Saturday, February 12, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Brahms’ Hungarian Dances 5 & 6

Posted: 12 Feb 2011 01:08 PM PST

 

Johannes Brahms (1833 – 1897) là nhạc sĩ piano và nhà soạn nhạc người Đức trong thời nhạc lãng mạn cổ điển. Brahms được sắp hạng chung với Johann Sebastian Bach và Ludwig van Beethoven như là “3 B”.

The Hungarian Dances là một tập 21 bản nhạc rất sống động của Brahms dựa trên các điệu nhạc Hungary. Đây là tập nhạc nổi tiếng nhất của Brahms và làm ra tiền nhiều nhất cho ông.

Sau đây chúng ta nhạc trưởng Vittorio Cecchetto điều khiển dàn nhạc “Città Murata Orchestra” tại Teatro Sociale Cittadella 2007, trình tấu Hungarian Dances số 5 và 6.

Cám ơn Quỳnh Linh đã gởi link.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Nụ cười vĩnh cửu – Thiền quán một bông hoa

Posted: 12 Feb 2011 01:06 PM PST

Chào các bạn,

Đây là một bài tập Thiền giản dị có thể giúp các bạn tìm được an lạc thường xuyên trong lòng—quán một bông hoa. Bài này có 2 phần hơi khác nhau: phần 1 là hoa bên ngoài, phần 2 là hoa trong tâm.

1. Hoa bên ngoài

• Ngồi thẳng lưng (xếp bằng, hay bán già, hay kiết già để thiền, hay ngồi trên ghế nơi bàn làm việc, ngồi cách nào cũng được, nhưng cần thẳng lưng, tay buông thỏng, hai bàn tay trên vế, cách nào cũng được).

• Thở đều đặn. (Ngồi thẳng lưng và thở đều đặn là để khí huyết lưu thông tốt và đều hòa, giúp tâm dễ tĩnh lặng).

• Một tay (phải hay trái đều được) cầm một bông hoa, hoa gì cũng được, đưa lên ngang mặt, thấp hơn tầm mắt một chút để có thể nhìn xuống, cách mắt chừng 3 tấc để dễ nhìn.

• Miệng hơi mỉm cười (để tạo cảm giác an lạc trong tâm).

• Quán (nhìn) bông hoa thật kỹ để thấy được từng nét đẹp li ti của đóa hoa (cánh hoa, nhụy hoa, màu sắc…) và thưởng thức cái đẹp của đóa hoa, miệng luôn mỉm cười một chút. Và đừng suy nghĩ về việc gì khác ngoài việc quán vẽ đẹp của đóa hoa và thưởng thức cái đẹp đó.

• Quán lâu mau tùy ý (5 phút, 10 phút, 15 phút…)

2. Hoa trong tâm

Bất kì tại nơi nào và bất kì bạn đang làm gì—trên giường ngủ, trên xe bus, đang chùi nhà, trong văn phòng, nhất là lúc đang gặp chuyện gì căng thẳng—hãy mỉm cười một chút và tưởng tượng là bạn đang quán đóa hoa như là có đóa hoa trước mắt.

Nếu bạn làm như thế cả ngày, nhiều lần trong ngày, thì có khả năng cao là bạn sẽ thường an lạc và vẻ mặt bản sẽ luôn luôn thoảng một nét cười—đó là nụ cười vĩnh cửu.

Công án Thiền: Bông hoa và nụ cười

Truyền thuyết Thiền nói rằng:

"Phật Thích Ca thiền tọa trên đỉnh Linh Thứu.

Bấy giờ có hơn một ngàn đệ tử tập họp để nghe Ngài thuyết pháp, nhưng Ngài im lặng. Một lát sau, Ngài đưa một cành hoa lên trước hội chúng. Không ai hiểu gì cả. Chỉ một mình ngài Đại Ca Diếp mỉm cười. Phật bèn nói:

- Ta trao Chân pháp cho ông."

Và Thiền tông nói là Đức Phật đã "truyền tâm ấn" cho tôn giả Ca Diếp để tiếp nối chánh pháp của Phật, một việc truyền thụ tri thức từ tâm trực tiếp đến tâm, không cần văn tự kinh sách, truyền một cách đặc biệt bên ngoài giáo lý cùa kinh sách, gọi là "bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền".

Thế thì Phật đã truyền gì cho Ca Diếp, và Ca Diếp đã hiểu gì? Tại sao Ca Diếp lại mỉm cười?

Dĩ nhiên đây là những bí ẩn chỉ 2 người trong cuộc biết. Nhưng chẳng ai cấm ta suy đoán cả. Phải chăng:

1. Đức Phật đưa lên cành hoa, và ngay phút đó chỉ có Ca Diếp là thực sự thấy được cành hoa với tất cả nét đẹp của nó, thưởng thức nó, và mỉm cười, và đó chính là tinh yếu của Thiền—sống "ở đây lúc này".

2. Nhìn một cành hoa mà thấy được toàn vũ trụ–tất cả mưa nắng bốn mùa, phân bón, mọi chúng sinh đã chết và thành phân bón, mọi tổ tiên ông bà của các chúng sinh chết thành phân bón, vô lượng kiếp sống của mọi chúng sinh đã có liên hệ đến tổ tiên ông bà của các chúng sinh chết thành phân bón, vô lượng thế giới các chúng sinh này đã sống…

Trong một cánh hoa có toàn vũ trụ, toàn thời gian. Một là tất cả, tất cả là một. Nhất thiết pháp giai không, tất cả các pháp đều là một và một đó là "không"… Và đây là tri kiến tối hậu của Phật gia. Đó là "Chân pháp". Ca Diếp thấy được Chân pháp đó nên mỉm cười.

Cho nên, chúng ta hãy ngắm nhìn và thưởng thức bông hoa. Bông hoa nào cũng có nét đẹp, cũng có thể cho ta an lạc với sắc đẹp đó nếu ta biết thưởng thức, và cũng có thể khai mở ta đến với chân lý rốt ráo của đời sống và vũ trụ nếu ta biết suy tư.

Nhưng trước khi nói đến Chân pháp, chúng ta đều có thể “quán” hoa và mim cười cả ngày để ta luôn an lạc.

Chúc các bạn một ngày an lạc.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

“Đói ăn, không để đói chữ”

Posted: 12 Feb 2011 01:05 PM PST

(Dân trí)- Buổi sáng đến trường, buổi chiều em phải lên rừng đi kiếm củi về bán. Cứ như thế ròng rã suốt 9 năm học cấp 1 và cấp 2, em Cầm Trọng Lực, xóm 5, xã Xuân Thọ, huyện Như Thanh, Thanh Hóa luôn là học sinh giỏi, được bạn bè và thầy cô yêu quý.


Ngoài giờ học, Lực tranh thủ lên đồi kiếm củi.

Cậu học trò nghèo Cầm Trọng Lực sinh ra và lớn lên trong một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, tuổi thơ em phải trải qua nhiều vất vả, mất mát. Mẹ Lực mất sớm vì căn bệnh hiểm nghèo do không có tiền chữa trị. Người cha là trụ cột trong gia đình nhưng lại hay uống rượu, rồi bỏ nhà đi làm ăn xa đến nay vẫn chưa về.

Lực là con thứ hai trong gia đình, từ ngày còn bé, ba anh em Lực luôn phải nương tựa vào nhau trong căn nhà xập xệ sống qua ngày. Tất cả công việc lớn bé trong nhà cả ba anh em Lực đều phải gánh vác. Đôi lúc phải nhờ sự giúp đỡ của gia đình người chú ruột.

Người anh trai cả của Lực vì gia đình khó khăn nên cũng đi làm ăn xa. Còn Lực và người em sinh đôi của mình đã được một người tốt bụng ở thành phố Thanh Hóa nhận đỡ đầu và xin cho em xuống thành phố học. Hiện Lực đang học lớp 10, Trường THPT Dân tộc nội trú tỉnh Thanh Hóa. So với bạn bè cùng trang lứa, Lực nhỏ con hơn rất nhiều. Nhưng ánh mắt em luôn toát một niềm tin vào cuộc sống và nghị lực vượt lên hoàn cảnh.

Thiếu vắng sự che chở của cha mẹ, cuộc sống của ba anh em Lực nhiều lúc lâm vào cảnh không lối thoát. Nhưng cũng chính cuộc sống thiếu thốn, vất vả đã sớm hun đúc cho Lực có một ý chí tự lập vươn lên trong cuộc sống. "Dù khó khăn đến đâu em cũng không sợ khổ, chỉ sợ không được đến trường học thôi!", Lực tâm sự.

Cuộc sống thiếu thốn và khổ cực nhưng lúc nào Lực cũng khát khao được đến trường, Lực luôn quyết tâm "đói ăn không để đói chữ". Những ngày còn học cấp 2 ở quê, hàng ngày, buổi sáng đến trường, buổi chiều em lên rừng kiếm củi về bán lấy tiền trang trải cuộc sống hàng ngày và lo tiền học.

Có những ngày Lực thức dậy từ mờ sáng đi sâu vào trong rừng hái củi cho đến lúc trời tối mịt cũng chỉ kiếm được hai bó củi mang về. Bình thường, một chuyến đi như thế mang về bán cũng kiếm được vài chục ngàn đồng, một phần em đong gạo ăn, một phần để dành đóng tiền học, mua sách vở, phần còn lại trang trải cuộc sống lúc ốm đau…

Tuy chịu khó nhưng không phải lúc nào cũng thuận lợi, có những hôm gặp trời mưa lụt, không lấy được củi phải về tay không. Có lần vào rừng trèo lên cây bị ngã từ trên cao xuống Lực ngất lịm cả tiếng đồng hồ, tỉnh dậy toàn thân ê ẩm. Những khó khăn, vất vả trong cuộc sống mưu sinh hàng ngày cũng không làm em chùn bước.

Ngày còn ở nhà, góc học tập không có, đến bộ bàn ghế ngồi học cũng không có, chiếc giường thường là nơi em chọn làm góc học tập của mình. Vậy mà suốt 9 năm học ở quê, Lực luôn là học sinh giỏi, học sinh tiên tiến của trường. Tháng 10/2009, em vinh dự được nhận suất học bổng từ Quỹ khuyến học Doãn Tới.


Chưa bao giờ Lực có ý định bỏ học dù cuộc sống còn muôn vàn khó khăn đón đợi em phía trước.

Chăm chỉ học hành, trong giờ học trên lớp, Lực chăm chú lắng nghe thầy cô giáo giảng bài. Lực thường xuyên chia sẻ kiến thức, giúp đỡ bạn bè nên em luôn được thầy cô giáo và bạn bè yêu quý. Cuộc sống khó khăn, không có điều kiện mua sách tham khảo, đi học thêm nên buổi tối em thường mang sách vở đến nhà thầy giáo nhờ phụ đạo, có hôm khuya quá phải ngủ lại nhà thầy giáo.

Chia sẻ ước mơ của mình, Lực cho biết: "Lớn lên em thích làm bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho người nghèo và tìm ra phương thuốc chữa bệnh máu trắng cho những người không may bị như mẹ!".

Duy Tuyên  – Hồng Na


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Những ngộ nhận về Hiến pháp

Posted: 12 Feb 2011 01:04 PM PST

Quốc gia nào chẳng muốn Hiến pháp nước mình như huân chương đeo trước ngực lấp lánh thế giới, mang đẳng cấp tín nhiệm như thương hiệu của những hãng nổi tiếng toàn cầu, mãi mãi là nơi công dân đặt niềm tin công lý; nhưng chỉ có thể kỳ vọng, một khi nguyên tắc bất di bất dịch “nhà nước thượng tôn hiến pháp” luôn được thoả mãn!

Hiến pháp được định nghĩa là luật cơ bản, nền móng xây dựng nên toà nhà nhà nước cùng hệ thống pháp luật của nó, chỉ có thể và buộc phải thay hoặc sửa, một khi sự phát triển của toà nhà đó đòi hỏi.

Lý thuyết dễ thống nhất vậy, nhưng một khi vấn đề thay hoặc sửa hiến pháp được đặt ra trong thực tế, thì giải quyết lại không dễ nếu không căn cứ vào các tiêu chí khoa học Hiến pháp, không lượng hoá được khái niệm “đòi hỏi” bằng trải nghiệm thực tế phong phú quốc gia và thế giới.

Có thể phân tích từ thí điểm mô hình bỏ HĐND huyện, quận, phường, tiến hành từ năm 2009 ở 10 tỉnh, thành, đặt ra đòi hỏi sửa điều khoản Hiến pháp xưa nay quy định cơ cấu chính quyền 4 cấp, trung ương, tỉnh, huyện quận, phường xã; ý kiến phản đối không phải vì nên bỏ hay không, mà đơn giản chỉ do ngộ nhận Hiến pháp là đạo luật rất thiêng liêng, không thể sửa lắt nhắt, làm tầm thường hóa Hiến pháp.

Khái niệm lắt nhắt tầm thường được ý kiến ở ngay cấp lập pháp lượng hoá sai cả thực tế, để bảo vệ ngộ nhận của mình: “sửa vặt, vài ba năm sửa vài điều ít nước làm lắm. 30-40 năm người ta mới sửa một lần” (Pháp luật TPHCM Online 18/04/2009). Thực tế cho đáp số ngược lại.

Giống ta nhất là Hiến pháp Trung Quốc năm 1982, Quốc hội khoá VII sửa đổi 2 điều vào ngày 12.4.1988, Quốc hội khoá VIII sửa đổi 9 điều ngày 29.3.2993, Quốc hội khoá IX sửa đổi 6 điều ngày 15.3.1999 và 13 điều được sửa đổi vào ngày 14.3.2004. Trong 22 năm sửa đổi 4 lần, bình quân 5-6 năm sửa 1 lần, có điều khoản chỉ sửa 1 câu, thậm chí chỉ mỗi tiêu đề.

Khác ta nhất là Hiến pháp Hoa Kỳ, trong vòng 200 năm từ 1791 tới 1992, sửa tổng cộng 27 lần, nghĩa là 7-8 năm sửa 1 lần. Nước Đức có thể coi là điển hình của sửa Hiến pháp „lắt nhắt”. Trong vòng 40 năm, từ 1951 đến 1990 sửa tới 38 lần, bình quân mỗi năm gần 1 lần, gồm 14 lần sửa 1 điều, 8 lần sửa 1 điểm, 4 lần sửa 1 câu, số lần còn lại sửa cả đoạn. Tính khoảng cách thời gian, có tới 9 năm, mỗi năm sửa 2 lần. Nhặt nhất, có 1 năm sửa tới 3 lần. Thực tế trên cho thấy, thời gian sửa nhặt hay thưa, mức độ nhiều hay ít không phải là dấu hiệu đánh giá chất lượng hiến pháp thiêng liêng hay không, vĩ đại hay tầm thường, nó chỉ phản ảnh những nhu cầu thay đổi chính trị đã được hiến pháp thoả mãn. Bởi Hiến pháp là công cụ chứ không phải mục đích !

“Thiêng liêng” thuộc phạm trù tư tưởng, tinh thần, lý tưởng, thể hiện mong muốn bất di bất dịch không được đụng đến bất chấp cả những thực tế ngược lại phũ phàng phải chịu đựng, được áp dụng chủ yếu trong lĩnh vực tâm linh, tôn giáo, trong khi luật pháp chỉ điều chỉnh các mối quan hệ bằng những chuẩn mực, thước đo, quy tắc xử sự, đong đo đếm được, không dùng để áp dụng cho tinh thần, tín ngưỡng nằm trong đầu, hay trong tâm.

Nếu coi “tư tưởng một khi đã thấm sâu vào quần chúng cũng tạo nên sức mạnh như lực lượng vật chất (Các Mác)”, thì ngộ nhận tư tưởng trên là cản trở lớn nhất đối với đòi hỏi hoàn thiện nền tảng hiến pháp luôn mâu thuẫn với xã hội phát triển không ngừng, không riêng ở ta mà với bất cứ quốc gia nào.

Hệ lụy vô cùng nặng nề, nếu có sửa hiến pháp, thì với ngộ nhận đó cũng sẽ sử dụng những quy định chung chung mang tính tư tưởng tinh thần như kinh thánh, chứ không phải những chuẩn mực, thước đo, quy tắc xử sử, vốn là đặc trưng bắt buộc của 1 văn bản pháp luật, với động cơ tránh cho ngôn từ hiến pháp không còn mâu thuẫn với thực tế luôn vận động muôn mầu muôn vẻ; hoặc coi hiến pháp chỉ như tuyên ngôn không còn được sử dụng làm căn cứ thước đo để đánh giá các văn bản lập pháp đúng hay sai – vốn là nền tảng của nhà nước pháp quyền phân biệt với nhà nước quân chủ; thậm chí thí nghiệm cả với hiến pháp như trường hợp bỏ hội đồng huyện quận phường, trong khi nó vẫn còn hiệu lực hiến định đúng nguyên lý nhà nước pháp quyền: bất cứ cấp chính quyền nào cũng gồm lập pháp hành pháp và tư pháp – điều không quốc gia hiện đại nào dám thử nghiệm vi phạm – chỉ có thể chọn lựa chính quyền mấy cấp, chứ không thể bỏ một nhánh trong cấp đó. Trong cả 3 trường hợp, hiến pháp sẽ ngày càng tụt hậu so với vận động của thực tế, mất uy lực, nhà nước cùng hệ thống pháp luật xây dựng trên nó khó tránh khỏi nguy cơ nội tại bị chông chênh.

Hệ lụy khác trực tiếp tác động đến cơ quan lập pháp, thay vì tạo ra một quy trình sửa đổi hiến pháp kịp thời, đơn giản, hiệu qủa, thì kéo dài nó khó biết hồi kết, với lý do cẩn trọng thiêng thiêng, mà chủ trương chuyển đổi ngân hàng trung ương độc lập với chính phủ, hay tổ chức lại hệ thống toà án theo mô hình các nước hiện đại ở ta đã được nhất trí ở cấp cao nhất, tới nay cũng chỉ dừng lại ở công đoạn bàn thảo, là một dẫn chứng.

Hiến pháp quốc gia nào cũng có ít nhất 2 phần, phần quyền công dân và cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước. Tuy nhiên cách trình bày cả cấu trúc lẫn nội dung, hiến pháp nước ta tương tự hiến pháp Liên Xô 174 điều, ban hành năm 1977, khác với hầu hết các nước hiện nay.

Nếu coi hiến pháp phản ảnh thể chế chính trị, thì sự khác và giống nhau đó là tất yếu trong giai đoạn lịch sử thế giới phân chia 2 phe đã qua. Nhưng hiện nay, loài người đang trong thời đại hội nhập nghĩa là phải cùng thừa nhận những giá trị phổ quát, dù thể chế chính trị khác nhau như thế nào, bằng không sẽ bị gạt ra ngoài. Một trong những giá trị đó là quyền công dân.

Hiến pháp ta trong hầu hết các điều khoản đề cập đều mở đầu: “Công dân có quyền…”, và tại điều 51 còn quy định: “Quyền và nghĩa vụ của công dân do Hiến pháp và luật quy định”. Cách trình bày đó dễ dẫn tới ngộ nhận quyền công dân do nhà nước cho mà có, mâu thuẫn với nguyên lý dân chủ: “mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hoá (chứ không phải nhà nước) cho họ những quyền không ai có thể chối cãi” (Tuyên ngôn độc lập). Ngộ nhận trên đồng nghĩa ngộ nhận coi hiến pháp là công cụ của nhà nước sinh ra để cai trị dân, tức nhà nước giữ quyền lập hiến – vốn đặc trưng của nhà nước quân chủ, chứ không phải như trong nhà nước dân chủ, hiến pháp là công cụ của dân, đưa ra những thước đo, chuẩn mực, quy tắc ứng xử, giới hạn pháp lý nhà nước được phép làm, hoặc phải làm, theo đúng những đòi hỏi của chủ nhân nó là người dân, tức nhân dân lập hiến hay người dân có quyền phúc quyết hiến pháp; điển hình như Hiến pháp EU, từng nước thành viên buộc phải tổ chức dân phúc quyết. Chính vì sinh ra để bảo đảm quyền, lợi ích của dân, nên hầu hết hiến pháp các nước hiện đại đều bắt đầu bằng chương mục: quyền cơ bản công dân. Sau đó mới đến các chương mục về bộ máy nhà nước để bảo đảm quyền đó.

Có thể dẫn liệu Hiến pháp Đức, điều khoản đầu tiên được bắt đầu bằng câu: „Nhân phẩm là quyền bất khả xâm phạm (khác với câu: công dân có quyền về nhân phẩm). Chú ý và bảo vệ nó là trách nhiệm của mọi quyền lực nhà nước”. Tinh thần đó có thể tìm thấy cả ở Trung Quốc, khi ngày 14.3.2004, lần đầu tiên trong lịch sử, hiến pháp họ bổ sung: “Tài sản tư hữu hợp pháp là quyền bất khả xâm phạm. Nhà nước phải chú ý và bảo vệ quyền con người”. Trong điều 1 Hiến pháp Đức còn đưa ra ràng buộc đối với nhà nước: “Các quyền cơ bản khác nêu tại các điều tiếp theo là quyền trực tiếp buộc cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp phải chấp hành”, nhằm nhấn mạnh quyền một khi được hiến định, thì đương nhiên được thực hiện trực tiếp, nhà nước buộc phải phục tùng, khác hẳn với ngộ nhận rằng: hiến pháp chỉ đưa ra điều khoản chung chung, không có giá trị áp dụng nếu thiếu văn bản lập pháp cụ thể hoá nó.

Ảnh: TTXVN

Quyền công dân trực tiếp buộc nhà nước phải chấp hành, liên quan tới nguyên lý cơ bản của nhà nước pháp quyền: người dân được quyền làm tất cả trừ những gì luật pháp cấm, ngược lại nhà nước chỉ được làm những gì luật pháp cho phép.

Chẳng hạn, hiến pháp hầu hết các nước đều khẳng định: biểu tình là quyền cơ bản của người dân. Nghĩa là người dân hoàn toàn có quyền xuống đường tập hợp nhau ủng hộ hay chống một chủ trương chính sách nào đó của nhà nước, bất cứ đâu, lúc nào, không cần báo trước. Nhưng trên thực tế quyền đó bị giới hạn, chỉ bởi Luật biểu tình dựa trên điều khoản an ninh của Hiến pháp đưa ra điều cấm: không được biểu tình khi thiết quân luật, biểu tình phải đăng ký trước để nhà nước bảo vệ, phải có người tổ chức kẻo gây bạo động… Không có luật này, người dân có quyền biểu tình vô giới hạn, bất chấp tất cả. Như vậy, quyền hiến định về biểu tình hoàn toàn được công dân tự động thực hiện; nó chỉ bị giới hạn khi và chỉ khi có văn bản lập pháp đưa ra quy định (tất nhiên không mâu thuẫn với hiến pháp), chứ hoàn toàn không như ngộ nhận phổ biến ở ta cho rằng chỉ được phép biểu tình khi có luật biểu tình, mà không đặt ra câu hỏi, vậy chẳng nhẽ quyền hiến định tự do đi lại, chỉ được phép thực hiện khi có luật đi lại tự do, còn không thì cứ phải ngồi nhà chờ văn bản?

Không chỉ điều khoản Hiến pháp ta về quyền biểu tình bị ngộ nhận như vậy, mà nhiều quyền khác như quyền được thông tin, quyền lập hội… cũng ngộ nhận tương tự, trông chờ vào các văn bản lập pháp hướng dẫn ?!, thậm chí đến lượt văn bản lập pháp muốn thực hiện cũng phải trông chờ văn bản lập quy, rốt cuộc lẽ ra luật pháp quyết định quan chức hành xử thì ngộ nhận trên dẫn tới nghịch lý: quan chức hành xử quyết định luật pháp; chí có thể khắc phục bằng cách nhấn mạnh trong hiến pháp: quyền cơ bản của công dân là quyền trực tiếp, và chỉ khi đó mới thúc đẩy và buộc được cơ quan lập pháp phải ban hành luật tương ứng kịp thời, để khắc phục những hệ quả không mong muốn xảy ra kèm theo, nếu không họ phải chịu trách nhiệm trước quốc dân.

Nói đến luật pháp là nói đến chế tài bởi quyền lực công, vì vậy nội hàm khái niệm luật pháp luôn chứa đựng toà án trong đó, được toà án bảo vệ, thiếu nó khái niệm pháp luật không còn đúng nghĩa, trên thực tế sẽ vô giá trị. Vì vậy, sự hiện hữu và tính độc lập của toà án là cốt tử bảo đảm tính tối thượng của hiến pháp và pháp luật. Trên nghĩa đó, thành lập toà án hiến pháp độc lập ở ta là một đòi hỏi bức bách, và cũng chỉ khi đó, mọi tranh cãi và sửa đổi hiến pháp mới thực sự có ý nghĩa.

Hiện ở ta, mối quan hệ giữa 3 cơ quan lập pháp hành pháp và tư pháp được bàn cãi nhiều về học thuật, theo lý thuyết tam quyền phân lập hay coi đó là một thể thống nhất có phân công phân nhiệm. Dù theo quan điểm nào thì câu hỏi thực tế vẫn phải trả lời là toà án khi thụ lý và ra phán quyết có phải xin ý kiến chỉ đạo của ai hay cấp nào không? Nếu có, thì pháp luật không còn là tối thượng mà người và cấp chỉ đạo mới là tối thượng ! không thể biện hộ bằng bất cứ quan điểm gì.

Quốc gia nào chẳng muốn Hiến pháp nước mình như huân chương đeo trước ngực lấp lánh thế giới, mang đẳng cấp tín nhiệm như thương hiệu của những hãng nổi tiếng toàn cầu, mãi mãi là nơi công dân đặt niềm tin công lý; nhưng chỉ có thể kỳ vọng, một khi nguyên tắc bất di bất dịch “nhà nước thượng tôn hiến pháp” luôn được thoả mãn!

 


Filed under: Phát triển luật pháp Tagged: Phát triển luật pháp

Hủy bỏ thi hôn 200 người ở Hải Phòng

Posted: 12 Feb 2011 01:02 PM PST

– Lễ hội thi hôn nhân dịp ngày lễ tình nhân Valentine dự kiến được tổ chức tại Cung Văn hóa LĐHN Việt Tiệp ngày 13/2 đã bị hủy bỏ.

TIN BÀI KHÁC

Chiều qua (11/2), thông tin từ Cung Văn hóa LĐHN Việt Tiệp (Hải Phòng), nơi dự kiến diễn ra lễ hội thi hôn vào ngày 13/2 tới cho biết, cuộc thi này đã bị hủy bỏ.

 

Thông tin giải thích rõ, Giám đốc Sở VH-TT&DL Hải Phòng – ông Lê Tất Vinh – đã quyết định không cấp giấy phép cho Cty Cổ phần Truyền thông Thương hiệu Vàng tổ chức cuộc thi hôn 100 đôi ở sân Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt Tiệp (Hải Phòng) chiều 13/2. Vì vậy, cuộc thi hôn phải hủy bỏ.

Đại diện Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt Tiệp cũng cho biết, đã huỷ hợp đồng cho thuê sân đối với công ty tổ chức trên do không được các cơ quan chức năng của thành phố Hải Phòng cho phép. Cung Văn hóa cũng lưu ý người dân không tụ tập hiếu kỳ.

P.A


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Quốc tế đồng loạt mừng cho Ai Cập

Posted: 12 Feb 2011 01:01 PM PST

BBC


Trên thực tế, chuyển biến đến từ tinh thần đấu tranh của người dân Ai Cập, các lãnh đạo quốc tế chỉ thêm ý kiến vào sau mà thôi

Các lãnh đạo quốc tế đồng loạt lên tiếng ca ngợi quyết định từ bỏ quyền lực của Tổng thống Ai Cập, ông Hosni Mubarak sau 30 năm cầm quyền.

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, ông Ban Ki-Moon nói rằng Ai Cập nay cần tổ chức cuộc bầu cử tự do và công bằng.

Hình ảnh nhân dân Ai Cập hoan hô tin ông Mubarak, Tổng thống cao niên của Ai Cập, phải ra đi vì sức ép quần chúng ngay lập tức khiến các lãnh đạo quốc lên tiếng chiều tối 11/2, tính theo giờ châu Âu.

Nhiều người dân đã khóc vì sung sướng.

Chuyển biến lịch sử

Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel nói với báo chí rằng đây là “một chuyển biến lịch sử”.

Bà bày tỏ sự vui mừng “cùng người dân Ai Cập” đang hạnh phúc với tin vui trên đường phố.

Thủ tướng Anh, ông David Cameron thì tỏ ra thận trọng hơn với phát biểu rằng “đây chỉ mới là bước đi đầu tiên”.

̣Đây là một chuyển biến lịch sử

Bà Angela Merkel

Tại Hoa Kỳ, Tổng thống Barack Obama đã xem truyền hình trực tiếp cảnh người dân biểu tình vui mừng trước tin ông Mubarak, 82 tuổi, phải từ chức.

Ông Obama dự kiến sẽ phát biểu về sự kiện mới nhất này cuối ngày thứ Sáu theo giờ Mỹ.

Phó Tổng thống Joe Biden thì đã lên tiếng gọi đây là “giờ khắc bước ngoặt” trong lịch sử Ai Cập và Trung Đông.

Theo tuyên bố của Phó tổng thống Omar Suleiman, 74 tuổi, thuộc phe an ninh, tình báo Ai Cập, thì nay Hội đồng các tướng lĩnh nước này đảm trách việc điều hành quốc gia.

Thủ tướng Anh đánh giá tình hình này và nói, “Ai lãnh đạo Ai Cập hiện nay cũng đều có trách nhiệm phản ánh ý chí của người dân Ai Cập, và đảm bảo ổn định.”

Ông Ban Ki-moon mong cuộc bầu cử tới tại Ai Cập sẽ tự do và công bằng

Trưởng đại diện ngoại giao Liên Hiệp châu Âu, bà Catherine Ashton nói rằng nay là lúc “cuộc đối thoại tại Ai Cập cần tăng tốc, đi đến chỗ có một chính phủ đa thành phần, tôn trọng nguyện vọng của người dân và đảm bảo ổn định cho đất nước”.

Trước đó, EU bị phê là phản ứng chậm hơn nhiều so với Hoa Kỳ về chuyện đánh giá và lên tiếng về tình hình Ai Cập.

Nay, EU coi việc ông Mubarak “biết lắng nghe tiếng nói của người dân" là một dấu hiệu tốt nhưng vẫn lo ngại diễn biến tiếp theo đi về hướng bất ổn.

Trên thực tế, chuyển biến đến từ tinh thần đấu tranh của người dân Ai Cập, các lãnh đạo quốc tế chỉ thêm ý kiến vào sau mà thôi.

Nước láng giềng Israel mong có một sự chuyển giao quyền lực êm ả trong khi các nước thuộc khối Ả Rập theo chế độ độc đoán thì theo dõi sát các diễn biến tiếp theo ở Ai Cập, nước Ả Rập đông dân nhất.

Sau đợt biểu tình tại Tunesia khiến tổng thống Ben Ali phải ra đi, cuộc đấu tranh thắng lợi ở Ai Cập cho thấy sức mạnh của người dân làm bất ngờ các nhà quan sát quá thận trọng ở Âu Mỹ vốn cho rằng dân chủ “không tương thích” với tình hình tại khu vực Bắc Phi.

Sắp tới, các nhà bình luận dự đoán có nhiều khả năng tác động của chuyển biến tại Ai Cập sẽ lan ra các khu vực khác.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

No comments:

Post a Comment