ngay từ khi ấy đấy chứ. Được vài tết như thế, cho đến khi người ta khởi xướng việc cấm cúng bái mê tín dị đoan thì phải bỏ. ( Cúng Yang cũng xếp vào mê tín mà). Một thứ thuộc về Tết trong những năm chống Mỹ mà tôi khó quên nữa là : vài ba tháng trước Tết, nhà nhà nhịn miệng, dồn phiếu thịt để thuê người gói vài chiếc bánh chưng và tối giao thừa có mâm cúng ông bà. Hoặc lo tích trữ đường, trứng, may lắm như diễn viên chúng tôi có thêm vài chục trứng vịt, để đến tết đi thuê làm bánh quy gai, quy xốp. Có được thùng bánh mời bạn bè là sang lắm. Nếu không thì chỉ có hộp mứt thập cẩm nhỏ trong chiếc túi hàng Tết tiêu chuẩn theo số nhân khẩu trong gia đình thôi. Hồi đó, cứ gần đến Tết là các đoàn nghệ thuật chúng tôi lên đường đi phục vụ bộ đội hoặc miền núi. Thường thì kịp về sát tết. Nhưng có một năm, Đoàn Ca múa Tây Nguyên phải ở lại phục vụ tết ở Sơn La một tuần. Đêm đêm đi diễn về, nhất là đêm giao thừa, nghe tiếng chày giã giò, giã bánh dày và pháo nổ, bọn con gái đứa nào cũng dấm dứt chui vào chăn khóc. Không dám để lãnh đạo biết đâu, bị phê bình nặng lắm đấy. Năm ấy người yêu ( là ông xã tôi bây giờ) mua cho nhà một cành đào. Nhưng đến tận lúc tôi từ Tây Bắc về tới nhà ( qua tết chừng 5 ngày), hoa mới nở. Mẹ tôi cứ trêu " khéo mua hoa thế " Khoảng 5 -10 năm gần đây, tôi dường như mất cảm giác về tết . Nhà tôi cũng chẳng còn cảnh chiều hai tám tết vo gạo gói bánh chưng và đêm cắt cử thay nhau thức canh lửa, trẻ con háo hức dậy sớm chờ nhận chiếc bánh nhỏ nữa. Hình ảnh mẹ con quây quần bên chảo sên mứt cũng không còn. Bây giờ có tiền là có tất cả. Mọi thứ đều đến chợ, hoặc siêu thị mua, từ giò lụa chả quế thì đến bánh chưng…. Kinh tế thị trường, và đời sống công nghiệp đã làm cho cái tết mất dần hồn dân tộc đi , thiếu hẳn không khí ấm cùng , xum họp của gia đình. Ngày ba mẹ còn, gia đình chúng tôi có lệ, năm nào trước giao thừa con cháu cũng tụ tập về nhà, quây quần cùng ăn bữa cơm cuối năm. Đó là lúc ba tôi nghe con cháu kể những công việc làm được và không được trong năm. " Đứa" nào đưa bạn trai, bạn gái về ra mắt, ông sẽ hỏi han tỷ mỷ tình cảm của hai người. Với riêng tôi, ông luôn có câu hỏi " có sáng tác bài hát gì mới không con" . Ông mất, anh hai duy trì được vài năm rồi thôi, nhà nào biết nhà ấy. Gia đình lớn là vậy, tuy nhiên, việc xum họp của mỗi gia đình nhỏ vẫn rất được coi trọng. Tôi thật sự sốc, khi có một năm con rể lớn của tôi không ở nhà ăn tết với vợ con, mà leo đỉnh Sa Pa cùng bạn bè, rồi đêm giao thừa ở đó gọi điện về chúc tết ba má và vợ con.…Nhưng rồi mãi cũng phải quen, nhất là khi các con gái lập gia đình hết cả, tết phải làm nghĩa vụ với nhà chồng… Cứ như mong muốn của nhiều người lứa tuổi chúng tôi thì sự quây quần trong dịp tết của mỗi gia đình, vẫn là điều đáng trân trọng nhất trong tập quán Phương Đông. Đặc biệt là nếu trong nhà còn có người cao tuổi. Tuy vậy, cũng phải biết chấp nhận hoàn cảnh thôi. Lớp trẻ bây giờ có nhiều sự lựa chọn khác, theo chúng là thú vị hơn. Chưa kể là nghĩa vụ đối với gia đình chồng, gia đình vợ….. và cũng còn phải tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa, không chỉ là vấn đề kinh tế hay ý thức đâu. Dân gian hiện đại chả có câu " bố mẹ mồ côi con" là gì. … Vài năm gần đây nhà chúng tôi thường tụ hội sau tết, cùng nhau đi chơi đâu đó. Như thế vừa không nhất thiết phải có mặt đầy đủ tối giao thừa, mà vẫn cùng nhau sum họp được. Còn nói đến "ăn tết" sao cho có văn hóa, văn minh mà vẫn còn tình cảm ấm áp, là khó lắm, phải tùy vào hoàn cảnh của mỗi gia đình là chính. Là " mua vui một vài trống canh" vậy, nhân Tết đến, Xuân Tân Mão về, xin được gửi tới bạn bè những lời chúc may mắn và tốt lành nhất. Cầu các vị yang linh thiêng của người Tây Nguyên, phù trợ cho đất nước thanh bình, nhà nhà chỉ gặp toàn những điều tốt đẹp nhất .
Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||
| 62,2% ý kiến bầu chọn hoa Sen làm Quốc hoa Posted: 30 Jan 2011 01:03 PM PST (Dân trí) – Đó là kết quả cuộc bình chọn Quốc hoa tại triển lãm Hoa xuân 2011 vừa được công bố tối 29/1. Cùng đó, theo kết quả thăm dò ý kiến bạn đọc trên báo điện tử Dân trí đã có 79% ý kiến thống nhất lựa chọn Sen hồng làm Quốc hoa. >> "Tôi bầu chọn hoa sen làm Quốc hoa" >> "Chọn Hoa Sen làm Quốc hoa phù hợp với văn hóa và lịch sử"
Tối 29/1, BTC cuộc bình chọn Quốc hoa đã công bố kết quả trưng cầu ý kiến người dân, ý kiến thu thập được tại Hội chợ Hoa xuân 2011 tổ chức tại triển lãm Vân Hồ (Hà Nội). Hoa Sen nhận được sự ủng hộ với số lượng bình chọn áp đảo. Hoa hậu Mai Phương Thuý trong đêm công bố kết quả bình chọn Quốc hoa Cụ thể, theo kết quả lấy ý kiến tại các cuộc hội thảo, các cuộc thăm dò… hoa Sen được lựa chọn nhiều nhất, với số phiếu bầu chọn lên đến 46,9%. Cuộc triển làm Hoa xuân 2011 (25-30/1) có tới 62,2% ý kiến lựa chọn hoa Sen làm Quốc hoa. Theo kết quả thăm dò ý kiến bạn đọc trên báo điện tử Dân trí có tới 79% ý kiến thống nhất lựa chọn Sen hồng làm Quốc hoa của Việt Nam. Tại buổi lễ, Thứ trưởng Bộ VH-TT-DL Lê Tiến Thọ, Chủ tịch Hội đồng tư vấn cuộc bầu chọn Quốc hoa và Quốc phục cho biết, trong thời gian sắp tới sẽ tổ chức những cuộc triển lãm tại khu vực miền Trung và miền Nam nhằm lấy thêm ý kiến đóng góp của quần chúng nhân dân để sớm vinh danh Quốc hoa. Song song với các cuộc triển lãm, người dân còn có thể tham gia bầu chọn qua mạng www.quochoavietnam.com.vn sẽ được khởi động trong thời gian sắp tới. Cuộc bầu chọn Quốc hoa được khởi động từ tháng 4/2010, khi Bộ VH-TT-DL xây dựng đề án bầu chọn Quốc hoa đại diện cho Việt Nam. Trải qua nhiều cuộc hội thảo, lấy ý kiến người dân qua mạng internet, tại các trường đại học, cùng đông đảo người dân Thủ đô qua nhiều hình thức, hoa Sen là loại hoa nhận được nhiều phiếu bầu chọn nhất so với một số loại hoa cũng được coi là biểu tượng của Việt Nam như hoa Lúa, hoa Tre, hoa Mai, hoa Đào. Kết quả thăm dò ý kiến bạn đọc trên báo điện tử Dân trí. (Cập nhật từ ngày 20/1 đến ngày 29/1/2011) Có mặt tại đêm hội Hoa Sen Việt Nam, rất nhiều chuyên gia nghiên cứu văn hóa đều ủng hộ phương án lựa chọn hoa Sen hồng làm Quốc hoa của Việt Nam. Theo các chuyên gia, hoa Sen là loại hoa gần gũi với đời sống người dân, được trồng lâu đời và đi vào đời sống văn học, âm nhạc Việt Nam. Ở cuộc triển lãm lễ hội Hoa xuân 2011, BTC đã dành ra một diện tích lớn để trưng bày hoa Sen, cùng nhiều loại hình nghệ thuật miêu tả hoa Sen như các bức ảnh, tranh sơn mài… Tất cả đều nhận được sự chú ý đông đảo của khán giả đến xem triển lãm. Trong đêm Hội hoa Sen, khán giả tiếp tục được thưởng thức Nhã nhạc cung đình Huế, tôn vinh nét đẹp của hoa Sen, những bài hát sáng tác liên quan đến hoa Sen, trình diễn trang phục áo dài với hoa Sen. Dưới đây là một số hình ảnh tại triển lãm Hoa xuân và đêm hội Hoa Sen Việt Nam: Bài và ảnh: Ngọc Cương Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||
| Quốc phục: có giải pháp, thiếu quyết định Posted: 30 Jan 2011 01:02 PM PST Tôn vinh ẩm thực hay cổ súy nhậu nhẹt?
Phóng viên: - Dư luận đang nóng lên về chuyện nên chọn Quốc hoa, Quốc phục, Quốc tửu như thế nào. Là một nhà thiết kế áo dài nổi tiếng, anh có quan tâm đến những ý kiến xung quanh việc Quốc phục thời gian qua không? NTK Sĩ Hoàng: - Không phải đợi đến bây giờ tôi mới nghĩ đến chuyện chọn Quốc phục. Bản thân tôi đã chủ động trong việc thiết kế những đề xuất về bộ Quốc phục cách đây hơn 10 năm. Người chia sẻ điều này với tôi rõ nhất là Đại sứ VN tại Singapore, ông Nguyễn Trung Thành. Ông là vị Đại sứ VN đầu tiên mặc Quốc phục VN để trình Quốc thư khi nhận nhiệm kỳ mới của mình. Những khi có dịp công tác vào Sài Gòn trước đây hoặc khi có dịp nghỉ phép về VN khi đã nhận nhiệm vụ Đại sứ VN tại tại Singapore, khi gặp nhau, câu chuyện của chúng tôi cũng chỉ xoay quanh đề tài Quốc phục của VN. Tại những sự kiện ngoại giao quốc tế luôn có các buổi gala dinner và họ luôn yêu cầu các vị khách mặc Quốc phục của mình mà mình gần như không có. Về trách nhiệm của một người làm nghề, không phải vì tôi làm áo dài nên muốn ai cũng mặc áo dài thương hiệu Sĩ Hoàng mà đây là chuyện ý thức về văn hoá mặc truyền thống của người VN. Trong lĩnh vực đối ngoại, trên thế giới người ta rất xem trọng vấn đề này. Nhưng trong suốt thời gian ấy tôi cũng không thấy ai nhắc nhở hay phản hồi về chuyện chọn Quốc phục nên có lúc tôi cho rằng mình đã nghĩ đến chuyện này quá sớm hay thời điểm không phù hợp chăng? Những hội nghị APEC hay ASEM thường thường tổ chức ở nước nào thì sẽ mặc trang phục của nước đó như quà tặng cho các vị nguyên thủ. Những lúc đó tôi cũng muốn được tham gia nhưng không biết kêu ở đâu hay nói thế nào vì không khéo người ta nghĩ tôi thế này thế khác. Bây giờ, khi chuyện Quốc phục rộ lên thì tôi lại cảm thấy bình thản, không hào hứng nữa. Cách đây vài ngày khi được mời tham dự vào một buổi thảo luận về chuyện chọn Quốc phục tôi đã rơi vào tâm lý rằng có khi ngồi bàn rồi cũng chẳng đi đến đâu. Vì điều quan trọng ở đây không phải là tìm ra một mẫu, cũng không phải chuyện tìm ra chất liệu cho tương xứng mà vấn đề đó phải là một chủ trương được quy thành luật của Nhà nước, một văn bản chính thức của Vụ Lễ tân. Nói chung đó phải là một quy định như việc học sinh hay người đi làm phải mặc đồng phục chứ không phải là quy định nhất thời cho một sự kiện nào rằng ta phải mặc cái áo cho tương xứng rồi làm cho xong chuyện. Chính vì thế tôi rơi vào tâm trạng chờ xem sao. Ở đây có một điều lạ là trong đời sống bình thường của người dân họ rất có ý thức về chuyện mặc Quốc phục. Ví dụ như trong lễ đính hôn của một người nam và người nữ trước sự chứng kiến của dòng tộc, trước bàn thờ tổ tiên họ luôn có ý thức mặc Quốc phục. Ngay cả những cô dâu Việt khi lấy chồng nước ngoài cũng có ý thức mặc Áo dài khăn đóng. Trong khi đó ở một tầm vĩ mô thì chúng ta dường như còn e ngại chuyện gì đó. Tôi chỉ nhận thấy rằng những gì được gọi là giá trị truyền thống, là tinh hoa của dân tộc, của đất nước về văn hoá, nghệ thuật, lịch sử lại được giữ trong dân tốt hơn.
- Anh cho rằng bàn đến chuyện chọn Quốc phục bây giờ đã là muộn? - Hơn 10 năm trước tôi cũng đã đề nghị chuyện chọn Áo dài làm Quốc phục và người biết rất rõ điều đó là Đại sứ VN tại Singapore. Tôi nhớ trước lúc trình Quốc thư lên Thủ tướng Singapore, anh Thành đã gọi điện cho tôi hỏi cách mặc có gì sơ suất không. Sau đó anh có kể cho tôi rằng anh cảm thấy rất tự hào vì Thủ tướng Singapore xúc động khi một Đại sứ của VN mặc quốc phục VN để trình Quốc thư. Nghe anh kể mà ở ngồi ở VN tôi cũng rưng rưng. - Vậy trong trường hợp đã chọn được Quốc phục rồi và các NTK được huy động tham gia thiết kế thì anh có tham gia? - Với trách nhiệm của một công dân thì tôi sẵn sàng tham dự. Nhưng đó là khi không còn bàn cãi về chuyện nên hay không Áo dài và vấn đề còn lại chỉ là chọn kiểu gì thôi thì tôi sẽ tham gia. Mà nếu còn lời ra tiếng vào rằng thôi, thời đại này còn mặc Áo dài thì thôi. Vì nhiều khi cái tâm, cái lòng của nhiều người rất muốn nhưng chỉ cần có một người phá một câu là dẹp luôn. Mà ở đây chúng ta hay gặp chuyện đó lắm. - Anh thấy việc chọn Quốc phục có ý nghĩa như thế nào? - Tôi nghĩ khi đã là thế giới phẳng, đã hội nhập rồi thì cái chúng ta phải cần giữ là đừng để hoà tan. Một trong những điều để giữ cho chúng ta không bị hoà tan chính là văn hoá mà ở đây Áo dài đã trở thành biểu tượng của văn hoá rồi chứ không còn là điều gì chung chung nữa. - Tôi nghĩ nó cần dung hoà giữa yếu tố truyền thống và hiện đại. Bản thân tôi cũng có mấy bộ áo dài để mặc trong những sự kiện như vậy. Hiện tôi cũng đã thiết kế ra những bộ kiểu Áo dài nhưng kỹ thuật được dựng theo kiểu dựng của áo vest. Kiểu áo vest khắc phục được nhiều ưu điểm của người mặc mà các vị quan chức thì bụng hơi to, người đậm. Áo dài kiểu này vẫn rất lịch sự và rất đẹp dù dáng người thế nào. Trông vừa có chất VN mà lại mang tính hội nhập. Điều này tôi thay đổi, điều chỉnh không phải là tuỳ tiện. Nhìn vào lịch sử phát triển của Áo dài VN, nó luôn vận động theo từng thời đại khác nhau để phù hợp với thói quen sử dụng và thẩm mỹ thời đại. Từ áo dài tứ thân, áo dài ngũ thân, áo dài Le-mur, áo dài Lê Phổ đến áo dài Hip-pi, áo dài thổ cẩm, áo dài vẽ… Chính vì sự vận động đó mà áo dài vẫn còn đến bây giờ vẫn được mặc cho đến thế kỷ 21 này dù ở các nước xung quanh có các trang phục truyền thống như Hanbok của Hàn Quốc hay Ki-mô-no của Nhật đã ít được mặc hơn. Giá trị của áo dài là giữ truyền thống nhưng vận động theo từng thời đại khác nhau. Dường như chúng ta đã có giải pháp rồi, chỉ còn việc quyết định thế nào thôi. Áo dài Sĩ Hoàng xuất hiện ở nhiều cuộc thi hoa hậu và các dịp lễ quan trọng
Hạnh Phương Filed under: Giáo dục, Văn Hóa Tagged: Giáo dục, Văn Hóa | |||||
| Đường lưỡi bò và ‘chuẩn mực kép’ của Trung Quốc Posted: 30 Jan 2011 01:01 PM PST Cập nhật lúc 30/01/2011 06:01:00 AM (GMT+7)
Đường yêu sách vô lý Đường “lưỡi bò”, “chữ U” hay “đứt đoạn”… là những cách gọi khác nhau mà các học giả trên thế giới dùng để chỉ yêu sách của Trung Quốc đối với 80% diện tích của Biển Đông, được vẽ sát vào bờ của các quốc gia ven Biển Đông như Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Brunei, Philippines. Đường yêu sách này ban đầu có 11 đoạn, do chính quyền Trung Quốc (Quốc dân Đảng) vẽ ra vào năm 1947 và sau đó được CHND Trung Hoa tiếp tục sử dụng nhưng có sửa đổi (bỏ bớt hai đoạn trong vịnh Bắc Bộ nên chỉ còn lại 9 đoạn). Công hàm của Trung Quốc đệ trình lên Ủy ban Liên hợp quốc về thềm lục địa mở rộng ngày 7/5/2009 có lẽ là văn bản đầu tiên trong hơn 60 năm qua, thể hiện quan điểm chính thức của Trung Quốc về ý nghĩa pháp lý quốc tế của đường yêu sách 9 đoạn và cũng là lần đầu tiên mà Trung Quốc chính thức công bố sơ đồ đường yêu sách này với thế giới. Ngoại trừ các học giả Trung Quốc, tất cả các học giả nước ngoài đều chỉ rõ, đường lưỡi bò của Trung Quốc hoàn toàn không có cơ sở pháp lý, lịch sử và thực tiễn. Vùng nước trong “đường lưỡi bò” chiếm 80% diện tích Biển Ðông mà Trung Quốc cho là “vùng nước lịch sử” là không thể chấp nhận được. Cộng đồng quốc tế chưa bao giờ ghi nhận một yêu sách như vậy và sẽ không chấp nhận một vùng biển lớn nhất nhì thế giới thuộc về quyền tài phán của một nước. Thậm chí, Indonesia, một nước không hề dính líu đến tranh chấp Biển Đông cũng phải chính thức gửi công hàm phản đối “đường lưỡi bò”, cho rằng bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn của Trung Quốc là “rõ ràng không có căn cứ pháp lý quốc tế và đi ngược lại với các quy định của Công ước Luật biển 1982″. Thế giới sẽ nghĩ gì về hành động vừa qua của Trung Quốc trong khi mới tháng 10/2010, nước này cùng ASEAN đã long trọng “cam kết triển khai đầy đủ và hiệu quả Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và hướng tới thông qua bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) trên cơ sở đồng thuận, qua đó góp phần vào hòa bình, ổn định và hợp tác trong khu vực”? Đáng nói hơn, động thái này xảy ra chỉ vài ngày trước khi cuộc họp cấp ngoại trưởng Trung Quốc – ASEAN để kỷ niệm 20 năm hợp tác. Khoảng cách giữa mỹ từ và hành động thực tế Đây không phải là lần đầu tiên, cường quốc đang lên tại khu vực “nói vậy mà không làm vậy”. Nhiều năm qua, sự trỗi dậy Trung Quốc đi liền với mối lo ngại về cái gọi là “mối đe dọa Trung Quốc” trong cộng đồng quốc tế. Cho rằng thế giới đang hiểu nhầm mình, Trung Quốc bằng nhiều cách thức, khi lặng lẽ, lúc ồn ào, cố gắng làm an lòng phần còn lại của thế giới về một chiến lược phát triển hòa bình của nước này. Tranh thủ mọi cơ hội, mọi diễn dàn, khu vực và quốc tế, người Trung Quốc đang tỏ ra muốn “minh bạch hóa” chiến lược phát triển, nhất là các chính sách an ninh gắn với sự đầu tư ngày càng lớn cho quân sự. Những cụm từ “phát triển hài hòa”, “phát triển chung”, “an ninh chung”, “hợp tác”, “đối tác bình đẳng”, “tin cậy lẫn nhau”, “đối tác có trách nhiệm”… thường xuyên xuất hiện trên cửa miệng của giới lãnh đạo Trung Quốc. Khẩu hiệu hòa bình và chống bá quyền được giới chức Trung Quốc tận dụng mọi cơ hội phô diễn. Khi Biển Đông nóng lên, những phát ngôn mang tính trấn an như thế của lãnh đạo Trung Quốc càng xuất hiện với tần suất dày đặc, nhất là tại các diễn đàn khu vực, nơi các nước láng giềng chia sẻ mối lo về an ninh khu vực. Còn nhớ, năm ngoái, nhân vật thứ 3 của giới quốc phòng Trung Quốc, Trung tướng Mã Hiểu Thiên, Phó Tổng Tham mưu trưởng quân đội đã hai lần trấn an đại diện các quốc gia Đông Nam Á và nước lớn, rằng “quân đội Trung Quốc không đe dọa an ninh nước nào”. “Sự phát triển năng lực của quân đội quốc gia Trung Quốc không nhằm thách thức, đe dọa hay xâm lược quốc gia nào mà trước hết và trên hết là để đảm bảo an ninh của Trung Quốc”, ông Mã Hiểu Thiên nói. “Duy trì an ninh trong khu vực là lợi ích và bổn phận của Trung Quốc”… “Trung Quốc không bao giờ nhắm tới bá quyền, ngay cả khi mạnh hơn”. Cố gắng thuyết phục thế giới hiểu đúng về Trung Quốc và tham vọng phát triển của nước này, nhấn mạnh xây dựng quan hệ đối tác thực sự dựa trên sự hiểu biết và tin cậy lẫn nhau, thế nhưng, hành động của Trung Quốc, nhất là liên quan đến Biển Đông lại buộc thế giới đặt những dấu hỏi nghi ngờ. Những lời trấn an của lãnh đạo Trung Quốc không thể an lòng thế giới, nhất là khu vực, khi những hành động của giới chức nước này lại “một mình một lối”. Từ đường ranh giới chữ U đòi chủ quyền trên Biển Đông tham lam “lờ đi những giới hạn luật pháp được quy định bởi Công ước Luật biển Quốc tế 1982″ (nhận xét của PGS Peter A. Dutton, Viện Nghiên cứu Hàng hải, trường Cao đẳng Hải chiến Hoa Kỳ) đến những hoạt động thực tế mang tính hiếu chiến trên Biển Đông, Trung Quốc đã phá vỡ cam kết “giữ nguyên trạng”, “không làm căng thẳng tình hình” mà nước này đã ký năm 2002 với các quốc gia ASEAN trong Tuyên bố về các nguyên tắc ứng xử trên Biển Đông (DOC). Kể từ giữa năm 2009, Trung Quốc liên tục “gây chuyện”, với từng nước riêng rẽ liên quan đến tranh chấp, trực tiếp và gián tiếp, và với cả khu vực. Xây dựng đơn vị hành chính, đơn phương cấm đánh bắt cá, bắt giữ và đòi tiền chuộc với các tàu cá của các quốc gia Đông Nam Á, va chạm với tàu Mỹ, xây dựng cơ sở hải quân khổng lồ ở đảo Hải Nam, tổ chức tàu tuần tra, tập trận không quân và hải quân trong khu vực tranh chấp… là những bước leo thang của Trung Quốc trong việc làm căng thẳng tình hình Biển Đông. Vậy mà, trong cuộc họp báo trước hội nghị Côn Minh, Đại sứ Trung Quốc tại ASEAN Đồng Hiểu Linh còn cảnh báo: Việc làm nóng lên và phức tạp hóa vấn đề Biển Đông sẽ ảnh hưởng xấu đến quan hệ giữa Trung Quốc và ASEAN! Có vẻ như, cái gọi là “cam kết”, “hợp tác”, “không đe dọa”… đã được Trung Quốc tự định chuẩn theo cách hiểu của riêng mình. “Phương cách đơn phương Trung Quốc” không chỉ được áp dụng trong giải thích luật biển quốc tế, mà trong những thuật ngữ hoa mỹ nước này dùng để dựng hình tượng về mình cũng như mô tả về quan hệ tốt đẹp với láng giềng. Thay vì dùng lời nói thuyết phục thế giới và khu vực “hiểu đúng” về Trung Quốc với tư cách “cổ đông có trách nhiệm” trong cộng đồng quốc tế, có lẽ, đến lúc Trung Quốc dựng hình tượng ấy bằng hành động cụ thể, trước hết và trên hết bằng việc minh bạch hóa vấn đề an ninh Biển Đông với hành động thiện chí và xây dựng thực sự. Và thay vì sử dụng phương cách Trung Quốc để rồi trách thế giới hiểu nhầm mình, Trung Quốc cần thực sự áp dụng phương cách và chuẩn mực quốc tế trong hành xử, để làm thế giới tin. Việc Cục Đo đạc và Bản đồ Trung Quốc đưa đường lưỡi bò vào bản đồ trực tuyến vào lúc này chỉ làm cho tình hình trên Biển Đông thêm phức tạp, đi ngược lại xu thế và nỗ lực của các nước trong khu vực cũng như cộng đồng quốc tế muốn tìm kiếm một giải pháp ổn định lâu dài cho những tranh chấp Biển Đông. Các vấn đề trên Biển Đông cần được các nước trong khu vực, trên tinh thần tôn trọng chủ quyền và lợi ích chính đáng của nhau, tuân thủ luật pháp quốc tế, tìm ra một giải pháp công bằng mà các bên có thể chấp nhận được. Trường Minh – Hoàng Phương Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment