Đọt Chuối Non |
- Âm nhạc cho đêm khuya – Emi Fujita
- Có ánh sáng le lói cuối đường hầm?
- Thử mở một cánh cửa vào thế giới thơ Nguyễn Nguyên Bảy
- Hậu quả của việc bỏ quên giáo dục đạo đức cho thanh niên
- “Đáng phê bình vì tăng giá cao gấp đôi tăng trưởng” – Thường vụ QH: Cần sớm công bố biện pháp kìm lạm phát
- Ly kỳ vụ kiện đòi tiền trúng thưởng hơn 55 triệu USD
| Âm nhạc cho đêm khuya – Emi Fujita Posted: 18 Feb 2011 01:09 PM PST Emi Fujita sinh ngày 15-05-1963, là một ca sỹ người Nhật Bản. Lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng cùng với người chồng của mình (Ryuji Fujita) với cái tên nhóm nhạc là Le Couple (Ban nhạc gồm 2 vợ chồng). Album đầu tiên của họ được phát hành vào năm 1994. Cô thường cover lại những ca khúc nổi tiếng theo một lối riêng, theo thể loại audiophile – thể loại này có thể miêu tả như một thể loại folk, pop và jazz pop, nên nó tương đối nhẹ nhàng và dễ nghe tạo cho người nghe cảm giác thoải mái và mới lạ trong giai điệu. Ta có thể ví audiophile như người chơi cây cảnh, nếu chơi mà biết trồng, biết sáng tạo thì là nghệ nhân, còn thích ngắm cái hay cái đẹp nhưng không thể trồng cũng không tạo ra tác phẩm thì là người chơi cây cảnh đơn thuần. Điều đáng nói là đừng mải trống cây mà quên ngắm cây. Danh từ audiophile thường xuất hiện trong các báo chuyên về nghe nhìn, dùng để chỉ dân nghiền thưởng thức âm thanh và tái tạo âm thanh. Song không chỉ có vậy, Đằng sau đó là cả một thế giới những điều thú vị, đáng để chúng ta tìm hiểu…. Lại lan man rồi, chúng ta trở lại chủ đề về Emi Fujita nhé. Tháng 2 năm 2007 cô và chồng cô ly dị. Tuy thế, cô vẫn tiếp tục sự nghiệp solo của mình và đạt được những thành công nhất định. Nhiều bản rất quen thuộc, nhưng theo phong cách của Emi Fujita thì rất khác biệt, nó mộc mạc, chân thật, nghe một lần là thích. How Did I Fall in Love with You Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Có ánh sáng le lói cuối đường hầm? Posted: 18 Feb 2011 01:08 PM PST Chào các bạn, Nhưng nếu lần mò hoài mà chẳng thấy một tia sáng le lói nào ở cuối đường hầm thì sao? Làm sao có được tia hy vọng khi con đường mình đang đi chỉ là một khoảng tối vô cùng? Đây mới là câu hỏi chính cho chúng ta. Nếu bạn đang học năm thứ 3 đại học và "hy vọng" là sẽ xong cử nhân, thì hy vọng đó có nghĩa lý gì? Bằng cử nhân hầu như là đã chắc trong tay bạn, chỉ còn phải đợi một năm nữa thôi. Hay chàng và nàng đang yêu nhau, thì "hy vọng" sang năm sẽ làm đám cưới có nghĩa lý gì? "Hy vọng" chỉ thực sự có nghĩa lý khi bạn bị ung thư và hy vọng là bạn sẽ chiến thắng ung thư, hay vừa đi học tiểu học vừa phải mót khoai hàng ngày kiếm sống và hy vọng mai sau sẽ làm bác sĩ, hay chồng bạn có người yêu bên ngoài và bạn hy vọng là anh ta sẽ sáng suốt lại và quay về với bạn… Hy vọng chỉ thực sự có nghĩa lý khi người ta ở trong tình trạng tuyệt vọng, hay hầu như là tuyệt vọng. Khi ta không còn tí hy vọng nào, lúc đó là lúc cần nhiều hy vọng nhất. Vì thế, chính lúc tuyệt vọng là lúc ta cần biết tạo hy vọng cho chính mình. Và hy vọng đến từ NIỀM TIN — niềm tin vào chiến thắng cuối cùng của mình, vào sự bất khả chiến bại của mình, hay vào lẽ công bình cuối cùng của trời đất, hay vào thần linh của mình (Quán Thế Âm Bồ tát, Mẹ Maria, Chúa Giêsu…) Hy vọng hầu như luôn luôn vượt trên logic. Nếu tôi thấy một cây cổ thụ cách tôi 1000m mà tôi "hy vọng" có thể đến đó, thì đó không phải là hy vọng, vì theo logic tôi có thể bước 1000m dễ dàng. Nhưng nếu quân địch đang có thể tràn ngập thành tôi; tôi và đồng bạn nhất định cố thủ, thà chết không hàng, và chúng tôi hy vọng là nếu chúng tôi không chết, cố thủ lâu ngày, quân địch có thể mệt mỏi mà rút đi—đó là hy vọng, dù là có chút logic thì xác suất của nó quá nhỏ trong thực tế đến nỗi nó nghe như rất phi logic. Bất kì niềm tin nào cũng có một phần phi logic trong đó. Lòng tin là một sự thật mạnh mẽ chúng ta cảm nhận trong tim, nhưng thường rất phi logic đối với cái đầu. Nhưng chính niềm tin mạnh mẽ và phi logic lại là nguồn hy vọng lớn. "Tôi có cảm tưởng rất mạnh mẽ trong lòng là Phật Bà Quan Âm sẽ cứu tôi và chúng tôi sẽ tai qua nạn khỏi", "Tôi cảm nhận rất mạnh trong lòng là tôi sẽ thắng", "Tôi tin là Chúa sẽ giúp tôi chiến thắng", "Dù tôi có chết đi thì tôi biết chúng tôi sẽ thắng". Chúng ta đã nghe rất nhiều chuyện về "phép lạ" khi người bệnh nan y cầu nguyện hay uống "nước thánh" và lành bệnh, hoặc trong các trắc nghiệm tâm lý khi bác sĩ cho bệnh nhân uống nước lã và nói là thuốc thần và bệnh nhân lành bệnh nhanh hơn những người uống thuốc thật. Lòng tin, ngoài việc cho chúng ta tĩnh lặng trong cơn bão, còn cho chúng ta thêm năng lượng để chiến đấu và chiến thắng. Chính vì thế mà trong chiến tranh, luôn luôn có những nghi thức cầu nguyện thường xuyên cho các đoàn quân, để quân binh có thể lấy thêm năng lượng từ chính lòng tin của mình. Cho nên, các bạn, những lúc tuyệt vọng nhất là những ta cần trở lại với niềm tin của ta, dù niềm tin đó là gì—Chúa Phật Thánh Thần, luật nhân quả, luật công bình, chiến thắng cuối cùng của chính nghĩa, v.v… Và nếu ta có thể cầu nguyện khi tuyệt vọng, vì đó là cách tuyệt vời nhất để lấy lại lòng tin và hy vọng. Đừng tuyệt vọng. Nhớ rằng hy vọng không cần đến từ ngọn đèn le lói ở cuối đường hầm. Hy vọng thực sự đến từ trái tim đầy tin yêu của bạn—tin tưởng và yêu thương, vào Chúa Phật Thánh Thần, luật nhân quả, luật công bình, hay chiến thắng cuối cùng của chính nghĩa… Hy vọng không cần đến từ sự kiện nào ở bên ngoài, mà đến từ trái tim luôn hy vọng của bạn. Luôn hy vọng, luôn hy vọng, luôn hy vọng, dù ta đang sống trong tuyệt vọng. Và hy vọng sẽ cho ta năng lượng để trở ngược ván cờ. Chúc các bạn một ngày vui đầy hy vọng. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Thử mở một cánh cửa vào thế giới thơ Nguyễn Nguyên Bảy Posted: 18 Feb 2011 01:06 PM PST THỬ MỞ MỘT CÁNH CỬA VÀO THẾ GIỚI THƠ Đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn Nơi ấy, các cô gái đều là tiên nữ …Nơi ấy các bà tiên dạy tôi biết khóc …Nơi ấy là kinh thành cổ tích Và trong một bài viết ở trang mạng Nguyennguyenbay.com, chúng ta đọc được những dòng sau: "Tôi là một nghiệp dư thơ. Một nghiệp dư say mê thơ điên cuồng, chép chép ghi ghi và chôn ghi ghi chép chép ấy vào mộ huyệt của im lặng, chỉ thỉnh thoảng, không cưỡng nổi điên khùng, nửa đêm thức giấc, ngửa mặt nhìn trời đọc thơ gửi mây, tặng gió." Nhưng, những dòng tự bạch bằng thơ đầy thi vị lẫn trần trụi văn xuôi trên chỉ giúp ta có thêm mối đồng cảm ban đầu khi đọc thơ NNB, chứ tuyệt nhiên không giúp ta mở thêm một cánh cửa để dễ dàng bước vào thế giới thơ anh! ( Xin được dùng lại khái niệm "Thế giới thơ" mà GS Hoàng Như Mai đã viết về thơ NNB). 1. Ta có cảm tưởng, thơ NNB giống như một cuốn kinh đồ sộ tập hợp biết bao suy tưởng cảm nhận của người thơ về đời sống, về cội nguồn của đời sống và của thi ca… Song cuốn kinh ấy lại tựa ma trận của lòng người mà bản thân người làm thơ cũng phải thấy ngợp, đôi lúc có cảm giác chết chìm, có điều đã luôn phải vùng quẫy để thoát ra khỏi cơn lũ ngôn từ và ấn tượng để quan sát, để chiêm nghiệm; và trong khi quan sát chiêm nghiệm đời sống thì quan sát chiêm nghiệm ngay chính những ấn tượng, những kinh nghiệm sống cùng quan niệm xử thế của mình, để rồi từ đó, "Thơ đã ra đời như những liều thuốc giải độc trí tuệ, vì nếu thơ không được sinh ra hẳn tôi đã mắc chứng điên và bị buộc phải vào nhà thương Thường Tín. Thơ đã ra đời như một thách đố tôi, một tự tôn tôi, một khẳng định tôi, một kiêu hãnh tôi đối nghịch với mời gọi của cơm áo và danh giá…"- như chính tác giả tự bạch. Như vậy đối với NNB, làm thơ chính là một cách ứng xử chủ yếu với đời, một cách bảo vệ phẩm giá đặc biệt, một vũ khí hữu hiệu chống lại sự đểu giả, là một lý do và một phương thức chính để tồn tại… Nhưng trong khi "tìm cho mình một con đường khác, lầm lũi riêng mình, lầm lũi yêu thơ", NNB hầu như không bao giờ hoàn toàn hòa nhập vào cảnh ngộ, mà anh thường có góc riêng kín đáo nhìn đời, nhìn chính thân thế và tâm trạng của mình để phát hiện ra các thi tứ và "tụng" thành thơ sau khi đã âm thầm vượt qua bao nỗi buồn đau cay đắng. Thơ NNB làm ta liên tưởng tới hệ thống sân khấu của Bertolt Brecht- các diễn viên ra sàn diễn cho người xem biết mình sẽ đóng vai gì trong vở, sẽ trình bày vấn đề gì ( trái ngược với hẳn hệ thống sân khấu của Stanilavski ngay từ đầu đã cuốn người xem vào ảo giác, đồng nhất diễn viên và nhân vật ); điều này chẳng xa lạ với nguyên lý mỹ học của sân khấu dân gian VN ( như chèo) mà một trong những cốt lõi của nó là cách điệu hóa và xa lạ hóa – "Ta ra đây có phải xưng danh không nhỉ?"… Sau khi đã tạm thời "hóa thân" vào nàng Kiều và các nhân vật của Truyện Kiều, vào Từ Thức, vào các bà Tiên, vào Sông Cái, vào Kinh thành Cổ tích, vào Thánh Thơ,… nhà thơ dần lùi xa khỏi những nhân vật tưởng tượng để bắt đầu miêu tả, dựng lên thế giới tinh thần của họ – bằng cách đó mở rộng đến gần như là vô hạn biên độ của xúc cảm và tư duy nhận thức cho bản thân sau đó là cho người đọc. Sau khi đã "khách quan hóa" nhân vật trong tưởng tượng, NNB làm công việc khảo sát, đánh giá về thân phận, phẩm cách… của nhân vật đó và đồng thời cũng tự bộc lộ thân phận cùng phẩm cách của chính người thơ. Thường là, từ một nguyên cớ, một biểu tượng giàu sức thuyết phục hay đã từng quen thuộc trong đời sống lịch sử- văn hóa dân tộc, sau khi đã làm giàu có thêm cho biểu tượng bằng nội lực văn hóa thẳm sâu và thăng hoa nó bằng xúc cảm thơ tràn trề, anh quay trở lại đào sâu mãi vào chính nội tâm đang ngổn ngang ( thậm chí có thể còn đang hoang mang nữa) của mình như đã tìm được chỗ dựa, đã tìm được vỉa mạch, và chính tại những chỗ này, khi "Anh bật khóc thành tiếng/ Nước mắt tràn đê" , thơ anh thường lóe sáng một cách thực bất ngờ, khiến người đọc rung động ngây ngất… NNB thường đem cả trải nghiệm đời mình làm chỗ dựa, làm sự tham chiếu cho từng câu thơ một! Và phải chăng điều này cũng đã góp phần quan trọng khiến thơ NNB trở nên vô cùng phong phú- phong phú đến rậm rịt làm người đọc như lạc vào mê hồn trận của chữ nghĩa phập phồng cảm xúc của tác giả nhưng vẫn được tác giả kéo riêng ra một chỗ để suy ngẫm về nhân tình thế thái… ( Tiêu biểu như các bài Từ Thức bơ vơ, Sông cái mỉm cười, Ô cửa vuông trăng, Âm dương, Gia phả, v.v.) Nhưng ngay cả khi viết về ( hay viết cho) một đối tượng gần gũi thân yêu nhất, NNB cũng sử dụng biện pháp tạm gọi là "phân thân" này. Trong bài "Hai ngôi sao không lặn bao giờ", đoạn đầu nhà thơ bày tỏ tình cảm trực tiếp với vợ: "Anh không nhận ra em/ Một năm có là bao xa cách/ Em ủ đầu anh vào ngực/ Anh không thể nào hỏi được/ Sao tiều tụy thế mình ơi?" Nhưng ngay liền đó, nhà thơ tách ra khỏi quan hệ trực tiếp để quan sát người vợ kỹ càng hơn, thông qua biểu tượng là đôi mắt, và đồng thời quan sát miêu tả chính nỗi xúc động của mình- hơn thế, để khái quát về thân phận của người phụ nữ trên "đường đời nhiều cạm bẫy": "Chỉ còn đôi mắt/ Đôi mắt chạm chạp u buồn/ Một nốt ruồi đẫm lệ/ Chỉ còn đôi mắt/ Đôi mắt vẫn như ngày nào/ Đôi mắt ngày nào tôi nói yêu em/ Đôi mắt khép nhận lời/ Chỉ còn đôi mắt của vợ tôi/ Toàn thân em như cây thị rũ lá/ Khô cành trước gió ban mai/ Chỉ còn đôi mắt/ Đôi mắt kể tôi nghe/ Lưng ngày nắng quật/ Đêm ngồi bỏng vú nuôi con/ Vai gánh nỗi thương chồng/ Đi xa đường đời nhiều cạm bẫy/ Chỉ còn đôi mắt/ Đôi mắt đổ xiêu." Tới đoạn 3, đoạn sau cùng, nhà thơ lại trở về vị trí trong đoạn thơ đầu, trực tiếp tâm tình với vợ ; nhưng ở đây, đôi mắt đã được tách ra thành đối tượng thẩm mỹ riêng biệt đối với cả hai người, và đó chính là một sự "phân thân" cấp số nhân khiến cảm xúc được dồn nén nghẹn ngào suốt từ đầu bài thơ đến cuối cùng chợt vỡ òa: "Anh ôm đôi mắt ấy/ Bỗng òa đôi mắt khóc/ Tình rụa ràn mặt anh/ Đôi mắt u hoài trong vắt/ Đôi mắt ấy chính là hai ngôi sao trên trời/ Đêm đêm nhìn anh/ Thức với anh/ Đi cùng anh/ Hai ngôi sao không lặn bao giờ." Thương cảm nhưng không chìm ngập trong nó mà để đúc rút ra được biểu tượng của Cái Đẹp và Tình Thương! Đây có thể nói là một trong những bài thơ hay nhất, tiêu biểu cho phong cách NNB (tạm gọi thế); và nếu tôi có trách nhiệm trong Ban tu thư soạn SGK, tôi sẽ đưa ngay bài này vào chương trình văn học bậc phổ thông trung học! Nhìn chung, ở thơ NNB, các yếu tố tự sự ( narrative) và trữ tình ( lyric) hòa quyện khó phân biệt – trong tự sự đã thổn thức trữ tình và khi trữ tình lại đậm đặc tự sự – đó là một thứ tự sự giống thể văn kệ của văn học Phật giáo song lại giàu trực cảm. Sự trang trải thi hứng đến ào ạt không ngăn cản NNB thường cô đúc câu của thơ mình vào một hình thức ngắn gọn, mộc mạc như lời nói thường ngày song có sức nặng triết lý như châm ngôn, tục ngữ và gửi gắm được suy tư thâm trầm của một " thầy phù thủy" chữ nghĩa.( "Có đường bởi có bước chân/ Có ngã ba bởi đời cần tìm nhau" – "Xin đừng hỏi anh vì sao/ Viết hoài chuyện tình hai đứa/ Anh còn gì khác tặng em" – "Em đã trả lại anh cho đời/ Đã trả lại dòng thơ thủ thỉ cho yêu/ Cái chết bỗng trở thành hèn nhát" – v.v. ) 2. Ngay từ những bài thơ đầu tiên của mình, NNB dường như đã có xu hướng huyền thoại hóa những hình ảnh, những chi tiết thơ, những quan sát cùng nhiều thi liệu khác đã trở nên quen thuộc thậm chí mòn sáo nhưng khi nhìn qua "Gằm gằm nỗi gì sau đít chai" cộng với một tình thương trĩu nặng thường trực thì "ngựa lá đa sẽ hóa ngựa thần"… Xu hướng tinh thần và dần biến thành quan niệm sáng tác vững bền này khiến người thơ thỏa sức chìm trong "Ký ức ca dao", trong "lung linh cổ tích đêm mơ" và biết bao biểu tượng của văn hóa dân tộc gần gũi với mỗi người dân Việt từ thở ấu thơ cho đến khi từ giã cõi đời- dù ở bất cứ nơi nào trên trái đất. Thơ NNB, từ thời xa lắm cho tới gần đây nhất, hầu như chỗ nào cũng ướt lệ và thầm thì âm hưởng những lời ru nao lòng "rợp từng đàn cò trắng" hay "âm âm lời Chinh phụ lời Kiều" … Nhà thơ đi trên "một con thuyền Trương Chi" suốt từ thời tráng niên cho tới ngày lên lão mà chưa hề thấy mệt mỏi, chán nản, ngược lại dường như càng đắm say thêm những gì được thấy được nghe trên con thuyền ấy- kể cả tiếng hát cô đơn xa xót của chính mình… Lắng sâu vào cuộc đời dân tộc, đúng hơn là vào hành trình đau khổ của dân tộc- bằng phương tiện khi là lục bát, lục bát biến thể, khi bằng thơ không vần, thơ văn xuôi- nhà thơ bằng cách đó làm giàu có cho tinh thần mình, để trước hết dạy dỗ các con thông qua những "Bài ru trằn trọc" về những lẽ đời nghiêm trang cảm động- và bài học quan trọng nhất là tình thương, lòng trắc ẩn- cái điều đang thiếu trầm trọng trong hệ thống giáo dục của ta! Tôi bỗng nhớ đến Châm ngôn thứ hai trong việc giáo dục học trò ở một tác phẩm lớn của J.J. Rousseau chính là câu thơ Latin của thi hào Virgile: "Tôi biết điều bất hạnh, chính nó dạy tôi cứu giúp những người đau khổ". (1) NNB bơi lội hít thở trong cái "trường" văn hóa dân tộc đậm đà tình nhân ái của ông cha từ thở thơ ấu, từ buổi "lần đầu tiên thấy mình lòng tôi chiêng trống", mà đối với anh dù đi suốt cuộc đời "vẫn là mới sáng hôm qua"… Nhưng không phải nhà thơ vay mượn những hình ảnh ấy, vay mượn những biểu tượng và sự thụ cảm dân gian ấy, mà chúng thực sự là máu thịt của anh, nảy sinh từ trong huyết quản và từ tận tế vi tiềm thức, chúng được chứng thực bằng nỗi đau riêng và nỗi đau chung của anh!… Lắng nghe một cách chăm chú chật vật, giao tiếp một cách đau đớn, đối thoại một cách vật vã, để rồi sau đó nhà thơ chỉ làm cái việc là vội vàng run rẩy ghi lại một cách chân thật những gì mà tiềm thức nói, những gì mà chàng Từ Thức tâm sự, những gì mà Thánh Thơ Cao Bá Quát dạy bảo, những gì mà nàng Kiều thổn thức, những gì mà bà Tiên phán truyền, những gì mà người cha trăng trối… Sự thống nhất khá bền vững của hệ thống thi liệu và cách thụ cảm dẫn tới nghệ thuật biểu hiện rất nhạy cảm với nỗi khổ đau này, theo tôi là một nét đặc sắc riêng biệt khó trộn lẫn với bất kỳ ai của thơ NNB, lý giải phần nào sức cuốn hút gần như huyền bí của thơ anh ( mà nếu là các nhà phê bình chuyên nghiệp sẽ đưa ra lý luận về thi pháp để soi rọi, phân tích, còn một kẻ tay ngang như tôi thì không dám lạm bàn.) 3. Tạm kết. Thưa Bạn yêu quý thơ NNB, hãy thử, với một cánh cửa tạm mở như trên mà bắt đầu ( hay thêm một lần nữa) bước vào thế giới thơ NNB, và trước hết hãy đọc nó như đọc một tập kinh cầu nguyện khi ta có Đức tin về Thơ, về Tình thương và Ân nghĩa trong Cõi Đời còn nhiều gian truân và ngang trái này… Hà Nội, đêm Nguyên tiêu – Tân Mão Nguyễn Anh Tuấn ( Đạo diễn điện ảnh) ______________________ * Thơ Nguyễn Nguyên Bảy, Nxb văn học, HN, 2010 1. "Émile hay là về giáo dục"- Nxb Tri thức, HN, 2008 2. Dẫn theo "Thơ đến từ đâu", Nxb Lao động, HN, 2009 Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | ||
| Hậu quả của việc bỏ quên giáo dục đạo đức cho thanh niên Posted: 18 Feb 2011 01:05 PM PST
TTCT - Đâu là nguyên nhân dẫn đến những hành vi trái với thuần phong mỹ tục nơi hai "nạn nhân" (quay cảnh "phòng the"), và hành vi phạm pháp nơi các "thủ phạm phát tán" trong khi họ đều học giỏi và học cao? Đã có nhiều bài viết lý giải hiện tượng này, nhưng theo chúng tôi, đây là hệ quả của việc chỉ quan tâm dạy chữ mà thiếu quan tâm đến giáo dục đạo đức cho giới trẻ nói chung và học sinh sinh viên nói riêng trong thời gian dài vừa qua từ gia đình, nhà trường đến xã hội. Hãy bắt đầu từ gia đình. Có thể quan sát và nhận thấy một điều rất nổi bật trong quan niệm của nhiều bậc cha mẹ hiện nay trong việc giáo dục con cái là hình như họ mong muốn chúng thành tài hơn thành người. Ai cũng muốn tìm kiếm cho con vào học các trường tốt nhưng mục tiêu không phải để chúng được chăm sóc tốt hơn, dạy dỗ tốt hơn mà chỉ vì muốn chúng giỏi hơn con của hàng xóm, giỏi hơn con của bạn bè, đồng nghiệp. Con cái bị buộc phải học đủ thứ nhưng không phải vì mục tiêu là sự phát triển toàn diện của chúng, mà vì muốn chúng trở thành một người xuất chúng, trở thành thần đồng… Đó là ở những bậc học thấp. Còn ở những bậc học cao hơn, cha mẹ cũng chỉ mong con cái học những ngành nghề thời thượng, những ngành nghề có thể kiếm được nhiều tiền hơn trong tương lai. Có bao nhiêu bậc cha mẹ hiện nay chịu bỏ thời gian dạy con cái biết cách đối nhân xử thế, biết tôn trọng mình và tôn trọng người khác, dạy con lòng khoan dung, sự độ lượng vị tha và những chuẩn mực, giá trị đạo đức mà con người phải sống theo và tôn trọng với tư cách là một con người? Và liệu có bao nhiêu bậc phụ huynh hiện nay đủ "tự tin" để dạy con điều hay lẽ phải? Bao nhiêu bậc cha mẹ hiện nay đang là tấm gương tốt cho con cái noi theo? Trong một thế giới đang đề cao sự thỏa mãn tức thì những ham muốn bản năng, thì gia đình có vai trò rất quan trọng trong việc khơi dậy ý thức về cái tốt và cái xấu, về cái đáng làm và không nên làm, nhưng hình như lâu nay các bậc cha mẹ đã không đóng đúng vai trò của mình. Những gì thế hệ trẻ đang làm hôm nay chắc chắn đã có sự góp sức từ trước của gia đình. Còn nhà trường thì sao? Nhà trường cũng không khác mấy gia đình bởi thiết chế này hiện cũng chỉ đề cao việc nhồi nhét kiến thức, đề cao việc "đào tạo nguồn nhân lực để đáp ứng nhu cầu nhân lực của nền kinh tế". Việc giáo dục đạo đức, giáo dục công dân cho người học gần như bị bỏ quên hoặc bị xem là thứ yếu. Trong khi đó, vai trò của trường học đâu chỉ bó hẹp trong việc dạy nghề mà còn phải truyền tải cho người học những giá trị, chuẩn mực của xã hội để họ trở thành những con người toàn diện, biết sống và biết tôn trọng người khác. Thậm chí một thời gian dài trước đây trường học còn là nơi dung dưỡng điều xấu, bởi ta mới chỉ nói không với tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục từ năm học vừa qua. Chính vì chỉ quan tâm đến việc nhồi nhét kiến thức nên trường học chỉ có thể đào tạo ra những con người đầy tri thức, thông thạo các kỹ năng mang tính công cụ nhưng không phải là những người trí thức thật sự. Chính vì không phải là người trí thức nên những "sản phẩm giáo dục" ấy rất "hồn nhiên" gây tổn hại đến người khác và vi phạm pháp luật. Hình như hiện nay chúng ta đang tạo ra một thế hệ trẻ không biết "ý thức tội lỗi" là gì nên những hiện tượng lệch chuẩn trong hành vi, cuộc sống của họ là điều mà chúng ta sẽ còn phải chứng kiến trong tương lai. Nói đến những hành vi lệch lạc trong giới trẻ hiện nay thì không thể không đề cập những gì đang diễn ra trong hiện thực của đời sống xã hội. Những vụ việc như "múa kiếm", tham ô tham nhũng của người lớn được du di cho qua không thể không khiến người trẻ nghĩ rằng "làm sai cũng chẳng sao cả", vì đâu có thấy những hành vi đó bị trừng phạt thích đáng đâu. Đoàn thanh niên hình như cũng không quan tâm mấy đến vấn đề giáo dục đạo đức làm người cho thanh niên, cụ thể là trong bảy chương trình trọng điểm mà Đại hội Đoàn TP.HCM lần VIII vừa qua đưa ra hình như không có chương trình nào quan tâm đến việc giáo dục đạo đức cho thanh niên. Lẽ nào những hành vi, lối sống phi chuẩn của thanh niên trong thời gian qua chưa đủ để Đoàn quan tâm? Khi chúng ta mở cửa giao lưu với thế giới thì những luồng văn hóa, những giá trị khác lạ chắc chắn cũng sẽ tràn vào. Vấn đề ở đây là không phải và cũng không thể ngăn chặn các luồng văn hóa ấy, mà phải tạo cho từng thành viên trong xã hội, nhất là giới trẻ, sức đề kháng trước các luồng văn hóa, lối sống ấy. Đừng để giới trẻ hiện nay bị nhiễm "HIV", tức là đừng để họ bị đánh quị một cách dễ dàng bởi những con virus dù là ít nguy hiểm nhất. Hãy cùng chung tay tạo sức đề kháng cho thế hệ trẻ chứ đừng đổ lỗi cho sự xâm nhập của văn hóa phương Tây nữa. LÊ MINH TIẾN Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục | ||
| Posted: 18 Feb 2011 01:02 PM PST
"Đáng phê bình vì tăng giá cao gấp đôi tăng trưởng"
(Dân trí) – "Năm 2010, tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đạt hơn 10% mà tăng giá tiêu dùng chỉ 5%. Trong khi đó Việt Nam tăng trưởng được 6,78% thì tăng giá tới 11,75%. Mức tăng giá cao gần gấp đôi mức tăng trưởng thì rất đáng phê bình…" Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên thẳng thắn "truy vấn" sau phiên thảo luận về báo cáo bổ sung tình hình KT-XH những tháng cuối năm 2010 của Chính phủ tại UB Thường vụ QH hôm nay 18/2. "Sự thật của tăng trưởng phần lớn do tăng giá" Cho ý kiến về Báo cáo KT-XH năm 2010 bổ sung, Chủ nhiệm UB dân tộc Ksor Phước "đi thẳng" vào vấn đề lạm phát cao làm các thành tựu kinh tế giảm đi rất nhiều ý nghĩa. Hệ lụy gây thiệt hại nhất cho người nghèo, những người làm công ăn lương. Chưa hài lòng với những giải pháp Chính phủ đề ra để kiềm chế lạm phát trong năm 2011, ông Ksor Phước kiến nghị những động thái quyết liệt hơn. Lạm phát, bão giá ảnh hưởng trực tiếp đến người lao động nghèo. Cũng đứng từ góc độ người lao động nghèo, Chủ nhiệm UB các vấn đề xã hội Trương Thị Mai băn khoăn vì chỉ tiêu tăng giá tiêu dùng vượt mọi dự báo. Kỳ họp QH cuối năm 2010, Chính phủ "xin" du di CPI trong khoảng 7 – 8%. Vậy mà con số chốt kết thúc năm vọt lên 11,75%, bà Mai cho là… choáng. Vấn đề càng thêm lo ngại khi 2 tháng đầu năm 2011 lạm phát vẫn tiếp tục "nóng bỏng", CPI tăng cao hơn cả năm có mức lạm phát cao nhất. Giá xăng lại rục rịch tăng, giá điện dự kiến sẽ tăng 18% từ ngày 1/3, giá than cũng lên tiếp. Bà Mai yêu cầu cần quan tâm nhiều hơn để có thể dự báo sát diễn biến CPI năm 2011, kịp thời ứng phó. Lạm phát "đánh" trước hết vào người nghèo. Bà Mai yêu cầu Bộ LĐ-TB&XH tính lại tỷ lệ hộ nghèo, cận nghèo theo "chuẩn"… giá mới và nghi ngại thêm nhiều người, nhiều hộ gia đình rơi vào cảnh khó vì ngay cả mức hiện tại cũng là quá thấp so với đời sống của người dân. Với các giải pháp kiềm chế lạm phát được kiến nghị, Chủ nhiệm UB các vấn đề xã hội cũng cho rằng chưa đủ "độ", cần mạnh mẽ hơn với yêu cầu cấp thiết trước mắt phải giảm ngay sức ép tăng giá, trượt giá. Chủ nhiệm UB Pháp luật Nguyễn Văn Thuận ưu tư: "Nhìn vào con số tăng trưởng, thu chi, mới chỉ thấy về lượng. Xét về chất, về sự thật của mức tăng trưởng, ngoài yếu tố sản xuất kinh doanh tạo ra thì phần lớn lại nằm ở tăng giá, đồng tiền mất giá. Nếu chỉ nhìn vào con số thì rất dễ thỏa mãn. Người dân vẫn hỏi là năm nào tăng trưởng cũng cao, con số đẹp nhưng đời sống không tăng kịp so với con số đó. Đó là câu hỏi cần phải trả lời". Điều hành sớm tự mãi dẫn tới… “xảy chân” Biểu đồ diễn biến giá tiêu dùng năm 2010. Tổng kết lại vấn đề, Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên truy xét khá gay gắt. Ông Kiên điểm lại kỳ họp đầu năm 2010, khi giao chỉ tiêu tăng giá tiêu dùng không quá 7% là QH đã tính đến yếu tố rủi ro của một nền kinh tế chưa ổn định. "Kỳ họp cuối năm đã phải "nới" khung tới 8% nhưng xem chừng Nghị quyết thì QH cứ ban ra còn cơ quan chấp hành Nghị quyết cứ việc mình làm nên Nghị quyết vẫn không được đảm bảo thực hiện theo quy định pháp luật" - ông Kiên bức xúc. Con số CPI tới 11,75% nêu ra, theo ông Kiên vẫn còn thấp hơn thực tế. "Mức tăng giá cao gần gấp đôi mức tăng trưởng kinh tế – đây là vấn đề rất đáng phê bình" - Phó Chủ tịch QH thẳng thắn. Ông Kiên nêu ví dụ so sánh, năm qua, chỉ số tăng trưởng của Trung Quốc trên 10% mà tăng giá chỉ 5%, Thổ Nhĩ Kỳ tăng GDP 8% thì CPI cũng chỉ 3 – 4%. Chỉ số tăng giá như vậy chỉ bằng nửa tăng trưởng trong khi Việt Nam thì ngược lại, không thể tạo cuộc sống tốt hơn cho người dân. Để việc tăng giá mất kiểm soát, theo ông Kiên là do lỗi điều hành. Phó Chủ tịch QH phân tích: "9 tháng đầu năm 2010 công tác điều hành rất tích cực nhưng cuối quý 3, sang quý 4 lại hơi buông lỏng và hơi thỏa mãn với những gì đạt được, cộng với nhiều yếu tố khó lường dồn vào cuối năm nên dẫn tới "xảy chân". Ông Kiên yêu cầu, khi triển khai nhiệm vụ năm 2011 phải đặc biệt lưu ý công tác dự báo và điều hành một cách quyết liệt, mang tính thường xuyên giữa các tháng, các quý trong năm để quyết đạt được chỉ tiêu lớn, mang tầm vĩ mô như Nghị quyết QH đề ra. Thường vụ QH: Cần sớm công bố biện pháp kìm lạm phát
Báo cáo có thể thấp hơn thực tế Chủ nhiệm UB Kinh tế Hà Văn Hiền cho biết CPI năm vượt xa mức dự báo 8%, chủ yếu do biến động giá ở những nhóm hàng thiết yếu, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt của nhân dân. CPI tháng 1/2011 tăng 1,74% so với tháng 12/2010, dự báo tháng này còn tiếp tục tăng cao.
Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh Lê Quang Bình đề nghị sớm có số liệu cập nhật đến hết tháng 2 vì chắc chắn giá cả tăng trong dịp Tết sẽ còn khiến chỉ số CPI nóng hơn nhiều. Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên lo ngại con số nêu ra trong các báo cáo có thể vẫn còn thấp hơn thực tế, con số thực thậm chí có thể cao gấp đôi tốc độ tăng trưởng GDP. Ông Kiên dẫn chứng một số nước như Trung Quốc, Lào, Campuchia, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ vừa giữ được tốc độ tăng trưởng GDP cao, vừa kiềm chế được lạm phát và đề nghị Chính phủ phân tích nguyên nhân và tìm giải pháp để mối quan hệ giữa tăng trưởng và lạm phát được điều chỉnh hợp lý hơn. "Nói gì thì nói, muốn kinh tế phát triển tích cực, nâng cao đời sống nhân dân thì lạm phát và CPI phải thấp hơn tốc độ tăng trưởng GDP". Phó Chủ tịch QH nhấn mạnh hệ lụy của sự mất cân đối này chính là những thách thức phải đối mặt trong năm 2011. "CPI cao sẽ tác động đến việc sử dụng các công cụ lãi suất của ngân hàng. Lãi suất cao sẽ ảnh hưởng đến sản xuất kinh doanh, mà sản xuất kinh doanh bị thu hẹp sẽ ảnh hưởng đến việc làm và đời sống của nhân dân, người lao động", ông Kiên phân tích. Đặc biệt, CPI quá cao cũng khiến tỉ lệ giảm nghèo không còn nhiều ý nghĩa, vì rất nhiều đối tượng cận nghèo bị đẩy xuống mức nghèo, điều này ảnh hưởng không tốt đến lòng tin của nhân dân. Ông Lê Quang Bình đề nghị CP sớm công bố công khai các biện pháp kiểm soát lạm phát và giá cả tăng phi mã. "Giá lương thực, thực phẩm, hàng hóa tiêu dùng tăng nhanh, khiến người nghèo và người thu nhập trung bình 'đi chợ như là bị móc túi'", ông Bình nói. Chủ nhiệm UB Các vấn đề xã hội Trương Thị Mai thì cho rằng cần tập trung nghiên cứu ngay từ bây giờ dự báo CPI của năm 2011, với một loạt mặt hàng như điện, nước, xăng dự báo sẽ đồng loạt tăng giá, để có biện pháp đối phó kịp thời. Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên nhấn mạnh đến công tác chỉ đạo điều hành. Ông cho biết khi QH thông qua chỉ tiêu lạm phát tính theo CPI tăng không quá 7% là đã tính đến những yếu tố rủi ro của một nền kinh tế chưa ổn định, nhưng các cơ quan thừa hành lại công khai con số là không quá 8%. "Nghị quyết QH ra thì cứ ra, cơ quan chấp hành cứ làm theo ý mình thì không để đảm bảo tính hiệu lựa của Nghị quyết QH", ông Kiên nói. "QH đưa ra các ràng buộc không phải để có những con số đẹp, mà là để đòi hỏi chất lượng cao hơn cho nền kinh tế, chất lượng cao hơn của đời sống nhân dân, các cơ quan điều hành phải nghiêm túc phấn đấu đạt chỉ tiêu như QH đề ra". Theo Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Giàu, để đối phó với lạm phát, NHNN đã báo cáo với Chính phủ hai giải pháp: đưa ra tín hiệu tăng lãi suất và tăng dự trữ bắt buộc. Tuy vậy, trong điều kiện cầu lớn nhưng cung bị kiểm soát chặt chẽ dẫn đến khả năng thanh khoản không rộng rãi, biện pháp tăng dự trữ bắt buộc khó có thể áp dụng. Do đó, NHNN chọn cách nâng lãi suất để thu hút tiền trong dân, đồng thời các doanh nghiệp sẽ phải cân nhắc tính toán việc sản xuất kinh doanh một cách thận trọng. Tổng Kiểm toán Nhà nước Vương Đinh Huệ nhận định việc tăng lãi suất năm 2010 khiến các ngân hàng thương mại "lãi to" nhưng các doanh nghiệp thì kêu ca rất nhiều. "Dù rất thông cảm cho các NH thương mại vì kinh doanh tiền tệ rủi ro lớn, cần có lãi phòng lúc thất bát, nhưng cần rà soát cơ cấu thu nhập của các ngân hàng, nếu chủ yếu là từ cho vay thì cần xem lại, không để tình trạng các doanh nghiệp vừa và nhỏ không thể vay được vốn", ông Huệ nói. Chủ nhiệm UB Tư pháp Lê Thị Thu Ba cũng không đồng ý với ý đồ của NHNN là các lãi suất cao sẽ khiến các doanh nghiệp tính toán thận trọng hơn. "Nếu không tính toán được, họ vẫn phải đi vay và rất khó khăn trong việc trả nợ, dẫn đến nguy cơ đổ vỡ, đặc biệt là các doanh nghiệp vừa và nhỏ", bà Thu Ba nói. Theo bà, cách nghĩ như của NHNN mới chỉ là những tính toán một chiều, một phía, chưa phù hợp với thực tiễn. Về việc thị trường ngoại hối biến động mạnh, theo lý giải của Thống đốc NHNN, là do nước ta nhập siêu lớn và kéo dài, cung cầu ngoại hối mất cân đối. Năm ngoái, NHNN đã tiến hành điều chỉnh tỉ giá hai lần, ngày 11/2 vừa rồi lại điều chỉnh một lần nữa. Chủ nhiệm UB Pháp luật Nguyễn Văn Thuận nhận định "quản lý thị trường ngoại tệ vẫn là việc nói bao nhiêu năm rồi mà không làm được". "Thị trường VN hiện đang bị 3 phương tiện thanh toán chi phối: đồng VN, ngoại tệ mạnh và vàng. Nếu không sớm có biện pháp quyết liệt thì nguy cơ mất cân đối sẽ rất lớn, ảnh hưởng đến tâm lý xã hội, ai có tiền tiết kiệm đều mua vàng hoặc đổi ra đôla, huy động vốn trong dân sẽ trở nên khó khăn hơn", ông Thuận nói. Ông Thuận cũng lo ngại các con số tăng trưởng, thu chi mới chỉ phản ánh về lượng, chứ chưa có sự đánh giá về chất của sự tăng trưởng, thu chi. Rõ ràng trong tăng trưởng, ngoài yếu tố sản xuất kinh doanh, phần lớn nguyên nhân nằm ở giá cả tăng cao và đồng tiền mất giá. Vì vậy, "nếu chỉ nhìn con số thì dễ thỏa mãn, nhưng chất vẫn là câu hỏi lớn", ông Thuận nói. Nếu không trả lời được câu hỏi này thì cũng sẽ không trả lời được câu hỏi mà kỳ tiếp xúc cử tri nào dân cũng hỏi các đại biểu: "Tại sao năm nào kinh tế cũng tăng trưởng cao với con số đẹp, vậy mà đời sống nhân dân không tăng trưởng kịp với những con số đó?". Thủy Chung Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||
| Ly kỳ vụ kiện đòi tiền trúng thưởng hơn 55 triệu USD Posted: 18 Feb 2011 01:01 PM PST Một Việt kiều thắng máy trò chơi trúng thưởng hơn 55 triệu USD nhưng không được trả thưởng. Lý do đơn vị kinh doanh đưa ra là máy bị sự cố. Đơn khởi kiện của người chơi được chuyển đến toà. Thua mất tiền, thắng không trả Đánh thua thì khách mất tiền, còn thắng thì chủ không chung và đổ thừa do máy gặp sự cố. Ảnh: chỉ mang tính minh hoạ. Ông Mai Xuân Bình, chánh án TAND quận 1, TPHCM cho biết, vụ kiện đòi số tiền hơn 55 triệu USD của ông Ly Sam, Việt kiều Mỹ với công ty liên doanh Đại Dương đang được cơ quan này tiến hành giải quyết theo pháp luật. Tuy chưa có lịch cụ thể, nhưng vụ án sẽ được đưa ra xét xử trong thời gian sớm nhất. Vụ án bắt đầu vào ngày 25/10/2009, ông Ly Sam có đến câu lạc bộ Palazzo tại khách sạn Sheraton và chơi trò chơi trúng thưởng ở máy số 13. Sau những lượt chơi, ông Ly Sam có thua một khoản tiền rồi sau đó máy trò chơi trúng thưởng bất ngờ báo ông trúng số tiền hơn 55 triệu USD. Đại diện của công ty liên doanh Đại Dương hứa ba ngày sau trả thưởng nhưng không ký vào biên bản xác nhận. Để bảo vệ quyền lợi của mình, ông Ly Sam tiến hành ghi hình máy trúng thưởng và xác lập một biên bản có chữ ký của những người xung quanh để làm chứng. Nhiều ngày sau đó, người chơi này đã liên hệ với công ty liên doanh Đại Dương để yêu cầu trả khoản tiền trúng thưởng kể trên. Tuy nhiên, phía công ty cho rằng máy trò chơi bị sự cố nên không đồng ý chi trả. Đáp lại, ông Ly Sam lập luận, ông chơi trò chơi công khai, hợp pháp tại máy số 13. Hơn nữa, khi ông thua tiền thì máy vẫn thu bình thường, nhưng khi ông thắng thì tại sao không trả phần thưởng cho ông? Ngay sau đó, ông nộp đơn khởi kiện và tạm đóng án phí hơn nửa tỉ đồng. Phải thanh toán cho người chơi Vụ án đòi tiền thưởng nhanh chóng trở thành đề tài sôi nổi của báo chí và các diễn đàn mạng. Ngoài ra, vụ án cũng đem lại những tranh luận thú vị về tình huống pháp lý. Luật sư Trần Công Ly Tao, đoàn luật sư TPHCM cho rằng, công ty liên doanh Đại Dương phải thanh toán tiền thưởng cho người thắng thưởng. Thực chất của trò chơi trúng thưởng là người chơi phải bỏ tiền ra mới được chơi và nuôi hy vọng trúng. Như vậy rõ ràng có một sự thoả thuận được hiểu là nếu thua thì người chơi mất tiền. Ngược lại khi thắng thì người chơi phải được công ty kinh doanh loại hình này chi trả. Đây là giao dịch trực tiếp. "Không thể nói máy có sự cố mà từ chối chi trả. Trong khi đó, khách hàng vẫn phải mất tiền khi bị thua nhưng không được trả lại. Thực tế có nhiều người nợ nần chồng chất, mất hết nhà cửa vì các máy trò chơi này nhưng có casino nào trả lại tiền đâu. Luật pháp Việt Nam hoàn toàn có thể vận dụng vào xét xử được vụ án này. Thậm chí có thể áp dụng luật hình sự để xét xử hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Người ta tin tưởng bỏ tiền vào chơi để rồi bị "xù" tiền là không được", luật sư Trần Công Ly Tao nói. Một thành viên có nickname Tr. ở diễn đàn www.tn… com lập luận: Khả năng vụ án được đưa ra toà án quốc tế lên tới 90% vì pháp luật Việt Nam hiện chưa có điều khoản để bảo vệ và giám sát trong lĩnh vực trò chơi trúng thưởng (hình thức như chơi bạc – PV). Thành viên này cho biết ở các nước phương Tây, thường thì công ty sản xuất máy trò chơi và sòng bạc sẽ phải trả tiền thưởng khi máy có sự cố. Như vậy, hai đơn vị này có thể trả một phần tiền thưởng chứ không thể phủ nhận hoàn toàn. Đáng lẽ ra trong lúc giám sát khách chơi, nhân viên quản lý phát hiện đột biến trong tiền thắng thưởng thì phải báo để ngắt toàn bộ hệ thống máy ngay. Giả sử khách chơi không phải là một doanh nhân thông thường như ông Ly Sam mà là một VIP nào đó thì tính sao? Một luật sư khác nhận định: "Ông Ly Sam đòi tiền thưởng là đòi tài sản. Trong vụ án này hai bên đều có quyền và nghĩa vụ của mình. Ông Ly Sam đã bỏ tiền ra chơi máy thưởng ở khách sạn Sheraton, nơi mà chỉ có người nước ngoài được chơi hợp pháp. Tuy nhiên hiện tại chưa có luật quy định việc giám sát, bảo vệ những tình huống thế này nên việc xét xử không phải đơn giản". Theo Thanh Nhã Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment