Đọt Chuối Non |
- Bà tôi – Nguyễn Vĩnh Tiến – Ngọc Khuê
- Luyện tập tự chủ hàng ngày
- Những đống lửa buồn bã của ngày đầu năm?
- “Không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình”
- Sẽ bầu trực tiếp Tổng Bí thư nếu đa số đại biểu tán thành
- ‘Việt Nam không có nhu cầu đa đảng’
| Bà tôi – Nguyễn Vĩnh Tiến – Ngọc Khuê Posted: 10 Jan 2011 01:07 PM PST Bà tôiBà tôi đưa tôi ra đầu làng một mình bà đội cả trời nắng to Bà tôi đưa tôi ra đầu làng một mình bà đội cả trời nắng to Nhớ…làng tôi… Cười cười một chuỗi trời thử bụng ta Bà ví lông gà vàng như vườn cải Bà lên Kẻ chợ có buồn được đâu Chiều nay tôi đưa bà ra đầu làng, đầu làng mình chợt nổi trận gió to Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||||
| Posted: 10 Jan 2011 01:05 PM PST Chào các bạn, Mỗi ngày ta nói chuyên với các bạn ở trường, ở sở làm, trong nhà hàng, trong quán cà phê… và khi có một nhóm ngồi nói chuyện thì hầu như là nếu một người nói gì đó thì cả nhóm hùa theo. Đó gọi là mass mentality, tâm lý đám đông, mọi người cứ a dua với nhau, dù đó là thời trang, kinh tế, chính trị, phê bình cô nào đó, cậu nào đó… Tâm lý a dua này ta có từ nhỏ. Vì thế mà các em vị thành niên hay rủ nhau chọc phá hà hiếp bạn mới trong khu phố, trong trường học… Và khi các em ghét ai, thù ai, thì cả băng cùng ghét, cùng thù, để rủ nhau đánh hội đồng. Lớn lên một chút thì cùng a dua với nhau tham nhũng, hay hò hét chủ nghĩa, tôn giáo… mà chẳng hề quan tâm là việc mình a dua theo như thế đúng hay sai. Đương nhiên phần lớn a dua là ngu dốt. Từ "mass mentality", tâm lý đám đông, thường có ý nghĩa xấu, chẳng mấy khi có ý nghĩa tốt, là vì thế. Các thị trường mua bán chứng khoán, đô la, vàng, địa ốc… cũng thế. Một vài đại gia đi theo hướng nào đó, hay vài tay gian hùng gian lận làm giá theo hướng nào đó, là cả thị trường ùn ùn chạy theo mà chẳng hề nghĩ là tại sao. Sự thật thì mass mentality thường trở thành đúng, không phải vì nó có căn bản đúng, mà vì nhiều người chạy theo nó. Ví dụ: Ai đó nói bậy bạ giá chứng khoán sẽ xuống, một hai đại gia vì lý do nào đó mà tin lời đó và bắt đầu bán rất nhanh, cả thị trường ùn ùn chạy theo, và giá chứng khoán xuống thật, dù là chẳng có căn cứ kinh tế nào hết. Điều này gọi là Pygmalion effect (hiệu ứng Pygmalion) hay còn gọi là self-fulfilling prophecy (lời tiên tri tự đúng), tức là khi người ta chờ mong một điều gì rất mạnh điều đó sẽ thành sự thật. Pygmalion là tên của một hoàng tử và là nhà điêu khắc đại tài trên đảo Cyprus trong thần thoại Hy Lạp. Pygmalion không thích phụ nữ, nhưng điêu khắc một bức tượng phụ nữ tuyệt đẹp bằng ngà. Bức tượng quá đẹp đến nỗi Pygmalion yêu bức tượng kinh khủng. Đến ngày lễ của thần Venus (Aphrodite), Pygmalion cầu xin Venus cho bức tượng biến thành người. Venus sai Thần Tình Yêu Cupid đến hôn bước tượng, và bức tượng biến thành người thật. Hiệu ứng Pygmalion có thể tốt hay xấu. Tốt thì nó là căn bản của tư duy tích cực. Khi chúng ta thường xuyên nói với chính mình điều tích cực, như "Tôi làm được, tôi sẽ thành công, tôi sẽ chiến thắng" thì chúng ta sẽ thành công, sẽ chiến thắng. Đây cũng chính là căn bản của Luật Hấp Dẫn trong tư duy tích cực. Và hiệu ứng Pygmalion cũng có thể là căn bản của tư duy tiêu cực, làm cho người ta tàn mạt, như "Tôi bất tài, tôi chẳng làm được gì cả, số tôi là số con rận…" Trong mass mentality, thỉnh thoảng mass mentality có thể tích cực và do đó đưa đến hiệu ứng Pygmalion tốt, như là khi nhân dân quyết thắng, đồng lòng chiến đấu bảo vệ tổ quốc, mà ta thấy thường xuyên trong lịch sử nước ta. Nhưng thường thường thì mass mentality rất là tiêu cực và tồi tệ: "Ôi, thằng đó kiêu lắm, đì nó một trận cho bỏ ghét", hay "Nhà nước này hèn, chúng ta phải đồng lòng ăn thua đủ với Trung quốc," hay "Con mẹ ca sĩ ABC này kiêu căng quá, ta phải lên Internet mở chiến dịch đánh nó một trận cho đã tay"… Có lẽ 90% các chuyện bạn nghe bạn bè kháo nhau trong ngày và cùng đồng lòng vỗ tay ì đùng là thuộc loại mass mentality tồi này. Trong vòng bạn bè nó còn có cái tên khác là peer pressure, áp lực từ bè bạn, áp lực làm cho mọi người trong nhóm bè bạn phải đồng lòng với nhau, phải a dua nhau, trong mọi vấn đề. Nếu mỗi ngày bạn chống lại a dua với mass mentality, chống lại peer pressure như thế, là bạn đang luyện tập để tự chủ một cách thường xuyên và giản dị nhất. Không nhất thiết phải chống lại bạn bè, nhưng có thể nói một câu nhẹ nhàng đạp thắng lại cho họ. "Thôi mà, nó mới vào học còn lớ ngớ, tha cho nó đi, để nó có cơ hội học hỏi từ từ", hay "Con người ta có làm gì mình đâu mà phải lên mạng tấn công họ, tội người ta", hay "Nhà nước cũng có lý do để nói chuyện hòa bình với Trung quốc. Láng giềng sát vách mà, chẳng lẽ cứ đòi đánh nhau làm sao mà sống yên ổn cho được…" A dua là nguyên nhân thường trực của những cái đầu ngu dốt, chẳng suy nghĩ gì cả, chỉ biết chạy theo đám đông. Người có trí tuệ, chẳng chạy theo ai cả. Tự mình suy nghĩ chính chắn, điều gì mình thấy đúng thì theo, không thì thôi, không a dua theo chỉ vì đó là các bạn của mình. Và trí tuệ không tự đến. Ta phải làm cho cái đầu của ta có trí tuệ, bằng cách bắt nó suy nghĩ độc lập, không nhắm mắt a dua theo mọi người mọi ngày. Người trí thức mà a dua thì không thể gọi là trí thức. Trí thức đòi hỏi chúng ta thấy vấn đề như nó là, với quan sát và tư duy chặt chẻ của chính ta, chẳng vì một đám bạn nhậu cùng bàn nói như thế là đúng. Suy nghĩ độc lập (independent thinking), đó chính là đức hạnh căn bản của trí thức. Các bạn có thể làm được việc đó không? Chống lại sự cám dỗ của mass mentality để a dua hàng ngày. Tự chủ thường trực. Đó chính là xây dựng cho bạn một nền tảng trí thức thật sự. Chúc các bạn một ngày đầy tri thức. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||
| Những đống lửa buồn bã của ngày đầu năm? Posted: 10 Jan 2011 01:04 PM PST Và hôm nay, trên đường đi đến một quán lẩu tôi đã mục sở thị hình ảnh đốt lửa chống rét hết sức thô sơ này. Nó trở nên lạ kỳ vì diễn ra ngay ở đây, bây giờ, trên hè phố. Những con người kia đứng quây quần và mắt không rời ngọn lửa, họ có thể nhìn đi đâu ngoài sự nhảy nhót tuyệt vời của chúng.
Kèm theo cái tết của Tây là đợt rét đậm đầu tiên kéo về Hà Nội. Vì thế, phố phường trở nên vắng vẻ lạ thường: vỉa hè, cửa hiệu, xe máy, ô tô… vốn ồn ã nay thưa thớt như muốn đi tránh rét. Có lẽ tưng bừng nhất vẫn là những nhà hàng ăn uống, đi đến đâu cũng thấy người thành phố ăn lẩu. Những nồi lẩu sôi nghi ngút, những miếng thịt tươi rói, những cọng rau xanh mướt, và những chén rượu ấm nồng trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết. Những ngày này đố các vị đi vào nhà hàng nào mà không thấy lẩu. Các nồi lầu cháy đùng đùng, bốc hơi nghi ngút khiến cho thực khác quên đi cái lạnh bên ngoài. Một cậu bạn của tôi phàn nàn rằng, mấy ngày hôm nay đi tiếp khác lúc nào cũng ăn lẩu, khách nào cũng tiếp lẩu, hỏi ai cũng thích ăn lẩu… ngán kinh khủng! Tôi đồ rằng, mấy ngày này người thành phố thích ăn lẩu không phải vì đói, hoặc thiếu chất, người ta ăn lẩu đơn giản vì nó ấm cúng, có ánh lửa bập bùng, khói hơi nghi ngút đánh tan cảm giác lạnh lẽo bên ngoài. Đó là một hiện tượng tâm lý, chứ người thành phố bây giờ đói khổ gì mà thèm ăn cái món chẳng đầu chẳng đũa ấy. Rét thế này nếu là các món ăn khác, vừa bưng ra đã nguội đi một nửa, để chút nữa thì nguội cả đôi bên, đóng băng kiểu mỡ đố mà ăn được. Bây giờ nhiều người chẳng sợ rét nữa. Đố cái rét nào có thể sờ tới được cái lông chân của người phố phường. Ra cửa họ bước lên xe hơi, xuống xe họ vào phòng kín, đi ăn họ lại thích lẩu… Rét nào khiến họ sợ được. Càng rét hoá ra lại càng hay. Thế nhưng. Vâng, vẫn là cái câu “thế nhưng” cũ rích. Nhưng vẫn phải thế nhưng rằng, nhiều người ở phố phường lại đốt lửa ngay giữa thủ đô để chống trọi với cái rét. Chuyện này thực ra cũng bình thường, nhưng lại hết sức kỳ lạ và đôi khi làm lòng chúng ta nhói đau. Hôm qua, chính xác là ngày 4/1/2011 cái thằng tôi đây đang co ro trong chăn ấm ở nhà thì vài người bạn gọi đi ăn… lẩu. Vẫn là lẩu thôi chẳng có món gì trong thời tiết giá rét này. Dù ngại tôi vẫn phải cố gắng chui ra khỏi chăn ấm, cắn răng mà bò ra quán lẩu đã hẹn. Và thật ngạc nhiên, trên đường phố tôi thấy rất nhiều người túm tụm đốt lửa sưởi. Họ là dân lao động bình thường, hoặc các bà cô bán hàng rong trên phố. Không hiểu họ kiếm đâu ra củi, nhưng rõ ràng đống lửa của họ rất to, cháy đùng đùng… Họ cười nói hỉ hả, hoặc trầm tư nhìn lửa cháy. Cái rét vẫn trườn theo từng đợt gió. Đường phố đã bắt đầu đông người, xe cộ lại ầm ào chạy… Và họ – những người đốt lửa giữa thành phố vẫn đứng như vậy. Nếu lúc này mấy ông làm công tác môi trường đi qua sẽ cho rằng, họ đang phạm luật, gây ô nhiễm môi trường, làm mất vệ sinh hè phố. Và nếu lúc này, mấy ông làm công tác giao thông đi qua cũng sẽ huýt còi vì rằng, họ đang vi phạm lòng đường vỉa hè, làm giảm tầm quan sát của các phương tiện tham gia giao thông… Riêng với tôi, cảnh đốt lửa chống rèt này gợi nhớ tới những năm tháng ấu thơ sống ở núi rừng. Những ngày rét như thế, chúng tôi chỉ có lửa làm bạn. Vạn vật từ chim muông, hoa lá, núi sông… đều co mình đứng im tránh rét, chỉ ngọn lửa là nhảy nhót không ngừng, ngoài năng lượng tuyệt vời của nó thì cái hành động nhảy nhót và làn khói mờ ảo bay lên cũng khiến con người cảm thấy mình còn tồn tại. Và hôm nay, trên đường đi đến một quán lẩu tôi đã mục sở thị hình ảnh đốt lửa chống rét hết sức thô sơ này. Nó trở nên lạ kỳ vì diễn ra ngay ở đây, bây giờ, trên hè phố. Những con người kia đứng quây quần và mắt không rời ngọn lửa, họ có thể nhìn đi đâu ngoài sự nhảy nhót tuyệt vời của chúng. Chỉ những người ngồi trên xe hơi, quây quần bên nồi lẩu hưởng thụ sự ấm áp của vật chất mới hỉ hả nhìn ra đường phố đang đanh lại vì giá rét. Và kỳ lạ hơn, ngay ở đây, giữa phố phường này lại có củi để đốt. Họ đốt ngay hè phố, góc tường, hoặc ngay tại bãi cỏ của một khuôn viên. Những đống lửa le lói ấy khiến đường phố lại càng trở nên nhếch nhác, đáng buồn hơn bao giờ hết. Nhưng không có lửa thì họ biết đi đâu tránh rét? Cũng vài người có trách nhiệm, chỉ trỏ, quát tháo những con người tội nghiệp kia, nhưng cũng chỉ nhắc nhở lấy lệ vậy thôi, rét thế này không có lửa thì ai sẽ cho hơi ấm? Khi bị nhắc nhở họ lảng đi chỗ khác, có lẽ cũng không muốn bị đuổi bởi hè phố là “công sở” của họ. Nhưng chỉ một lát sau, khi người chức trách phá xong đống lửa, không ai bảo ai họ lại lầm lũi tiến về nơi có hơi ấm. Họ lụi hụi vén lại đống lửa và lại đứng trầm tư, hoặc cười nói. Đơn giản vì hơi ấm quyết rũ bất cứ ai bị lạnh. Tôi bỗng thấy nồi lẩu đang sôi sùng sục trên bàn trở nên chán ngắt. Cũng hơn nóng ấy, cũng mùi vị thức ăn ấy nhưng sao hôm nay, cái ngày đầu năm của tết Tây lại trở nên buồn bã thế? Và ngoài kia những người lao động vẫn quây quần bên đống lửa. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | ||||
| “Không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình” Posted: 10 Jan 2011 01:03 PM PST Tác giả: Phương Loan Nói về những thành công trong đường lối đối ngoại quốc phòng năm vừa qua, VietNamNet đã có dịp trò chuyện với Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng xung quanh vấn đề này.
Độc lập, tự chủ, không phụ thuộc vào ai cả Chưa bao giờ đối ngoại quốc phòng lại được đẩy mạnh như năm 2010, cả song phương và đa phương, tạo ấn tượng Việt Nam mở ra và đẩy mạnh hoạt động trên một mặt trận mới: đối ngoại Quốc phòng. Với tư cách người phụ trách công tác đối ngoại của Bộ Quốc phòng, Thứ trưởng đánh giá thế nào? Công tác đối ngoại quốc phòng nằm trong đường lối đối ngoại chung của Đảng, Nhà nước, nhìn chung không có gì đột biến so với các năm trước. Tuy nhiên, năm 2010 có ấn tượng dường như mở ra một giai đoạn mới so với trước, bởi hai nguyên nhân cơ bản. Một là, chúng ta đã làm tốt công tác đối ngoại, nhờ vị thế đi lên của đất nước, với hình ảnh của Việt Nam phát triển, hòa hiếu, thân thiện; giữ được an ninh và quan trọng nhất là tại những thời điểm khó khăn, chúng ta đã giữ được độc lập, tự chủ, không phụ thuộc vào ai cả. Thực tế Việt Nam chưa bao giờ để mất độc lập, tự chủ nhưng lúc này lúc khác, bạn bè hiểu khác. Năm 2010, với tư cách chủ tịch ASEAN, Việt Nam đã làm cho bạn bè thế giới hiểu chúng ta thực sự có độc lập tự chủ. Đó là nguyên nhân quan trọng nhất, mang tính nội tại giúp thúc đẩy đối ngoại nói chung, và đối ngoại Quốc phòng nói riêng, đưa bạn bè đến với ta. Tính chất độc lập tự chủ của đất nước quan trọng vô cùng. Nó không chỉ để đảm bảo Việt Nam không bị lệ thuộc, mà còn là điều kiện cho Việt Nam phát triển. Hai là, cục diện khu vực, thế giới có những bước chuyển dịch, nổi bật là sự gia tăng can dự của các nước lớn ở khu vực có chiều hướng cứng rắn hơn, tự tin hơn, vì lợi ích bản vị của họ, thậm chí có những xung đột về lợi ích. Đỉnh cao của xung đột là thỏa hiệp, mà sự thỏa hiệp nếu có giữa các nước lớn thường là trên lưng các nước nhỏ hơn. Nhận thức rõ điều đó để ta giữ cho được độc lập, tự chủ, không để các nước khác thỏa hiệp trên lưng mình. Vì thế, thời gian qua, ta tăng cường quan hệ đối ngoại nói chung và đối ngoại quốc phòng nói riêng. Điều này đảm bảo cho sự hiện diện của các nước lớn không ảnh hưởng đến độc lập tự chủ, không ảnh hưởng tới nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của ta. Trò chuyện với VietNamNet vài tháng trước, Thứ trưởng nêu vấn đề: Đối ngoại Quốc phòng vừa để hợp tác vừa để đấu tranh, nhằm mục đích bảo vệ Tổ quốc. Trong hai kế sách bảo vệ Tổ quốc – đánh thắng và không đánh mà thắng, đối ngoại Quốc phòng nhắm vào cái không đánh mà thắng. Nhìn lại năm 2010, Thứ trưởng đánh giá Việt Nam có thắng? Cụ thể như thế nào? Không đánh mà thắng không chỉ nói về một thời điểm cụ thể mà là cả một bề dày lịch sử, là kế sách kéo dài cả chục năm, trăm năm trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nó phải được tích cực chuẩn bị, gom góp, thúc đẩy, tăng cường trong từng năm từng năm kiên trì, để đạt mục tiêu: không để xảy ra chiến tranh, giành và giữ được độc lập tự chủ, chủ quyền lãnh thổ của đất nước. Thoát ra khỏi sức ép bên ngoài Xét từ mục tiêu, nhiệm vụ cụ thể đặt ra cho năm 2010 trong bối cảnh các nước lớn can dự, việc thể hiện sự độc lập tự chủ, thêm bạn bớt thù của Việt Nam đạt được đến đâu? Ông có hài lòng với những gì làm được trong 2010? Thành thật mà nói, chúng ta đã có những thành công, tuy chưa thể hài lòng. Đối ngoại Quốc phòng với mục tiêu phục vụ sự nghiệp phát triển và bảo vệ Tổ quốc, giữ được những gì thuộc lợi ích chính đáng của Việt Nam. Năm 2010, trên cơ sở khẳng định độc lập tự chủ, chúng ta đã đạt được mối quan hệ với các nước vì lợi ích và ý định của chính chúng ta. Việc quan hệ với ai, mức độ nào đều cần phải cân đong, đo đếm, nhưng đó là việc của chúng ta, chúng ta làm, không phải chịu sức ép của nước nào khác. Năm 2010, bối cảnh an ninh khu vực rất phức tạp, ta đã cùng với ASEAN và các đối tác lớn ngồi với nhau, nói về cách ứng xử trong quan hệ quốc tế, là giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, tôn trọng độc lập tự chủ, toàn vẹn lãnh thổ, tôn trọng luật pháp quốc tế, công khai, minh bạch…. Nhiều người vẫn lầm tưởng Việt Nam làm việc này chỉ nhằm bảo vệ chủ quyền, đấu tranh trên Biển Đông. Thực ra không phải như vậy. Với mỗi nước ta có những vấn đề ưu tiên đấu tranh khác nhau: Với Trung Quốc, đó là vấn đề chủ quyền trên Biển Đông, với Mỹ đó là đấu tranh về dân chủ nhân quyền, chế độ chính trị. Rồi các vấn đề kinh tế, môi trường, KHCN… Việt Nam có nhiều cái để bảo vệ lắm. Đối ngoại Quốc phòng nhằm tạo diễn đàn công khai, minh bạch để bảo vệ lợi ích quốc gia. Công khai minh bạch chính là vũ khí để bảo vệ mình. Đó là vũ khí đấu tranh, trong thời chiến và cả thời bình. Việc công khai, minh bạch không phải chỉ của riêng năm nay, mà đó là nỗ lực kiên trì của Việt Nam từ khi Đổi mới, nhất là sau Nghị quyết TW 8 khóa 9. Với vấn đề Biển Đông, Việt Nam đã không đưa vào chương trình nghị sự chính thức của Hội nghị ADMM+, nhưng các bên đều nói được quan điểm của mình. Nhưng cũng có người nói rằng, để hài lòng các bên, chúng ta vẫn còn né tránh các vấn đề then chốt. Mà một khi còn né tránh, thì khó tránh được cảnh các bên bị đẩy về hai phía đối đầu trong cuộc cạnh tranh sức mạnh giữa các cường quốc ở khu vực. Quan điểm của Thứ trưởng? Là nước chủ nhà, lần đầu tiên tổ chức ADMM+, ta đặt các mức độ thành công của Hội nghị – mức tối thiểu là Hội nghị được tổ chức tốt đẹp với sự tham gia của 10+8, tạo cấu trúc an ninh mới, và Việt Nam hoàn thành tốt vai trò nước chủ nhà. Mức cao hơn là đưa ra được những nguyên tắc ứng xử Quốc phòng trong quan hệ quốc tế. Và trên hết là ta phải đưa ra được và tạo được sự ủng hộ trên những vấn đề liên quan đến lợi ích của đất nước mình. Ta đạt được cả 3 mức này, không né tránh vấn đề nào, và cũng đã tạo được sự đồng thuận của tất cả các nước tham gia. Đơn cử như vấn đề chủ quyền trên Biển Đông, ta không thể né tránh vấn đề này, và cũng không thể chờ người khác nói hộ chúng ta về chủ quyền của đất nước, nhưng nếu đặt vấn đề vừa độ thì được, quá một tí sẽ hỏng. Cuối cùng, ta đặt vấn đề vừa độ, nhưng đầy đủ, về quyền lợi của đất nước mình, đồng thời tôn trọng lợi ích và quyền chính đáng của tất cả các nước khác. Chúng ta tỉnh táo đứng trên quyền lợi của đất nước mình để tính toán, không phải cứ tiện được đà mà say sưa, đẩy vấn đề lên quá, chỉ bất lợi. Mục tiêu của ta là tạo lợi thế khi đấu tranh ngoại giao, không mất cân bằng chiến lược ở khu vực. Ngả theo một phía, theo tâm lý đám đông mà quên độc lập tự chủ, Việt Nam sẽ làm phương hại lợi ích của mình. Không vì tư cách Chủ tịch ASEAN mới làm tốt công tác đối ngoại Vậy trong đối ngoại, mức độ, hành vi và cách ứng xử của giới quân sự – quốc phòng khác gì so với các bên khác cùng tham gia hoạt động đối ngoại? Ta thực hiện đối ngoại ở tất cả các ngành, dưới sự chỉ đạo chung, đồng bộ, nhất quán của Đảng, Nhà nước. Đối ngoại mỗi ngành có cách tiếp cận khác nhau, cách đặt vấn đề vì thế có thể khác nhau. Nhưng nguyên tắc không khác. Ngoại giao, kinh tế… làm đối ngoại không ít bảo vệ Tổ quốc hơn Quốc phòng, Quốc phòng làm đối ngoại cũng không có nghĩa là ít ngoại giao hơn cơ quan đối ngoại. Các lĩnh vực đối ngoại có cách tiếp cận khác nhau, nhưng trên một mặt trận đồng bộ, dưới sự lãnh đạo chung. Thành công nổi bật của nhiệm kì này của Đảng, Chính phủ, trực tiếp là Thủ tướng Chính phủ là trên mặt trận đối ngoại, trong đó quan trọng nhất là tạo sự đồng bộ, nhất quán trong tất cả các ngành. Có khi nào ông thấy giữa cách tiếp cận của Quốc phòng với cơ quan đối ngoại khác có khác biệt, gây khó trong phối hợp hành động? Trong khuôn khổ hiểu biết của tôi và trong năm ASEAN, không thấy có gì khác biệt. Không có gì đáng phàn nàn về sự phối hợp đó cả. Mà phải nói là rất hài lòng, và rất cám ơn các ngành, các địa phương đã hỗ trợ, giúp đỡ Quốc phòng hoàn thành nhiệm vụ mới mẻ này. Những thành quả của 2010 sẽ được đối ngoại Quốc phòng triển khai tiếp như thế nào, khi ngọn cờ cầm trịch đã chuyển sang nước khác? Không phải vì 2010 Việt Nam là chủ tịch ASEAN mà ta mới đẩy mạnh quan hệ đối ngoại Quốc phòng, cả song phương và đa phương. Năm ASEAN giúp ta nâng hình ảnh, dễ nổi bật hơn vì ta ở trung tâm chú ý của thế giới, và tạo thuận lợi cho ta. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa năm sau, khi Indonesia là nước chủ tịch, Việt Nam lại không đấu tranh cho quyền lợi của mình và của cả khu vực. Chúng ta sẽ tiếp tục đường lối đối ngoại hiện nay, phát huy những gì đạt được 2010, trong đó có đối ngoại Quốc phòng, Mục tiêu là xây dựng môi trường hòa bình, và bảo vệ Tổ quốc, có thể các năm sau hình ảnh đối ngoại Quốc phòng không như bây giờ, nhưng nội dung, mục tiêu vẫn là như vậy. Khi người giữ cửa thành mở cửa Xưa tới nay, Quốc phòng tiếp cận thường bị xem là cứng hơn Ngoại giao. Thế nhưng, năm 2010, thế giới và chính người dân Việt Nam lại thấy cách tiếp cận của Quốc phòng thậm chí mềm và mở hơn… Người giữ cửa thành mà mở thì đương nhiên cảm thấy rộng rãi. Quốc phòng một khi được Đảng, Nhà nước cho mở thì sẽ mở, mở mạnh, vì tin rằng mở cửa thành mà không bị quân bên ngoài nhảy vào. Còn ông quan văn chuyên lo bút nghiên ở trong, đương nhiên không dám mở như thế. Như vấn đề chính sách Quốc phòng, Ngoại giao có muốn mở cũng khó, vì họ có nắm vấn đề đó đâu. Đối ngoại Quốc phòng là khâu rất quan trọng, quyết định trong xây dựng lòng tin. Khi người nắm lòng tin mở, tự tin và đủ tin rằng khi mở thì người khác không xâm phạm lợi ích của mình, nhiệm vụ sống còn của chính Quốc phòng là bảo vệ Tổ quốc thì sẽ mở mạnh. Có điều không phải tự nhiên mà Quốc phòng mở. Việc mở ấy là do sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, trong xu thế đi lên của đất nước và tình hình quốc tế, khu vực có những biến chuyển như đã nói ở trên. Việc mở vừa là nhu cầu, vừa là điều kiện cho phép chúng ta đẩy mạnh công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, và mở có mức độ. Ví dụ, cuối năm 2009, ta ra Sách trắng Quốc phòng, được coi là cởi mở. Vào thời điểm ấy, ta chuẩn bị mua tàu ngầm, Su 30, không nói thì thế giới cũng biết, đóng cửa cũng không giấu được ai. Ta chủ động mở để giải thích với thế giới, với khu vực rằng chúng ta không đe dọa ai, mua sắm vũ khí là để bảo vệ Tổ quốc mình. Vấn đề cảng Cam Ranh cũng vậy. Cam Ranh vốn là điểm dòm ngó của nhiều nước lớn trên thế giới. Khi ta xác định Cam Ranh là của Việt Nam, do Việt Nam quản lý và sử dụng, sao không công khai? Chính sự thiếu công khai một cách không cần thiết lại tạo sự nghi kị của các nước. Đương nhiên, việc mở cũng có mức độ. Khi Quốc phòng làm đối ngoại, bao giờ cũng theo nguyên tắc: cái gì đã là bí mật thì lo giữ cho kĩ, cái gì có thể công khai, giữ bí mật không có lợi cho cái chung, tạo nghi kị, thì ta công khai. Lòng tin không chỉ trông chờ thiện chí Như ông nói, quan trọng là có lòng tin của chính mình, trên cơ sở đã vạch ra đường lối bảo vệ Tổ quốc lâu dài rõ ràng. Tư duy đường lối bảo vệ Tổ quốc cụ thể như thế nào, thưa ông? Tự tin không có nghĩa là sự chủ quan, thiếu cơ sở. Bảo vệ Tổ quốc như thế nào căn cứ vào xu thế thời đại, nhưng quan trọng nhất là phải căn cứ vào khả năng nội tại của đất nước: chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng – an ninh…, mà quan trọng nhất là con người. Dân mình, mình tin, khi nói đến bảo vệ Tổ quốc, thì tin rằng, gần 90 triệu người không ai quay đi. Có như vậy ta mới dám nói mình đủ khả năng bảo vệ Tổ quốc. Không tin tuyệt đối vào nhân dân mình, bộ đội mình, thì bao nhiêu tên lửa, tàu ngầm cũng vô dụng. Trong xu thế chung của thế giới, ta mở rộng quan hệ đối ngoại, được sự ủng hộ của cộng đồng thế giới với đường lối của ta. Điều này đảm bảo cho chúng ta một nền hòa bình lâu dài. Kẻ nào gây chiến tranh với Việt Nam, kẻ đó sẽ bị cô lập cao độ trên thế giới, mà cô lập trong một thế giới toàn cầu hóa, thế giới hội nhập của Thế kỷ 21 thì khủng khiếp hơn nhiều so với giữa thế kỉ 20. Và chúng ta cũng không ngồi chờ bối cảnh khu vực thuận lợi, mà đã chủ động, tích cực góp phần để tạo dựng môi trường, xu thế tiến bộ trên thế giới. Sự tự tin ấy thể hiện ở đâu? Không phải là phát ngôn của cá nhân tôi. Mà ở đường lối của Đảng, cụ thể là Nghị quyết Trung ương 8 khóa 9. Tôi tin đây sẽ là Nghị quyết đi vào lịch sử bảo vệ Tổ quốc trong hòa bình, như Nghị quyết 15 trong chiến tranh chống Mỹ. Đối ngoại quốc phòng trong tình hình mới có đặc trưng gì? Chủ động, tích cực, có tính mục đích cao: xây dựng môi trường hòa bình, góp phần bảo vệ Tổ quốc. Trở lại với vấn đề lòng tin, rõ ràng, lòng tin vẫn là trở ngại trong hợp tác khu vực, khi mà các nước tăng cường trang bị vũ khí, chi tiêu Quốc phòng. Nhiều người còn đặt vấn đề về cuộc chạy đua vũ trang ở khu vực. Quan điểm của ông? Nói đến lòng tin có 2 khía cạnh, một là, làm cho người ta tin mình. Việt Nam, sẵn sàng xây dựng lòng tin, công khai minh bạch, vì chúng ta không xâm phạm ai, không lôi kéo ai đánh ai và cũng không đi đêm với nước nào. Ta công khai để chứng minh một sự thật hiển nhiên là trong hòa bình, ta cũng có chính nghĩa như hồi đánh Mỹ vậy. Hai là, lòng tin không chỉ xuất phát từ thiện chí, mà quan trọng hơn là lòng tin phải xuất phát từ lợi ích của các nước, những cơ chế ràng buộc, các mối quan hệ quốc tế song phương, đa phương để họ không thể làm điều gì sai trái, gây xung đột với Việt Nam và khu vực. Đó là lòng tin phải lao động, phải cố gắng rất nhiều, không thể chỉ trông chờ vào thiện chí. Cơ chế ADMM+ mà Việt Nam đã nỗ lực và hoạt động cật lực cùng các nước tạo dựng là một minh chứng? Đúng là năm qua, Bộ Quốc phòng, từ Bộ trưởng đến các cán bộ, chiến sĩ cấp dưới lao động cật lực là để tạo dựng cho được nửa lòng tin thứ hai: cơ chế để tin cậy lẫn nhau trên cơ sở lợi ích. Vai trò của ADMM+ là gì? Cấu trúc an ninh khu vực để xây dựng lòng tin trên cơ sở lợi ích chiến lược trong khu vực giữa các quốc gia, đặc biệt là các nước lớn. Mức độ mong muốn tham gia của các nước là khác nhau. Có nước muốn tham gia và tích cực thúc đẩy cơ chế ấy như Việt Nam, lại có nước không hào hứng lắm nhưng không thể đứng ngoài khi các nước đã cùng bắt tay, vì lợi ích chung của khu vực, thế giới. Đã cùng ngồi vào cơ chế chung ấy, không phải ai có thể muốn làm gì thì làm. Có một điều tôi băn khoăn là, trong khi làm đối ngoại mà không có lòng tin thì không làm được. Nhưng làm sao để người ta tin mình? Tôi tin ở các nước, người ta cũng giỏi như mình, hơn mình, và người ta sẽ nhìn ra sự thật. Cái mình đem đến cho người ta là sự thật, là lợi ích chính đáng của mình và của người ta. Người nói dối thế nào cũng lòi ra. Mình nói sự thật, trên cơ sở lợi ích chính đáng của mình và tính đến lợi ích của họ, thì họ sẽ tin. Đương nhiên, chuyện tin hay không, không ai bắt ép được. Hôm nay chưa tin thì mai người ta sẽ tin. Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế | ||||
| Sẽ bầu trực tiếp Tổng Bí thư nếu đa số đại biểu tán thành Posted: 10 Jan 2011 01:02 PM PST (Dân trí) – Sáng 10/1, tại cuộc họp báo giới thiệu chương trình Đại hội đảng XI, trả lời câu hỏi về việc bầu trực tiếp Tổng Bí thư Đảng, Ban tổ chức khẳng định, chưa có qui định bầu trực tiếp nhưng nếu đa số đại biểu tán thành sẽ bầu trực tiếp tại đại hội. Họp báo về Đại hội Đảng XI Trả lời câu hỏi về quan hệ giữa đổi mới kinh tế và đổi mới chính trị tại đại hội lần này, BTC khẳng định, quan điểm và đường lối của Đảng cộng sản Việt Nam là nhất quán, xuyên suốt. Theo đó, sẽ đổi mới toàn diện cả về kinh tế và chính trị, trong đó, đổi mới chính trị sẽ thực hiện từng bước để đảm bảo sự ổn định. Việc đổi mới chính trị, sẽ thực hiện theo hướng đổi mới hệ thống chính trị để phát huy dân chủ, nâng cao hiệu lực quản lý và lãnh đạo của bộ máy, giúp cả bộ máy chính trị hoạt động có hiệu quả. Việc đổi mới kinh tế sẽ được thực hiện theo hướng đẩy mạnh hòa nhập, cơ cấu lại nền kinh tế để nâng cao chất lượng. Về câu hỏi Đại hội XI có bầu trực tiếp Tổng Bí thư tại đại hội hay không? BTC cho biết, rất trăn trở, mong muốn đổi mới nội dung, phương thức hoạt động của đại hội Đảng. Tuy nhiên, do điều lệ đảng chưa qui định bầu trực tiếp Tổng bí thư nên hiện nay vẫn đang tiếp tục nghiên cứu, đổi mới. Trên thực tế, vừa qua đã thí điểm bầu trực tiếp bí thư ở 3 cấp. Đối với cấp tỉnh, vừa qua đã chọn 10 tỉnh bầu trực tiếp bí thư tỉnh ủy. Đại diện BTC khẳng định, có bầu trực tiếp Tổng Bí thư TƯ Đảng tại đại hội XI hay không sẽ do đại hội Đảng XI quyết định. "Nếu đa số đại biểu tán thành thì đại hội sẽ bầu trực tiếp Tổng Bí thư", đại diện BTC cho biết. Việc Tổng bí thư Nông Đức Mạnh có tiếp tục tham gia BHC TƯ khóa tới hay không, BTC cho biết, theo điều lệ, Tổng bí thư không làm quá hai nhiệm kỳ, hiện nay TBT Nông Đức Mạnh đã cao tuổi (71 tuổi) và Tổng Bí thư xin rút không tham gia ứng cử nhiệm kỳ này. Về danh sách tự ứng cử BCH TƯ, BTC cho biết, tiểu ban nhân sự nhận được 1 hồ sơ tự ứng cử vào BCH TƯ, đó là ông Nguyễn Xuân Kiên, sinh năm 1966, Phó Giám đốc một đơn vị thuộc Ban Tuyên giáo TƯ. Trả lời câu hỏi của một phóng viên nước ngoài về vấn đề Vinashin, BTC cho biết, vấn đề này đã được cơ quan chức năng xem xét, không phải chủ đề của đại hội. Trước câu hỏi của phóng viên nước ngoài về vấn đề đa nguyên, đa đảng, BTC khẳng định, Việt nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng. Lý giải, đại diện BTC cho biết, vì đã có lúc Việt Nam có nhiều đảng, nhưng khi thực dân Pháp quay lại, chỉ có Đảng cộng sản lãnh đạo nhân dân đấu tranh. Hiện nay Đảng cộng sản Việt Nam vẫn đang tiếp tục lãnh đạo đất nước và ngày càng phát triển. Đối với những góp ý của đảng viên, nhân dân đã được tiếp thu, đưa vào văn kiện đại hội như thế nào?. BTC cho biết, với mục đích nâng cao chất lượng văn kiện đại hội Đảng, dự thảo văn kiện đã được công bố để xin ý kiến đóng góp. Đã có hàng vạn ý kiến đóng góp của nhân dân trong nước và kiều bào nước ngoài với mong muốn xây dựng đảng ngày càng vững mạnh. Tiểu ban xây dựng văn kiện đã có văn bản chi tiết, báo cáo trung ương về việc tiếp thu các ý kiến đóng góp của đảng viên và nhân dân. Việc tiếp thu được tiến hành công phu, khoa học, nghiêm túc và cầu thị.. Kết thúc họp báo, ông Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo TƯ cho biết, nội dung Đại hội XI sẽ thảo luận và thông qua Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH; Báo cáo chính trị của BCH TƯ khóa X trình đại hội XI của Đảng (đánh giá kết quả thực hiện phương hướng, nhiệm vụ 5 năm qua, xác định mục tiêu, phương hướng nhiệm vụ 5 năm tới); Chiến lược phát triển kinh tế, xã hội 10 năm 2010-2020; Báo cáo tổng kết thi hành điều lệ đảng và đề xuất bổ sung , sửa đổi điều lệ đảng; Lựa chọn, bầu Ban chấp hành TƯ khóa XI 2011-2015, cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng giữa hai nhiệm kỳ.
Nguyên Đức- Hồng Hạnh Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| ‘Việt Nam không có nhu cầu đa đảng’ Posted: 10 Jan 2011 01:01 PM PST Ông Đinh Thế Huynh nói quan điểm của đảng cầm quyền là ‘dứt khoát không đa nguyên đa đảng’ Trước thềm Đại hội XI, quan chức Đảng Cộng sản nói Việt Nam dứt khoát không đa nguyên đa đảng. Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên ban Chấp hành Trung ương Đảng, Tổng biên tập báo Nhân dân khẳng định trong một cuộc họp báo sáng thứ Hai 10/01 tại Hà Nội rằng: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng”.
Theo ông Huynh, người cùng ngồi ghế chủ tịch đoàn bên cạnh một số quan chức Đảng cao cấp khác, trong đó có Trưởng Ban Tuyên giáo Tô Huy Rứa, “năm 1946 Việt Nam đã có một số đảng nhưng sau khi thực dân Pháp quay lại xâm lược thì chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam cùng với nhân dân kháng chiến, bảo vệ tổ quốc”. Ông cũng nói Đảng Cộng sản “đang lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi” trong quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước. Phát biểu của ông Đinh Thế Huynh cho thấy Đảng Cộng sản Việt Nam trong các văn kiện tại đại hội sắp diễn ra sẽ vẫn kiên định về đường hướng. Trong khi đó, sau đúng một ngày họp, Hội nghị 15 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng với nội dung chủ yếu là chốt lại nhận sự, đã kết thúc. Trong lời phát biểu bế mạc, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nói hội nghị 15 đã “hoàn thành tốt đẹp những nhiệm vụ đề ra”. Các ủy viên Trung ương đã thông qua danh sách giới thiệu bổ sung nhân sự Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương khóa XI và thông qua Báo cáo của Ban Chấp hành Trung ương khóa X về phương án nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XI để trình Đại hội XI. Bầu cử trực tiếpHội nghị 15 họp chỉ vài ngày trước khi Đại hội khai mạc được cho là chỉ dấu phương án nhân sự còn chưa ngã ngũ. Đồng thuận về nhân sự là điều kiện tối quan trọng để Đại hội Đảng có thể được coi là thành công. Tuy nhiên, dàn nhân sự lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng sẽ không được công bố cho tới tận khi Đại hội Đảng XI diễn ra, khai mạc chính thức vào thứ Tư 12/01. Trong cuộc họp báo sáng thứ Hai, ông Trần Lưu Hải, Phó ban Tổ chức Trung ương Đảng, nói có thể có khả năng cho bầu trực tiếp chức vụ cao nhất trong Đảng là Tổng Bí thư “nếu đa số đại biểu thấy rằng nên bầu trực tiếp”. Nếu việc này xảy ra trên thực tế thì đây sẽ là lần đầu tiên có việc bầu trực tiếp thay vì thông qua đề cử của Trung ương. Ông Hải nói quá trình thí nghiệm bầu trực tiếp bí thư các cấp huyện, tỉnh, cho kết quả tốt và “được dư luận đồng tình”. Ông cũng cho hay tại đại hội lần này, số người được giới thiệu vào Ban Chấp hành Trung ương khóa XI sẽ lớn hơn số vị trí trong Trung ương Đảng ít nhất 15%. Được biết, con số ủy viên Trung ương khóa XI sẽ là khoảng 200, tương đương khóa X. Trong đó, con số ủy viên chính thức sẽ là 175 và 25 là ủy viên dự khuyết. Như vậy so với khóa X, số ủy viên chính thức sẽ tăng lên 15 người, còn con số ủy viên dự khuyết sẽ giảm đi. Cũng như Đại hội trước, Đại hội XI cho phép đại biểu tự ứng cử không cần giới thiệu của Ban Chấp hành Trung ương. Tuy nhiên, theo ông Trần Lưu Hải, cho tới nay mới chỉ có một đơn tự ứng cử. Yếu tố bất ngờÔng Hải nói đương kim tổng bí thư, ông Nông Đức Mạnh, sẽ không tiếp tục đảm nhiệm chức vụ. Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh sẽ không tiếp tục cương vị “Theo quy định của Đảng, Tổng bí thư không làm quá hai nhiệm kỳ. Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã làm hai nhiệm kỳ và tuổi cũng cao (71 tuổi) nên đồng chí không tham gia Ban chấp hành trung ương khóa tới”. Sau khi Hội nghị 14 kết thúc hôm 21/12, thông tin được tung ra rằng ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Chủ tịch Quốc hội, sẽ trở thành Tổng Bí thư mới của Đảng. Một số nguồn tin nước ngoài cũng nói hai vị trí chủ chốt khác là Chủ tịch nước và Thủ tướng sẽ về tay hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng. Tuy nhiên, những ngày gần đây lại xuất hiện thông tin trái chiều, nói có nhiều phản ứng từ phía giới cựu lãnh đạo và lão thành cách mạng về các lựa chọn nhân sự trên. Có ý kiến cho rằng cho tới phút chót, tức tại Đại hội Đảng, vẫn có thể còn yếu tố bất ngờ. Giáo sư Carlyle Thayer, nhà quan sát từ Australia, nói để được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương, ứng viên phải được ít nhất 50% phiếu thuận của đại biểu. “Không thể loại trừ khả năng đề cử được Trung ương thông qua không thu đủ số phiếu.” Điều có thể gây bất ngờ thứ hai, theo ông là quy chế bầu cử trực tiếp hoặc “nếu được bỏ phiếu dù chỉ để thăm dò ý kiến thôi, kết quả bỏ phiếu nếu được công bố sẽ là điều đáng chú ý vì nó cho thấy chỉ số tín nhiệm của các ứng viên” Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment