Đọt Chuối Non |
- Für Elise – Beethoven – Ivo Pogorelić
- Dòng máu vô địch
- Khát vọng của dân
- Sa Pa băng phủ trắng rừng
- Người tự ứng cử vào BCH Trung ương Đảng: “Tôi tự tin!”
- Mỗi năm VN bỏ ra 2 tỷ USD mua vũ khí
| Für Elise – Beethoven – Ivo Pogorelić Posted: 11 Jan 2011 01:07 PM PST Bagatell số 25 gam La thứ cho piano độc tấu, với tên phổ thông là “Für Elise” (“Cho Elise”), là đoạn nhạc được biết đến nhiều nhất của Ludwig van Beethoven, nhiều hơn cả Symphony No. 5. Đoạn nhạc này chi được công bố và xuất bản lần đầu năm 1867, 42 năm sau khi Beethoven qua đời. Người tìm ra ra bản nhạc, Ludwig Nohl, xác nhận bản thảo ghi nốt nguyên thủy có đề này 4/27, nhưng bản thảo này đã mất. Ivo Pogorelić (sinh 20.10.1958) là nhạc sĩ piano người Croatia, nổi tiếng trên thế giới. Sau đây chúng ta có Ivo Pogorelić trình tấu Für Elise của Beethoven. Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||||
| Posted: 11 Jan 2011 01:05 PM PST Chào các bạn, Đây là một chức danh vô địch, mạnh hơn tất cả mọi chức danh khác. Và điều này lý giải được tại sao Việt Nam thành tựu tốt về kinh tế, chịu đựng cơn khủng hoảng kinh tế thế giới khá tốt, và kinh tế vẫn tăng trưởng rất cao (gần 7% năm 2010) so với các quốc gia khác trên thế giới. Khi nhân dân lạc quan, mọi chính sách kinh tế chính trị đều thực hiện tốt hơn là khi nhân dân bi quan (dù là cũng chỉ một chính sách đó). Nhưng… Quan trọng hơn tất cả mọi sự là chức danh vô địch. Thắng giải bóng đá Seasgames thì phe ta hô hào “Vô địch! Vô địch!” trên mọi đường phố, trong mọi hang cùng ngõ hẻm của đất nước. Nhưng thắng vô địch lạc quan, quan trọng hơn vô địch bóng đá chừng 1 tỉ lần, thì chẳng thấy ai nói gì, ngoại trừ mấy bài báo cố tình hạ giá nó. (Điều này cho thấy giới viết lách đã xa cách quần chúng và cuộc đời thật đến bao nhiêu.) Vô địch lạc quan thế giới. Các bạn đừng bao giờ quên rằng chúng ta là một quốc gia vô địch. Chúng ta đã thắng những cường quốc hàng đầu thế giới trong những trận chiến sinh tử, không chỉ là các trận chiến bóng đá. Chúng ta là con dân của một quốc gia vô địch. Mỗi chúng ta có dòng máu vô địch trong người. Đừng quên điều đó. Chấp nhận chức danh vô địch của mình. Và sống như một người với dòng máu vô địch trong huyết quản. Ứng xử như một nữ hoàng và người ta sẽ cư xử với bạn như một nữ hoàng. Đừng học tác phong rẻ tiền của những kẻ rẻ tiền–ghen ghét, bủn xỉn, dối trá, láu cá, thiếu tự tin, trộm cắp… Vô địch. Nhà vô địch luôn khiêm tốn, thành thật và yêu người. Các bạn đừng bao giờ tự xem rẻ chính mình. Đó là một cái tội đối với tổ tiên. Và nếu bạn tin là mình có dòng máu vô địch, thì theo Luật Hấp Dẫn bạn sẽ hấp dẫn những người vô địch, những suy tư vô địch, những điều kiện vô địch đến với bạn, và theo hiệu ứng Pygmalion bạn sẽ là người thường được vô địch trong đời. Bạn có dòng máu vô địch trong người. Đừng bao giờ quên điều đó. Chúc các bạn một ngày vô địch. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||
| Posted: 11 Jan 2011 01:04 PM PST
Người dân mong muốn Đại hội thể hiện rõ tính chiến đấu và sự trung thực của người cộng sản, không tránh né những vấn đề có tính nguyên tắc, công khai và minh bạch trong tranh luận chứ không dễ dàng xuôi theo những vấn đề đã được chuẩn bị sẵn. Tinh thần thời đại "Thế giới đã biến đổi quá nhiều đến mức những công thức để thành công trong ngày hôm nay hầu như chắc chắn sẽ là những công thức để thất bại trong ngày mai". Ý tưởng ấy là của Rowan Gipson nói với các nhà doanh nghiệp về cuộc cạnh tranh khốc liệt trong thời đại chúng ta đang sống. Và chắc là ý tưởng ấy không chỉ dành riêng cho các doanh nhân. Thập kỷ đầu tiên của thế kỷ XXI vừa kết thúc, chúng ta đang bước vào thập kỷ thứ hai. Những diễn biến của cuộc sống trong thập kỷ vừa qua cho thấy một điều tưởng như nghịch lý: chuẩn mực chính là sự thay đổi! Khái niệm đó diễn đạt một đặc trưng của nền kinh tế số: luôn tìm kiếm sự mất cân bằng trong phát triển. Một hệ thống mạng phức tạp nếu đứng mãi ở trạng thái cân bằng và ổn định sẽ là nguy cơ đẩy tới sự đình đốn và suy thoái. Ở đây, người ta đã dùng một hình ảnh thú vị để nói về sự diễn tiến của nó: sự phá hủy sáng tạo. Nếu hiểu sự phá huỷ sáng tạo nhằm phá vỡ cái trạng thái cân bằng cũ nhằm tạo ra trạng thái cân bằng tương đối mới tạm thời trong cả quá trình vận động, thì đây không chỉ là đặc trưng của kinh tế số mà cũng là logic của phát triển nói chung. Đương nhiên, cần phải có một con mắt biện chứng để nhìn sự vật, thì mới thấy ra được sự phá huỷ sáng tạo nhằm vượt qua sự ổn định trì trệ để thúc đẩy những bước phát triển mới. Đừng quên rằng "…trong quá trình phát triển, tất cả những gì trước kia là hiện thực thì hiện nay trở thành không hiện thực, mất tính tất yếu, mất quyền tồn tại, mất tính hợp lý của chúng; và hiện thực mới, đầy sinh lực, thay thế cho hiện thực đang tiêu vong"*. Quan điểm biện chứng ấy của Hégel được Ăng-ghen dẫn ra cách đây gần 2 thế kỷ liệu có thể giúp làm sáng tỏ những ý tưởng vừa trình bày không? Với cái nhìn biện chứng đó mà dõi theo sự vận động của thế giới trong buổi bình minh của thiên niên kỷ mới, với những biến động dồn dập mà trước đó khó hình dung nổi, càng hiểu ra rằng sự biến đổi chính là một hằng số trong thế giới mà chúng ta đang sống và khái niệm "chuẩn mực chính là sự thay đổi" là logic mới do thời đại tạo ra. Thử thách lớn song cũng là hạnh phúc lớn cho chúng ta là chứng nhân của những sự kiện mang tầm vóc lịch sử làm thay đổi diện mạo chính trị của thế giới trong dòng chảy bất tận của cuộc sống. Dòng chảy của cuộc sống ấy vẫn miệt mài không một phút giây ngừng nghỉ song không phải là cái trước tiếp cái sau theo trình tự tuyến tính mà luôn nảy sinh những nhân tố mới, những tương tác mới tạo ra khả năng nảy sinh những hợp trội không dự báo trước được. Trật tự mới, tổ chức mới là do các thành phần liên kết, tương tác với nhau mà cùng tạo thành, chứ không phải được lập nên do một mệnh lệnh nào từ bên ngoài, từ bên trên quyết định. Trong dòng chảy miệt mài với những đột phá những hợp trội ấy của cuộc sống, con người tịến vào những miền đất mới mà hành trang cần thiết nhất chính là đôi mắt mới của một tư duy mới. Không có một bản đồ vạch sẵn cho con đường phía trước. Những kinh nghiệm có sẵn, những phương pháp truyền thống không còn đủ cho hành trình của dân tộc đi về phía trước. Cũng là một khuyến cáo với doanh nhân từ người được giải Nobel về kinh tế năm 2009 đại ý như sau: Câu hỏi chúng ta phải tự đặt ra là liệu chúng ta có đủ dũng khí để phá bỏ các trung tâm quyền lực truyền thống, nhờ đó quân lính sẽ được xem trọng hơn vị tướng không? Trong một trận bóng đá, có cả thảy 22 cầu thủ song vào mỗi thời điểm nhất định, chỉ duy nhất một cầu thủ có bóng. 21 người còn lại hình thành nên một cấu trúc. Cấu trúc mở mà chúng ta đang tham gia không đề cập đến cầu thủ đang có bóng mà là về cấu trúc của 21 cầu thủ còn lại. Mọi tổ chức hướng tới tương lai cần tiến hành kiểm nghiệm thực tế về thiện chí và khả năng phi cấu trúc hoá của mình để có thể thích ứng được với môi trường kinh doanh mới trong tương lai. Tầm nhìn của chúng ta đã đủ để hình dung tổ chức của mình dưới dạng các hình thái sinh tồn luôn cộng sinh và biến hoá cùng với thị trường chưa? Liệu chúng ta có dám hy sinh để bước ra khỏi cái tôi và cho nhân viên cấp dưới quyền được phát biểu ý kiến? Liệu chúng ta có đủ dũng cảm để phi cấu trúc hoá cơ chế cứng nhắc hiện tại dù biết nó từng vận hành tốt trong quá khứ? Đấy là chưa nói đến chuyện những sai lầm từng dẫn dắt sự vận hành cuộc sống trong quá khứ! Là khuyến cáo với các nhà doanh nghiệp, nhưng có lẽ vấn đề được đặt ra có ý nghĩa rộng hơn nhiều. Sự sống không ngừng sinh sôi nảy nở. Màu xám của mọi lý thuyết đã có lúc trùm lấp lên vẻ non tơ của cây đời khiến cho tư duy của không ít người bị cầm tù quá lâu trong những giáo điều đã được học thuộc lòng. Vậy mà, có những thời điểm quyết định vào các bước ngoặt lịch sử có tầm quan trọng lớn lao hơn các thời điểm khác, bởi vì những thay đổi chúng tạo ra là cực kỳ sâu rộng, nhiều chiều và khó tiên đoán. Phải chăng thời điểm chúng ta đang sống cũng có dáng dấp của tầm vóc lịch sử ấy khi mà dân tộc ta đang đối diện với những câu hỏi lớn về sự tồn tại, hội nhập và phát triển trước những thách thức mới rất gay gắt, đồng thời cũng đứng trước vận hội mới đầy triển vọng nếu đủ bản lĩnh vượt qua những thách thức ấy. Trước thềm của Đại hội XI của Đảng, vấn đề này đang đặt ra một cách bức xúc. Bức xúc vì nó thể hiện khát vọng mãnh liệt của nhân dân ta. Khát vọng ấy đang đặt ra với Đảng, một đảng chính trị từng gánh vác sứ mệnh lịch sử thật vẻ vang, kế tục một cách xứng đáng truyền thống quật khởi của ông cha ta, làm nên Cách mạng Tháng Tám, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta tiến hành những cuộc kháng chiến thần thánh đánh bại những kẻ thù xâm lược luôn lớn hơn mình gấp bội trong thế kỷ XX, đưa dân tộc ta bước lên vũ đài quốc tế với tư cách một dân tộc độc lập với bản lĩnh vốn có của mình để tồn tại và phát triển trong một vị thế địa-chính trị đặc thù, đầy thử thách cam go. Trên bước đường gian nan của công cuộc dựng nước, hàn gắn những vết thương chiến tranh kéo dài non nửa thế kỷ mà ít dân tộc nào trên trái đất này phải gánh chịu kiên cường và khốc liệt đến vậy, những bước gập ghềnh va vấp là không thể tránh khỏi, thậm chí có lúc đứng bên bờ vực của sụp đổ, nhân dân ta vẫn đủ bản lĩnh cùng với Đảng của mình vượt qua hiểm nguy để có ngày hôm nay. Có được như vậy vì Đảng biết nghe dân, biết từ sáng kiến của dân mà đúc kết thành chủ trương, đường lối để lãnh đạo công cuộc Đổi Mới thắng lợi. Đúng như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra: "Dân chúng biết giải quyết nhiều vấn đề một cách giản đơn, mau chóng, đầy đủ, mà những người tài giỏi, những đoàn thể to lớn nghĩ mãi không ra". ** Quả thật, ý dân là ý trời. Xin chỉ gợi lại một cột mốc lịch sử. Dân đã tự mình cởi trói, bung ra trong sản xuất, đẩy tới chỉ thị 100 của Ban Bí thư ngày 13.1.1981 mở đường cho nông dân làm ăn để có Nghị quyết 10 của Bộ Chính trị ngày 5.4.1988, trả lại quyền tự chủ sản xuất và kinh doanh cho hộ kinh tế gia đình nông dân, tạo nên một chuyển biến quyết định về nông nghiệp, nông thôn, để từ đó thúc đẩy sự chuyển biến của công nghiệp và đô thị. Chỉ cần một tháo gỡ về đường lối, chưa đòi phải đầu tư vốn liếng và kỹ thuật gì phức tạp cả, mà từ chỗ phải nhập 199,5 ngàn tấn gạo năm 1988 và ở Miền Bắc lúc bấy giờ có khoảng 3,6 triệu người bị thiếu đói trầm trọng, thì sang đến năm 1999, cũng con người ấy, đồng ruộng ấy, sản xuất lương thực đã tăng vọt lên 21 triệu tấn, bình quân lương thực vượt qua ngưỡng trên 300kg/ người của thời kỳ 1955-1958, lại xuất khẩu được 1,4 tấn gạo! Có lẽ phải nói thêm cách suy nghĩ thật giản đơn nhưng hết sức năng động và sáng tỏ của người nông dân, dám đương đầu với những áp lực của những lực cản của cái cũ, "đang suy tàn nhưng được tập quán thần thánh hóa" như Ph.Ăng-ghen đã từng chỉ ra. Trước những truy chụp nặng nề và quái ác về "lập trường, quan điểm", có đảng viên đã phản ứng thẳng thừng: "hoặc là con cháu của Mác, hoặc là chú bác với bọn phản động, thế thôi, đói quá phải chui, còn đúng hay sai, hạ hồi phân giải"*** [tưởng cũng nên nhắc thêm rằng, trên tivi đang chiếu cuốn phim "Bí thư tỉnh ủy", có thể tìm thấy những hình ảnh thật sinh động cho chuyện này. Còn nếu muốn làm "con cháu của Mác" thì cũng xin dẫn ra nguyên văn ý của Mác: "không một hình thái xã hội nào diệt vong trước khi tất cả những lực lượng sản xuất mà hình thái xã hội đó tạo địa bàn đầy đủ chp phát triển vẫn chưa phát triển"!] Bài học của giáo điều, bảo thủ và đổi mới, sáng tạo thật là thấm thía. Nói chữ nghĩa to tát thì thế, nhưng thật ra, chân lý thật giản đơn, vì đó là cuộc sống. Biết bám vào cuộc sống của dân, dám nghe dân, hiểu được ý chí và nguyện vọng của dân thì mọi giáo điều sẽ như sương mù tan biến dưới ánh mặt trời! Học tập và làm theo tấm gương Bác Hồ vào thời điểm nhạy cảm này chính là thực hiện lời căn dặn của Bác "phải đưa chính trị vào giữa dân gian". Trước thềm Đại hội, thiết thực nhất là làm theo đòi hỏi của Bác: đừng "làm việc theo cách quan liêu. Cái gì cũng dùng mệnh lệnh. Ép dân chúng làm. Đóng cửa lại mà làm kế hoạch, viết chương trình rồi đưa ra cột vào cổ dân chúng, bắt dân chúng theo… làm theo cách quan liêu đó, thì dân oán. Dân oán, dù tạm thời may có chút thành công nhưng về mặt chính trị là thất bại". ** Về nguyên tắc thì dân không được dự Đại hội Đảng, dân cũng không được bầu Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, nhất là bầu Tổng Bí thư! Ở đây là một thực tế lịch sử, dân ta sẵn sàng chấp nhận thực tế lịch sử đó khi Đảng thực sự là Đảng của dân, biết "đưa mọi vấn đề cho dân chúng thảo luận và tìm cách giải quyết. Chúng ta có khuyết điểm, thì thật thà thừa nhận trước mặt dân chúng. Nghị quyết gì mà dân chúng cho là không hợp thì để họ đề nghị sửa chữa. Dựa vào ý kiến của dân chúng mà sửa chữa cán bộ và tổ chức của ta".** Vậy là nguyên tắc thì như vậy, đồng thời về nguyên lý thì vừa qua, những Văn kiện sẽ đưa ra trình Đại hội XI thảo luận đã ít nhiều có sự đóng góp của dân, trong đó có sự đóng góp của nhiều đảng viên là cán bộ lão thành cách mạng, những người đã có trải nghiệm thành công và thất bại của Đảng, có đóng góp của những cựu chiến binh, những người đã từng cống hiến cuộc đời và một phần xương máu của mình cho sự nghiệp của dân tộc, có đóng góp trí tuệ và tâm huyết của nhiều trí thức chân chính, đã từng đúc kết những bài học của nước mình và của thế giới để đưa ra những kiến nghị có cơ sở khoa học và thực tiễn. Để chứng tỏ Đảng là Đảng của dân, Đảng biết trân trọng những đóng góp của dân, thì cần công khai toàn bộ những ý kiến đóng góp đó, ghi rõ những ý kiến nào Đại hội tiếp thu, đưa ra thảo luận để chuyển thành Nghị quyết, những ý kiến nào cần nghiên cứu để chỉ rõ đúng sai để trả lời thật minh bạch. Một điều thiết thực và bức xúc nữa của dân, và cũng là của đông đảo đảng viên không phải là đại biểu Đại hội, nhưng thông qua đại biểu của mình, mong mỏi Đại hội đổi mới cách làm việc, đặc biệt là cách bầu BCHTƯ, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, đặc biệt là bầu Tổng Bí thư. Làm sao để Đại hội thực sự là cơ quan cao nhất của Đảng như Điều lệ Đảng đã quy định, nơi trực tiếp quyết định những vấn đề có ý nghĩa sống còn của Đảng, trực tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống của dân. Muốn thế, Đại hội phải thể hiện rõ tính chiến đấu và sự trung thực của người cộng sản, không tránh né những vấn đề có tính nguyên tắc, công khai và minh bạch trong tranh luận chứ không dễ dàng xuôi theo những vấn đề đã được chuẩn bị và sắp đặt sẵn. Đành rằng, bất cứ với cách thức nào thì sự chuẩn bị của Ban Tổ chức Đại hội là điều phải có. Song quyền quyết định phải là Đại hội, là sự tranh luận và biểu quyết của tất cả các đại biểu. Hơn lúc nào hết, trước thềm của Đại hội XI, khí phách của dân tộc cần được khởi động. Những âm vang của lịch sử như giục giã mỗi chúng ta. Từ "Cương lĩnh dựng nước" của Khúc Hạo thế kỷ thứ X "Chính sự cốt chuộng sự khoan dung, giản dị để cho trăm họ được yên vui" đến bản lĩnh của Trần Hưng Đạo thế kỷ XIII "Bệ hạ muốn hàng xin trước hãy chém đầu tôi đã", đến khí phách của người cộng sản Hoàng Văn Thụ thế kỷ XX trước giờ lên máy chém "Việc nước xưa nay có bại thành. Miễn sao giữ trọn được thanh danh". Người đảng viên của Đảng, những người gánh vác trọng trách của Đảng và cũng là của dân, trước hết phải là người yêu nước nhất, là người tỏ rõ khí phách trước kẻ thù, là người có bản lĩnh dám đương đầu trước mọi khó khăn, dám ở nơi đầu sóng ngọn gió để cùng dân tộc đi tới trong một thế giới đầy thử thách và đầy biến động khó lường của thế kỷ XXI. Đó chính là khát vọng của dân vào thời điểm nhạy cảm trước thềm Đại Hội XI của Đảng! — * C.Mác và PH.Ăng-ghen Toàn tập. Tập 21. HàNôi 1995, tr. 393.
Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||||
| Posted: 11 Jan 2011 01:03 PM PST
Cập nhật lúc 11/01/2011 05:27:09 PM (GMT+7)
Băng phủ trắng rừng cây hai bên quốc lộ 4D từ Sa Pa đi Lai Châu. Trời mịt mù sương, mưa phùn, gió bấc thổi mạnh, rét tê tái, nhiệt độ ngoài trời ở mức-0,8 độ C.
Chị Phạm Thị Hòa, bán đồ nướng ở ngay đỉnh đèo cho biết, băng tuyết xuất hiện vào khoảng 4 giờ sáng, bám vào các thảm cỏ, cành cây…, mỗi lúc một dày thêm, gió thổi lạnh buốt. Đến sáng ra, cả một vùng trắng xóa băng phủ. Đây là đợt băng tuyết đầu tiên ở Sa Pa trong mùa đông năm nay.
Trên quốc lộ 4D, rất nhiều xe máy và ô tô con chở du khách ta và Tây lên đỉnh đèo ngắm băng tuyết. Một số ô tô và xe máy đã bị chết máy giữa đường do trời quá lạnh. Người dân địa phương phải khẩn cấp "may áo" chống rét cho trâu, đồng thời sơ tán gia súc xuống vùng thấp tranh rét hại. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| Người tự ứng cử vào BCH Trung ương Đảng: “Tôi tự tin!” Posted: 11 Jan 2011 01:02 PM PST Đó là TS. Nguyễn Xuân Kiên – PGĐ Trung tâm Nghiên cứu khoa học nghiệp vụ và Tư liệu, Ban Tuyên giáo Trung ương, Tổng thư ký Hội đồng khoa học các ban đảng Trung ương. Ông Kiên là người duy nhất tự ứng cử vào BCH Trung ương Đảng khoá XI, tính đến 17h cùng ngày. >> Đại hội XI của Đảng: Tiếp tục đổi mới, phát huy cao dân chủ TS. Nguyễn Xuân Kiên Ông Kiên cho biết, trong việc tự ứng cử Ban chấp hành Trung ương khoá XI, ông tự tin vào trách nhiệm của một đảng viên trước Đảng, trước đất nước và nhân dân. Thưa Tiến sĩ Nguyễn Xuân Kiên, xuất phát từ đâu khiến ông quyết định ra ứng cử Ban chấp hành Trung ương khoá XI? Tôi là một người say mê nghiên cứu khoa học, đặc biệt là khoa học kinh tế. Chính vì vậy, khi ra ứng cử Ban chấp hành Trung ương là tôi muốn đóng góp thêm những ý tưởng kinh tế, giúp Đảng, Nhà nước có thêm các ý tưởng điều hành vĩ mô nền kinh tế hiệu quả hơn nữa. Mặt khác, tôi cũng muốn đóng góp thêm vào sự đổi mới trong công tác bầu cử, ứng cử trong nhiệm kỳ Đại hội, tạo ra sự đổi mới cho phương thức lãnh đạo của Đảng. Vậy xin ông cho biết, trước khi quyết định ra ứng cử BCH Trung ương, ông có tham vấn ý kiến của ai không và lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương nơi ông công tác có ý kiến như thế nào về việc này? Trước khi viết đơn tự ứng cử, tôi đã nghiên cứu rất kỹ Điều lệ Đảng, khẳng định trách nhiệm trước Đảng. Tôi hiểu rằng, việc làm của tôi là phù hợp với Điều lệ Đảng. Và để tránh những sự góp ý có thể khiến tôi phân tâm, tôi phải khẳng định được trách nhiệm của mình với tư cách là một đảng viên trước Đảng. Bởi vì, tôi hiểu rằng, cách tiếp cận một vấn đề của mọi người sẽ có sự khác nhau, vì thế tôi ít trao đổi để khẳng định tính nhất quán của mình; tránh sự "đẽo cày giữa đường". Khi biết tôi ứng cử Ban chấp hành Trung ương, về phía lãnh đạo Ban Tuyên giáo, một cách rất nghiêm túc, các anh ấy đã hỏi tôi có khẳng định việc làm của mình hay không. Tôi khẳng định. Và các anh ấy tôn trọng quyết định của tôi. Cùng với đó, cấp ủy tại địa phương, nơi tôi sinh sống cũng tôn trọng trách nhiệm của một người đảng viên trước vận hội mới của đất nước. Ông chuẩn bị cho mình như thế nào trước khi ra ứng cử và nếu được bầu vào Ban chấp hành Trung ương khoá XI thì việc đầu tiên ông sẽ làm trong vai trò một Ủy viên Ban chấp hành Trung ương là gì? Đó là những điều tế nhị mà mình không thể nói ra lúc này được, mặc dù trong tư duy thì mình biết mình phải làm gì cho Đảng, cho đất nước và nhân dân; điều đó là đương nhiên, bởi khi viết đơn mình phải biết và phải hiểu mình đang làm gì chứ. Ông có tự tin vào việc tự ứng cử của mình hay không và theo đánh giá của ông thì bản thân ông có bao nhiêu % cơ hội trúng cử, thưa Tiến sĩ? Bao nhiêu phần trăm trúng cử là điều rất khó nói. Nhưng tôi tự tin với trách nhiệm của một đảng viên trước Đảng, trước đất nước và nhân dân. Và tôi muốn khẳng định rằng, tính nhất quán trong ý tưởng của tôi là không thay đổi. Vâng, xin Tiến sĩ một câu hỏi cuối, ông có thể giới thiệu đôi nét về bản thân và gia đình của mình? Tôi quê Bắc Ninh, sinh năm 1966. Bà xã tôi là giảng viên triết học của Học viện Chính trị Quốc gia Khu vực I. Chúng tôi có một cháu trai 11 tuổi, hiện cháu đang học lớp 5. Chúng tôi sống với nhau đầm ấm. Chân thành cám ơn ông và chúc ông thành công! Theo Phạm Hùng – Xuân Thịnh Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| Mỗi năm VN bỏ ra 2 tỷ USD mua vũ khí Posted: 11 Jan 2011 01:01 PM PST Việt Nam sẽ tiếp tục hiện đại hóa quân đội trong những năm tới. Lần đầu tiên Việt Nam nhắc đến số tiền Hà Nội bỏ ra để mua vũ khí mỗi năm. Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cho hay số tiền Việt Nam bỏ ra để mua mới hay tân trang vũ khí mỗi năm chiếm khoảng 1,8% GDP, cuộc phỏng vấn trên mạng vnexpress.net cho hay. Năm 2010 GDP Việt Nam đạt 102,2 tỷ USD theo một số nguồn tin trong nước. Tính ra số tiền Việt Nam dùng để mua sắm trang thiết bị quốc phòng khoảng 2 tỷ USD. Nhấn mạnh chuyện "mua sắm vũ khí là điều đương nhiên và cần thiết," ông Vịnh nói Việt Nam đang đẩy mạnh hiện đại hóa quân đội ngay cả khi kinh tế thế giới suy thoái. "Những năm vừa rồi, trong khi nền kinh tế thế giới đi xuống thì kinh tế của Việt Nam lại có bước phục hồi nhanh. Ta trích ra mua tàu ngầm Kilo, máy bay Su-30, hệ thống phòng không hiện đại S300, "Sắp tới sẽ tiếp tục mua theo khả năng kinh tế của đất nước…" Trung tướng Vịnh giải thích ngân sách mua sắm vũ khí của Việt Nam (1,8% GDP) "vẫn ở mức thấp so với các nước trên thế giới và trong khu vực." Mua vũ khí Mỹ
Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh Trong bài trả lời phỏng vấn với mạng tin điện tử từ Việt Nam, thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh thừa nhận hợp tác quốc phòng giữa Việt Nam và Mỹ sẽ được đẩy mạnh trong thời gian tới. Mục đích hàng đầu, theo ông Vịnh, là để "xây dựng lòng tin." Cạnh đó là "tạo ra sự tôn trọng lẫn nhau," qua việc hai phía chấp nhận những điểm giống và khác nhau để "cùng phát triển." Trước câu hỏi Việt Nam có cần mua vũ khí của Mỹ không, sẽ mua khi nào, với điều kiện gì, trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cho rằng Việt Nam không vội vã. "Việt Nam không có mối quan tâm lớn trong việc mua những trang thiết bị từ phía Mỹ. Nếu Mỹ bán thì tốt, không bán thì Việt Nam vẫn tự lo được bằng khả năng và các mối quan hệ khác." Tuy nhiên ông Vịnh tin rằng "sẽ có ngày các nhà kỹ nghệ Mỹ sang Việt Nam mời mua vũ khí" khí ấy Việt Nam sẽ chỉ mua những gì "cần, tiện lợi và rẻ." "Còn đắt thì không mua. "Đây không phải là nhu cầu ưu tiên của Việt Nam." ông Vịnh nhấn mạnh. Hải quân, không quân và thông tin là ba binh chủng được lãnh đạo Bộ Quốc phòng Việt Nam cho phép sắm sửa vũ khí, trang thiết bị để "đi thẳng lên hiện đại." Việt Nam hiện đang ở trong giai đoạn đầu của cuộc mua sắm khí tài quân sự. Việc hiện đại hóa quân đội sẽ được "tiếp tục trong những năm tới," ông Vịnh nhấn mạnh. Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam nói thêm trong bối cảnh các nước lớn quan tâm nhiều hơn đến Việt Nam và Đông Nam Á, điều làm ông lo ngại nhất là quốc gia bị lệ thuộc về chính trị. "Bị nước khác chi phối về chính trị thì sẽ dẫn đến mất chủ quyền, mất độc lập tự chủ, mất chế độ xã hội và dẫn đến mất nước.” Lệ thuộc chính trị có thể đến từ nhiều hướng, theo nhiều cách, trên nhiều lĩnh vực, ông Vịnh nói. “Nếu chúng ta không cảnh giác thì sẽ bị lệ thuộc, mất luôn cả chủ quyền đất nước." Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment