Đọt Chuối Non |
- Nhặt được kim cương giữa lối bùn – 101 truyện Thiền slideshows
- Chỉ có một nơi là ở đây, chỉ có một lúc là lúc này
- Những cành mai xa xứ
- Đại sứ Palestine tại Việt Nam: Dân chủ hóa: Xu hướng khó cưỡng
- Cạnh tranh càng cao càng tốt cho Việt Nam
- Thảm hại lễ hội và giấc mộng Tâm hương
| Nhặt được kim cương giữa lối bùn – 101 truyện Thiền slideshows Posted: 20 Feb 2011 01:08 PM PST Chào các bạn, “Đồ tể buông đao thành Phật. Đừng xem thường các vũng bùn thế gian” là lời gọi của truyện Thiền số 2 trong series 101 Truyện Thiền Bình Giải. Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download. Chúc các bạn thân tâm an lạc. Bình an & Sức khỏe, Túy Phượng Links đến các slideshows trước: 1. Tách trà Filed under: Thiền, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Thiền, Video & PPS, Văn Hóa | ||||||
| Chỉ có một nơi là ở đây, chỉ có một lúc là lúc này Posted: 20 Feb 2011 01:06 PM PST Chào các bạn, Quá khứ chỉ là ký ức—một tư tưởng trong não bộ. Ta có thể hồi tưởng ký ức để mà nhớ nhung luyến tiếc nếu ta muốn, nhưng ta không thể sống trong ký ức được. Ký ức chỉ là một tư tưởng. Tương lai cũng thế, chỉ là một tư tưởng, một sản phẩm của trí tưởng tượng. Tương lai không có thật. Thời điểm có thật, không gian có thật, để ta có thể sống là " ở đây, lúc này" (now and here). Thế giới thật để sống là "the now and here". Cho nên hãy sử dụng mỗi phút lúc này vào cách tốt nhất mà bạn có thể sử dụng. Thời gian là một người khách vô tình, đi qua và không bao giờ trở lại. Mỗi phút trong ngày là một chút vốn liếng của đời ta, mất một phút là đời ta ngắn lại một phút, là ta đến gần cái chết hơn một phút. Vậy thì phút đó ta hãy đổi lại cái gì đó để "có lãi", thay vì chỉ mất đi một phút mà chẳng đổi lại được gì, hoặc là tệ hơn nữa là đổi lại đủ thứ bệnh hoạn cho thân thể và tâm hồn của mình. Đời sống chúng ta có 3 phần liên hệ chặt chẽ nhau: Cơ thể, đầu óc và tâm linh. Trong tiếng Anh là body, mind and spirit. Cơ thể là ăn uống lành mạnh, đừng mang mấy thứ độc hại vào người, như là thuốc lá và rượu bia. Cơ thể còn là thể dục thể thao–một thể chất không được hoạt động thường xuyên thì như xe ô tô để đó cả năm không chạy, thế nào rồi cũng bị rĩ sét đâu đó. (Thanh niên Việt tốn quá nhiều giờ ngồi quán cà phê hút thuốc hay mấy game online cho con nít. Thay vì vậy hãy dùng thời giờ đó đi học võ, để mai mốt còn bảo vệ được người yêu,có phải là hơn không?). Đầu óc là kiến thức và thông tin ta thu nhập hàng ngày. Đây là các môn ta học trong trường và thông tin trên Internet. Internet có đủ thứ rác. Ta lên Internet để tìm những gì hữu ích mà đọc, hay lại nhồi thêm rác vào đầu? Tâm linh là trái tim linh thiêng. Tâm là trái tim, linh là linh thiêng. Đó là phần linh thiêng của trái tim của bạn. Đó là phần sâu thẳm nhất của trái tim của bạn, quản lý con người tĩnh lặng, khiêm tốn, thành thật, nhân ái của bạn. Đây cũng là phần mà ĐCN tập trung đến. Phần này thì thông tin ở trong trường học và Internet rất hiếm hoi. Và ngay khi người ta nói đến thì người ta thường biến chúng thành các vấn đề tôn giáo rẻ tiền, hời hợt, mê tín dị đoan, chuyên gây chia rẻ. Thêm vào đó, xx hội chúng ta còn bị một trở ngại lớn là nhiều đại gia và quan chức trong xã hội làm gương theo kiểu như đời sống này chỉ là chụp giật ma mánh mà không có một chút tâm linh nào. Phần tâm linh là phần chủ của đời sống. Nếu trái tim linh thiêng của bạn chẳng linh thiêng chút nào mà chỉ là rác rến trong đó, thì kiến thức và cơ thể của bạn cũng được chuyển hóa theo hướng rác rến. Việt Nam ta không tự nhiên mà nghèo đói. Các bạn có biết nguyên nhân sâu sắc của cái nghèo đói của nước ta không? Mỗi chúng ta có 3 phần để sống: Cơ thể, đầu óc và tâm linh. Body, mind, spirit. Và chúng ta chỉ có một nơi và một lúc để sống—đó là "Ở đây, lúc này". Now and here. Hãy giữ thân thể khỏe mạnh ngay tại đây lúc này. Hãy giúp kiến thức tăng trưởng ngay tại đây lúc này. Hãy khiêm tốn, thành thật và yêu người ngay tại đây lúc này. Các bạn có thể sống cách nào mà mỗi đêm, trước khi ngủ, làm tổng kết lời lỗ, bạn luôn luôn có thể nói mỗi phút mất đi hôm nay đều mang đến lợi đến cho mình? Chúc các bạn một ngày nhiều thu hoạch. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||||
| Posted: 20 Feb 2011 01:05 PM PST
Trong cuộc đời phiêu lãng của mình, tôi đã ấp ủ nhiều kỹ niệm về loài hoa mai. Dù bây giờ quê hương ở đó…muốn về về cũng được, sông Hương còn đó có ai dành…(1), nhưng… mỗi năm trong những lúc trời xuân sắp trở lại, thì cứ văng vẳng nghe trong lòng tiếng cười vui của cha mẹ, anh em, quây quần dưới ngôi nhà vườn đầy nụ xanh non, có cội mai già mảnh khảnh, lốm đốm điểm những nụ mai vàng vừa hé. Hình ảnh cô bạn gái nhỏ áo trắng năm xưa cũng hiện về trước mắt, đạp chiếc xe đạp đến chơi dựng kề dưới gốc cây mai trước hiên nhà. Cũng vậy, chiếc thiệp chúc tết của nàng năm xưa nay vẫn còn trong cặp, cành hoa mai trên thiệp lụa đã phai màu cũng còn cười bên hàng chữ…năm năm rồi cũng sẽ không lâu đâu…! Mỗi lần nhìn lại cánh thiệp xuân in hình đóa mai vàng đó, trong lòng lại cảm xúc đến rưng rưng. Không có gì mang đến cho tôi ý niệm mùa xuân trọn vẹn hơn khi nâng trên tay một đóa mai vàng. Đành rằng mỗi loài hoa có một vẻ đẹp, một màu sắc và ý nghĩa riêng, nhưng sao giữa thế giới hoa xuân muôn hồng nghìn tía, tôi vẫn yêu hoa mai, nhất là loài mai vàng. Có lẽ hình ảnh đóa mai vàng đã hằn sâu vào ký ức tôi, vượt ra ngoài khuôn khổ cách đánh giá về cái đẹp thường tình để nghiễm nhiên trở thành biểu tượng của những gì thương yêu, thanh cao, giản dị và thân thiết. Tự bao giờ, hình ảnh đóa mai vàng đã hóa thân thành hình bóng quê hương đối với người xa xứ. Ðếm tay xem lại mình cũng đã lâu lắm rồi, dễ chừng đã hơn 30 năm chưa được nhìn lại cánh mai vàng năm cánh của quê hương. Nhớ có một lần, trời cũng heo may và sắp vào xuân, hương gió cũng dễ gợi cho lòng người những nỗi nhớ bâng quơ, lần đó đi ngang khu đồi trồng hoa mênh mông, bên rặng núi Dương Minh ở Taipei, một khu rừng hoa mà hễ đến tháng ba là trăm ngàn hương sắc hoa hé cười đón gió. Tôi càng hồi hộp, bồi hồi và náo nức bao nhiêu khi nhìn thấy hai chữ Mai Lâm (Rừng mai) trước cổng, những tưởng là sẽ được ngắm các nàng mai vàng thân thuộc, thì càng thấy thất vọng bấy nhiêu vì trước mắt là một rừng mai trắng. Tôi lẩm bẩm với mình: "Đây cũng là hoa mai ư? Ô! ừ! nó cũng là một loại hoa mai trong hàng chục loại hoa mai". Nhưng tôi thấy những gốc mai trắng này vô vị không có hồn như cái hồn tôi mong đợi, không có cái hình dáng của loài hoa mà tôi hằng ấp ủ trong lòng. Mặc dù đó chỉ là loài mai trắng vô vị, nhưng không hiểu tại sao, những cội mai trắng này hình như ngóng đợi để đưa hồn người xa xứ trở về với cội mai vàng năm cũ. À thì ra, cái hồn và bóng mà tôi mong ước không nguôi ấy là chính là cành mai vàng năm cánh của xứ Huế. Dòng đời bất tận, công việc bộn bề, mệt nhoài, chợt thảng thốt nhận ra mùa xuân đã qua mau như định luật vô thường xưa nay vẫn vậy. Rồi tự trách mình sao vội quên hai câu thơ của Thiền sư Mãn Giác: Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết Thì ra, đóa mai vàng của mình vẫn luôn hiện hữu ngay cả khi xuân tàn. Không phải đợi đến mùa xuân, ta vẫn luôn có trong tâm mình một cành mai rực rỡ. Sự xuất hiện cành mai vàng thân thiết trong tâm tưởng tôi bao giờ cũng liền với cái tình đối với mảnh đất thân yêu, ngay cả hình bóng cành mai thiền của Thiền sư Mãn Giác cũng làm lòng tôi dấy lên nhanh chóng mối tình quê dạt dào, tưởng nhớ ngay đến nơi quê hương ngàn trùng đó với những hình ảnh ngày đầu năm đi lễ Phật ở chùa Linh Mụ. Vì thế, ta không thể không cảm thông nỗi nhớ quê đau đáu, xót thương, mòn mỏi, bơ vơ nơi đất khách của Lê Cảnh Tuân trong cảnh lưu đày: Quán trọ khách còn đó Cũng làm khách biếm tận Trường Sa Giữa buổi giao mùa tháng chạp của thành phố Taipei, chờ đợi để đón đưa một người bạn cũ đến từ phương Tây xa lắc đến thăm là một niềm vui lớn…Tha hương ngộ cố tri …thì còn gì sung sướng hơn nữa. Nhưng tại sao vẫn có một điều gì cảm thấy thiếu sót, bâng khuâng, ngậm ngùi, nao nao trong dạ. Ngẫm đi suy lại mới biết, đó là nỗi lòng quê đang khuấy động con tim. Có lẽ, ai người xa quê đều có nhiều thiếu thốn, thiếu bàn tay mẹ đặt run run trên trán mình mỗi khi đau ốm, thiếu ánh mắt nghiêm khắc nhưng yêu thương của cha, thiếu món canh mẹ nấu rau mồng tơi xanh-rờn-cô-hàng-xóm, thiếu trách ruốc kho sả mặn chát lưỡi trong những ngày mưa lụt. Song có một điều dư thừa, dư thừa đến vô tận, lúc nào cũng thấy, lúc nào cũng có, đó là nỗi lòng quê dằng dặc trong tim. Ước gì người bạn phương xa ấy, từ quê mình đến đây! Chẳng trách sao được, biết bao cô gái lấy chồng xứ ngoại cứ bị ám ảnh bởi một cành mai ma quái và ác nghiệt: Bác từ quê mình tới Thử lặng yên ngắm nhìn một cành mai trắng ở quê người, để cho hồn mình phiêu dạt, bay về với đóa mai vàng lung linh sương lạnh đầu xuân nơi quê hương – một khoảnh khắc tĩnh lặng, bình yên – chỉ là một khoảnh khắc thôi, nhưng cũng đủ để thấy cả một mùa xuân thân yêu đang tràn về thắm thiết và thôi thúc! Cô đơn làm khách trọ quê xa Chú thích: 1. Ý thơ từ bài Xuân Tịch 春夕 của Thôi Ðồ 崔塗: 2. Cáo Tật Thị Chúng của Thiền Sư Mãn Giác: Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, Đình tiền tạc dạ nhất chi mai. 莫謂春殘花落尽,庭前昨夜一枝梅。 3. Bị giặc Minh Trương Phụ bắt và chết trong tù (Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư): Lữ quán khách nhưng tại 4. Dữ Sử Lang Trung Khâm thính Hoàng Hạc lâu thượng xuy địch, thơ Lý Bạch 李白: Nhất vi thiên khách khứ Trường Sa 與史郎中欽聽黃鶴樓上吹笛: 一為遷客去長沙 5. Thơ Vương Duy王維 Tạp Thi Quân tự cố hương lai 雜詩 君自故鄉來 6. Cửu Nguyệt Cửu nhật ức Sơn Ðông huynh đệ: 九月九日 憶山東兄弟 thơ Vương Duy王維 Filed under: Thơ, Văn, Đường thi Tagged: Thơ, Thơ Đường, Văn | ||||||
| Đại sứ Palestine tại Việt Nam: Dân chủ hóa: Xu hướng khó cưỡng Posted: 20 Feb 2011 01:04 PM PST Phẫn nộ vì tham nhũng Làn sóng biểu tình chống chính phủ tại các nước Ảrập đang lan rộng sang nhiều nước trong khu vực, theo ông đâu là những lý do chính gây nên điều này? Tôi tin rằng có những lý do chủ quan và khách quan. Lý do khách quan trước tiên là tình hình hòa bình tại khu vực Trung Đông từ lâu vẫn chưa được thiết lập một cách bền vững và lâu dài. Vấn đề thứ hai là khủng hoảng kinh tế đã ảnh hưởng rất lớn đến các nước Ảrập. Tình hình kinh tế khá tồi tệ, sự phát triển kinh tế hiện nay không giúp giải quyết vấn đề thất nghiệp của thế hệ trẻ. Trong khi nếu chúng ta nhìn vào thế giới Ảrập thì sẽ thấy số lượng người trẻ khá đông.
Vấn đề thứ ba là các hệ thống chính trị như ở Ai Cập đã tạo điều kiện cho nhiều doanh nghiệp tham gia vào hệ thống chính trị. Những nhà doanh nghiệp này chỉ lo cho lợi ích cá nhân của họ, lợi dụng chính quyền, lợi dụng vị trí trong bộ máy nhà nước để tham nhũng. Như vậy ở đây có vấn đề xung đột lợi ích giữa kinh tế và chính trị, ông hãy giải thích cụ thể thêm? Việc những lãnh đạo Ảrập nắm quyền trong một thời gian dài, cùng với đó họ còn tạo điều kiện cho con cái và họ hàng của mình có một vai trò trong hệ thống chính trị, tiếp nối họ làm lãnh đạo cầm quyền gây nhiều bất bình. Điều này cũng phản ánh một cách rõ rệt là các đảng cầm quyền đã có những vấn đề mang tính chất suy thoái, tham nhũng, tất nhiên gây phẫn nộ trong giới thanh niên và người dân. Chúng ta có thể thấy rõ đảng cầm quyền Tunisia đã hoàn toàn bị gạt ra khỏi hệ thống chính trị ngay lập tức sau khi Tổng thống chạy khỏi đất nước. Hay ngay cả như ông Mubarak của Ai Cập, sau khi giao quyền cho quân đội thì đảng Dân tộc dân chủ cũng đang bị chỉ trích rất nhiều. “Rất phức tạp” Mỹ lúc đầu có lập trường khá dè dặt với cuộc cách mạng này, về sau ủng hộ nguyện vọng của người biểu tình. Ông có thể phân tích sâu hơn mối quan hệ giữa Mubarak và Mỹ trước đó và tại sao Mỹ lại có những động thái như vừa rồi? Từ năm 1973, quan hệ Mỹ và Ai Cập đã phát triển đáng kể, giúp cho Ai Cập có được sự viện trợ lớn của Mỹ. Tuy nhiên, trong thời gian ủng hộ chế độ Mubarak, Mỹ cũng đã có những quan hệ với các nhóm, phe phái chính trị khác tại Ai Cập, trong đó có cả phong trào Anh em Hồi giáo. Khi cuộc biều tình mới nổ ra, Mỹ đã có lập trường ủng hộ sự đòi hỏi của các phe phái chính trị đó, đồng thời đề nghị chuyển giao quyền lực một cách mềm dẻo nhưng cần cho Ai Cập thời gian để chuyển từ chế độ Mubarak sang chế độ mới. Nhưng sau đó Mỹ đã thay đổi và có lập trường là có thể thực hiện ngay, không cần phải chờ lâu. Điều này cho chúng ta thấy Mỹ cũng đã có những quan điểm chính trị không nhất quán trong ban lãnh đạo của Nhà Trắng. Tôi nghĩ rằng bài phát biểu của Obama sau khi ông Mubarak đã giao quyền cho quân đội là một bài phát biểu rất hay và hy vọng bài phát biểu đó không chỉ áp dụng riêng cho Ai Cập mà còn áp dụng cho các dân tộc khác trên thế giới, đặc biệt là Palestine, dân tộc duy nhất đến bây giờ vẫn sống dưới sự chiếm đóng của quốc gia khác. Còn thái độ của Iran thì sao, có vẻ như họ ủng hộ người dân Ai Cập thực hiện việc lật đổ chế độ của Tổng thống Mubarak? Iran và Ai Cập có quan hệ không tốt từ hơn 30 năm nay rồi. Vì thế Iran thấy phong trào chống lại chế độ ở Ai Cập có thể có lợi cho Iran. Nhưng có thể việc đánh giá tình hình như vậy không được kỹ càng vì nhân dân Ai Cập có một đặc trưng rất rõ nét là họ không chấp nhận việc để nước họ tuân theo một nước nào khác trong khu vực. Chính vì thế tôi nghĩ rằng, Iran hiện nay đang ủng hộ phong trào nổi dậy, nhưng ta cũng thấy tại Iran, chính phủ lại đang ra sức khống chế phe đối lập, khống chế những cuộc biểu tình. Đó là điều mâu thuẫn cho thấy tình hình Trung Đông hiện nay rất phức tạp. Vậy Israel thì sao, theo ông, họ được hay mất, ủng hộ hay phản đối những thay đổi ở Ai Cập? Tôi nghĩ khó đánh giá theo kiểu được – mất như vậy. Nếu nhìn quan hệ đối ngoại của Ai Cập với thế giới bên ngoài, tôi nghĩ sẽ không có nhiều thay đổi. Các nước ở Trung Đông, đặc biệt là Ai Cập, có nền văn hóa lịch sử lâu dài. Ai Cập có 7000 năm lịch sử, dù cho chính phủ nào lên thì vẫn có những nét phẩm chất riêng biệt của Ai Cập. Israel vẫn phải hợp tác với thế giới để giải quyết cuộc xung đột với Palestine thì Trung Đông mới có nền an ninh về lâu dài. Có hòa bình mới có an ninh Tôi nghĩ là sẽ có ảnh hưởng tích cực vì nó thúc đẩy các nước Ảrập có lập trường nhất quán trong vấn đề tạo sức ép đối với Mỹ và các nước nhằm thúc đẩy các nước tìm giải pháp cho vấn đề hòa bình Trung Đông. Các chế độ chính trị mới đó sẽ mang tính chất mới và phải đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân Ảrập. Để chế độ chính trị của các nước Ảrập ổn định, cần một thời gian không ngắn. Thời gian này sự chú ý đến vấn đề Palestine sẽ ít hơn nhưng chắc chắn nó sẽ không kéo dài quá lâu. Việc dân chủ hóa tại các nước Ảrập cũng sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho các xu hướng chính trị mới có một vai trò lớn hơn. Sẽ ngăn chặn các xu hướng chính trị cực hữu, cực đoan trong thế giới Ảrập vì cực hữu chỉ nảy sinh trong điều kiện xã hội không có nhiều dân chủ. Vấn đề thứ nhất, các nước Ảrập phải giúp đỡ lẫn nhau để đưa nền kinh tế xã hội phát triển, và đồng thời đưa mức sống của người Ảrập ngày càng được nâng lên. Thứ hai là việc dân chủ hóa, tạo điều kiện cho thế hệ trẻ có vai trò hơn trong chế độ chính trị của họ. Dân chủ hóa đòi hỏi sự phù hợp với những đặc trưng của thế giới Ảrập nhưng đó là xu hướng khó cưỡng lại được của thời đại. Thứ ba, để đưa tình hình Trung Đông đi đến ổn định, phải nhanh chóng tìm một giải pháp hòa bình cho cuộc xung đột Palestine – Israel. Chỉ có hòa bình mới mang lại an ninh cho các quốc gia trong khu vực. Có hòa bình mới có an ninh chứ không phải có an ninh mới có hòa bình! Khánh Duy – Cao Nhật Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới | ||||||
| Cạnh tranh càng cao càng tốt cho Việt Nam Posted: 20 Feb 2011 01:03 PM PST Tác giả: Lê Khắc – Đình Ngân (thực hiện) (VEF.VN) – Để Việt Nam tăng trưởng cao hơn, GS. David Dapice cho rằng, Việt Nam cần duy trì tính cạnh tranh càng cao càng tốt. Một thị trường vốn và nhà đất thông thoáng hơn cũng như việc tái cơ cấu ngành giáo dục. Bên cạnh đó, việc quản lý vĩ mô cũng nên thận trọng hơn. Diễn đàn Kinh tế Việt Nam giới thiệu phần cuối phỏng vấn GS. David Dapice về việc làm thế nào để kiểm soát và hỗ trợ tốt những dự án hạ tầng cơ sở cũng như các biện pháp để Việt Nam có thể tăng trưởng mạnh hơn trong 5 năm tới. Mời độc giả cũng theo dõi. Mọi ý kiến tranh luận xin gửi về: vef@vietnamnet.vn. Sẽ tốt hơn nếu tư nhân được tham gia trực tiếp - Việt Nam đang cần bước cải tạo mạnh mẽ về hạ tầng, có nhiều dự án cần phải thực hiện, nhưng cần cơ chế để kiểm soát các dự án đó một cách hiệu quả nhất. Mô hình kiểm soát như đối với đường sắt cao tốc vừa rồi có phải là cách làm hay không, thưa ông? GS. David Dapice: Nếu bạn có một dự án lớn có tầm quan trọng lớn đối với nền kinh tế quốc gia thì họp bàn tại Quốc hội là việc phải làm. Nhưng nhìn chung bạn sẽ không thể triệu tập Quốc hội với mọi dự án nhỏ hơn như xây dựng một đoạn đường rất ngắn thôi. Quốc hội cùng với Đảng chỉ nên đưa ra những định hướng và nguyên tắc chung. Để trả lời câu hỏi của ông, ví dụ như với đường sá, thông thường bạn có thể thu phí; và khi bạn có một nhà đầu tư tư nhân, những người luôn tính toán lợi ích từ con đường đó, họ sẽ không xây đường nếu không có nhiều xe cộ qua lại. Nói cách khác, với sự hợp tác nhà nước – tư nhân, nó sẽ có vai trò như một cái phanh đối với hoạt động đầu tư mang ý chí chính trị một cách tràn lan và thiếu hiệu quả của chính phủ. Tôi nghĩ các bạn hoàn toàn có thể phối hợp nhà nước và tư nhân đồng thời sử dụng phí cầu đường thu được để thanh toán chi phí xây dựng.
- Việt Nam đang áp dụng mô hình PPP (công – tư cùng làm), nhưng cũng không dễ triển khai. Ông có quan tâm đến mô hình này không, và theo ông, đâu là khó khăn? Tôi nghĩ các bạn cần phải khôn khéo trong đàm phán. Đã có nhiều trường hợp bên đối tác tư nhân nắm quá nhiều để rồi người dân phải chịu lệ phí cầu đường quá cao, hay phải tốn quá nhiều tiền để mua nước sạch; đây là kết quả không ai mong muốn cả. Đôi khi nó còn không hiệu quả bởi dự án đó hoàn toàn không nên triển khai. Các bạn đã tìm kiếm sự phối hợp công-tư đối với đường sắt cao tốc (và có lẽ không tìm được bởi vì không bao giờ có đủ lượng giao thông qua lại để hỗ trợ làm nguồn thanh toán trả nợ sau này). Trong trường hợp này, dự án phi hiệu quả. Nhưng không phải việc xây tuyến đường này không thể xảy ra, bởi cái chính là bạn cần sự lựa chọn dự án tốt hơn và bạn phải khôn ngoan khi đàm phán với đối tác tư nhân. Có rất nhiều chi tiết quan trọng. Xin lấy ví dụ, nếu bạn không tính đến tỷ giá và đồng tiền của bạn mất giá mạnh, chi phí sẽ bị đội lên rất nhiều và người dân thì không thích điều đó. Đây chính là vấn đề từng xảy ra ở Thái Lan. - Như vậy cần một cơ chế kiểm soát hiệu quả và giá thành của các dự án, nhưng Việt Nam vẫn chưa có. Ông có lời khuyên nào để Việt Nam có những dự án tốt nhưng với giá thành hợp lý để chi phí đầu vào thấp đi, và hiệu quả tăng lên? Ngoài sự hợp tác nhà nước – tư nhân như tôi vừa nói, nếu tôi là một nhà đầu tư tư nhân và tôi không phải lệ thuộc vào phí cầu đường, thì việc xây đường tốt giá rẻ cũng là lợi ích của tôi, và tôi sẽ không cần đường tốn kém vì đằng nào tôi cũng không thu đủ phí cầu đường. Khi đó lợi ích của tôi trùng hợp với lợi ích của nhà nước. Nếu tôi là một quan chức Chính phủ, tôi không phải quá quan tâm tới việc hạ giá thành, và tôi chỉ thực hiện phần nào trách nhiệm của mình. Đôi khi chi phí phát sinh có thể dẫn đến chi phí cao hơn, ngoài tính toán của tôi. Ở đây, tôi nghĩ điều quan trọng là các bạn phải thay đổi cơ chế khuyến khích. Như vậy sẽ khuyến khích người ta làm đúng và làm hết trách nhiệm của mình. Các bạn cũng có thể thuê kỹ sư kiểm tra đường và nếu các ngân hàng đang tài trợ dự án thì họ có thể tự thuê kỹ sư. Như thế các bạn có thể nhờ các tổ công tác bên ngoài hoặc nước ngoài để đảm bảo chất lượng và tiến độ diễn ra hợp lý. Nhưng giải pháp đó chưa chắc sẽ giúp giảm chi phí xuống. - Điều này liên quan tới câu chuyện lớn hơn của Việt Nam là hiệu quả tăng trưởng và tiếp cận các nguồn lực. Theo ông, phải chăng Việt Nam muốn tăng hiệu quả thì phải mở rộng các nguồn lực cho doanh nghiệp tư nhân, tăng cường cho tư nhân tham gia vào các dự án đầu tư công mà họ đang gánh giữ? Việt Nam có thể thí điểm ở những lĩnh vực, khu vực nào đang tạo ra những đặc lợi đặc quyền cho DNNN và chưa hiệu quả trong đầu tư? Đối với các gói thầu xây dựng, thường thì công việc được thực hiện bởi DNTN gói thầu đó lại do nhà nước giành được. Vì thế sẽ tốt hơn nếu tư nhân được tham gia trực tiếp chứ không phải gián tiếp như hiện nay. Và tôi nghĩ đây là quyết định rất dễ thực hiện. Mặt khác, các bạn còn có cả các DNTN thật sự và các doanh nghiệp mang mác DNTN nhưng lại có những mối quan hệ gần gũi với nhà nước. Và như thế ý nghĩa của tư nhân ở đây cũng không rõ ràng. Tôi cho rằng điều quan trọng là duy trì tính cạnh tranh càng cao càng tốt. Tôi xin nhấn mạnh, nếu bạn nhìn vào tỷ trọng trong tăng trưởng tổng sản phẩm công nghiệp thực tế của năm ngoái, chỉ có 12% bắt nguồn từ khu vực nhà nước, 88% do khu vực ngoài nhà nước và FDI tạo ra. GDP thực tế ở Việt Nam cao hơn tính toán - Xin chuyển sang vấn đề chiến lược phát triển kinh tế. Trong 20 năm qua, Việt Nam đã đạt được rất nhiều thành quả, nhưng cuối cùng là người dân đã bước vào ngưỡng thu nhập trung bình. Cảm nhận của ông về kết quả này là gì, trong khi rất nhiều người nói rằng dù là nước thu nhập trung bình, nhưng bản chất mức sống của người dân Việt Nam không thay đổi nhiều, họ vẫn là một đất nước nghèo? Có một số điểm cần nói ở đây. Thứ nhất là các bạn mới chỉ bước vào nhóm thu nhập trung bình thấp và nếu tỷ giá tiếp tục tăng như thế này, các bạn thực tế mới chỉ tiệm cận mức thu nhập trung bình thấp. Như vậy, ý kiến trên là khá đúng. Nhưng mặt khác, tôi nghĩ GDP thực tế của VN cao hơn tính toán. Các thống kê thường không tính được một số thu nhập mà nhiều người không thực sự muốn báo cáo. Tức là, thực tế nó có thể cao hơn khoảng 10-15% so với sản lượng các bạn thống kê, và bạn có thể đang đứng ở vị trí cao hơn. Nhưng tôi nghĩ luận điểm ông đưa ra rất thực tế. Các bạn phải chịu giá lương thực, giá nhà đất biến động mạnh, nhiều người phải di cư ra thành phố để kiếm việc làm. Cuộc sống vẫn khá khó khăn do lương không tăng cao lắm mà chi phí nhà ở lại tốn kém. Vì thế, cách thức tổ chức của các bạn sẽ tạo ra sự khác biệt lớn để tạo sự gắn kết xã hội và thịnh vượng của VN trong 5-10 năm tới. Để làm được điều đó, bạn phải giúp cho người lao động dễ dàng tìm được một nơi sống tốt và ổn định hơn, không quá đắt đỏ và phải làm cho giao thông thuận tiện hơn.
- Nước thu nhập trung bình và kết quả của 20 năm đổi mới có ý nghĩa rất lớn trong việc xây dựng kế hoạch phát triển 5 năm sắp tới của Việt Nam. Ông đã nhiều lần đóng góp ý kiến cho các kế hoạch phát triển kinh tế Việt Nam trong những năm trước đây, lần này ông có tham gia ý kiến cho việc xây dựng chiến lược phát triển kinh tế trong 5 năm tới của Việt Nam hay không? Tôi có viết một báo cáo về vai trò của chính phủ trong hoạch định chiến lược phát triển cho Viện Chiến lược Phát triển (thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư) do UNDP tài trợ. Tôi cũng làm việc cùng Ủy ban Kinh tế Quốc hội và Chương trình đào tạo lãnh đạo (Vietnam Executive Leadership Program) của Việt Nam với một nhóm gồm chừng 10-15 quan chức chính phủ cấp cao của Việt Nam đến Harvard hàng năm. Tôi đã có nhiều cuộc thảo luận với các nhóm này. - Trong các chương trình ông tham gia và quá trình tiếp cận với Việt Nam, đâu là điểm ông cho rằng cần phải tập trung nhất trong chiến lược phát triển kinh tế của Việt Nam giai đoạn 10 năm tới? Như tôi đã nói, chúng tôi mong muốn thấy vai trò lớn hơn của cạnh tranh và một thị trường vốn và nhà đất thông thoáng hơn cũng như việc cải cách ngành giáo dục chứ không chỉ cứ đổ tiền vào đó, bởi chúng tôi nghĩ như thế cũng không hiệu quả. Các bạn nên thay đổi lại cách thức tổ chức các trường đại học để giúp chúng có sức cạnh tranh hơn. Bên cạnh đó, việc quản lý vĩ mô cũng phải “bảo thủ” hơn. - Sự bảo thủ của kinh tế Việt Nam đã được cảnh báo rất nhiều, nhưng ông có cảm nhận được sự thay đổi đó trong năm 2011 không? Đây có phải là thách thức cho phát triển kinh tế không? Ý tôi nói là bảo thủ ở đây là bảo vệ cái bạn muốn bảo vệ. Bạn sẽ bảo vệ các cơ sở mua sắm nếu bạn muốn đảm bảo khả năng vay mượn với giá cả phải chăng, nếu bạn muốn bảo vệ nguồn dự trữ ngoại hối để bạn có thể tiếp tục mua hàng nhập khẩu khi cần. Tôi nghĩ đây cũng là những mặt tốt của sự bảo thủ. Nếu các bạn muốn duy trì tăng trưởng cao trong năm năm tới, bạn phải hạ lạm phát xuống, tăng hiệu quả đầu tư và xây dựng lại hình ảnh của mình trong cộng đồng quốc tế. Giá trái phiếu đang giảm và vay mượn cũng trở nên khó khăn và đắt đỏ hơn. Nếu các bạn giải quyết những vấn đề này trước, các bạn có thể chậm lại đôi chút trong vài ba năm. Nhưng có tới nhiều chục tỷ USD dưới dạng tiền vàng và đôla nằm trong tay của người dân. Nếu họ tự tin hơn vào quản lý kinh tế vĩ mô và bỏ tiền ra đầu tư, các bạn sẽ không phải gặp những vấn đề vốn như hiện nay. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||||||
| Thảm hại lễ hội và giấc mộng Tâm hương Posted: 20 Feb 2011 01:02 PM PST Tác giả: Quảng Hạnh Hôm nay đọc báo, thấy biển người hừng hực men say tín ngưỡng, giẫm đạp lên nhau để lấy ấn đền Trần, chợt thấy xót xa.
Văn hóa hay cuồng tín? Để sở hữu những lá ấn chưa biết có mang lại quan lộc, người ta kéo giập barie sắt, giẫm đổ hàng rào dây thép, húc sập vách ngăn bảo vệ. Hăng lên, có người trèo lên ngọn cây, mái nhà rồi phi xuống vai, xuống đầu biển người phía dưới. Kiệu rước ấn Thánh cũng không được đối xử nền nã hơn. Khi đoàn rước còn đang long trọng tiến hành nghi lễ, kiệu đã loạng choạng bởi sóng người ào tới, xé rách cả hàng rào bảo vệ dày đặc. Ai cũng gắng ném tiền lẻ cho trúng vào trong kiệu; thế mới đắc lộc quanh năm! Lộc có thể đâm chồi ngay trong đêm khai ấn nếu biết cách phi thân trong không trung, hoặc… bước trên vai người khác. Mua ấn 20 ngàn đồng/lá, ra ngoài bán lại 200 ngàn, cả đêm chỉ vài chuyến cũng đút túi bạc triệu. Bạc triệu thấm vào đâu so với túi tiền của kẻ hành hương đang sục sôi tham vọng thăng tiến và lợi lộc! Hãy ngắm lò lửa hóa vàng ngùn ngụt ở đền Bà Chúa Kho, những mâm lễ bạc triệu ngồn ngộn vàng, bạc, đô la âm phủ người ta nườm nượp dâng bà. Hãy nghe những lời cầu khẩn quyết liệt của các “tín đồ đô la”, “con chiên của tước vị” nơi cửa thánh, để thấy nỗi khát khao tiền tài, danh vọng cháy bỏng của họ. Hỡi ôi, đâu rồi sự chính tâm? Đền Trần mở hội đầu năm để các thế hệ người Việt tưởng nhớ các anh hùng dân tộc, tôn vinh hào khí Đông A và tinh thần yêu nước, sao lại thành dịp để người ta chi bạc lẻ mua ấn triện, cầu tước danh? Đền Trần Thương, đền Bà Chúa Kho – nơi giáo dục tinh thần tận tụy và liêm chính, trách nhiệm với kho dự trữ của nhà nước, sao lại thành chốn mặc cả vay mượn, mua bán cầu lợi lộc của phàm trần? Năm 2009, người ta dâng các Vua Hùng bánh chưng bánh dầy “to khủng”, với mong ước đẹp lòng tổ tiên, nhân thể giật cái kỷ lục guiness. Tiếc là nhân bánh độn xốp, vỏ bánh thiu vữa, mốc xanh. Nói chuyện bánh to, rượu khủng, tung tiền mua ấn, sắm lễ bạc triệu trong các lễ hội đầu năm, lại nhớ những vật phẩm thanh khiết mà người Việt từng dâng cúng Phật, Thánh, tổ tiên và các vị anh hùng dân tộc, với đầy đặn một lòng thành kính, biết ơn. Hội Làng Giang Xá (xã Đức Giang, huyện Hoài Đức, Hà Nội) ngày 12 tháng Giêng (âm lịch) hàng năm, dân làng thường tiến cúng bánh bác dâng vua Lý Nam Đế – vị khai sinh ra nước Vạn Xuân, người Việt đầu tiên xưng đế. Bánh bác chỉ xuất hiện duy nhất dịp ấy trong năm. Làng Giang Xá dựng rạp ngay trong sân đình để làm bánh suốt 3 ngày đêm; không ai được lai vãng, trừ đội nấu cỗ – khoảng chục nam giới trên 50 tuổi tuyển chọn từ các phe giáp trong làng, phải là những người sạch nhất, khéo nhất, bàn tay chịu được lửa lâu nhất. Sau hàng chục công đoạn chế biến cầu kỳ tỉ mỉ, bánh bác được cung kính xếp vào các đĩa cổ lĩnh từ đình làng. Trước khi đặt lên ban thờ, bánh được đội tế kiểm tra độ sạch sẽ, thơm, dẻo, dai, bùi, ngọt mát, đo độ đều của bánh bằng thước sơn son thếp vàng. Xem xét cả lòng thành kính của người làm bánh, dâng bánh rồi mới quyết định vật phẩm có được phép tiến vua hay không. Để ngày chính hội, lễ vật này trang trọng trên bệ thờ như những mắt rồng uy nghi với màu đỏ chói của gấc, trắng tinh khiết của gạo nếp và vàng rực của đỗ xanh. Trưởng ban Lễ hội di tích Giang Xá, ông Đỗ Thúy Dậu (78 tuổi) nói, từ bé ông và người làng Giang Xá đã được chỉ dạy rằng người cúng tiến bánh bác phải dâng trọn tâm thành. Nay, 600 hộ dân Giang Xá vẫn dâng vua bánh bác dịp hội làng 12 tháng Giêng hàng năm, để trước tỏ lòng biết ơn người có công với nước, sau gửi đến ngài ước vọng mưa thuận gió hòa, nhà nhà no đủ. Đấy là ở làng Giang Xá. Khi mà xuân chưa cạn ngày, ở những chốn được rỉ tai là “đại linh” người ta vẫn nườm nượp châm những bó hương cỡ đại, đút lót thánh thần những mâm đại lễ và lớn giọng mặc cả lấy tước lộc giàu sang. Chẳng cần biết người nhà Phật dạy: "Tâm hương mới là nén hương quý nhất!". Filed under: Giáo dục, Văn Hóa Tagged: Giáo dục, Văn Hóa |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment