Đọt Chuối Non |
- Clair de Lune – Debussy
- Không thoải mái khi ngồi trong một nhóm?
- 12 năm đến trường bằng tay
- Thách thức cho ban lãnh đạo mới
- Mỹ-Trung: Nhìn xa trông rộng, tránh thế long hổ tương tranh
| Posted: 16 Jan 2011 01:07 PM PST Claude-Achille Debussy (1862 – 1918) làm một nhạc sĩ Pháp hàng đầu trong trường phái ấn tượng cận hiện đại, và là người có ảnh hưởng hàng đầu trên âm nhạc Âu châu vào đầu thế kỷ 20. Ông được phong Chevalier de la Légion d’honneur (Kỹ sĩ Đoàn quân Danh dự) năm 1903. Sau đây ta có Clair de Line (Ánh Trăng) của Debussy qua (1) piano độc tấu, (2) tiếng violin của David Oistrakh (1908-1974), thiên tài Ukraine về violin, và (3) tiếng guitar cổ điển của John Williams và Julian Bream. Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Không thoải mái khi ngồi trong một nhóm? Posted: 16 Jan 2011 01:05 PM PST Chào các bạn, Người ta có thể đoán vài lý do như di truyền, thói quen trong đời sống, các chuyện đã gặp phải trong đời, v.v… Dù là lý do gì thì hiện tượng chung là người gặp SA thường hay lo lắng là người khác sẽ phán đoán phê phán mình, họ có thể nói mình ngu, sai, tồi. Cảm giác này còn tăng mạnh hơn khi ngồi chung với những người không phải là bạn rất thân của mình, những người thuộc văn hóa khác (như người nước ngoài hay khác tôn giáo, khác chủng tộc). Và đối với sinh viên du học thì có cơ hội cho SA tăng cao thêm vì phải ngồi chung với các bạn bè khác văn hóa với mình hàng ngày. Dù sao đi nữa thì đó cũng chi là một hiện tượng trong đầu mình—lo lắng quá đáng. Sự thật thì chẳng ai phán đoán phê phán mình như mình nghĩ cả. Phần lớn chỉ toàn là tưởng tượng trong đầu mình. Muốn vượt qua SA, bạn cần phải thay đồi tư duy một chút, và cố gắng thực hiện một vài điều giản dị khi ngồi trong một nhóm. 1. Đừng tự ngắm mình cả ngày Không nên ngồi trước gương ngắm mình cả ngày như cô công chúa ỏng ẹo. Tối ngày cứ lo "Chúng nó nghĩ gì về mình. Chúng nó có chê mình dốt không?" Tức là ngắm mình trong gương cả ngày. Thói quen rất xấu. Nếu bạn cứ lo là người ta "nghĩ gì về mình", tức là cái tôi của bạn quá lớn trong đời bạn, cứ lo lắng về "tôi tôi tôi". 2. Tập trung tư duy vào mọi người Thay vì cứ nghĩ về mình và lo sợ mọi người phê phán mình thế nào thì thực tập: "Tôi muốn tìm thấy cô này có gì hay, có gì thú vị, có gì giỏi, có tâm sự vui buồn gì…" Chăm chú quan sát và lắng nghe mọi người với mục đích duy nhất là tìm ra cái hay, cái đẹp, cái thú vị của họ. Đừng chăm chú quan sát với thái độ phê phán hằn học—tên này xạo quá, tên này kiêu căng quá… Quan sát lắng nghe với thái độ người bước trong rừng tìm hoa đẹp, có đủ mọi thứ gai góc cỏ rác chung quanh nhưng không hề quan tâm đến chúng và cặp mắt chỉ đảo quanh liên tục tìm hoa đẹp. Thái độ quan sát và lắng nghe như thế tự nó tỏa ra một aura (vùng năng lượng ) làm cho người ta cảm thấy ấm áp khi có mặt mình. Nụ cười là mặt trời mọc trên mặt mình. Không bao giờ sợ dư thừa. Các bạn có thấy các ảnh người mẫu chụp quảng cáo không? 10 tấm ảnh thì hết 9 tấm rưỡi là có nụ cười. Tại sao? 4. Lâu lâu hỏi một câu về điều gì đó mình nghe mà không hiểu Hỏi luôn luôn được mọi người cảm kích vì: • hỏi chứng tỏ là mình đang chăm chú nghe, và Chỉ có vậy thôi. Thực hành bốn điều giản dị này hàng ngày bạn sẽ thấy là SA của bạn biến đi rất nhanh, và bạn cũng trưởng thành rất nhanh bên trong. Chú ý bí quyết chính: Thay vì cứ chú trọng vào cái tôi của mình và lo lắng mọi người sẽ phê phán mình như thế nào, thì ta thay đổi tư duy, chú trọng vào sự tìm kiếm cái hay cái đẹp của người khác khi ngồi nói chuyện với nhau. Chỉ là một sự thay đổi hướng nhìn giản dị. Ngoài ra, nói chuyện thường xuyên trên các diễn dàn Internet, cũng với một thái độ tìm cái hay cái đẹp của người khác để ngưỡng mộ, là cách tiện nhất để chiến thắng SA hàng ngày. Chúc các bạn một ngày thoải mái. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Posted: 16 Jan 2011 01:04 PM PST
(Dân trí) – Đôi chân bị liệt không thể đi lại được, nhưng ham chữ nên suốt 12 năm qua, Sùng A Đế đã "bò" đến trường đi học bằng chính đôi tay của mình. Nghị lực phi thường của cậu học trò nghèo nơi miền sơn cước đã khiến nhiều người phải khâm phục. >> 9 năm đến trường trên đôi chân của bạn
Đó là trường hợp của Sùng A Đế, ở bản Suối Hộc, xã Trung Lý, huyện vùng cao Mường Lát, tỉnh Thanh Hóa. Suốt 12 năm học qua, hình ảnh cậu học trò Sùng A Đế đến trường bằng chính đôi tay của mình đã khiến nhiều người cảm phục. Trong chuyến công tác cuối năm lên huyện vùng cao Mường Lát, chúng tôi có dịp ghé thăm gia đình cậu học trò đặc biệt Sùng A Đế, học sinh lớp 12, Trung tâm giáo dục thường xuyên huyện Mường Lát. Ngôi nhà nhỏ của gia đình Sùng A Đế nằm chênh vênh bên sườn đồi, nơi đây, điều kiện địa hình, đi lại khó khăn nên hầu hết trẻ em chỉ học hết lớp 5 là ở nhà theo bố mẹ lên nương làm rẫy hay vào rừng hái măng, chặt củi về bán kiếm tiền mưa sinh. Nhưng có một cậu bé vốn bị liệt cả đôi chân từ nhỏ, nhưng hàng ngày vẫn tự "bò" đến trường bằng chính đôi tay của mình. Hiện nay Sùng A Đế ấy đã học đến lớp 12, ở Trung tâm Giáo dục thường xuyên huyện Mường Lát. Năm 1993, khi vừa mới lọt lòng mẹ, do bị ảnh hưởng chất độc da cam từ người bố, nên cơ thể Đế không bình thường, càng lớn lên thì hai chân teo tóp dần rồi liệt hẳn. Rất may đôi tay và các bộ phận khác trên cơ thể em vẫn phát triển bình thường và việc di chuyển của em hoàn toàn phụ thuộc vào đôi tay. Đôi chân bị tật đi lại khó khăn nên Đế không thể lên nương, lên rẫy cùng bố mẹ được mà chỉ trông nhà và làm những việc nhẹ trong gia đình. Hàng ngày nhìn những bạn bè cùng trang lứa trong bản đến trường đã thôi thúc niềm đam mê học chữ trong Đế. Vì điều kiện còn nhiều khó khăn, nhà xa trường, trong khi đó bản thân em lại bị dị tật nên lúc đầu bố mẹ Đế không cho đi học. Nhưng niềm đam mê học cái chữ đã thôi thúc trong mình, Đế quyết định xin bố mẹ cho đi học. Suốt 12 năm qua, đôi tay cũng đã chai sần đi cùng năm tháng để đổi lấy cái chữ. Hàng ngày bố mẹ phải lên nương làm rẫy không thể ở bên chăm sóc chỉ vài tháng mới đến thăm một lần và mang tiền để Sùng A Đế mua gạo và sách vở… Rồi hành trình đi tìm cái chữ cũng trở nên vất vả hơn khi Sùng A Đế phải rời bản ra Trung tâm xã, cách nhà gần 30km để trọ học cấp 2. Không còn cách nào khác, bố Sùng A Đế lại vào rừng chặt luồng về dựng lán trọ học gần trường để con trai theo đuổi ước mơ của mình. Dù đi lại vất vả nhưng chưa bao giờ Đế tỏ ra nản chí. Sùng A Đế tâm sự: "Ở bản ít người học lên cao lắm. Em bị tật nguyền như thế này không làm được việc gì thì phải học lấy cái chữ để sau này đỡ khổ thôi". Những tháng ngày vất vả cứ dần trôi qua, cậu học trò người Mông Sùng A Đế cũng học hết cấp 2. không chịu lùi bước trước những khó khăn vất vả trong cuộc sống và sinh hoạt. Đế vẫn quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình và lại tiếp tục lên huyện học cấp 3 tại Trung tâm giáo dục thường xuyên huyện Mường Lát. Từ ngày lên huyện học, cách xa nhà hơn 60km, đường sá đi lại khó khăn nên bố mẹ cũng ít có điều kiện lên thăm hơn. Trong quá trình học tập tại đây nhờ sự giúp đỡ của thầy cô, bạn bè và mỗi tháng Sùng A Đế được nhận trợ cấp 140.000đ nên cũng đỡ vất vả cực khổ hơn. Ông Trần Văn Liêm, Giám đốc Trung tâm giáo dục thường xuyên huyện Mường Lát cho biết: "Trường hợp em Đế rất đặc biệt, gia đình ở xa em lại bị tật nguyền, nhưng em lại là trường hợp học sinh rất chăm ngoan học tập. Hoàn cảnh gia đình em Đế rất khó khăn, Nhà trường cũng thường xuyên động viên để em có thể theo học hết lớp 12". Duy Tuyên – Đông Phát Filed under: Chứng Nhân Tagged: Chứng Nhân | ||
| Thách thức cho ban lãnh đạo mới Posted: 16 Jan 2011 01:01 PM PST Trong khi Đại hội Đảng XI đang diễn ra tại Hà Nội, giới chuyên gia nói nhiều về các thách thức kinh tế mà một ban lãnh đạo mới sẽ phải tập trung đối phó. Đài BBC nói chuyện với Tiến sỹ Nguyễn Minh Phong từ Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tệ-Xã hội Hà Nội, một trong những người đã đóng góp nhiều ý kiến cho Đảng trong thời gian vừa qua. TS Nguyễn Minh Phong: Thực ra trong các dự thảo Cương lĩnh, Báo cáo Chính trị và Chiến lược Kinh tế trình Đại hội Đảng, các thách thức đặt ra cho ban lãnh đạo mới cũng đã được đề cập. Ở đây tôi xin lược quan một vài thách thức chính: trước hết là phải tạo ra được sự đột phá về thể chế, và không chỉ trong thể chế kinh tế. Phải tạo ra một sự đột phá toàn diện và nói theo tinh thần Đại hội Đảng XI thì đây là đại hội của sự hội nhập toàn diện chứ không còn chỉ là hội nhập về kinh tế nữa. Thế cho nên đây là sự đột phá về kinh tế-chính trị để tạo đồng thuận xã hội trên tinh thần dân chủ hóa cao hơn và sự cởi mở, hội nhập quốc tế cao hơn. Thứ hai nữa, là phải tạo ra đột phá mạnh mẽ về phát triển nguồn nhân lực trên ba khía cạnh là khoa học – kỹ thuật, tay nghề công nhân và lao động lãnh đạo, tức là những nhà quản lý doanh nghiệp. Tiếp theo tôi nghĩ có thêm thách thức đổi mới về cơ sở hạ tầng: cơ sở hạ tầng mang tính chất hướng ngoại để hội nhập và liên thông tốt hơn và cơ sở hạ tầng nông thôn. Việt Nam cũng phải tiếp tục bài toán tái cấu trúc kinh tế theo hướng phát triển hiện đại và bền vững, chuyển đổi phát triển bề rộng sang bề sâu. Thách thức lớn cuối cùng xuyên suốt nhiệm kỳ tới là đảm bảo sự ổn định đất nước về kinh tế, chính trị và an ninh-quốc phòng. Đây là thách thức lớn nhất và cũng là nhiệm vụ quan trọng nhất của ban lãnh đạo mới. BBC: Ông có nhận xét thế nào về dự thảo Cương lĩnh đại hội mà trước đó đã được đưa ra lấy ý kiến người dân? TS Nguyễn Minh Phong: Về cơ bản thì yêu cầu của các văn kiện Đảng vẫn là bảo đảm tính thống nhất giữa các nhiệm kỳ. Nhưng lần này chúng tôi thấy có một số điểm nhấn mới. Thứ nhất là coi phát triển bền vững là mục tiêu xuyên suốt và quan trọng. Đây là điểm rất mới. Thứ hai là xác định yêu cầu làm sao để Việt Nam trở thành quốc gia dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh là mục tiêu cao nhất, là thước đo cho những đúng sai của chính sách, nếu không thực hiện được thì phải thay thế và thay đổi. Những điểm mới này đang tạo ra áp lực chịu trách nhiệm cho ban lãnh đạo cũng như các chủ trương chính sách mới. Ngoài ra còn một số điểm nhấn nữa, thí dụ như khẳng định vị trí của kinh tế tư nhân, coi kinh tế tư nhân như động lực quan trọng. Ở đây chúng tôi chỉ góp ý là cần coi kinh tế tư nhân như động lực ngày càng quan trọng, nếu không nói là quan trọng nhất trong thời gian tới, và thu hẹp vai trò kinh tế nhà nước chỉ chủ đạo trong những lĩnh vực nào đó cần thiết thôi. Các văn kiện cũng đưa ra một số điểm mới khác, thí dụ như về công nghệ phát triển theo chiều sâu, tham gia tốt hơn vào chuỗi giá trị toàn cầu… Tôi nghĩ là sẽ có các sự điều chỉnh dần dần đề phù hợp hơn với phương châm hội nhập toàn diện, nhất là sau khi Việt Nam sẽ chính thức được công nhận là nền kinh tế thị trường. Ổn định là trọng tâmBBC: Thưa ông, trong cuộc họp báo cuối năm, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng có nói hai nhiệm vụ quan trọng trước mắt là ổn định kinh tế vĩ mô và kiềm chế lạm phát. Chính phủ Việt Nam sẽ thực hiện hai nhiệm vụ này như thế nào? TS Nguyễn Minh Phong: Năm 2011 được cho là năm lấy ổn định làm trọng tâm và kiềm chế lạm phát làm chủ đạo. Chúng tôi cho đây là hướng đi đúng và phù hợp với mục tiêu phát triển bền vững. Để thực hiện điều này, ngay từ đầu năm Chính phủ đã có những chỉ đạo khá quyết liệt, thí dụ như từ nay tới Tết Nguyên đán đã có chỉ thị các địa phương dự trữ, bình ổn, kiểm soát giá cả và không tăng giá các mặt hàng nhà nước quản lý, rồi ổn định tỷ giá và bảo đảm cung-cầu vv… Đây là các biện pháp cần thiết và chắc chắn có tác dụng trước Tết. Thế nhưng sau Tết thì Nhà nước sẽ đứng trước bài toán khó là song song với việc ổn định giá phải thực hiện lộ trình giá thị trường cho các mặt hàng mà hiện Chính phủ đang bình ổn như than, điện… Điều này sẽ làm bùng phát nhiều hiệu quả tiêu cực nếu không thực hiện đồng thời các giải pháp khác, như cạnh tranh tự do, tăng liên thông thị trường, kiểm soát lũng đoạn, phối hợp các chính sách tài chính-tiền tệ-công thương. Chúng tôi cho rằng không nên quá kỳ vọng vào mục tiêu lạm phát mà Chính phủ đề ra. 7%-7,5% là mục tiêu lý tưởng, mục tiêu chính trị, nhưng trên thực tế thì chúng ta thấy áp lực lạm phát năm 2011 còn cao hơn năm 2010, cho nên thực hiện mục tiêu là hết sức khó khăn. BBC: Ngoài những mục tiêu có tính chất tình thế như kiềm chế lạm phát đã nói ở trên, còn có đòi hỏi về cải cách hệ thống, đường hướng. Điều này được đặt ra như thế nào đối với ban lãnh đạo mới, thưa ông? TS Nguyễn Minh Phong: Đây là điều mà người dân rất kỳ vọng, vào sự thay đổi mang tính tốt đẹp hơn, đồng thuận cao và dân chủ hơn, tạo ra kết quả tốt hơn. Nhưng còn đặt ra như thế nào, thì còn phụ thuộc thành phần cụ thể và tư tưởng chỉ đạo của ban lãnh đạo mới. Mặc dù họ phải tiếp tục thực hiện theo đúng nghị quyết của Đảng và chủ trương của Nhà nước, nhưng dấu ấn cá nhân, hay dấu ấn của các bước ngoặt tình thế vẫn có thể có. BBC: Xin nói tới các bất cập của kinh tế Nhà nước, sự sụp đổ của doanh nghiệp nhà nước tiêu biểu là Vinashin. Liệu điều đó có nguy cơ lặp lại hay không, thưa ông? TS Nguyễn Minh Phong: Bài học về vụ Vinashin đã được rút ra, nhiều lãnh đạo như bộ trưởng kế hoạch-đầu tư đã từng khẳng định sẽ không bao giờ lặp lại trường hợp như thế nữa. Chúng tôi cũng hy vọng và thậm chí cho rằng cần phải biến đó thành mệnh lệnh quốc gia: tức là nếu còn xảy ra trường hợp như vậy thì ban lãnh đạo phải chịu trách nhiệm chứ không còn có thể đổ lỗi cho cơ chế. Bởi vì điều này đã được nhận thức, cảnh báo và cam kết, các tập đoàn cũng đã có thời gian để “làm sạch” tài chính của mình. BBC: Vậy thì vai trò của kinh tế nhà nước thời gian tới sẽ được nhìn nhận như thế nào? TS Nguyễn Minh Phong: Từng bước một sẽ cần có sự điều chỉnh. Trong bài viết mới nhất của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hôm 03/01 về phát triển kinh tế và tái cấu trúc kinh tế 2011-2015 có điểm rất quan trọng về phân biệt sự chủ đạo của kinh tế nhà nước và doanh nghiệp nhà nước. Kinh tế nhà nước vẫn là chủ đạo, vì nó còn bao gồm không chỉ doanh nghiệp, mà còn có tài nguyên khoáng sản, hoạt động ngân sách, đầu tư của nhà nước và các hoạt động đầu tư công khác. Như vậy tỷ trọng của nó dĩ nhiên vẫn sẽ rất lớn. Còn doanh nghiệp nhà nước sẽ từng bước có sự thu hẹp, điều chỉnh để không còn chủ đạo trong tất cả các lĩnh vực nữa, cũng như không còn độc quyền kinh doanh trong nhiều lĩnh vực, giảm tỷ trọng, giảm độc quyền, tăng tính bình đẳng về hạch toán kinh tế ngang các thành phần kinh tế khác nhất là trong các lĩnh vực kinh doanh vì lợi nhuận. Từ điều chỉnh này, dần dần sẽ có thay đổi, chuyển sang có sự phát triển hơn nữa về các lực lượng xã hội tương ứng với các lực lượng kinh tế và rồi là điều chỉnh ít nhiều trong các thể chế chính trị tương lai. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||
| Mỹ-Trung: Nhìn xa trông rộng, tránh thế long hổ tương tranh Posted: 16 Jan 2011 01:00 PM PST Tác giả: Trang Thư
(VEF) – GS. Stephen Walt đã thể hiện đúng tư duy hiện thực và phong cách trực diện của mình khi phát biểu tại Lễ công bố 500 DN lớn nhất VN (VNR 500) ngày 15/1. Vị giáo sư Harvard đã không úp mở mà đi thẳng vào những khía cạnh gai góc nhất trong mối quan hệ Mỹ-Trung. GS Stephen Walt khẳng định ngay từ đầu rằng ông có đôi chút “bi quan” về sự lớn mạnh không ngừng của Trung Quốc, bởi e ngại rằng “mối quan hệ cộng sinh Trung Mỹ có thể khó giữ vững và bị thay thế bởi nguy cơ xung đột.” Quan điểm này của một người theo trường phái hiện thực trong quan hệ quốc tế như GS Walt là điều dễ đoán trước. Những nhận định của ông vẫn mang hơi hướng của một nhà nghiên cứu luôn coi lợi ích là yếu tố chính chi phối chính sách đối ngoại quốc gia. “Trung Quốc sẽ có xu hướng xác định lợi ích cốt lõi của mình theo cách rộng hơn khi quyền lực được củng cố, và nước này sẽ cố gắng làm bất cứ điều gì có thể để đảm bảo các bên khác không thể đe dọa những lợi ích này. Nếu sức mạnh của Trung Quốc tiếp tục dâng cao, mối quan hệ Trung – Mỹ chắc chắn sẽ ngày một cạnh tranh hơn. Trung Quốc có lẽ muốn trở thành một siêu cường khu vực, còn Mỹ sẽ tìm cách ngăn chặn điều này.”
Tuy vậy, bàn cờ chính trị quốc tế không chỉ có hai nhân tố Mỹ Trung, thế “long hổ tương tranh” Trung-Mỹ sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới Châu Á. Tại khu vực này, theo Stephen Walt, một thế đối trọng giữa một bên là một số nước Châu Á và bên kia là Trung Quốc có thể sẽ định hình bởi: “với một Trung Quốc lớn mạnh, các nước Châu Á xung quanh có lý do để quan ngại.” Một Trung Quốc mạnh hơn cũng có thể dẫn tới nguy cơ đẩy Mỹ ra khỏi những ảnh hưởng của họ ở Châu Á. Điều này dẫn tới sự hậu thuẫn của Mỹ cho các nước Châu Á trong thế đối trọng với Trung Quốc. GS Stephen Walt nhận định, mặc dù có những yếu tố khiến xung đột khó xảy ra như quan hệ kinh tế ràng buộc, trong vòng 20 đến 40 năm tới, sự cố dễ xảy ra nếu xuất hiện những nhà lãnh đạo thiếu sáng suốt. Điều quan trọng nhất theo GS Walt là lãnh đạo hai bên cần có “tầm nhìn xa trông rộng”, xung đột sẽ chỉ dẫn tới “tuột dốc” và “suy thoái kinh tế nặng nề”. Chỉ có tầm nhìn mới tránh cho mối quan hệ sẽ định hình thế kỷ 21 này không rơi vào thế đối đầu. Tầm nhìn ấy phải thấy được những cơ hội hợp tác lớn lao trong một thế giới toàn cầu hóa với nhiều thách thức như biến đổi khí hậu, hạt nhân, suy thoái kinh tế, an ninh mạng… GS Walt nhấn mạnh “khó khăn cũng chính là cơ hội”. Cách nhìn nhận có phần khốc liệt và trực diện của GS Walt về chính trị có thể sẽ khiến những ai chưa tiếp cận với các lý thuyết hiện thực về quan hệ quốc tế hơi sốc hoặc cho rằng những điều ông nói quá “nhạy cảm”. Chính GS Walt cũng nói trong bài phát biểu của mình rằng “tôi nói nghe bi quan như trời sắp sập”. Nhưng, những người đã hiểu tư duy của Stephen Walt đều biết rằng ông không hề khuyến khích xung đột bằng những suy luận rất hiện thực của mình. Có chăng là điều ngược lại, nhà hiện thực chỉ muốn dự báo trước những tình huống tiêu cực để từ đó tìm ra giải pháp phòng tránh đối đầu và duy trì hòa bình. Cơ hội chỉ đến nếu tất cả các quốc gia đều giữ vững tầm nhìn xa trông rộng rằng thế giới chỉ có thịnh vượng đích thực trong một nền hòa bình đích thực. 2h30 chiều ngày 17/1, GS. Stephen Walt sẽ tham gia trực tuyến cùng Diễn đàn Kinh tế Việt Nam. Ngay từ bây giờ, độc giả có thể gửi câu hỏi cho giáo sư về địa chỉ vef@vietnamnet.vn Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment