Sunday, December 19, 2010

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Hang Bêlem – Church of Nativity

Posted: 19 Dec 2010 03:07 PM PST

Chào các bạn,

Chúa Giêsu sinh ra trong một hang đá nuôi gia súc ở Bethlehem, 8km phía nam Jerusalem, Do Thái. Bethlehem ngày nay là một thành phố của Palestine với đa số là Hồi giáo,nhưng cũng là thành phố của Palestine có đông người (thiểu số) Thiên chúa giáo nhất.

Tại nơi mà truyền thuyết gọi là Hang Bêlem nơi Chúa sinh ra, ngày nay là Nhà Thờ Thánh Gia (Church of Nativity), và tầng hầm dưới Nhà Thờ này là Hang Bêlem, nơi được tôn sùng nhất trong thế giới Thiên chúa giáo. Church of Nativity là nhà thờ cổ nhất trên thế giới có sinh hoạt liên tục từ lúc mới xây ở thế kỷ thứ tư cho đến nay.

Mời các bạn viếng thăm Hang Bê Lem và Nhà Thờ Thánh Gia với PPS mình và anh Hoành đã thực hiên năm ngoái, với giọng ca dìu dắt của Susan Boyle trong bản How Great Thou Art.

Chúc các bạn một Giáng Sinh đầy bình an.

Bình an & Sức khỏe,

Túy-Phượng

 
Xin click vào ảnh để xem video và download


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Tình yêu hay sân hận?

Posted: 19 Dec 2010 03:06 PM PST

Tình yêu hay sân hận ?

Chào các bạn,

Bố mẹ yêu con, thỉnh thoảng cho con ăn đòn. Bố mẹ không yêu con, bạo hành đối với con cái, thỉnh thoảng cho con ăn đòn. Nói chung là mọi bố mẹ tốt xấu đều cho con cái ăn đòn. Thế thì làm sao ta phân biệt được bố mẹ nào đánh đòn vì tình yêu, bố mẹ nào đánh con là bạo hành đối với con cái?

Hai từ "đánh đòn" chung chung chẳng nói lên được điều gì cả, phải không các bạn? Nhưng có lẽ là chúng ta đều có thể phân biệt tình yêu với bạo hành, chỉ qua quan sát hành vi của bố mẹ khi đánh đòn:

• Khuôn mặt của người vì tình yêu luôn hiền dịu, khuôn mặt người bạo hành có sát khí, mắt đổ lửa như sắp giết người.

• Lời nói người vì tình yêu luôn hiền dịu, người bạo hành chửi rủa dữ dằn thô tục.

• Người vì tình yêu đánh con mà mặt có vẻ như mình đau, người bạo hành vẻ mặt thỏa mãn khi đánh.

• Người vì tình yêu đánh nhẹ, người bạo hành đánh như đánh cho chết.

• Người vì tình yêu thỉnh thoảng lâu lâu mới đánh đòn, khi có việc rất hệ trọng cần nhắc nhở; người bạn hành có lẽ trung bình mỗi ngày đánh một lần.

Nếu chúng ta quan sát hành động của hai người kỹ càng một chút, các chi tiết trong hành động của họ cho ta biết rất rõ, không thể sai lạc, ai là thiên thần ai là ác quỷ.

Và điều này đúng trong mọi hoạt động khác của con người: Thầy cô giáo dục học sinh, công an dùng vũ lực với dân, tổ chức nhà nước cưỡng chế đất đai cho các dự án phát triển, người phê phán nhà nước để xây dựng và kẻ phê phán để đánh cho nhà nước sập, dùng quân sự để phòng vệ đất nước hay hành động như cao bồi ngứa tay súng đối với nước khác…

Các bạn, chúng ta hay nói là lòng ta ta biết, người khác không biết được. Đó là nói chung chung cho những người không muốn quan sát hay không biết quan sát. Đối với người biết quan sát, trừ các vấn đề rất tế nhị với các khác biệt rất vi tế, hầu như ta luôn luôn có thể đọc được tâm ý của một người qua các hành động của họ bên ngoài.

Chúng ta cần quan sát tâm ta để suy tư của ta luôn đặt căn bản trên tình yêu và thiện tâm. Và đặc biệt là quan sát chính hành động của ta bên ngoài để biết chắc là hành động đó đặt căn bản trên tình yêu và thiện tâm.

Và quan sát hành động, lời ăn tiếng nói cử chỉ của người khác, để nhận ra là họ làm việc vì tình yêu và thiện tâm, hay vì ác tính và hủy diệt.
Thông thường thì, người có tình yêu trong lòng luôn nói năng và hành động với ngôn ngữ của tình yêu, hiền dịu, thông cảm, ngay cả đối với kẻ địch của mình. Người có ác tính thường dùng ngôn ngữ gợi thù hận, ghét bỏ, và khuyến khích cãi nhau, kình nhau, đánh nhau…

Đừng lẫn lộn.

Mục tiêu tối hậu mà người ta nói ra như là yêu con cái, yêu tổ quốc, yêu đồng bào, yêu Chúa, bảo vệ đạo chúa, bảo vệ chánh Pháp, yêu kính Phật… chẳng nghĩa l‎ý gì hết. Người "yêu" thật sự luôn có ngôn ngữ và hành động của "tình yêu". Ví dụ: "Yêu dân và lấy đất lập dự án cho dân nhờ." Nếu yêu dân thật như thế thì người nhà nước sẽ có rất nhiều biện pháp nói chuyện, giải thích, khuyến khích, điều đình, giá đền bù đúng giá trường (không phải giá "luật định" chỉ bằng 1/10 già thị trường. "Luật" mà phi l‎ý thì người nhà nước sẽ biết cách sửa luật, nhà nước lãnh lương để làm luật và sửa luật), lo tổ chức công ăn việc làm mới cho dân… Nói chung là tất cả mọi việc mà một viên chức nhà nước yêu dân sẽ làm, cho đến mức là nếu có một vài người dân không đồng ý, đại đa số dân chúng trong vùng sẽ đồng ‎ý là đó là những phần tử rất cực đoan và vô lý. Và ngay cả khi đó, quan chức vẫn có những biện pháp pháp lý đứng đắn như là xin tòa án cho phép di dời, khuyến khích dân tự di dời, cuối cùng mới nhờ công an làm việc tử tế trước mắt báo chí…

Đất nước chúng ta có rất nhiều bạo hành. Internet thì toàn là tin tức với ngôn ngữ bạo hành, nhằm gây thù hận và chia rẽ, được chúng ta chuyền tay thoải mái. Bạo hành gia đình, bằng vụ lực và bằng ngôn ngữ, là chuyện tự nhiên. Tại một số địa phương, thỉnh thoảng có tin người chết trong tay công an. Dân quê thường xuyên phải biểu tình đòi công úy về việc cưỡng chế đấtn đai…

My God! Nếu chúng ta không bảo nhau có tác phong đứng đắn, đặt trên tình yêu và hiểu biết mà xử với nhau, thì ta cứ sống theo kiểu vàng thau lẫn lộn, thánh quỷ như nhau mãi. Làm sao mà tiến hóa thành đại cường được?

Chúc các bạn một ngày yêu thương và chân thật.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Người có học vấn phải có Tổ quốc

Posted: 19 Dec 2010 03:04 PM PST

    "Học vấn không có quê hương nhưng người có học vấn phải có Tổ quốc" (Luis Paster)

Năm tháng rồi cũng qua đi nhưng trong tim tôi vẫn lưu giữ những hình ảnh về một người thầy đặc biệt. Thầy có thể vẽ bản đồ Việt Nam trong chớp mắt, cứ như dáng hình cong cong ấy đã in sâu vào tâm khảm. Thầy dạy chúng tôi phải viết hoa danh từ Tổ quốc, và cũng chính thầy đã nhắc lại với tôi một câu nói nổi tiếng của Luis Paster : "Học vấn không có quê hương nhưng người có học vấn phải có Tổ quốc".

Thầy tôi nhắc lại câu nói ấy với một nỗi niềm đau đáu khôn nguôi, dường như trong câu nói có cả nỗi lòng của người thiết tha yêu Tổ quốc. Và, đúng như thầy giáo nói, nó chứa đựng những triết lí sâu sắc mà đi cả cuộc đời có người chưa thấu hiểu. "Học vấn không có quê hương" ý nói bể học vô bờ, người ta có thể trau dồi kiến thức ở bất cứ nơi đâu. Liên từ "nhưng" như một đòn bẩy ngôn từ, sức nặng câu chữ được dồn vào triết lí nhân sinh sâu sắc: "người có học vấn phải có Tổ quốc". "Tổ quốc"-hai từ giản dị mà biết mấy thiêng liêng. Nó gợi dòng hoài niệm trong tim người xa xứ và gợi cả niềm tự hào nơi những người ở lại.

Tổ quốc là nguồn cội, tổ tiên, là mảnh đất chôn rau cắt rốn, nơi có gia đình, xóm làng, bè bạn, có khoảng trời kỉ niệm ấu thơ. Tổ quốc không chỉ là vùng đất, nó là không gian gắn với những giá trị thiêng liêng của cuộc đời người. "Người có học vấn phải có Tổ quốc" không chỉ nêu lên một chân lí chung: bất cứ ai sinh ra đều có một khoảng trời quê hương, mà còn là lời răn dạy, nhắn nhủ: Những người am hiểu đạo lí thì dù đi đến đâu cũng phải nhớ về Tổ quốc. Đó là tình cảm nhân văn cao đẹp thẳm sâu trong trái tim con người, đặc biệt là những người xa xứ. Hơn thế, nó còn là thước đo nhân tính, đúng như lời thơ Đỗ Trung Quân:

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

Tổ quốc là điểm tựa để người ta bay cao bay xa trên bầu trời tri thức. Đồng thời, mẹ Tổ quốc luôn đón chào những đứa con xa trở về với khát vọng dựng xây. Như vậy, tình yêu Tổ quốc là tình cảm gắn bó hai chiều giữa con người và xứ sở. Câu nói của Luis Paster là hoàn toàn đúng đắn bởi nó dựa trên cơ sở của lòng người mà gửi gắm một bài học về cách sống : sống ở trên đời không ai có thể quên Tổ quốc.

Ta đã hiểu ý nghĩa câu nói của nhà bác học người Pháp, nhưng vấn đề là làm sao để bày tỏ tình yêu đất nước ? Có phải yêu đất nước là phải tham gia những dự án vĩ mô, những kế hoạch bạc tỉ để làm thay đổi bộ mặt của quê hương mình ? Lòng yêu nước gắn với những biểu hiện giản dị hơn thế.

Tôi có một người anh công tác xa nhà. Trên blog của mình, anh viết : « Lại một Giáng sinh trắng trôi qua. Vào những ngày cuối năm của xứ sở Bắc Âu, sao mình thấy nhớ ngày Tết quê hương với miếng bánh chưng mặn mà tình làng nghĩa xóm, với làn mưa xuân mơn trớn những búp non đầu cành… ». Yêu quê hương là luôn nhớ về quê hương, và những dòng tâm tình ấy chất chứa tình cảm của người con xa Tổ quốc.

Yêu quê hương còn là tình yêu và ý thức giữ gìn những nét đẹp cổ truyền của đất nước. Như Vũ Đình Liên từng bâng khuâng tiếc nuối cho “Những người muôn năm cũ/ Hồn ở đâu bây giờ”, như nhân vật bà Hiền – “một người Hà Nội của hôm nay, thuần túy Hà Nội không pha trộn” – trong văn Nguyễn Khải, họ là những người được giáo dục để cảm nhận những vẻ đẹp cổ truyền, những thuần phong mĩ tục của kinh đô ngàn năm. Vì thế, họ trở thành cây cầu nối hai bờ lịch sử: hiện tại và quá khứ, nét hiện đại mới mẻ và những giá trị của ngàn xưa.

“Sunflower Mission” – có lẽ trong cộng đồng người Việt ở Hoa Kì, không ai không biết tới tổ chức từ thiện do những người Việt lập ra. Cho đến nay, hơn ba mươi ngôi trường được xây dựng ở đồng bằng sông Cửu Long, gần sáu trăm suất học bổng được trao cho trẻ em nghèo là minh chứng cho tấm lòng của những người xa quê mà luôn nặng lòng với Tổ quốc.

Và còn nhiều nhiều nữa những tấm gương hướng về Tổ quốc. Người Việt cùng sinh ra từ mẹ Âu Cơ, cùng sát cánh bên nhau trên mảnh đất ven bờ Thái Bình Dương ngập tràn nắng gió, phải chăng vì thế mà hình bóng quê hương luôn in sâu vào tâm khảm. Dù ở nơi đâu, họ cũng sẵn sàng giúp ích cho đất nước.

Nhưng liệu nhà nước đã có những chính sách thích hợp để trọng dụng nhân tài? Tổ quốc ta còn nghèo, nhưng thiết nghĩ chúng ta phải cố gắng mở đường cho người tài về dựng xây đất nước, đừng chỉ nghĩ đến những phí tổn hiện tại mà tự bó hẹp mình. Chảy máu chất xám đang là một vấn nạn của xã hội, nhưng vấn nạn đó hoàn toàn có thể giải quyết vì luôn có những người tài hoa và nặng lòng với Tổ quốc, non sông.

Hơn nửa thế kỉ trước, lớp lớp thanh niên Việt Nam đã ra đi để bảo vệ dáng hình xứ sở. Hơn nửa thế kỉ sau, công lao của họ đã nở hoa cho một Việt Nam đẹp giàu. Nhưng đáng tiếc, lớp con cháu của họ lại có người sống trên quê hương mà đánh mất quê hương. Họ đua đòi chạy theo thứ văn hóa du nhập từ Tây phương. Họ xả rác bừa bãi, phá hoại bộ mặt của đất nước. Họ sống ích kỉ cho riêng mình chứ không nghĩ đến lợi ích chung. Đó là những con sâu đục ruỗng vẻ đẹp của thanh niên Việt Nam ngày nay. Và trách nhiệm của chúng ta là phê phán cái xấu, tích cực luyện rèn cho ngày mai lập nghiệp.

“Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Von-ga, con sông Von-ga đi ra bể. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu mái nhà tranh trở thành lòng yêu Tổ quốc”. Đúng như câu văn của I-li-a Ê-ren-bua, những biểu hiện nhỏ nhất có thể làm nên tình yêu đất nước. Thanh niên Nhật thể hiện tình yêu đó bằng việc sáng chế những vật liệu thân thiện với môi trường, bảo vệ không gian xanh. Thanh niên Phi-lip-pin lập nhóm tình nguyện giúp đỡ nạn nhân của sóng thần. Còn bạn, một thanh niên Việt Nam, bạn làm gì?

Hà Minh Ngọc


Filed under: Teen talk Tagged: Teen talk

Cụ ông gần 100 tuổi đạp xích lô

Posted: 19 Dec 2010 03:03 PM PST

Sáng sáng, người dân xã Phú Dương (Phú Vang, Thừa Thiên Huế) đều thấy cụ Đặng Huyền (98 tuổi) đạp xích lô xuống chợ kiếm sống. Cụ đã được vinh danh là người đạp xích lô có tuổi nghề nhiều nhất tại Huế.

98 tuổi, cụ Đặng Huyền vẫn được người dân quen gọi là cụ Huần, ngày ngày vẫn đạp xích lô chở khách kiếm sống. Cụ thường bắt đầu một ngày làm việc từ khi trời còn mù sương.
Bén duyên với nghề đạp xích lô từ khi 30 tuổi, đến nay cụ Huần đã có 68 năm làm nghề. Chỗ đứng bắt khách quen thuộc của cụ là bên quầy thuốc ở chợ Nọ, xã Phú Dương, huyện Phú Vang.
Ai thuê gì cụ Huần chở nấy, ai trả mấy tiền cũng được, nợ cũng chẳng sao, miễn là vui vẻ.
Nửa thế kỷ làm nghề đạp xích lô, cụ Huần có rất nhiều đồng nghiệp chỉ ngang tuổi con cháu mình. Mỗi lần gặp họ, cụ lại trò chuyện vui vẻ.
Con trai duy nhất bỏ quê vào Nam làm ăn, hơn 30 năm nay mất liên lạc, giờ cuộc sống gia đình cụ chỉ biết nhờ vào đồng công đạp xích lô và sự đùm bọc của làng xóm.
Dùng đôi bàn tay chai sần kiểm tra chiếc xe cũ kỹ, cụ Huần tâm sự: "Tui còn sức còn đạp xích lô chứ bây giờ nghỉ thì vợ chồng già không biết nương tựa vào ai".
Đôi bàn chân thô kệch nay đã mỏi.
Do tuổi cao, sức yếu nên nhiều khi không ai dám thuê cụ Huần chở. Cụ lại lặng lẽ những vòng xe, thui thủi một mình ra về.
Ngoài kiếm tiền nuôi bản thân, cụ Huần còn nuôi cụ bà Trần Thị Lặc, 86 tuổi, thường xuyên đau ốm.
Cụ Huần tâm sự gần cả đời mình gắn với chiếc xích lô, cụ mang ơn “người bạn đời thứ hai” của mình đã giúp cụ và gia đình sống qua ngày.
Trong hội thi diễu hành xích lô ở Festival làng nghề truyền thống Huế 2007, cụ Huần được vinh danh là người lái xích lô có tuổi nghề nhiều nhất tại Huế.

Văn Nguyễn


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Giải ảnh Unicef cho ‘di chứng da cam’

Posted: 19 Dec 2010 03:02 PM PST

BBC

Bức ảnh chân dung một em bé chịu di chứng từ chất độc da cam ở Đà Nẵng đã được giải Ảnh của năm do Unicef của Đức trao tặng.

Nhà nhiếp ảnh người Mỹ Ed Kashi đến Việt Nam làm chuyên đề về chất độc da cam trong dự án Vietnam Reporting Project theo lời mời của Trường đại học San Francisco.

Ông đến Đà Nẵng và làm quen cô bé Nguyễn Thị Lý, 9 tuổi, và mẹ em, bà Lê Thị Thu – cả hai người được nói là đều chịu di chứng từ chất độc da cam.

Chủ tịch ban giám khảo cuộc thi, Klaus Honnef, nói ông Kashi “đã xuất sắc sử dụng ánh sáng mạnh và hiệu ứng bóng tối để nhấn mạnh mong ước sống cuộc đời bình thường của một bé gái tàn tật.”

Unicef nói hiện có 56.000 người dân ở riêng Đà Nẵng bị tàn tật từ di chứng của chất da cam, trong đó có 16.000 trẻ em.

Kashi nói bằng những tấm ảnh, ông muốn cho thấy chiến tranh ảnh hưởng đến cả những thế hệ tiếp sau.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Giáo dục đại học Việt Nam và Thái Lan qua vài con số

Posted: 19 Dec 2010 03:01 PM PST

Nguyễn Văn Tuấn

ĐH Chulalongkorn, đại học hàng đầu ở Thái Lan với hơn 36 nghìn sinh viên.

Có dạo, các nhà hoạch định chính sách giáo dục Việt Nam xem xét nhiều mô hình đại học trên thế giới để tham khảo và đi đến cải cách giáo dục. Một trong những nước được nhiều chú ý là Thái Lan, bởi vì thành tựu giáo dục đại học của Thái Lan có thể nói là đáng khen ngợi. Chỉ trong vòng 50 năm phát triển, Thái Lan đã có một hệ thống giáo dục đại học tương đối hoàn chỉnh. Một số đại học Thái Lan đã trở thành những trung tâm giáo dục có uy tín ở Á châu, với nhiều sinh viên nước ngoài đến học. Ngay cả các quĩ học bổng quốc tế tuyển sinh Việt Nam cũng có khi gửi sinh viên sang Thái Lan học. Ngày nay, một số đại học lớn của Thái Lan thậm chí còn vươn ra xa thu hút sinh viên từ Việt Nam và các nước trong vùng! Do đó, tìm hiểu hệ thống đại học Thái Lan cũng có thể cung cấp cho chúng ta một vài thông tin có ích.

Nhân đọc một tài liệu về hệ thống giáo dục đại học của Thái Lan, tôi thấy vài con số thú vị, và tóm lược trong bảng dưới đây. Tôi đặt những con số này bên cạnh Việt Nam để chúng ta có vài nét "phác họa" chung cho hai hệ thống giáo dục và nhận ra một số khác biệt đáng chú ý.

Số đại học của Việt Nam trong niên học 2007-2008 là 160 trường, còn Thái Lan là 112 trường. Tính trung bình, cứ 536 ngàn dân chúng ta có một đại học, còn bên Thái Lan, con số này là 569 ngàn dân. Trong số 160 trường đại học Việt Nam, 120 trường (chiếm 75%) là công lập, trong khi đó, tỉ lệ trường công lập của Thái Lan là 78/112 (70%).

Hệ thống giáo dục đại học của Thái Lan có thể chia làm 4 nhóm. Nhóm thứ nhất bao gồm các đại học công lập dưới sự quản lí của Bộ Đại học. Nhóm thứ hai bao gồm các đại học tư nhân cũng chịu sự quản lí của Bộ Đại học. Thật ra, nói là Bộ Đại học quản lí, nhưng trong thực tế thì các đại học này đều tự chủ, và bộ chỉ quản lí định hướng và chính sách chung chứ không can thiệp vào chính sách tuyển sinh hay quản lí của đại học. Nhóm thứ ba là những học viện và trường cao đẳng do các bộ khác (như Bộ Giáo dục, Bộ Y tế, Bộ Quốc phòng) quản lí. Nhóm thứ tư là những viện chuyên ngành của các đoàn thể quốc gia hay tổ chức quốc tế (như Viện công nghệ Á châu – Asian Institute of Technology), Đại học Phật giáo Mahamongkut, Đại học Phật giáo Mahachulalongkorn, v.v…

Vài con số về giáo dục đại học của Việt Nam và Thái Lan 

Chỉ tiêu Việt Nam (2007-2008) Thái Lan 

(2007-2008)

Dân số 85.789.000 63.724.000
Số trường đại học 160 112
Số trường đại học công lập 120 78
Số trường đại học dân lập 40 34
Số sinh viên 1.180.547 2.032.461
Sinh viên trong các trường công 1.037.115 1.084.016
Sinh viên trong các trường dân lập 143.432 948.445
Số sinh viên tốt nghiệp 152.272 334.103
Công lập ? 143.762
Dân lập ? 190.341
Số giảng viên 38.217 59.562
Công lập 34.947 45.429
Dân lập 3.270 14.133
Trình độ giảng viên
Tiến sĩ 5.643 14.099
Cao học 15.421 35.783
"Chuyên khoa" 314 ?
Cử nhân 16.654 9.486
Giáo sư 303 ?
Phó giáo sư 1.805 ?
Số bài báo khoa học trên các tập san quốc tế (năm 2009) 959 4.527

Số liệu của Việt Nam có thể download từ trang nhà của Bộ GDĐT. Số liệu của Thái Lan trích từ tài liệu "Higher education in Thailand" của Ủy ban Giáo dục Đại học Thái Lan, năm 2007-2008.

Tuy Việt Nam có nhiều đại học hơn, nhưng số sinh viên thì ít hơn Thái Lan. Trong niên học 2007-2008, Việt Nam có 1,18 triệu sinh viên, chỉ bằng 58% số sinh viên của Thái Lan (2.03 triệu). Số sinh viên tính trên dân số của Việt Nam cũng thấp hơn Thái Lan. Ở Việt Nam, cứ 1.000 dân có 14 sinh viên. Còn ở Thái Lan, tính trung bình có 32 sinh viên trên 1.000 dân.

Tính trung bình, mỗi đại học công lập Việt Nam có 8.643 sinh viên, nhỏ hơn so với đại học công của Thái Lan (có ~14.000 sinh viên). Đại học dân lập Việt Nam thường nhỏ, với số sinh viên trung bình là ~3.600, còn Thái Lan con số này là ~28.000.

Trong niên học 2007-2008, có 152,272 sinh viên Việt Nam tốt nghiệp đại học. Con số này bằng khoảng 46% số sinh viên Thái Lan tốt nghiệp.

Tuy Việt Nam có nhiều đại học, nhưng số giảng viên thì ít hơn Thái Lan. Theo thống kê của Bộ GDĐT, năm 2007-2008, có 38.217 giảng viên trong 160 đại học. Trong cùng niên học, Thái Lan có gần 60.000 giảng viên. Tính trung bình, mỗi đại học Việt Nam có 239 giảng viên, chỉ bẳng 45% của Thái Lan (trung bình có 532 giảng viên cho mỗi đại học). Đáng chú ý là số giảng viên cho mỗi đại học tư ở Việt Nam chỉ 82 người, trong khi đó con số này ở Thái Lan là 416 người.

Tuy nhiên, số sinh viên trên mỗi giảng viên giữa hai nước không khác nhau nhiều. Ở đại học Việt Nam, cứ 31 sinh viên thì có một giảng viên (con số này ở đại học dân lập là 44). Ở đại học Thái Lan, con số sinh viên cho mỗi giảng viên là 34 (và đại học tư là 67).

Về trình độ học vấn của giảng viên, có sự khác biệt khá lớn giữa hai nước. Trong số 38.217 giảng viên đại học ở Việt Nam, khoảng 15% có bằng tiến sĩ, 40% thạc sĩ, và 44% cử nhân. Ở Thái Lan, trong số 59.562 giảng viên, số có bằng tiến sĩ là 24%, thạc sĩ 60%, và cử nhân 16% (Biểu đồ 1).

 

Biểu đồ 1. Phân phối trình độ giảng viên đại học ở Việt Nam (màu xanh) và Thái Lan (màu tím)


Về năng suất khoa học, Việt Nam cũng thấp hơn Thái Lan
. Số bài báo khoa học được công bố trên các tập san quốc tế năm 2009 của Việt Nam là 959 bài, chỉ bằng 21% số bài của Thái Lan (4.527 bài). Chẳng những Việt Nam có số bài báo ít hơn, mà tỉ lệ tăng trưởng cũng thấp hơn Thái Lan. So với năm 2005, con số bài báo khoa học từ Thái Lan tăng gần gấp hai lần, trong khi đó Việt Nam chỉ tăng khoảng 75%.

Nói tóm lại, các dữ liệu thực tế trên đây cho thấy hệ thống giáo dục đại học Việt Nam kém hơn hẳn Thái Lan. Thật vậy, Việt Nam có nhiều trường đại học hơn, nhưng về cơ cấu giảng viên và đầu ra khoa học, thì rất kém so với Thái Lan. Chỉ có 15% giảng viên đại học Việt Nam có bằng tiến sĩ, thấp hơn Thái Lan gần 10%. Ở các nước tiên tiến, khoảng 65-70% giảng viên có trình độ tiến sĩ. Nói chung, đại học Việt Nam vẫn chủ yếu là cử nhân dạy cử nhân.

Một điều đáng ngạc nhiên là trong số 38.217 giảng viên đại học ở Việt Nam, chỉ có 2.108 người có chức danh giáo sư (303 người) và phó giáo sư (1805). Nói cách khác, số giáo sư và phó giáo sư chỉ chiếm khoảng 5% tổng số giảng viên! Không có con số giáo sư và phó giáo sư ở Thái Lan, nên không thể so sánh cụ thể, tuy nhiên tôi đoán rằng con số của Thái Lan cao hơn so với Việt Nam. Cần nhắc lại rằng Việt Nam đã phong hàm giáo sư và phó giáo sư cho khoảng 8.300 người. Những con số trên cho thấy trong số 8.300 người, chỉ có 1/4 là giảng viên đại học, phần 75% còn lại có lẽ là làm quan chức!

Những con số này còn cho thấy sau 50 năm xây dựng hệ thống đại học, Thái Lan cũng chỉ có khoảng 25% là tiến sĩ (và chỉ 14000 tiến sĩ), trong khi đó Việt Nam có tham vọng đào tạo 23.000 tiến sĩ trong vòng… 10 năm! Dữ liệu này một lần nữa cho thấy tính khả thi của dự án hai vạn tiến sĩ là một dấu hỏi lớn.

Hơn 30 năm trước, các đại học ở miền Nam Việt Nam là những trung tâm đào tạo sinh viên có uy tín trong vùng Đông Nam Á và Á châu nói chung. Thuở đó, có sinh viên từ Đông Nam Á, kể cả Thái Lan, sang Sài Gòn du học. Ngày nay, trong khi một số đại học Thái Lan đang trên đường trở thành "đẳng cấp quốc tế" và thậm chí sang Việt Nam chiêu sinh, còn các đại học Việt Nam thì đang loay hoay tìm kiếm một mô hình phát triển và mong muốn có tên trong danh sách "top 200". Những dữ liệu mang tính so sánh trên đây cho thấy nếu không có một sự bứt phá trong cải cách giáo dục đại học, giấc mơ "đẳng cấp quốc tế" của chúng ta vẫn chỉ là một giấc mơ lãng mạn.


Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục

An Giang: Dân mang xác chết đến ăn vạ tại trụ sở công an

Posted: 18 Dec 2010 01:04 PM PST


NLĐ online: Lợi dụng người chết để gây rối

(NLĐO)– Nhiều người đã chở xác một thanh niên tên Đen đến trước trụ sở Công an phường Mỹ Bình, TP Long Xuyên, An Giang để gây rối, làm náo loạn cả khu vực tối 17-12.
Hồi 20 giờ tối 17-12, Thượng tá Nguyễn Tấn Phước, Trưởng Công an TP Long Xuyên, cho biết đang vận động nhóm người tụ tập trước trụ sở Công an phường Mỹ Bình giải tán.

Sự vụ khởi nguồn từ việc một thanh niên tên Đen (tạm trú khóm Nguyễn Du, phường Mỹ Bình) chết chưa rõ nguyên nhân, bị những người này chở xác đến trước trụ sở Công an Phường Mỹ Bình… ăn vạ.


Nhiều người tụ tập tại trụ sở Công an phường Mỹ Bình gây mất an ninh trật tự và ùn tắc giao thông

Trước đó, Đen bị bắt vì trộm cắp tài sản. Do không xác định được bị hại và giá trị tài sản nhỏ, Công an phường Mỹ Bình gửi Đen vào Trung tâm Hỗ trợ xã hội thuộc Sở LĐ-TB-XH tỉnh An Giang 15 ngày.

Đến 14 giờ ngày 17-12, mẹ Đen đến trung tâm nhận lại con. Bất ngờ, khoảng 17 giờ cùng ngày, một số người đã đưa xác Đen đến trụ sở công an phường Mỹ Bình la ó rằng bị công an đánh chết.

Có mặt tại đây, chúng tôi ghi nhận có khoảng 4 phụ nữ thường xuyên chửi mắng, kết tội công an giết chết Đen. Một trong số này còn tự nhận là em của nạn nhân, song khi được mời làm việc thì lại khai chẳng có bà con họ hàng gì. Chị ta còn kêu đang mang thai 2,5 tháng nhưng bị một công an phường đạp vào bụng gây hư thai và không chịu ra về.

Theo Thượng tá Nguyễn Tấn Phước, cơ quan pháp y đang xác định nguyên nhân cái chết của anh Đen để làm rõ trắng đen. Còn những người không có họ hàng với nạn nhân mà cố tình lợi dụng để gây rối sẽ bị xử lý theo pháp luật.

Trong khi đó, mẹ của anh Đen lại chẳng có yêu cầu gì ngoài việc xin UBND phường Mỹ Bình một áo quan để an táng con trai.

Tin-ảnh: Q.Dũng


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment