Đọt Chuối Non |
- Tách Trà – 101 Truyện Thiền Slideshows
- Tĩnh và động
- Nghịch lý văn hóa
- Giả mạo thư của Tướng Giáp
- Thái Lan đối phó việc VN phá giá tiền đồng
- Doanh nghiệp VN đối mặt với ‘lãi suất khủng’
| Tách Trà – 101 Truyện Thiền Slideshows Posted: 15 Feb 2011 01:07 PM PST
Chào các bạn. Mình bắt đầu làm slideshow cho 101 Truyện Thiền Bình Giải do anh Hoành dịch sang tiếng Việt và bình giải trước đây. Các slideshow này khác với các bài post ở chỗ là hoàn toàn song ngữ, tức là có thêm lời bình bằng tiếng Anh, để tiện cho các bạn đọc tiếng Anh hoặc học tiếng Anh. Vì có 101 Truyện Thiền nên mình sẽ làm 101 slideshows. Đây là show đầu tiên với phần Giới Thiệu và truyện Tách Trà. Mong là việc này sẽ hỗ trợ thêm cho các bạn yêu Thiền. Và nếu có được công đức nào trong việc làm này, xin hồi hướng các công đức đó đến các em bé không được học hành tử tế tại các làng quê xa xôi hẻo lánh của Việt Nam. Chúc các bạn một Ngày Tình Yêu đầy ắp Tình Yêu. Bình an & Sức khỏe, Túy-Phượng
Filed under: Nhạc Xanh, Thiền, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Thiền, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Posted: 15 Feb 2011 01:06 PM PST Chào các bạn, Hãy trả lời câu hỏi dễ trước: Đâu là gốc, đâu là ngọn? Nếu quan sát thế giới quanh ta, ta có thể thấy ngay cái gì là rễ, và cái gì là ngọn. • Đại đương nổi sóng, nhưng không có đại dương thì không có sóng. Nước đại dương luôn luôn có đó và tự nước thì tĩnh lặng, chỉ khi có gió mặt nước mới thành sóng, và nước sâu dưới đại dương vẫn lặng. • Đất ta đang bước đi trên đó phãi lặng thì ta mới có thể đi. • Cờ bay được vì có cột cờ đứng vững. • Quân có thể xông pha ngoài chiến trường nhờ tướng ngồi tính toán trong trướng soái. • Anh có thể chiến đấu mỗi ngày trên trận đời vì mỗi chiều anh có thể về tựa vào em tĩnh lặng. • Võ sĩ trên đấu đài có quyền pháp tốt vì cái đầu có thể bình tĩnh và tỉnh táo để tính toán khi chiến đấu. "Tĩnh" luôn luôn là nền, là gốc rễ, là chỉ huy của "động". Tĩnh là thể (bản chất); động là dụng (cách dùng). Tĩnh là thường hằng (vĩnh viễn); động là phù du (nhất thời). Cho nên trong tất cả mọi tình huống, ta luôn phải nắm lấy gốc rễ, đứng vững trên cái nền của mình, trước khi làm điều gì khác. Ở đời, gặp bất cứ chuyện gì, tốt xấu hay dở, đều đầu tiên vẫn phải là một trái tim tĩnh lặng, để còn suy tính khôn ngoan và để có thể làm được tất cả mọi chuyện cần làm. Một trái tim tĩnh lặng có thể suy tính, có thể nói năng hiền dịu, có thể có những hành động thân thiện bác ái, và cũng có thể chiến đấu uy dũng. Một trái tim xung động chỉ có thể đánh nhau, và có thể là đánh nhau mà không biết tính toán hơn thiệt, để cho mình bị thiệt hại nhiều hơn là thắng. Lúc nào thì tĩnh, lúc nào thì động Đây là câu hỏi chiến lược cổ kim, cho người ta hình ảnh khi thì tướng xuất quân lâm trận, khi thì dừng quân án binh bất động. Nhưng đây là sự lầm lẫn lớn khi người ta dùng nó để hỏi ở tầng sâu hơn là tầng biển hiện bên ngoài của chiến lược. Các bạn nên kiên nhẫn về điểm này. 1. Quân có lúc tĩnh lúc động. Nhưng tướng thì lúc nào cũng phải tĩnh trong đầu để mà tính toán. Cái tĩnh và động của quân là chỉ về "hoạt động" của quân bên ngoài. Cái tĩnh thường trực của tướng là chỉ cái tĩnh vĩnh viễn bên trong. Thế nghĩa là tâm bạn phải luôn luôn tĩnh để mà suy tính. Rồi quyết định làm gì, hay ngồi yên không làm gì cả, là quyết định chiến lược của bạn; mà chiến lược thì không thể nói trước được, phải tùy theo hoàn cảnh thực tế mà quyết định. Nói dễ hiểu hơn: Tâm luôn luôn phải tĩnh lặng. Làm gì hay không làm gì là tùy theo hoàn cảnh mà quyết định. Đừng bảo giờ lâm lẫn mà hỏi: "Khi nào tâm cần tĩnh lặng, khi nào nó cần xung động?" Thưa: "Không có khi nào tâm cần xung động cả. Tâm phải luôn luôn tĩnh lặng để quyết định sáng suốt". Và tâm tĩnh lặng bên trong vẫn có thể quyết định đủ loại hành động bên ngoài. 2. Điều ta cần nhớ là, dù quyết định làm gì hay không làm gì luôn luôn tùy thuộc vào hoàn cảnh thực tế, nhưng trong các tình huống khó khăn, nếu bạn chưa biết phải quyết định thế nào, thì bạn có thể chờ cho đến khi biết chắc chắn là nên quyết định thế nào. Trong thời gian chờ đợi, nếu tâm bạn tĩnh lặng và tích cực, tâm sẽ tạo ra năng lượng tích cực từ bạn, và chính năng lượng đó sẽ âm thầm hoạt động cho bạn—như là chuyển hóa trái tim những người khác–trong khi bạn chờ đợi. Cho nên, gọi là chờ đợi nhưng bạn vẫn tự nhiên âm thầm giải quyết vấn đề bằng năng lượng tích cực của mình tạo ra. Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Posted: 15 Feb 2011 01:04 PM PST
Cần cân bằng giữa tất cả các mục tiêu, vì xét cho cùng thì văn hóa mới là nền tảng vững chắc nhất của sự phát triển. Mọi sự phát triển về vật chất sẽ không còn ý nghĩa khi chúng ta đánh mất những giá trị tinh thần, những giá trị chân- thiện- mỹ.
Lúc nào cũng vậy, trong một xã hội luôn luôn tồn tại những nghịch lý. Có những nghịch lý nhỏ nhặt, vụn vặt đời thường, hoặc ngược lại. Có những nghịch lý mà bản thân nó là động lực cho sự phát triển của con người, của xã hội, nhưng cũng có những nghịch lý không giúp ích cho con người bao nhiêu, còn làm cho xã hội không phát triển được, làm cho đất nước mãi không bao giờ ngẩng cao đầu vươn mình ra thế giới. Như vậy có những nghịch lý cần tồn tại và có những nghịch lý cần loại bỏ.Trong vô vàn những nghịch lý đang diễn ra hàng ngày thì nghịch lý về thực tế văn hóa trong xã hội Việt Nam hiện nay là đáng quan tâm nhất. Ai cũng đã từng được nghe, hay đọc ở đâu đó rằng: Văn hóa là nền tảng tinh thần, vừa là mục tiêu, vừa là động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế – xã hội. Như vậy văn hóa có vai trò quyết định cho sự tồn vong của một đất nước, một dân tộc. Một dân tộc mà văn hóa bị băng hoại, bị lai căng một cách nhố nhăng hay không có những nhà văn hóa kiệt xuất, có đủ tầm, đủ bản lĩnh để góp phần dẫn dắt con người, dẫn dắt xã hội phát triển một cách có chất lượng thì dân tộc đó không sớm thì muộn cũng dẫn đến chỗ bị đồng hóa, suy vong. Nghịch lý đến từ sự “cào bằng” Một trong những nghịch lý về văn hóa hiện nay là đi đâu cũng thấy “văn hóa” nhưng lại thực sự đang thiếu văn hóa. Trong một bài viết được một số báo đăng tải của tác giả Trần Hữu Dũng có nêu ra thực tế đáng suy ngẫm là hiện nay Việt Nam đang thiếu những nhà văn hóa lớn. Mới đây, nhà sử học Dương Trung Quốc cũng phát biểu rằng: Thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn. Cái gốc mà ông Dương Trung Quốc nêu ra ở đây là văn hóa, văn hóa Việt Nam và kể cả sự tiếp thu văn hóa của thế giới. Trước khi phân tích những nhận xét trên đây, chúng ta hãy cùng xem lại một thực tế trong xã hội ta: Lâu nay, bất kỳ ai khi bước ra đường đều không khó để nhận ra nhan nhản những tấm bảng hiệu “khu phố văn hóa”, “gia đình văn hóa”…. Nói tóm lại ở Việt Nam, chỉ cần bước ra khỏi nhà là gặp “văn hóa”, tức là “văn hóa” len lỏi vào từng ngóc ngách, đến tận hang cùng ngõ hẻm và “văn hóa” cũng xuất hiện từ miền ngược đến miền xuôi. Có lẽ không quá lời khi nói rằng hiện nay nhà nhà đều có “văn hóa”. Và nếu như đà này thì trong tương lai không xa thì hầu như toàn xã hội đều đạt chuẩn “văn hóa”. Tại sao một xã hội được gắn cái mác “văn hóa” mọi lúc, mọi nơi, chạy dọc theo chiều dài của đất nước lại bị cho là thiếu nhà văn hóa lớn hay văn hóa bị mất gốc?Không biết người ta đã dựa trên những tiêu chí gì để khẳng định nhà nào, xóm nào, khu phố nào, tỉnh thành nào… có “văn hóa” hay đủ “văn hóa”? Những tấm bảng hiệu này phải chăng chỉ là “mốt” thời thượng, một cách xây dựng nền văn hóa kiểu phong trào, trong khi thực chất văn hóa là mưa dầm thấm lâu. Thậm chí có người còn hoài nghi giá của chúng là bao nhiêu? Nhưng chỉ biết rằng càng nhiều “văn hóa” kiểu đó thì những giá trị văn hóa càng bị xâm hại. Mối quan hệ người đối với người, con người đối với thiên nhiên càng ngày càng thiếu văn hóa hơn. Theo tác giả Trần Hữu Dũng thì sự thiếu vắng những nhà văn hóa lớn có nguyên nhân từ sự xuống cấp về đạo đức trong xã hội, tình trạng chạy theo những giá trị vật chất, những nhà trí thức thiếu tầm nhìn xa trông rộng và đặc biệt là thiếu sự tranh luận về văn hóa công khai và bình đẳng. Tuy nhiên thực tế quá nhiều thứ “văn hóa” đang được ban phát một cách dễ dãi như đã nói ở trên thực sự là hành động “cào bằng” về văn hóa, khiến các chuẩn mực văn hóa bị hạ thấp đến mức không còn là văn hóa, những giá trị văn hóa đang bị xem nhẹ và bị coi thường. Sự hụt hẫng về văn hóa nêu trên có nguyên nhân từ giáo dục. Cũng như các loại tri thức khác, sự hiểu biết về văn hóa, sự yêu quý, trân trọng và biết phát huy những gá trị của văn hóa không phải có được một cách tự nhiên mà ngược lại cần phải được đào tạo, được giáo dục từ trong gia đình, từ nhà trường và từ xã hội. Chúng ta không thể dạy cho trẻ con biết bảo vệ môi trường khi chúng ta vứt rác thải xuống kênh rạch, ao hồ trước mặt chúng. Chúng ta càng không thể rao giảng và bắt buộc đứa trẻ hay một ai đó phải tôn trọng những giá trị văn hóa trong khi chúng ta lại đang xâm hại, thậm chí phá nát những di tích có tuổi đời hằng trăm năm nhân danh bảo tồn di sản kiến trúc văn hóa. Một nhà văn hóa lớn đúng nghĩa sẽ xuất hiện khi nào văn hóa thực sự nhận được sự tôn trọng, có nền tảng vững chãi và là chính nó. Nghịch lý đến từ sự phát triển Một nghịch lý khác của văn hóa tại Việt Nam được tạo nên từ sự phát triển. Những năm gần đây, một trong những mục tiêu hàng đầu trong các văn kiện, nghị quyết các cấp là phát triển. Chúng ta đang cố gắng làm tất cả vì mục tiêu đó. Tuy nhiên đã có rất nhiều thực tế chỉ ra rằng chúng ta đang phát triển một cách thiếu bền vững, chỉ chăm lo phát triển kinh tế mà lãng quên văn hóa. Trong một lần trả lời phỏng vấn trên Vietnamnet, GS. Stephen Walt đã từng phát biểu: “Sức cạnh tranh của một số quốc gia không chỉ là kinh tế, quân sự mà đó là văn hóa“. Ông dẫn chứng: “Nước Mỹ đã làm được, họ tạo ra những thứ như phim ảnh, những thứ văn hóa phổ biến trên thế giới“. Và ông kết luận rằng: “Như vậy nếu nước nào tạo ra được những sản phẩm văn hóa cho nước đó, họ là cường quốc“. Với bề dày lịch sử hơn 4.000 năm, nhưng cho đến nay Việt Nam chưa có giá trị văn hóa nào phổ biến cho thế giới. Việt Nam đang được đánh giá là nước có tỉ lệ phát triển kinh tế hàng năm vào loại cao trên thế giới, nhưng những giá trị văn hóa thì ngày càng xuống thấp. Có thể chúng ta đã mải chạy theo những giá trị vật chất mà quên đi việc gìn giữ giá trị tinh thần. Một đặc điểm rất quan trọng của văn hóa là nó không mất đi một cách đột ngột, mà văn hóa mất đi một cách thầm lặng rất khó nhận ra. Trên thế giới cũng đã từng có những trường hợp như thế. Hòn đảo Bali của Indonesia từng là thiên đường du lịch của du khách khắp nơi trên thế giới, tuy nhiên gần đây nó đã mất dần sự ưu ái của du khách. Nguyên nhân của vấn đề này, theo GS-TS Leo Kenneth Jago, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu du lịch và khách sạn Trường ĐH Tổng hợp Victoria (Úc) là vì nó đã đánh mất hết bản sắc văn hóa của địa phương, văn hóa phương Tây đang ngự trị hoàn toàn ở đây. Nên chăng cần cân bằng giữa tất cả các mục tiêu, vì xét cho cùng thì văn hóa mới là nền tảng vững chắc nhất của sự phát triển. Mọi sự phát triển về vật chất sẽ không còn ý nghĩa khi chúng ta đánh mất những giá trị tinh thần, những giá trị chân- thiện- mỹ Có một quy luật đời thường mà có lẽ ai cũng hiểu, đó là “xây” thì khó mà “phá” đi thì rất dễ. Văn hóa Việt Nam hiện nay cũng đang trong tình trạng bị “phá” tan tành, muốn “xây” lại cần phải có nhiều thời gian và tâm huyết thực sự. Filed under: Giáo dục, Văn Hóa Tagged: Giáo dục, Văn Hóa | ||
| Giả mạo thư của Tướng Giáp Posted: 15 Feb 2011 01:03 PM PST Tướng Giáp tròn 100 tuổi vào năm ngoái Trợ lý riêng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi thư cảnh báo đã có việc giả mạo văn bản của vị tướng huyền thoại. Đại tá Nguyễn Văn Huyên vừa gửi một bức thư viết tay, đề ngày 07/02 và được đăng tải trên trang mạng Bauxite Việt Nam, nói về “thư bịa đặt của kẻ xấu”. Ông viết: “Tôi đọc trên mạng thấy có lá thư “Đề nghị của Đại tướng Võ Nguyên Giáp” gửi các đồng chí Nông Đức Mạnh Tổng Bí thư, Nguyễn Minh Triết Chủ tịch nước, Nguyễn Tấn Dũng Thủ tướng, Trương Hòa Bình Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, đồng kính gửi toàn thể nhân dân Việt Nam”. Lá thư được nói trên đề ngày 07/01. Đại tá Huyên khẳng định với BBC qua điện thoại ngày 15/2 rằng đó là bức thư mạo danh Đại tướng Võ Nguyên Giáp. “Mình làm cái gì phải đàng hoàng, ý kiến của mình như thế nào mình nói. “Đại Tướng chưa có ý kiến gì mà Đại tướng cũng không có thư từ gì, mình đi lấy danh nghĩa Đại tướng để mình nói cái này cái khác không chính đáng…là không được,” ông Huyên nói và bổ sung thêm ông không muốn lại có những người bình luận về bức thư không có thật. Trong thư đăng trên mạng trợ lý của Tướng Giáp cũng cảnh báo: “Chúng ta cần cảnh giác với những hoạt động của kẻ xấu bịa đặt, xuyên tạc”. Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người vừa kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 vào năm ngoái, vẫn đang được chăm sóc sức khỏe đặc biệt tại bệnh viện trong vài năm gần đây. Tuy nhiên, dù tuổi cao sức yếu, ông vẫn có những bức thư chia sẻ ý kiến của mình về các vấn đề quan trọng của đất nước. Đặc biệt có thể kể đến ba lá thư năm 2009 của Tướng Giáp nói về kế hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên, trong đó ông cảnh báo về các tác động của việc khai thác bauxite tới tình hình xã hội-chính trị của khu vực trọng điểm này. Có đánh giá rằng, cho tới nay, Đại tướng vẫn đóng vai trò lãnh tụ tinh thần không thể thay thế ở Việt Nam. Đó cũng là lý do mà dư luận chú ý tới lá thư đề ngày 07/01 nói về vụ án Cù Huy Hà Vũ. Lá thư được đánh máy có kèm phiên bản chữ ký của Tướng Giáp ở cuối cùng viết vụ bắt giam ông Cù Huy Hà Vũ, con trai nhà thơ Cù Huy Cận – một vị khai quốc công thần, là điều “gây hoang mang trong lòng nhân dân. Gây mất lòng tin của Nhân dân với Đảng”. Lá thư yêu cầu các vị đứng đầu nhà nước Việt Nam “chấm dứt ngay các hành động gây khó dễ những con người dũng cảm” đã thể hiện ý thức trách nhiệm và tâm huyết đối với đất nước. Khi lá thư này được một website điểm tin đăng tải hồi đầu năm, đã có nhiều nghi ngờ về văn phong và các dấu hiệu ngụy tạo trong thư. Sức khỏe Đại tá Nguyễn Văn Huyên nói với BBC ông vừa vào thăm Tướng Giáp và sức khỏe của Đại tướng vẫn ổn định. “Đại tướng vẫn tỉnh táo, sức khỏe vẫn ổn định, nói, hỏi đều biết, người vào thăm đều biết. “[Đại tướng] nói thì không nghe được, nghe được câu “cậu có khỏe không” vì cái đó tôi quen rồi, tôi nghe tôi đoán biết được thôi,” ông Huyên nói. Nhưng trợ lý Tướng Giáp nói ông vẫn nghe được. “Hôm Tết tôi vào thăm Đại tướng, tôi nói ‘Tết đến rồi và anh bây giờ tuổi ta như thế là đã 101 tuổi rồi, thế là Đại tướng giơ tay ra bắt tay tôi.” DƯỚI ĐÂY LÀ LÁ THƠ GIẢ MẠO
Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||
| Thái Lan đối phó việc VN phá giá tiền đồng Posted: 15 Feb 2011 01:02 PM PST VN vẫn thua Thái Lan về xuất khẩu gạo. Trong nỗ lực duy trì thị phần trên thị trường toàn cầu sau khi Việt Nam phá giá tiền đồng, Bộ trưởng Thương mại Thái Lan Pornthiva Nakasai đã đưa ra ba biện pháp nhằm cạnh tranh với giá hàng rẻ hơn từ Việt Nam. Bà Pornthiva, thông qua Cục Xúc tiến Xuất khẩu, đã có công văn hướng dẫn tùy viên thương mại Thái ở nước ngoài và nói nói cần phải có nỗ nhằm duy trì thị phần cho hàng hóa Thái Lan tại nước ngoài. Thứ hai là khuyến khích giảm chi phí hậu cần cho doanh nghiệp xuất khẩu Thái Lan, và biện pháp còn lại là tăng cường tổ chức các chuyến đi khuếch trương, triển lãm hàng hoá ở các nước nhập khẩu hàng hóa chủ chốt của Thái. Trong khi đó Thống đốc Ngân hàng Trung ương Thái Lan Prasarn Trairatvorakul được truyền thông Thái trích dẫn nói xuất khẩu của Thái Lan sẽ bị ảnh hưởng nhẹ sau đợt phá giá tiền đồng cuối tuần qua của Hà Nội. Với quyết định phá giá tiền đồng ở mức lớn nhất kể từ năm 1993, hiện cũng có lo ngại từ phia Thái Lan rằng Việt Nam có thể vượt qua Thái Lan trong xuất khẩu gạo trong bối cảnh Hà Nội vào năm ngoái đã có thể xuất khẩu gần 7 triệu tấn gạo, thu về hơn 3.2 tỷ đôla, đạt kỷ lục mới cả về số số lượng và doanh thu. Nhập siêu Bộ trưởng Thương mại Thái Lan cũng nói rằng việc tiền đồng yếu có thể lại có lợi cho nhà đầu tư Thái Lan tại Việt Nam bởi có một số doanh nhân Thái đã và đang đầu tư vào các doanh nghiệp dệt may và chế biến thực phẩm tại Việt Nam. Việt Nam đứng thứ chín trong số các nước nhập khẩu lớn nhất của hàng xuất khẩu của Thái Lan. Trong năm 2010, hàng hoá xuất khẩu từ Thái Lan vào Việt Nam lên tới 5.84 tỷ đôla, tăng 25 phần trăm so với năm 2009, và điều này có nghĩa là Việt Nam vẫn bị nhập siêu khi buôn bán với Thái Lan, với khoản thâm hụt là mậu dịch 3.29 tỷ đôla. Các mặt hàng Thái Lan xuất chính sang Việt Nam gồm sản phẩm dầu, hạt nhựa, sản phẩm sắt và thép, sản phẩm hóa chất, ô tô và phụ tùng thay thế, các sản phẩm cao su, máy điều hòa xe gắn máy và phụ tùng xe máy. Kể từ khi là thành viên của tổ chức WTO, Việt Nam phải giảm thuế quan với một số cách mặt hàng và phải đối mặt với những thách thức, cạnh mạnh từ các nước thành viên ngay tại ASEAN khác, chẳng hạn như hàng nông sản từ Trung Quốc và Thái Lan. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||
| Doanh nghiệp VN đối mặt với ‘lãi suất khủng’ Posted: 15 Feb 2011 01:01 PM PST h1> |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment