Monday, February 21, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Ngôn Ngữ Tình Yêu – CD nhạc Hoài Chung

Posted: 21 Feb 2011 01:07 PM PST

 

Hoài Chung

Tôi đã du học được 10 năm- từ khi vừa tròn 16. Tôi đã rất may mắn gặp được nhiều người bạn tuyệt vời quanh thế giới. Chúng tôi là những người trưởng thành còn trẻ, luôn vươn đến tình yêu, bằng những cách khác nhau. Thế nhưng, chúng tôi có một khát vọng chung: khám phá và thấu hiểu "Ngôn ngữ tình yêu". Chuyển động không ngừng quanh trái đất, chúng tôi thường chịu xa cách với những người mà chúng tôi không dự tính là sẽ yêu, nhưng đã yêu.

"Anh đã không dự tính sẽ yêu em, và anh không nghĩ em đã dự tính sẽ yêu anh. Nhưng ngay khi gặp nhau, rõ ràng là chúng ta đã không làm chủ được những gì đang xảy ra. Ta yêu nhau, mặc cho những khác biệt, và khi ta đã yêu, một thứ hiếm và đẹp được tạo ra." (The Notebook – Nicholas Sparks)

Tôi tin rằng cái thứ "hiếm và đẹp" ấy chính là "Ngôn ngữ tình yêu".

Chứng kiến nhiều người bị cuốn vào tình yêu và đấu tranh cho nó đã tạo nguồn cảm hứng để tôi viết một loạt ca khúc về tình yêu và hy vọng. Tình yêu như mùa Xuân, chỉ đến sau những tháng mùa Đông dài lê thê. Và thật giống với mùa Xuân, tình yêu sẽ đến với những ai biết nhớ, biết đợi và biết tin. CD đầu tay của tôi gồm 10 bài hát tôi viết, 4 bài tiếng Anh và 6 bài tiếng Việt, từ cái nhìn của một cậu bé 19 tuổi đến một thanh niên 26 tuổi. Đây là 1 album chủ đề kể lại hành trình của một chàng trai trẻ khi bị khoảng cách chia lìa với người mình yêu.

CD "Ngôn Ngữ Tình Yêu" được nhạc sĩ Quốc Bảo biên tập, phối khí và mix theo phong cách chủ đạo là pop ballads, nhưng có xen kẽ một chút acoustic, blues, và cả Reggae.

Tôi trình bày 4 ca khúc, gồm 2 bản tiết tấu sôi động về tâm sự giữa mùa đông "Đợi tình yêu đến" và "Nhớ Xuân", và 2 bản power ballads ca ngợi vẻ đẹp phụ nữ "Beautiful You" và ca khúc chủ đề "Ngôn ngữ tình yêu".

CD còn có sự tham gia của 2 ca sĩ thành danh Mai Khôi và Hồ Trung Dũng. Mai Khôi đã thể hiện sự da diết trên nền guitar solo của Quốc Bảo qua ca khúc "Guitar và Biển", còn Hồ Trung Dũng thể hiện chất giọng trầm ấm, truyền cảm, nhưng không quá kịch tính qua 3 ca khúc "Unsent Letter",  "Come What May" và "Hát một nỗi nhớ". Đặc biệt, sự hòa hợp của hai giọng này còn tạo điểm nhấn cho CD với hai ca khúc song ca "Những ngày bên nhau" và "I'm married to you today".

CD mang đến không khí lãng mạn, vừa trẻ trung, vừa già dặn như chính những du học sinh, những con người trẻ tuổi tự lập sớm và sống hết mình với tình yêu. CD là kết quả của niềm đam mê và sự làm việc miệt mài, cùng sự hậu thuẩn nhiệt tình của những người bạn du học sinh của tôi. Hãy cùng chúng tôi khám phá "Ngôn ngữ tình yêu"!

Mời các bạn click vào ảnh dưới đây.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Giải thoát khỏi ngục tù

Posted: 21 Feb 2011 01:05 PM PST

Chào các bạn,

Con người của ta chỉ là các thói quen tập hợp lại, từ ăn uống ngủ nghĩ, đến cảm xúc vui buồn giận ghét, đến cách suy nghĩ và hành động. Ăn mỗi ngày 3 bữa, sáng uống cà phê, ai khen thì vui, anh đụng chạm thì nổi nóng, gặp điều không vừa ý thì trầm uất, gặp người nói nhiều thì kết luận là không tin được và không muốn liên hệ tiếp… Hàng nghìn các thói quen như thế kết hợp thành con người đặc biệt của mỗi người chúng ta, định danh định hình ta, làm ta là ta mà không là ông/bà hàng xóm.

Tập hợp thói quen này cho mỗi người chúng ta một giá trị đặc biệt, có một không hai, không giống ai trên đời, cho nên "Anh yêu em vì em là em mà không là người khác". Nhưng cũng chính các thói quen này làm cho mỗi chúng ta hoạt động như một bộ máy vi tính lớn, với các chương trình có sẵn, "ấn nút" này thì giận, nút kia thì ghen, nút nọ thì gây lộn… Nếu suy nghĩ thật kỹ, các bạn có thấy là con người của ta thực ra chỉ là một bộ máy hỉ nộ ái ố tham sân si không? Cứ có input A là tự động cho ra output A'. Rõ ràng là chúng ta không hề có tự do tự chủ gì cả. Chỉ là một bộ máy tâm sinh lý, ấn nút nào thì phản ứng kiểu nút đó.

Bậc thức giả gọi đó là si mê hay tù ngục.

Vì thế, nếu bạn thông thái, bạn sẽ nhận ra là việc chính của ta là phải tự giải thoát, tự giải phóng, liberate ourselves ra khỏi tù ngục đó. Có nghĩa là, chúng ta phải tự chủ, phải chỉ huy được các cảm xúc, tư duy và hành động của mình, không thể để chúng tự động chạy như một bộ máy vô tri.

Tự chủ, có nghĩa là:

• Người ta chửi bới tôi, thay vì phản xạ nổi nóng, tôi không nổi nóng.
• Tôi vừa bị mất tiền, thay vì stress, tôi không stress.
• Hắn vừa thắng tôi trong một cuộc thi, thay vì ganh ghét, tôi lại mừng cho hắn.
• Thay vì nói dối để được những người này phục, tôi sẽ nói thật.
• Hắn mới học xong tiểu học, nhưng sẽ là thầy dạy tôi trồng cây và tôi sẽ đối xử với hắn như thầy tôi.

Các bạn, chúng ta muốn sống theo kiểu bộ máy đã lập trình của mình xưa nay, hay phải thoát ra được mọi lập trình có sẳn, tự chủ và chỉ huy được cảm xúc, suy nghĩ và hành động của mình, theo cách mình thực sự muốn ?

Nếu bạn không muốn thoát ra khỏi hệ lập trình, thì dù bạn có đọc 100 quyển sách Học Làm Người cũng vô ích, vì mọi cách làm người bạn học được cũng chỉ là những lập trình mới cho bạn. Không thoát ra được phản xạ lập trình.

Và muốn thoát ra khỏi vòng phong tỏa của phản xạ lập trình, bạn phải rất kiên trì luyện tập để khắc phục phản xạ. Nếu người ta mắng mình, mình cố dằn nóng, cố tự bảo mình đó là bài học khiêm tốn cho mình, cố nhận ra rằng vấn đề của mình không phải là câu nói của người ta mà là phản xạ tâm l‎ý đang trói chặt mình, cố vui vẻ hòa nhã với người ta cũng y như người ta vừa khen mình… cộng với thiền địnhcầu nguyện thường xuyên… từ từ chúng ta sẽ khắc phục được phản xạ, thoát ra khỏi tù ngục của chính mình.

Và khi bạn đã tự giải thoát được rồi, bạn sẽ nhận ra là điều quan trọng nhất trên đời bạn phải làm là chỉ lại cho người khác cách luyện tập để họ có thể thoát ra khỏi vòng tù ngục của chính họ.

Bởi vì thực sự là mọi người trên thế giới đều bị phong tỏa trong ngục tù phản xạ lập trình. Chỉ một số rất ít những người may mắn có được trí tuệ và kiên trì mới có thể tự giải thoát mình. Và khi đã thành bướm, bạn sẽ thấy là điều quan trọng nhất cho mọi con nhộng là thành bướm, và bạn sẽ cảm thấy bạn cần giúp tất cả mọi con nhộng thành bướm, chỉ vì bạn đã tự nhiên có nhân ái trong lòng.

Chúc các bạn một ngày giải thoát.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Ước muốn của chúng tôi

Posted: 21 Feb 2011 01:04 PM PST



Những giáo viên nhạc tương lai đây

Có lẽ hoa đỗ quyên ( có người còn gọi là hoa anh đào, vì hoa đồng loạt nở  đầy cành và có màu phơn phớt hồng,tương tự như hoa anh đào của Nhật Bản ), là một trong những thứ hoa báo tin xuân sớm nhất ở vùng đất cao nguyên. Nhưng đó cũng còn là loài hoa kiên nhẫn song hành cũng gió xuân cho đến tận ngoài giêng. Có khi cũng vì sắc tím hồng ấy vẫn cứ rực lên như mời gọi ở cửa hoa viên đối diện lối rẽ và cây mai tứ quý trong sân nhà tôi bây giờ mới nở, mà cô trò chúng tôi quyết định làm một chuyến du xuân muộn, sau mấy tuần nghỉ tết dài vừa tựu trường, khi bài vở chưa có gì gấp gáp, chăng?

Tính tới mùa xuân con mèo này nữa, là tôi đã trải qua 38 năm làm người đưa đò trên dòng sông nghệ thuật rồi. Lớp học trò đầu tiên của tôi ngày ấy (1973) là những diễn trẻ măng, tuyển chọn từ vùng đất Quảng Bình, để thành lập Đoàn văn công phục vụ chiến trường Bình Trị Thiên, có người từng làm chủ nhiệm khoa thanh nhạc, khoa sáng tác ở trường Đại học nghệ thuật Huế, có người nhờ giọng tốt trở thành phát thanh viên đầu tiên của đài Truyền hình Thừa Thiên – Huế ( sau giải phóng), người là trưởng phòng nghiệp vụ Sở văn hoá…nay cũng đều đã đến tuổi nghỉ hưu…Sau này còn những Y Moan, Thi Mỹ Lệ, Siu Black, H'Zi Na và còn nhiều nữa. Việc giảng dạy âm nhạc đã như máu hàng ngày chảy êm ả trong huyết quản tôi rồi. Vậy mà không hiểu sao niên học này, làm chủ nhiệm một lớp sư phạm nhạc trung cấp , tôi lại có nhiều mối băn khoăn đến thế.

Có lẽ tại lớp năm nay có tới 2/3 là những chàng trai, cô gái " da nâu mắt sáng vóc dáng hiền hòa"  không chỉ Tây Nguyên, mà cả các tộc người phía Bắc nữa. Đa số các em mới vừa xong lớp 9, phải vừa học chuyên môn, vừa học văn hoá trong ba năm, mới hoàn thành khoá học. Chính vì ở độ tuổi chưa thành người lớn ấy, mà từ đầu niên học đến nay, tôi thường xuyên được phụ huynh học sinh gọi điện hỏi thăm và gửi gắm con em.

Vì làm giáo viên chủ nhiệm, nên có nhiều thời gian được tiếp xúc với các em hơn, tôi nhận thấy rằng không thể đơn giản cứ soạn giáo án rồi lên lớp dạy như trước đây, trong khi các em thiếu quá nhiều  kỹ năng sống. Đặc biệt , đối với học sinh người dân tộc, kỹ năng giao tiếp và trình bày trước đám đông  là nan giải nhất. ….Và bỗng dưng tôi thấy trách nhiệm của mình lớn quá, phải làm gì đó cho các em chứ?. Đấy cũng chính là một phần nội dung của cuộc du xuân Tân Mão mà tôi vừa nói ở trên.

Lại nữa, những ngày lang thang trên mạng, tôi bắt gặp một trang web toàn nói những điều về vùng đất Ban Mê, chứng tỏ chủ nhân không chỉ mời gọi đến với khu vườn sinh thái Troh Bư anh ta làm chủ, mà còn có một tấm lòng yêu mến thật sự với miền đất đỏ BaZan này ( Gặp rồi mới biết ,anh ấy đang là cán bộ Sở NN&PTNT Đăk lăk). Sau một hội nghị bàn tròn,cô trò chúng tôi đã  bàn bạc và quyết định : mỗi tháng sẽ tổ chức một cuộc dã ngoại, mỗi lần sẽ chọn ra 4-5 người trình bày những câu chuyện ngắn , tuỳ theo chủ đề từng tháng –  trước các bạn. Nơi đầu tiên được lựa chọn chính là vườn Troh Bư ( theo chủ nhân có nghĩa là Lũng cá lóc). Cách thành phố Buôn Ma Thuột 12 km.

Gặp nhau sau tết, nên câu chuyện của tháng  là " Tôi & gia đình". Các em  tự giới thiệu về bản thân và gia đình mình, kể những mẩu chuyện nhỏ trong tết vừa qua. Không chỉ để lớp hiểu nhau, thương yêu và đoàn kết với nhau hơn, mà còn để các em có dịp tập nói trước đám đông. Thật thú vị khi mục đích ấy đã phần nào đạt được.

Để đến được nơi này, lớp chia thành ba nhóm, số lượng nam, nữ & bạn người thiểu số là ngang nhau. Nhóm tự bàn bạc để đồng thuận về kinh phí cần đóng góp và làm thế nào để cả nhóm đến được địa điểm đầy đủ, đúng giờ. Nhóm nào đến trước với đầy đủ thành viên sẽ được nhận một món quà nho nhỏ. Chỉ thế thôi mà vui lắm đấy. Xen kẽ với những câu chuyện kể, là các bài hát, thậm chí ngẫu hứng lên là múa, để ai cũng có dịp hoà cùng bạn bè.

Nhưng điều được nhất là các em đã sẻ chia với nhau hoàn cảnh gia đình, tâm sự về nghề học mà các em đã lựa chọn và muốn được kết thành một tập thể thương yêu, đùm bọc lẫn nhau.

Trong các câu chuyện, có những bất ngờ khiến tôi rưng rưng : "Mẹ sinh mấy người đều không thành, đến em, cả nhà ai cũng hy vọng, nên đặt tên là Y Chủ". Hoặc " Vì mồ côi cha, em phải bỏ học rất sớm để cùng mẹ kiếm sống. Bây giờ được đến trường em vui lắm, môn học nào cũng thấy thích, thày cô nào cũng thấy thân thiện. Nhưng gánh gia đình nặng quá, em muốn khóc khi phải bỏ học. Rồi các cô động viên, tạo mọi điều kiện cho em đến lớp…Em hứa sẽ không phụ lòng thày cô & các bạn…". Rồi " Gia đình em đã phải chuyển ba lần, bây giờ mới định cư ở đây, nên em không biết gì về quê Cao Bằng để kể cho các bạn nghe. Nhưng tết năm nay, em rất vui, vì đã khuyên được ba mẹ đi chơi Buôn Đôn ( chỉ có hai người thôi, để cho họ cũng có được một khoảng thời gian riêng mà)…" .Đây nữa " Em thích quậy ngang với thích hát. Từ mẫu giáo đã được giải thi giọng hát hay. Em không nghĩ muốn làm cô giáo đâu. Nhưng bây giờ vô học lại thấy thích rồi, vừa được hát, vừa được dạy hát cho trẻ em ở buôn nữa, thì thích lắm"…Ôi chao, những " đứa con" của tôi…Làm được gì cho các em, tôi sẽ theo tới cùng đấy

Những sự rụt rè , chưa thật sự hoà đồng vẫn còn trong đôi em,nhưng  rồi sự tự ti sẽ được xoá bỏ, sau ba năm bên nhau chúng tôi ước muốn  sẽ cùng trở thành những giáo viên nhạc tương lai của miền hoa dã quỳ đầy nắng gió của mình. Các bạn hãy tin cùng cô trò chúng tôi nhé


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Khi đất đá trở mình

Posted: 21 Feb 2011 01:03 PM PST

Nguyễn Vĩnh Nguyên
 

Lũ lụt, sạt lở… – những lời nhắc nhở nghiêm khắc từ thiên nhiên sẽ còn là điệp khúc trong những năm tới nếu con người không điều chỉnh những hành xử bất nhã với môi trường và không có giải pháp phát triển bền vững lâu dài.
 

1. Những ngày cuối năm, núi Gò Chợ (Phú Ninh – Quảng Nam) xuất hiện nhiều vết nứt lớn đe dọa mạng sống của 24 hộ dân sống ở thôn Bồng Miêu dưới chân núi. Người ta nhìn sâu vào những vết nứt xé lòng núi và thấy những lạch nước ngầm vẫn âm ỉ chảy dù mùa lũ đã đi qua.

Cũng những ngày cuối năm, một vụ sạt lở núi tại Bản Hồ – Lào Cai đã vùi lấp nhà máy thủy điện Sử Pán 2 thuộc công ty thủy điện Sông Đà – Hoàng Liên, gây thiệt hại nghiêm trọng. Người ta truy tìm nguyên nhân và nghi ngờ rằng, sự cố xảy ra vì gần đó, có dự án thủy điện Nậm Toóng đang nổ mìn thi công, gây chấn động mạnh.

Một năm, những thông tin về hiểm họa bùn đỏ từ Hungary đã xới lại những phản biện trong dư luận trí thức trước các dự án khai thác bauxite tại Việt Nam. Trận lũ bùn ở Nà Lũng – Cao Bằng là một lời cảnh báo gần. Tiếp đó, thiệt hại hàng trăm mạng người trên dải đất miền Trung vì những cơn lũ dữ, đột ngột mà nguyên nhân chính được xác định là do các đập thủy điện nhỏ và vừa ở thượng nguồn xả lũ.

Một năm chằng chịt tai ương đã vẽ ra cho chúng ta những cận cảnh mất mát và bất an. Điều đáng nói là những cận cảnh ấy sẽ là viễn cảnh tương lai, khi mà những câu hỏi lớn về hành xử với môi trường chưa có lời giải thật sự thích đáng. Những lời nhắc nhở nghiêm khắc từ thiên nhiên, những thiệt hại sẽ là điệp khúc trong những năm tới nếu con người chưa điều chỉnh được những hành xử bất nhã với môi trường, chưa có được giải pháp phát triển bền vững lâu dài.

2. Lang thang cuối năm ở vùng Đông Bắc, có lẽ ám ảnh nhất với tôi đó là chuyến hành trình xuôi dòng sông Gâm từ Bắc Mê sang Na Hang thuộc tỉnh Tuyên Quang. Một dòng sông đẹp đến mê hồn với hai bên là vách núi đá vôi dựng như phóng khoáng vung tạc những đường nét hùng vĩ vào trời xanh.

Thế rồi, trong cái quang cảnh thơ mộng, giữa lúc cái tâm trạng thơ thới trên sóng nước yên bình đó, tôi bất giác bị chao đảo bởi thuyền trôi vào một khúc sông có nhiều cây cổ thụ trơ cành vạu vọ như những cánh tay xương vươn lên từ mặt nước vừa như oán hờn, vừa như

… Những ruộng vườn làng mạc bị san phẳng, những đợt lũ gỗ cuồn cuộn hung hãn… sẽ không còn diễn ra trên màn hình tivi gợi lòng xót thương của những thị dân mà có thể là hiểm họa trực tiếp đe dọa đời sống những đô thị kiêu hãnh tăng trưởng trong tương lai gần.

thách thức. Hàng ngàn cây cành như thế quằn quại soi vẻ đẹp bi thảm lên nền sương hư ảo của làn nước tĩnh lặng buổi sớm khiến tôi hình dung đến những scene đầy chất huyền ảo về một miền địa đàng khánh kiệt, đầy ám chướng, hoang mang chết chóc trong các chương cuối bộ phim Antichrist của Lars Von Trier – đạo diễn người Đan Mạch gây nhiều tranh cãi. Một khung cảnh địa đàng trần thế đã mất với những biểu tượng môi sinh đầy dọa nạt, tàn khốc khiến con người bị ném vào trạng thái đày ải, nghi hoặc, bất an, thoái hóa và giết chóc lẫn nhau. Một khung cảnh có sức cảnh báo văn minh tăng trưởng và phương tiện trong các thước phim rùng rợn kia đang mở ra thực sự trước mắt tôi đây chỉ sau vài giờ đắm chìm trong sự thỏa mãn bay bổng của chuyến viễn du.

Người dẫn đường nói với tôi rằng, ngày trước, đây là một thung lũng. Việc chặn đập Na Hang đã nhấn chìm toàn bộ những cánh rừng trong thung lũng này và những nhánh cây cổ thụ hoang dại đang chết trơ xương kia cứ qua một mùa lũ lại đột ngột nổi lên trên mặt nước phô bày những hình thù quái dị như vậy. Trong những ngày sương mù phủ kín dòng sông, nhìn những bộ xương cây cổ thụ hiện ra lừng lững trên mặt nước, có du khách đã mất hồn thốt lên thất thanh: "Ma! Ma cây!"

Với hàng trăm dự án thủy điện được ký duyệt và thi công hằng năm, sẽ còn biết bao nhiêu cánh rừng cổ thụ chịu ngâm thân mục rữa trong nước, chết đứng, làm "ma cây", vươn ngàn cánh tay xương giữa âm u trời đất đủ gieo vào lòng những viễn khách vô tâm nhất những xúc cảm bất an.

Với hàng trăm đập thủy điện vận hành và xả lũ đồng loạt nhân danh mục tiêu năng lượng và tăng trưởng thì, những ruộng vườn làng mạc bị san phẳng, những đợt lũ gỗ cuồn cuộn hung hãn tưởng chỉ có thể có trong thủ pháp văn chương hiện thực huyền ảo của G.G.Marquez sẽ không còn diễn ra trên màn hình tivi gợi lòng xót thương của những thị dân mà có thể là hiểm họa trực tiếp đe dọa đời sống những đô thị kiêu hãnh tăng trưởng trong tương lai gần.

Thuyền xuôi về đập thủy điện Na Hang, tôi gặp những chuyến xe xuôi ngược vớt gỗ, chở gỗ nhộn nhịp như một công trường đang mùa khai thác. Tôi cũng được giới thiệu một nhà hàng nằm gần đó, làm toàn bộ bằng gỗ quý, có hàng trăm hũ rượu ngâm bằng các loại thú rừng quý hiếm. Hàng trăm đôi mắt thú rừng đang từ trong những bình rượu đang soi vào bữa ăn vội vàng của khách lạ như trách móc, như bật ra những lời oán thán xé lòng.


Khai thác trục vớt gỗ trên hồ thủy điện Na Hang

Chúng tôi rời Na Hang để theo sông Gâm, Sông Năng sang Ba Bể. Không còn xúc cảm thơ thới lãng mạn. Biết bao thông điệp từ đất, từ cây vẫn hiện lên trên mặt nước rồi đi vào giấc ngủ lữ khách như một nỗi ám ảnh tàn khốc.

3. Sự tệ bạc trong hành xử với môi sinh vì những mục tiêu tăng trưởng vội vã trước mắt đang đẩy chúng ta đến một bờ vực cuộc sống bủa vây bởi nỗi bất an.

Trong lặng thầm, trong ôn tồn, đất đang gửi đến cuộc sống con người những thông điệp, những lời nhắc nhở hay những cú cựa mình đánh thức. Trở về các sự cố sụt lở đất trong những ngày cuối năm, tôi sực nhớ đến một câu thành ngữ của người Việt: "lành như đất", và tôi tự hỏi, chúng ta đã làm gì để đến nỗi, mặt đất, điểm tựa cơ bản dưới chân mình cũng không còn có thể "lành" nữa?


Filed under: Môi trường Tagged: Môi trường

Mở rộng điều tra vụ nhà báo Hoàng Hùng bị đốt

Posted: 21 Feb 2011 01:02 PM PST

 

SGTT.VN – Ngày 21. 2, nguồn tin từ cơ quan điều tra công an tỉnh Long An cho biết, chưa khởi tố bị can đối với bà Trần Thúy Liễu, vợ nhà báo Hoàng Hùng. Hiện cơ quan điều vẫn tiếp tục mở rộng điều tra, làm rõ một số vấn đề liên quan đến cái chết của nhà báo Hoàng Hùng.

 

Bà Trần Thúy Liễu (trái) trong đám tang chồng. Ảnh: TL Internet

Nguồn tin này cho biết thêm, cơ quan công an cũng chưa bắt đồng phạm được cho là cùng với bà Liễu sát hại nhà báo Hoàng Hùng.

Trong khi đó, theo TTXVN, đại tá Phan Chí Thanh – giám đốc công an tỉnh Long An cho biết, ông vừa ký quyết định bắt tạm giữ hình sự đối với đối tượng Trần Thúy Liễu (40 tuổi), ngụ phường 6, thành phố Tân An, Long An, để tiếp tục điều tra làm rõ về hành vi cố ý giết người.

Như tin đã đưa, vào khoảng hơn 21 giờ 30 phút ngày 20.2, thủ phạm giết nhà báo Lê Hoàng Hùng (phóng viên báo Người Lao động) đã tự thú. Hung thủ chính là bà Trần Thúy Liễu – vợ nhà báo Hoàng Hùng. Bà Trần Thuý Liễu đã tự nhận mình là thủ phạm và nhờ nhà báo cùng người thân trong gia đình đưa đến cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Long An đầu thú.

Khoảng 1 giờ 15 phút ngày 19.1, nhà báo Lê Hoàng Hùng đang ngủ tại nhà ở khu đô thị Đại Dương, phường 6, thành phố Tân An, tỉnh Long An, đã bị kẻ gian tạt cồn và phóng hỏa đốt. Anh được chuyển ngay đi cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa Long An, sau đó chuyển lên khoa Bỏng thuộc Bệnh viện Chợ Rẫy, TPHCM.

Sau 10 ngày điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy, chiều 29.1, nhà báo Lê Hoàng Hùng (51 tuổi) đã tử vong tại bệnh viện.

Chiều nay 21.2, một số trang mạng, blog lên tiếng xót thương người nhà báo xấu số, phẫn uất với hành vi giết người của bà Liễu.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Biển Đông: Mỹ vẫn muốn tập trận với Việt Nam – Mỹ kêu gọi TQ hợp tác ở Biển Đông

Posted: 21 Feb 2011 01:01 PM PST


Mỹ vẫn muốn tập trân với Việt Nam

Phó Đô đốc Scott Van Buskirk trong buổi nói chuyện tại Hong Kong 21/02/2011

Chỉ huy trưởng Hạm đội 7 của Hải quân Hoa Kỳ nói đang thảo luận với phía Việt Nam về các cuộc viếng thăm và hoạt động chung trong năm nay cho dù quân đội Việt Nam nói chưa chủ trương tập trận quốc tế.

Phó Đô đốc Scott Van Buskirk nói với BBC rằng hải quân Mỹ đã cử nhiều đoàn công tác tới Việt Nam để thuyết phục Việt Nam tập trận chung, như trong khuôn khổ các hoạt động Phối hợp Sẵn sàng Chiến đấu và Huấn luyện trên biển (Cooperation float Readiness and Training – CARAT).

Ông Van Buskirk cho BBC hay bên lề buổi nói chuyện về an ninh khu vực Thái Bình Dương ở Hong Kong hôm 21/02: “Trong khuôn khổ CARAT, chúng tôi làm việc với nhiều quốc gia để khuyến khích tập trận chung và chúng tôi sẽ tiếp tục công việc này”.

“Một số nhân viên của chúng tôi vừa thăm Việt Nam để thảo luận việc diễn tập chung cũng như các chuyến thăm viếng của tàu chiến Mỹ trong tương lai.”

Người đứng đầu hạm đội chủ lực của Hải quân Hoa Kỳ tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương nói thêm: “Hiện các cuộc thảo luận vẫn đang diễn ra nhằm bảo đảm rằng việc hợp tác sẽ được tiếp tục và tôi trông đợi tàu chiến của chúng tôi sẽ có các cuộc viếng thăm hải cảng của Việt Nam trong năm nay và cùng hoạt động chung”.

Hồi tháng Tám năm ngoái, Hạm đội 7 đã có nhiều hoạt động cùng hải quân Việt Nam trong chương trình kéo dài một tuần.

Lúc đó, Việt Nam giải thích đây là chương trình đặc biệt “kỷ niệm 15 năm thiết lập quan hệ ngoại giao” giữa hai bên.

Thế nhưng, theo lời Phó Đô đốc Van Buskirk nói ở trên, dường như Hoa Kỳ tiếp tục theo đuổi một kế hoạch hợp tác chặt chẽ và sâu rộng hơn với quốc gia cựu thù.

Thái độ dè dặt

Ngược lại, Việt Nam tỏ một thái độ khá dè dặt trước lời mời nhiệt tình của phía Hoa Kỳ, ít nhất là trong các phát biểu công khai trên báo chí.

Tuần trước, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh nói trên báo Quân đội Nhân dân rằng Việt Nam “chưa nhận được lời mời tham gia tập trận CARAT của Hoa Kỳ tại khu vực một cách chính thức”.

Trung tướng Vịnh cũng khẳng định nhiều lần rằng “cho đến thời điểm này, Việt Nam không tham gia các cuộc diễn tập quân sự”.

Một bình luận gia tình hình khu vực tại Hong Kong, đề nghị giấu tên, nhận xét rằng thái độ này có lẽ bắt nguồn từ việc Hà Nội không muốn rắc rối với Bắc Kinh.

“Chính phủ Việt Nam dường như cảm thấy đã đến giới hạn của sự cân bằng giữa việc thúc đẩy hợp tác với Hoa Kỳ và quan hệ với Trung Quốc.”

Bình luận gia này nói thêm rằng điều đó không có nghĩa các cuộc thảo luận không được tiến hành trong phòng họp kín.

Hoạt động của Hạm đội 7 tại Việt Nam 8/2010Hạm đội 7 đã có một tuần hoạt động chung với Việt Nam vào năm ngoái

Phó Đô đốc Van Buskirk mang tới Hong Kong lần này thông điệp khá mạnh mẽ trong việc tăng cường hiện diện tại khu vực.

Phát biểu trước cử tọa của Hội Á châu (Asia Society), ông nhấn mạnh về sự tăng cường năng lực của Hạm đội 7.

Với 70 chiến hạm, trong có hàng không mẫu hạm tối tân sử dụng năng lượng hạt nhân USS George Washington, và 300 chiến đấu cơ, ông Van Buskirk nói chính phủ Mỹ không tiếc tài chính cho việc đầu tư vào hiện diện ở châu Á-Thái Bình Dương.

Ông phó đô đốc liệt kê các hoạt động nâng cấp hạm đội về cả số lượng và công nghệ, nhất là năng lực tàu ngầm.

Thông điệp cho Bắc Kinh?

Bài phát biểu của ông Van Buskirk chứa đựng nhiều chi tiết mà một nhân vật trong cử tọa nhận xét giống như lời cảnh báo với một nước lớn khác trong khu vực.

Ông phó đô đốc nói: “Năm ngoái chúng tôi đã mang vào sử dụng lần đầu tiên tàu ngầm hạng Virginia, USS Hawaii, loại tàu ngầm được chế tạo đặc biệt để hoạt động trong các vùng biển nông, có khả năng tấn công trên bộ, thu thập thông tin tình báo và được trang bị hệ thống dò âm cao tần có thể truy tìm tàu ngầm loại yên lặng nhất của đối phương.”

“Nay chúng tôi đưa thêm vào tàu ngầm SSGN hạng Ohio, và bất cứ lúc nào tại khu vực này cũng có hiện diện của ít nhất là một chiếc loại cực kỳ hiện đại này.”

“Tàu ngầm SSGN có thể mang theo tới 154 hỏa tiễn tấn công mặt đất Tomahawk và 66 đặc nhiệm Navy SEALs để hỗ trợ các hoạt động bí mật trên bờ.”

Tuy nhiên sau đó, Phó Đô đốc Scott Van Buskirk tuyên bố: “Chúng tôi không cho Trung Quốc là đe dọa trực tiếp”.

Chỉ huy hải quân Mỹ dù vậy bày tỏ hy vọng, rằng Trung Quốc sẽ phát triển hải quân của mình một cách hòa bình và “xây dựng”.

“Chúng tôi hy vọng một cách chân thành rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục phát triển hải quân, mà sắp tới có thể có cả hàng không mẫu hạm, một cách có trách nhiệm và có tính xây dựng.”

Tháng trước, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates nói hiện diện quân sự của Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương là tối quan trọng để kiềm chế sự hung hăng của Trung Quốc.

 

Máy bay của hải quân MỹHoa Kỳ muốn tham gia giải quyết tranh chấp Biển Đông

Chỉ huy trưởng Hải quân Hoa Kỳ kêu gọi Trung Quốc hợp tác trong vấn đề Biển Đông cho dù Bắc Kinh tuyên bố “chủ quyền không thể chối cãi” với phần lớn khu vực này.

Hãng tin Reuters trích lời Đô đốc Gary Roughead nói hôm thứ Tư tại một diễn đàn ở Washington DC rằng xây dựng quan hệ hợp tác với quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc là công việc quan trọng.

Theo đánh giá của giới chuyên gia, có tới hơn 50̀% lưu lượng tàu chở dầu trên thế giới là qua khu vực Biển Đông.

Ông Roughead được trích lời nói: “Theo quan điểm của tôi, những gì chúng ta làm tại Somalia cần phải được nhân ra ở Biển Đông và các nơi khác, ở cùng mức độ hợp tác.”

Gần hai năm trước, Trung Quốc cử một nhóm công tác gồm ba tàu chiến tới khu vực ngoài khơi Somalia để bảo vệ tàu hàng của mình hoạt động tại đó.

Hải quân Trung Quốc và hải quân các nước cùng hoạt động trong khu vực, kể cả Hoa Kỳ, thường xuyên chia sẻ thông tin về các cuộc tấn công của hải tặc cũng như về các con tàu tình nghi.

Đây là điều mà Mỹ cũng muốn làm ở Biển Đông.

Người phát ngôn của Sứ quán Trung Quốc tại Washington đã không phản hồi trước câu hỏi liệu có bình luận gì trước đề xuất của Đô đốc Roughead hay không.

Biển Đông là nơi đang có tranh chấp phức tạp giữa Trung Quốc và một số quốc gia Đông Nam Á, trong có Việt Nam.

Đường chín đoạn

Mới đây, Cục Đo đạc Bản đồ Quốc gia Trung Quốc đã khai trương dịch vụ bản đồ trực tuyến Map World, trong đó có đường chín đoạn mô tả yêu sách của nước này đối với Biển Đông.

Đường chín đoạn, hay còn gọi là đường lưới bò, bao trùm hầu hết khu vực, kể cả các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền.

Nhiều tuyến hàng hải chính nối Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương cũng đi qua hải phận Biển Đông.

Tổng cộng diện tích theo yêu sách của Trung Quốc là tới hơn 648.000 dặm vuông, tức trên 1,7 triệu cây số vuông.

Trung Quốc nói sẽ không ngăn cản tàu thuyền nước ngoài đi lại qua khu vực này, với điều kiện không vi phạm luật pháp quốc tế.

Điều này làm Hoa Kỳ và một số nước, vốn coi đây là khu vực lưu thông hàng hải quốc tế, bất bình.

Mỹ tuyên bố tự do đi lại ở Biển Đông là một trong các mối “quan tâm quốc gia” của Mỹ. Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton hồi tháng Bảy đề xuất một cách tiếp cận đa phương cho tranh chấp Biển Đông.

Đô đốc Gary RougheadTrung Quốc chưa có phản hồi về đề xuất của Đô đốc Roughead

Đề xuất của bà Clinton đã làm Trung Quốc tức giận.

Cũng trong thời gian gần đây, một số báo Trung Quốc trích lời giới quan chức nói Nam Hải (Biển Đông) không phải là vấn đề thuộc lợi ích cốt lõi của Trung Quốc như Đài Loan hay Tân Cương.

Từ đầu năm nay, cụm từ “lợi ích cốt lõi” được nhắc tới như ngầm quy định độ cấp bách và quan trọng của một số vấn đề trong chính trị quốc nội của Trung Quốc.

Việc Trung Quốc có thể không coi Biển Đông là một trong các “lợi ích cốt lõi” được một số chuyên gia cho là dấu hiệu tích cực, chứng tỏ Bắc Kinh bắt đầu nhượng bộ trước áp lực quốc tế, nhất là từ sau khi Hoa Kỳ tỏ thái độ sẵn sàng tham gia bảo đảm an ninh hàng hải tại khu vực này.

Tuy nhiên, cũng có người nhận định dù có dùng cụm từ “cốt lõi” hay không, thì Biển Đông, cùng với các vấn đề thuộc về chủ quyền và lãnh thổ đều là lĩnh vực mà Trung Quốc không bao giờ nhân nhượng.

Bà Lý Kiến Vĩ, phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế Biển thuộc Viện Nghiên cứu Biển Đông của chính phủ Trung Quốc, trong một cuộc phỏng vấn với BBC nói “lợi ích cốt lõi” không phải là một định nghĩa khép kín mà bất kỳ điều gì liên quan tới chủ quyền đều được cho là “lợi ích cốt lõi”.


Filed under: Bang giao quốc tế, Biển Đông Tagged: Bang giao quốc tế, Biển Đông

No comments:

Post a Comment