Saturday, January 22, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Hurdy Gurdy – violon quay – nhạc cụ 1000 năm tuổi

Posted: 22 Jan 2011 02:07 PM PST

Carol Phillips giới thiệu Hurdy Gurdy, còn gọi là wheel fiddle, violon quay, có từ 1000 năm trước ở vùng Basque, giữa Pháp và Tây Ban Nha. Đây là nhạc cụ 3 giây, tạo ra âm thanh nhờ sự cọ sát tạo ra bởi một bánh quay. Một dây trầm rền dòng bass, một giây đi dòng nhạc chính điều khiển bởi một dàn phím như phím piano, và một giây là dòng nhạc rung cao.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Kiểm soát chính mình – Control yourself

Posted: 22 Jan 2011 02:05 PM PST

Chào các bạn,

Chúng ta đã nghe từ "control yourself" rất nhiều lần. Hầu như lớp học nào về quản lý, lãnh đạo hay phát triển cá nhân (personal development) cũng đều có từ này. "Control yourself" có nghĩa là "kiểm soát chính mình", không để mình làm những việc mình không nên làm. Tuy nhiên, kiểm soát chính mình có nhiều mức độ, và mức độ thường xuyên nhất trong các lớp học quản lý lãnh đạo thường có nghĩa là chẳng kiểm soát gì sâu xa cả, chỉ là kiểm soát vài tác phong bên ngoài, có thể gọi được là ngoài da. Cho nên, nếu ta không học sâu xa thì có thể là ta sẽ chẳng bao giờ thực sự kiểm soát ta được một tí nào.

1. Mức tồi tệ nhất một người có thể có là ai chọc mình một câu, thì nổi nóng, tay đấm chân đá ngay. Ai chửi mình một câu là cho họ ăn đòn ngay. Ai hạ nhục mình trước mặt nguời khác thì mình hạ sát ngay. Đây là mức phản xạ vũ phu, thô lỗ, côn đồ và ngu dốt nhất. Chẳng có một kiểm soát nào cả.

2. Mức kiểm soát mà đa số người dạy và đa số người học trong các khóa quản lý và lãnh đạo hàng ngày là: Ai hạ nhục ta, thì ta không phản ứng lại ngay. Bình tĩnh, lặng yên. Nghiên cứu kỹ để tính lời lỗ hơn thua — Có nên trả đũa? Trả đũa thì có lợi gì cho mình và có hại gì cho mình? Nếu có lợi thì mới trả đũa, còn có hại thì thôi. Và trả đũa cách nào mới là cách hay nhất và lợi nhất cho mình?

Đây là cái gọi là "kiểm soát chính mình" mà đa số lớp quản lý và "lãnh đạo" dạy bạn–một tính toán chiến thuật chiến lược khi bị đụng chạm. Tức là, thay vì phản xạ thô lỗ, thiếu tính toán, như trong trường hợp số 1 bên trên, ta chậm lại một phút, không làm gì cả, để tính toán hơn thiệt, rồi khi quyết định phải làm gì để trả đũa thì sẽ làm đúng chiến thuật, chiến lược, đúng thời gian, đúng nơi chốn, đúng cách thức.

Nhưng "kiểm soát chính minh" như thế thì thật ra chẳng kiểm soát gì cả ngàoi vài tác phong bên ngòai–thay vì phản ứng ngay, ta chậm lại một tí để tính toán kỹ lưỡng trước khi phản ứng. Thêm một tí thời gian vào việc phản ứng. Ngoài ra thì chẳng có thêm một chút nào kiểm soát chính mình. Ai nói gì đụng chạm thì vẫn tự ái như điên, ai hạ nhục một tí thì cũng sôi như hỏa diệm sơn … Nói chung là máu tự ái, tự kiêu, sân hận, tham lam… chẳng khác mọi nguời khác trên đường phố một tí nào. "Lãnh đạo" thì cũng chẳng khác hơn các kẻ du côn trên đường phố về các khoản tham sân si, hỉ nộ ái ố bi lạc dục.

3. Kiểm soát chính mình thật sự là kiểm soát được bên trong của mình—không tự ái vặt, không kiêu căng, không ham hố, không giành giật… ai hạ nhục thì cũng cảm như gió qua khung cửa, ai giành giật với mình thì cũng như mây trôi qua trời… dù chuyện gì xảy đến thì tâm vẫn không lay động… nếu phải thắng thì thắng nhưng không tham, nếu phải phạt thì phạt nhưng không hận… nếu phải chiến đấu thì chiến đấu nhưng không thù…

Đó thực sự là kiểm soát chính mình, là tâm lãnh đạo, là sự khác biệt giữa người bình thường và người có học kiểm soát tâm mình.

Cho nên, các bạn, đừng lẫn lộn giữa "kiểm soát chính mình" thật sự và vẫn còn tham sân si kiêu căng đầy mình và chỉ giữ chậm thời gian lại để "trả đũa" đúng chiến thuật chiến lược.

Kiểm soát chính mình là kiểm soát chính tâm mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

“Sớm muộn sẽ có sai lầm khi quyền lực trong tay rất ít người”

Posted: 22 Jan 2011 02:04 PM PST

Tác giả: Tuần Việt Nam

Chắc chắn không có ai là toàn diện cả và trong điều kiện quyền lực nằm trong tay rất ít người thì sớm hay muộn họ cũng gây ra những sai lầm – Học giả hàng đầu nước Mỹ, GS Stephen Walt chia sẻ.

 

Trung Quốc không phát triển mãi mãiNhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Vậy theo ông, trong vòng ít nhất là 5 năm tới, sự thay đổi của Trung Quốc như thế nào và sự thay đổi đó có có tác động gì tới chính trường Mỹ?

GS Stephen Walt: Rất khó dự đoán sự phát triển của Trung Quốc, tuy nhiên, chúng ta cũng có thể thấy Trung Quốc đang đối diện với những thách thức nội bộ rất lớn. Vấn đề thứ nhất là dân số Trung Quốc đang ngày càng già đi, dân số quá tuổi lao động đang trở thành giánh nặng cho kinh tế xã hội. Một số chính sách giúp nhiều cho sự phát triển của Trung Quốc trước đây nhưng hiện nay đang tồn tại nhiều bất cập, điều này thể hiện qua việc lạm phát đang ngày càng gia tăng của nước này.

Ông đã đề cập tới sự nổi lên của tầng lớp doanh nhân ở Trung Quốc, nếu như tầng lớp doanh nhân này của Trung Quốc mạnh như doanh nhân Mỹ, họ sẽ tác động trở lại với những chính sách của Trung Quốc. Họ là những người kinh doanh nên không muốn Trung Quốc gây thù oán với những nước xung quanh, như thế sẽ gây ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của họ.

Vì thế, tôi tin tưởng vào tương lai phát triển hòa bình của Trung Quốc nếu nhìn vào những vấn đề họ đang gặp phải, việc họ phải hành động một cách khôn ngoan, hòa bình và không tổn hại đến những nước xung quanh hoàn toàn có thể xảy ra.

Ảnh: Lê Anh Dũng

Vấn đề đặt ra là, nếu như lãnh đạo của Trung Quốc luôn luôn khôn ngoan và thông minh, và lãnh đạo của Mỹ cũng vậy, rõ ràng chẳng bao giờ chúng ta phải lo lắng. Nhưng việc đó hoàn toàn là bất khả thi. Sớm hay muôn gì thì Trung Quốc cũng gặp phải nhà lãnh đạo hạn chế hay Mỹ cũng gặp phải một nhà lãnh đạo không sáng suốt lắm, những vấn đề và khó khăn sẽ xảy ra. Tôi không lạc quan lắm, tuy nhiên tôi muốn điều tôi nói là sai.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Chính trị Mỹ cho phép hạn chế những lãnh đạo kiểu như ông vừa nói, còn với những nước tập trung quyền lực trong một nhóm nào đó và không có sự kiểm soát, hạn chế quyền lực, sẽ dễ xảy ra hậu quả . Vì vậy, nếu Trung Quốc mở rộng dân chủ nhiều hơn thì thế giới sẽ an bình hơn?

GS Stephen Walt: Dân chủ là một cơ chế tốt, tuy nhiên, nó không phải là cơ chế hoàn hảo và có thể sẽ không giúp chúng ta tìm ra những nhà lãnh đạo như mong muốn. Điều có được là có một lãnh đạo tồi thì nền dân chủ cũng sẽ buộc họ phải nghe và nghi nhận ý kiến quần chúng. Khi họ phạm sai lầm, họ có thể nhanh chóng sữa chữa và nếu họ sai phạm nhiều lần không sửa, người dân có thể bỏ phiếu phế truất họ.

Về câu chuyện của Trung Quốc, theo tôi, trong vòng 20 vừa qua, Trung Quốc đã đưa ra các quyết sách rất khôn ngoan và đúng đắn, tuy nhiên, nhiều quyết sách sẽ khiến họ phải trả giá trong tương lai. Ví dụ như chính sách phát triển kinh tế bằng mọi giá đã ảnh hưởng đến môi trường và thiên nhiên.

Chắc chắn không có ai là toàn diện cả và chắc chắn trong điều kiện quyền lực nằm trong tay rất ít người thì sớm hay muộn họ cũng gây ra những sai lầm. Trung Quốc bây giờ đang vấp phải một số sai lầm. Với lý do đó, các nước cũng không nên nghĩ rằng Trung Quốc sẽ phát triển mãi mãi.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Sự phát triển nào cũng không phải là mãi mãi, lên rồi lại xuống, xuống rồi lại lên, Trung Quốc bây giờ đang đi lên nhưng vấn đề là đã đến đỉnh hay chưa. Ông tiên đoán sau bao nhiêu năm nữa Trung Quốc sẽ lên đỉnh và xuống?

GS Stephen Walt: Rất khó dự đoán để đưa ra câu trả lời, vì thực chất nước Mỹ cũng có lúc phát triển không có điểm dừng, cho đến năm 2007, thách thức mới thực sự là nghiêm trọng. Trường hợp của Trung Quốc, có thể khoảng 20 – 30 năm tới họ sẽ phát triển với tốc độ chậm lại bởi những hậu quả của phát triển nhanh vừa qua, còn lúc nào họ đi xuống thì tôi không rõ.

Internet là sức mạnh tiềm ẩn

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Chuyển qua một chủ đề khác khá thú vị, đó là việc internet đã làm thay đổi loài người, thay đổi cán cân quyền lực quốc tế và lý thuyết về quan hệ quốc tế. Vậy, ông có thể đưa ra một lý thuyết mới về quan hệ quốc tế trong nền thời đại Internet , như giáo sư Joseph Nye  đã từng có lý thuyết “quyền lực mềm” ?

Ảnh: doandanchinhdang.hue.gov.vn


GS Stephen Walt: Quả tình tôi rất muốn mình có thể đưa ra một lý thuyết mới, nổi tiếng như Joseph Nye với lý thuyết “quyền lực mềm” của ông ấy. Tuy nhiên, bây giờ tôi vẫn chưa làm được. Nhưng có rất nhiều để nói về Internet.

Internet đã mang lại những cuộc cách mạng trong chính trị. Nó đã tạo ra sự giao tiếp trực tiếp với tất cả mọi người và những lợi thế cực lớn cho kinh doanh cũng như những hoạt động xã hội khác. Nhưng đồng thời nó cũng gây ra những áp lực với chính quyền, vì họ sẽ khó giữ được những bí mật. Wikileaks là ví dụ cực kỳ điển hình.

Khi một sự kiện diễn ra ở bất cứ nơi nào trên thế giới và một người nào đó có thể ghi hình, ngay lập tức, họ giúp cho cả thế giới chứng kiến được sự việc đó. Đấy chính là điều đặc biệt mà internet mang lại.

Ngay tuần này đã có một ví dụ, đó là sự thay đổi chính trị ở Tuynidi. Việc ông Tổng thống không được bầu và buộc phải rời khởi đất nước đều được cả thế giới biết đến và theo dõi. Những điều nay trong vòng hơn 10 năm trước là điều bất khả thi.

Chính quyền không thể đảo ngược xu thế này. Mặt khác, họ phải ủng hộ vì đây chính là toàn cầu hóa với mức độ thụ hưởng và lan tỏa thông tin ngày càng cao. Nhưng đó là câu chuyện lâu dài, trước mắt, vẫn không thể biết được rằng liệu phát triển của internet có thể ảnh hưởng đến sự thay đổi chính trị như thế nào?

Bởi nếu như người dân tận dụng được lợi thế của internet, chính phủ cũng có thể làm được như vậy. Nếu như họ dùng internet vào mục đích làm sao nhãng quần chúng bằng cách tung ra những chương trình mang tính giải trí nhiều hơn là nhận thức, hay là tìm cách áp đặt suy nghĩ lên quần chúng. Nếu biết cách sử dụng một cách khôn ngoan, họ có thể làm được.

Theo nhận thức của tôi, internet là quyền lực cho người dân, nhưng đó là câu chuyện của tương lai xa, chưa phải ngay lập tức.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Vậy tương lai xa có thể là 5 năm, 10 năm nữa và Việt Nam có thể sử dụng internet để tạo ra sức mạnh mới, thông qua internet để liên kết sâu sắc với thế giới và tạo ra một sức mạnh mới cho mình?

GS Stephen Walt: Internet cũng như những cơ chế khác của toàn cầu hóa đang ngày càng tạo ra những điều kiện có thể giúp cho những nước không cần lớn, không cần có quyền lực vẫn có thể ảnh hưởng đến thế giới. Vấn đề đặt ra là không phải là diện tích, dân số mà đó là tri thức, dân trí và chất lượng của nền giáo dục, môi trường tạo điều kiện cho kinh doanh…Cũng chính từ những khả năng mới đó do internet tạo ra, sức cạnh tranh của một số quốc không chỉ là kinh tế, quân sự mà đó là văn hóa để thu hút không chỉ nước mình mà là cả thế giới nữa, và khi đó họ sẽ trở thành một cường quốc.

Điều này nước Mỹ đã làm được, họ tạo ra những thứ như phim ảnh, những thứ văn hóa phổ biến trên thế giới. Như vậy, tôi nghĩ rằng, nếu nước nào tạo ra được những sản phẩm văn hóa cho đất nước đó, họ là cường quốc. Tôi biết, Việt Nam và Vietnamnet, cũng như nhà báo Nguyễn Anh Tuấn đang có tham vọng tương tự.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Cảm ơn ông, và cũng mong ông giúp đỡ cho Mạng doanh nhân – trí thức mới ra đời để phát triển?

GS Stephen Walt: Tôi sẽ cố gắng hết sức.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Vâng, thời gian cũng đã dài và câu hỏi cuối cùng tôi muốn dành cho ông đó là: Với tư cách chuyên gia quan hệ quốc tế, theo ông làm thế nào để các quốc gia quan hệ với nhau đem đến lợi ích tốt nhất. Có một mâu thuẫn là kinh tế hiện nay đã phát triển, các nước đang ngày càng đi lên, nền văn minh mới tạo cho con người gần nhau hơn. Tuy nhiên, lòng đố kỵ, hận thù trong lòng người, giữa một số quốc gia, giữa một số dân tộc vẫn chưa thể dứt bỏ . Vậy, có cách nào thưa ông?

GS Stephen Walt: Về điểm này tôi xin phép lạc quan một chút, số lượng các cuộc xung đột trên thế giới hiện nay có thể nói đang ở mức thấp nhất trong lịch sử loài người từ trước tới nay. Rõ ràng chúng ta nhìn thấy rất nhiều các cuộc xung đột nhỏ lẻ ở các nơi trên thế giới nhưng nguy cơ về một cuộc chiến tranh lớn sẽ không xảy ra. Ở châu Âu không có chiến tranh, ở châu Á trong tương lai gần chắc chắn cũng không có chiến tranh.

Tuy nhiên, tôi không hiểu được bản chất của vấn đề này cũng như rất nhiều người cũng đang đặt ra câu hỏi và băn khoăn tại sao tình hình bây giờ lại có vẻ tốt hơn so với các thời điểm khác trong lịch sử loài người. Tôi không có một lý giải chính xác nào nhưng tôi có thể đưa ra một số kiến giải, có thể tình hình hiện nay yên bình là nhờ vai trò tích cực của Mỹ ở châu Âu và châu Á, hoặc sự liên kết sâu rộng của các thị trường cũng như sự phát triển dân chủ ở một số nơi trên thế giới.

Đó là tất cả những gì gọi là tin tốt tôi có thể đem đến cho các bạn. Con tin xấu, lịch sử đã chứng minh, mỗi khi cán cân quyền lực trên thế giới có  sự thay đổi và chênh lệch đáng kể, khi ấy, tình hình sẽ không còn giữ được mức độ ổn định nữa. Vì thế, theo dự đoán của tôi, trong những năm tới đây, việc cố gắng hạn chế hoặc ngăn chặn những cuộc xung đột nhỏ lẻ nổ ra ở các nơi trên thế giới sẽ khó khăn hơn nhiều so với những gì chúng ta đã làm được trong 20-30 năm vừa rồi.

Các nước, các quốc gia sẽ phải gắn kết và hợp tác với nhau nhiều hơn để có thể ngăn chặn nguy cơ xung đột có khả năng bùng nổ ở rất nhiều nơi trên thế giới.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Đây là những ngày đầu tiên của năm 2011, cũng chuẩn bị vào năm mới của Việt Nam, một cái Tết đang tới với người dân Việt Nam. Không khí đầu năm bao giờ cũng rất háo hức, rất phấn khởi với nhiều dự cảm mới. Mọi người hy vọng, kỳ vọng những điều tốt đẹp. Xin mời ông gửi lời chúc mừng với người dân Việt Nam nhân dịp năm mới này.

GS Stephen Walt: Tôi xin được gửi lời chúc một năm mới nhiều điều may mắn đến cho nhân dân Việt Nam. Mặc dù Việt Nam cũng như phần còn lại của thế giới đang đối mặt với không it khó khăn cả về kinh tế và ngoại giao, thế nhưng mỗi nước chúng ta đều có thể chọn cho mình con đường đi để thành công. Tôi tin chắc tương lai của Việt Nam rất tươi sáng, tương lai này nằm trong tay chính Việt Nam, Việt Nam sẽ là người quyết định tương lai tươi sáng của đất nước mình. Mỹ cũng như các nước khác ở châu Á chắc chắn sẽ tiếp tục ủng hộ Việt Nam. Tôi hy vọng quan hệ Mỹ – Việt sẽ ngày càng tốt đẹp hơn trong năm tới và trong tương lai.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

VN có thể tập trận với Mỹ ‘bất cứ lúc nào’

Posted: 22 Jan 2011 02:03 PM PST

bbc

Tập trận hải quân của Hoa Kỳ (ảnh tư liệu)
Mỹ muốn mời Việt Nam tham gia tập trận CARAT hàng năm.

Chỉ huy Hạm đội 7, đô đốc Patrick M. Walsh phát biểu tại Malaysia rằng cánh cửa luôn mở nếu VN muốn tham gia tập trận hải quân CARAT.

CARAT là tập trận hàng năm giữa Hạm đội 7 của Mỹ với bảy nước Đông Nam Á, thành viên của khối Asean, những nước láng giềng của Việt Nam.

CARAT là chữ viết tắt của Cooperation Afloat Readiness and Training, tập trận duy trì sự sẵn sàng chiến đấu của hải quân, do Mỹ đóng vai chính.

Bảy nước Asean tham gia tập trận hàng năm bao gồm Malaysia, Philippines, Indonesia, Thái Lan, Singapore, Brunei và Campuchia.

Mục tiêu của CARAT là tăng cường hợp tác cấp vùng; xây dựng tình hữu nghị; nâng cao kỹ năng chuyên môn.

Đô đốc Patrick M. Walsh nói với báo giới tại Malaysia rằng, chuyện khi nào Việt Nam tham dự tập trận sẽ phục thuộc vào nhu cầu của Việt Nam.

"Cánh cửa dành cho Việt Nam tham gia tập trận chung CARAT sẽ luôn mở."

Chỉ huy Hạm đội 7 hiện đang có chuyến thăm các nước Đông Nam Á. Trước khi tới Malaysia, đô đốc Walsh ghé thăm Singapore và Indonesia.

Cánh cửa dành cho Việt Nam tham gia tập trận chung CARAT sẽ luôn mở

Đô đốc Patrick M. Walsh

Tập trận hải quân liên hợp CARAT tiến hành ở một số điểm gần Biển Đông, vùng có vị trí chiến lược đối với Việt Nam.

Tranh chấp chủ quyền

Một số nước coi cuộc tập trận hàng năm, do Mỹ chủ xướng, là hành động xích lại gần hơn với các tranh chấp chủ quyền liên quan đến một số quần đảo trong vùng.

Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan đều đòi một phần hay toàn bộ chủ quyền liên quan đến hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Tháng Bảy năm ngoái, Trung Quốc phật ý khi Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nói tại diễn đàn an ninh cấp vùng ở Hà Nội rằng, việc giải quyết các tranh chấp lãnh thổ một cách hòa bình ở Biển Đông nằm trong lợi ích của Mỹ.

Dù Hoa Kỳ không đứng về phía nào trong tranh chấp lãnh thổ, Washington nhấn mạnh họ muốn được tự do thương thuyền tại Biển Đông (hay biển Nam Trung Hoa), vùng có tuyến đường hàng hải vô cùng chiến lược chạy qua.

Trong cuộc gặp tuần rồi giữa ngoại trưởng các nước Asean tại đảo Lombok, Indonesia, đại diện Việt Nam, Malaysia và Philippines tỏ ý quan ngại một số nước Asean khác không hậu thuẫn họ trong đàm phán về tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc.

Hãng tin Kyodo của Nhật viết rằng, một số nước Asean, không muốn làm phật ý Trung Quốc, vì Bắc Kinh nay trở thành bạn hàng lớn nhất của họ.


Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế

Nhìn lại Hiệp định Vịnh Bắc Bộ sau 10 năm

Posted: 22 Jan 2011 02:01 PM PST

Dương Danh Huy, Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông

Viết cho BBCVietnamese.com từ Oxford

Sau 27 năm đàm phán, hiệp định Vịnh Bắc Bộ được Việt Nam và Trung Quốc ký kết ngày 25/12/2000. Việt Nam được 53.23% và Trung Quốc được 46.77% diện tích Vịnh.

Hiệp định này đã gây ra nhiều tranh cãi giữa người Việt.

Ở một thái cực là quan điểm cho rằng công ước Pháp-Thanh năm 1887 đã phân định toàn bộ Vịnh Bắc Bộ bằng kinh tuyến 108°3' (đó cũng là quan điểm ban đầu của Việt Nam trong đàm phán), phân định lại là sai và thiệt hại cho Việt Nam. Ở thái cực kia là quan điểm cho rằng hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 là công bằng.

Công ước Pháp-Thanh 1887

Công ước Pháp-Thanh về phân định biên giới giữa Bắc Kỳ và Trung Quốc năm 1887 viết:

Các đảo phía đông kinh tuyến Paris 105 °43, kinh độ đông, tức là đường bắc-nam đi qua điểm cực đông của đảo Tch’a Kou hay Ouan-chan (Trà Cổ) và làm thành biên giới cũng được cho là của Trung Hoa. Các đảo Go- tho và các đảo khác phía tây kinh tuyến này thuộc về An Nam.

Những người Trung Hoa phạm pháp hoặc bị cáo buộc phạm pháp tìm nơi trú ẩn tại các đảo này, sẽ được, theo quy định củađiều 27 của Hiệp định ngày 25 tháng Tư năm 1886, tìm kiếm, bắt giữ và dẫn độ bởi Chính quyền Pháp.

Công ước không nói rằng kinh tuyến 105°43' Paris, tức là kinh tuyến 108°3' Greenwich, là ranh giới phân định biển cho toàn bộ Vịnh Bắc Bộ. Bản đồ đính kèm công ước vẽ ranh giới dọc kinh tuyến 105°43' Paris từ cực đông đảo Trà Cổ ra biển và ngừng cách đảo khoảng 5 hải lý, tức là chỉ cho một phần rất nhỏ của Vịnh.

Vào năm 1887, Pháp, Việt Nam và Trung Quốc không có tuyên bố hay luật về chủ quyền hay quyền chủ quyền bao gồm toàn bộ Vịnh Bắc Bộ.

Luật ngày 1/3/1888 về lãnh hải của Pháp tuyên bố lãnh hải của Pháp rộng 3 hải lý. Nghị quyết ngày 9/12/1926 của chính phủ Pháp áp dụng luật lãnh hải 3 hải lý này cho thuộc địa của Pháp. Nghị quyết ngày 22/9/1936 của bộ trưởng thuộc địa Pháp tuyên bố vùng đánh cá rộng 11 hải lý cho Đông Dương. Những vùng biển đó cách bờ (bao hàm của đất liền và đảo) dưới 12 hải lý.

Tới năm 1958 thì khái niệm về thềm lục địa xa bờ hơn 12 hải lý mới được pháp điển hóa trong công ước quốc tế. Tới năm 1982 thì khái niệm vùng đặc quyền kinh tế xa bờ hơn 12 hải lý mới được pháp điển hóa trong UNCLOS.

Những điều trên cho thấy, vào năm 1887, trong Vịnh Bắc Bộ, Pháp không cho rằng họ có chủ quyền hay quyền chủ quyền trong vùng biển cách bờ hơn 12 hải lý. Cũng không có chứng cớ là vào thời điểm đó Trung Quốc cho rằng họ có chủ quyền hay quyền chủ quyền trong vùng biển này.

Vì công ước Pháp-Thanh và bản đồ đính kèm không nói rằng công ước đã phân định toàn bộ vùng biển trong Vịnh Bắc Bộ, và vì khó có thể suy diễn rằng người ta phân chia cái người ta không cho rằng họ sở hữu, khó có thể cho rằng công ước này đã phân định toàn bộ vùng biển trong Vịnh Bắc Bộ.

Sẽ hợp lý hơn nếu cho rằng kinh tuyến 108°3' trong công ước chỉ phân chia đảo và phân chia lãnh hải ven bờ. Như vậy, công ước Pháp-Thanh chưa phân định phần lớn Vịnh Bắc Bộ, và việc phân định là cần thiết.

Đường trung tuyến

Hiệp định Vịnh Bắc Bộ bao gồm 21 điểm phân định, trong đó điểm 1 đến 9 là ranh giới lãnh hải 12 hải lý và điểm 9 đến 21 là ranh giới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa xa bờ hơn 12 hải lý.

21 điểm đó có công bằng hay không?

Trong phần lớn vùng biển hữu quan trong Vịnh Bắc Bộ, bờ biển Việt Nam và Trung Quốc đối diện nhau. Vì vậy, theo luật quốc tế thì đường trung tuyến có điều chỉnh là nguyên tắc phân định công bằng nhất.

Thông tin chính thức của Việt Nam là:

● Ranh giới trong Vịnh là một đường trung tuyến có điều chỉnh.

● Đảo Cồn Cỏ được 50% hiệu lực, đảo Bạch Long Vĩ được khoảng 25% hiệu lực.

● Tỷ lệ diện tích Việt Nam, Trung Quốc đạt được, 1.135:1, gần bằng tỷ lệ chiều dài bờ biển Việt Nam, Trung Quốc, 1.1:1, cho nên hiệp định Vịnh Bắc Bộ là công bằng.

Tuy nhiên những thông tin trên không đủ để trả lời cho các câu hỏi về 21 điểm trong hiệp định có công bằng hay không.

Theo luật sư Brice Clagett thì việc vạch ranh giới phải dựa trên cơ sở địa lý, và nguyên tắc tỷ lệ chiều dài bờ biển chỉ là một thước đo phỏng chừng cho sự công bằng. Tác giả bài này cho rằng dù tỷ lệ diện tích bằng tỷ lệ chiều dài bờ biển, vẫn có thể tồn tại những sự bất công mà nguyên tắc tỷ lệ chiều dài bờ biển không phát hiện được. Vì vậy cần phải xét đến các khía cạnh địa lý, quan trọng nhất là đường trung tuyến được vạch giữa những điểm nào và ảnh hưởng của các đảo của Việt Nam và Trung Quốc trong việc vạch và điều chỉnh đường trung tuyến – đó là mấu chốt của sự công bằng.

Hiệp định Vịnh Bắc Bộ

Hiệp định Vịnh Bắc Bộ. Nếu vòng tròn với tâm ở một điểm phân định tiếp xúc lãnh thổ Trung Quốc và phủ trùm lên lãnh thổ Việt Nam thì điểm đó nằm gần lãnh thổ Việt Nam hơn.


So sánh khoảng cách từ mỗi điểm 9-21 đến lãnh thổ Việt Nam và Trung Quốc, tác giả nhận xét:

Điểm 9: gần các đảo Vĩnh Thực và Trần của Việt Nam hơn đất liền Trung Quốc khoảng 4 và 6 hải lý.

Điểm 10: gần các đảo Thanh Lam, Cô Tô và Bạch Long Vĩ của Việt Nam các đảo Vị Châu và Tà Dương của Trung Quốc khoảng 7, 7 và 14 hải lý.

Điểm 11, 12: tương đương đương với đảo Bạch Long Vĩ được "dời vào" đất liền khoảng 75% khoảng cách. Mặc dù như thế phù hợp với quan điểm chính thức là đảo được khoảng 25% hiệu lực, nhưng điều đó lại có nghĩa hơn hai ngàn đảo của Việt Nam trong vùng Vịnh Hạ Long và Vịnh Bái Tử Long đã không được hay chỉ được ít hiệu lực trong việc tính hai điểm này.

Điểm 12: gần vùng cửa Ba Lạt của sông Hồng hơn đảo Hải Nam khoảng 3 hải lý.

Điểm 13: gần vùng cửa Ba Lạt của sông Hồng hơn đảo Hải Nam khoảng 10 hải lý.

Điểm 14: gần vùng cửa Ba Lạt của sông Hồng hơn đảo Hải Nam khoảng 20 hải lý.

Điểm 15, 16: gần bờ biển vùng Ninh Bình hơn đảo Hải Nam khoảng 12 hải lý.

Điểm 17: gần bờ biển phía nam Hà Tĩnh hơn đảo Hải Nam khoảng 27 hải lý.

Điểm 18: gần bờ biển phía nam Hà Tĩnh hơn đảo Hải Nam khoảng 3 hải lý.

Điểm 19, 20, 21: phù hợp với đảo Cồn Cỏ được 50% hiệu lực.

Cho đến nay chưa có thông tin chính thức để trả lời các câu hỏi thí dụ như:

  1. Tại sao điểm 9 nằm gần các đảo của Việt Nam hơn đất liền Trung Quốc?
  2. Tại sao điểm 10 nằm gần các đảo của Việt Nam hơn các đảo của Trung Quốc? Nếu sự thật là tất cả các đảo này đã bị bỏ qua trong việc tính điểm 10 thì như thế có công bằng hay không?
  3. Với quan điểm chính thức là đảo Bạch Long Vĩ được khoảng 25% hiệu lực, có vẻ như là hơn hai hàn ngàn đảo của Việt Nam trong vùng Vịnh Hạ Long và Vịnh Bái Tử Long đã không được hay chỉ được ít hiệu lực trong việc tính hai điểm 11, 12. Sự thật là thế nào và nếu đúng là như thế thì có công bằng hay không?
  4. Tại sao vùng cửa Ba Lạt đã không được tính tới trong việc tính điểm 12.
  5. Tại sao các điểm 13, 14, 15, 16, 17, 18 nằm gần đất liền Việt Nam hơn đảo Hải Nam?

Kết luận

Quan điểm phê phán hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 rằng công ước Pháp Thanh 1887 đã phân định toàn bộ Vịnh Bắc Bộ, có vẻ thiếu cơ sở pháp lý.

Ngược lại, quan điểm cho rằng hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 là công bằng, vẫn chưa thuyết phục.

Những nghi vấn tồn tại có thể, nhưng không nhất thiết, có nghĩa hiệp định Vịnh Bắc Bộ là không công bằng. Điều chắc chắn là chưa có thông tin chính thức để giải thích chúng. Tác giả cũng không có giải thích công bằng cho tổng thể các nghi vấn này.

Hướng về tương lai, câu hỏi quan trọng là nếu Việt Nam và Trung Quốc ký kết hiệp định phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ thì các điểm phân định có sẽ nằm gần lãnh thổ Việt Nam hơn lãnh thổ Trung Quốc hay không? Đó là chưa kể đến sự nan giải của tranh chấp quần đảo và vùng biển Hoàng Sa.

Tác giả xin cảm ơn Lê Trung Tĩnh, Phạm Quang Tuấn và Vũ Hữu San về góp ý và thảo luận hữu ích


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Gạo nhựa bán tràn lan trên phố ở Trung Quốc

Posted: 22 Jan 2011 02:00 PM PST

Cập nhật lúc 22/01/2011 01:30:00 PM (GMT+7)

Tuần báo Hồng Kông trích lời các phương tiện truyền thông Singapore cho biết, đã xuất hiện một loại “gạo nhựa” đang được bày bán ồ ạt trên thị trường Trung Quốc.

Theo điều tra, “gạo dẻo” này có thành phần chủ yếu là khoai lang, khoai tây và nhựa được kết dính lại với nhau giống như hình hạt gạo- Thông tin trên tuần báo Hồng Kông ngày 20/1.Một chuyên gia thực phẩm nước này cho biết, “loại gạo này khác hoàn toàn với gạo thường, ngay cả khi nấu nó vẫn cứng như đá. Hơn nữa, nó có thành phần làm bằng nhựa nên rất độc hại cho cơ thể”.

 

Gạo nhựa được ồ ạt bán ra trên thị trường. (Ảnh: Koreatimes)

 

Việc xuất hiện “gạo nhựa” trên thị trường là một điều rất nguy hiểm đối với sức khỏe người tiêu dùng, chúng tôi sẽ cho điều tra để tìm ra các nhà máy sản xuất loại gạo này“, một quan chức Trung Quốc cho biết.

Đồng thời ông cũng cảnh báo, “nếu bạn ăn ba bát cơm “gạo dẻo” điều đó đồng nghĩa với việc bạn đã ăn trọn một túi nilon”, vị quan chức này nói.

Được biết, “gạo nhựa” đã được phát hiện và phân phối chủ yếu tại Thái Nguyên, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc. Theo các thương gia Trung Quốc, nếu kinh doanh loại gạo này, các thương gia có thể thu được lợi nhuận rất lớn.

Đây không phải là lần đầu tiên gạo giả xuất hiện trên thị trường Trung Quốc. Trước đó, truyền hình Trung Quốc từng cảnh báo một công ty ở Tây An, tỉnh Thiểm Tây, đã sản xuất một loại gạo nhái gạo “Vũ Xương” nổi tiếng thơm ngon, bằng cách thêm hương liệu hóa chất.

V.L (Theo Koreatimes)


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment