Tuesday, December 28, 2010

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


New Year’s Day – U2

Posted: 28 Dec 2010 01:56 PM PST

Ngày Đầu Năm

Vâng…
Ngày Đầu Năm thật yên lặng
Một thế giới trắng đang đến
Tôi muốn kề cận bạn
Kề cận bạn đêm ngày
Chẳng có gì thay đổi trong Ngày Đầu Năm
Trong Ngày Đầu Năm

Tôi sẽ kề cận bạn nữa
Anh sẽ kề cận bạn nữa

Dưới bầu trời đỏ máu
Một đám đông đã tụ lại màu đen trắng
Tay quàng nhau, một thiểu số chọn lọc
Báo chí nói, nói
Nói đó là sự thật đó là sự thật…
Và chúng ta có thể vượt qua
Dù là bị xé thành hai
Chúng ta có thể là một

Tôi… Tôi sẽ bắt đầu lại
Tôi… Tôi sẽ bắt đầu lại

Ô
Có thể là thời đã đúng
Ô… có thể là tối nay…

Tôi sẽ kề cận bạn nữa
Tôi sẽ kề cận bạn nữa

Và chúng ta được nghe rằng đây là thời kỳ vàng
Và vàng là lý do của các cuộc chiến ta khởi động
Dù tôi muốn ở cùng bạn
Cùng bạn đêm ngày
Chẳng có gì thay đổi
Trong Ngày Đầu Năm

(TĐH dịch)

New Year’s Day

Artist(Band):U2

Yeah…
All is quiet on New Year’s Day
A world in white gets underway
I want to be with you
Be with you night and day
Nothing changes on New Year’s Day
On New Year’s Day

I will be with you again
I will be with you again

Under a blood red sky
A crowd has gathered in black and white
Arms entwined, the chosen few
The newspapers says, says
Say it’s true it’s true…
And we can break through
Though torn in two
We can be one

I…I will begin again
I…I will begin again

Oh…
Maybe the time is right
Oh…maybe tonight…

I will be with you again
I will be with you again

And so we’re told this is the golden age
And gold is the reason for the wars we wage
Though I want to be with you
Be with you night and day
Nothing changes
On New Year’s Day


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Bạn nghĩ là mình thành thật?

Posted: 28 Dec 2010 01:56 PM PST

Chào các bạn,

Nói về thành thật thì chúng ta có vài vấn đề thường xuyên:

1. Cố tình nói dối hàng ngày: Đây là mức thô thiển nhất. Như là học mới xong năm thứ hai đại học, nhưng nói với mọi người là mình đã tốt nghiệp thạc sĩ.

2. Nói dối vì mình nghĩ là không thiệt hại ai và tiện cho công việc của mình: Ví dụ: Đưa luật sư của mình vào ngồi trong các dịp thương thảo thương mãi của mình và giới thiệu với đối tác là đó là phụ tá kế toán của mình.

Làm thế có phạm luật không? Chắc là không.

Có phạm đạo đức không? Tiêu chuẩn đạo đức là: Nói dối là sai, là có tội. Nhưng khi nói dối để cứu người (nhu là giấu người đang bị truy đuổi trong nhà và nói là không có ai ở đây cả) thì hành động cứu người sẽ tạo ra ân phước, có thể mạnh đến mức có thể cân bằng được ác nghiệp do tội nói dối gây ra. (Vẫn không xóa sạch tội, nhưng cái đức cân bằng được cái oán).

Tuy nhiên, bên cạnh vấn đề pháp lý và đạo đức, ta còn vấn đề tâm lý thực tế: Trong ví dụ trên– đưa luật sư của mình vào ngồi trong các dịp thương thảo thương mãi của mình và giới thiệu với đối tác là đó là phụ tá kế toán của mình—một team với một đại già và một luật sư làm như thế thường xuyên với, thì cả hai đều nghĩ về nhau là hai tay yên hùng, cho nên hai người này sẽ không ai dám tin ai. Tức là chính mình làm cho "team" của mình yếu đi vì mất lòng tin căn bản với nhau.

Nhưng đây là vấn đề đại đa số người trên thế giới gặp phải. Họ nghĩ là trong những trường hợp nói dối không phạm luật và (theo ý họ) cũng không phạm đạo đức, thì cứ nói dối cho tốt công việc của mình. Hại ai đâu? Nhưng, họ không biết là họ đang tự làm yếu mình và team của mình, vì các người nói dối thì không bao giờ tin nhau.

3. Nói dối mà hoàn toàn không biết mình nói dối

Đây là điều ta thấy thường xuyên trong chính trị và tôn giáo. Ghét chế độ nào hay chủ nghĩa nào, thì chế độ đó và chủ nghĩa đó làm gì cũng là sai. Tôn giáo cũng thế. Ghét hay chê đạo nào, thì điều gì của đạo có cũng tồi, hay ít ra là cũng thuộc hạng hai so với đạo hạng nhất của mình.

Và khi suy nghĩ như thế, người ta hoàn toàn không biết là người ta có đầu óc cực kỳ hẹp hòi, và đã rất dối trá khi định điểm chỉ toàn 0 đến 1 mà không bao giờ cho được điểm 10.

Dối trá trong trường hợp này đã vượt đến mức si mê ngu muội nặng nề nhất. Nhà Phật nói, chấp là màn vô minh che mắt mình không còn thấy được ánh sáng. Chấp trước vào cái "hay" của ta và cái "tồi" của thiên hạ là chấp trước dày đặc nhất—đó là ngã mạn, tự kiêu về mình hay về tổ chức của mình.

Dối trá vì bị chấp trước che mất trí tuệ, làm mình thành vô minh, là dối trá rất khó chữa vì người ta không biết là mình đang dối trá. Ta sẽ không thấy được sự thật về chính mình, trừ khi được ta phá bỏ được vô minh của chấp trước, có được tâm không phân biệt, thấy được mọi người, mọi tôn giáo, mọi chủ nghĩa, mọi tổ chức đều có những cái hay cái dỡ, sức mạnh và yếu kém như nhau, cũng đều là những khí cụ, có thể dùng được tốt cho một loại việc nào đó, có thể phá hoại khi bị dùng sai cách, và tất cả đều đáng được cảm thông và yêu mến như nhau.

4. Trong thời đại Internet chúng ta còn có một loại dối trá thường xuyên nữa, là những người dùng một nickname che giấu danh phận thật của mình, cố tình làm cho người khác hiểu mình có một danh phận khác đi, và nói năng lung tung trên Internet. Đó có phải là dối trá thường trực không?

Mình có cảm tưởng Internet tạo thêm cơ hội cho người ta ẩn mặt dối trá rất nhiều.

Dối trá có nhiều đẳng cấp, và có thể khó khám phá như thế, cho nên nếu chúng ta không tự kỹ luật và "quán" mình một cách ngay thẳng thường xuyên, ta sẽ không biết là ta đang dối trá. Mỗi khi bạn tự cho là mình thành thật, hãy lấy vài phút xét lại một vòng xem mình thật ra thành thật đến đâu.

Chúc các bạn một ngày thành thật.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Luận văn thạc sĩ giá… 7 triệu đồng

Posted: 28 Dec 2010 01:56 PM PST

Thuê người học hộ, thuê người làm khóa luận tốt nghiệp và bây giờ thì thậm chí ngay cả việc làm luận văn thạc sĩ hay luận án tiến sĩ cũng có thể thuê được.

Dịch vụ làm thuê được tổ chức thành một nhóm chuyên nghiệp và được quảng cáo rằng "có sự giúp đỡ của các
giảng viên kinh nghiệm", được rao tràn lan trên mạng.

Giảng viên cũng tham gia?

Nếu dò tìm dịch vụ làm thuê luận văn thạc sĩ từ Internet, rất có thể bạn sẽ lúng túng khi gặp không ít các nhóm đang ra sức quảng cáo cho mình: "Khi thực hiện những bài luận văn bảo vệ, bạn cần rất nhiều thời gian để có thể thu thập kiến thức và tài liệu. Tuy nhiên, vì một số lý do nào đấy mà bạn không có đủ thời gian để làm hoặc để làm tốt việc này.

Khi các bạn quyết định học lên cao học thì các bạn đều là những người đã đi làm và thời gian dành nhiều cho công việc. Với những yêu cầu của chương trình học tập cao học thì sau mỗi môn các bạn sẽ phải làm bài tập kết thúc. Sau cả ngày bận rộn với công ty và giảng đường bạn cũng sẽ khó khăn để hoàn thành những phần việc này.

Xuất phát từ thực tế trên, nhóm mình đã được thành lập nhằm mục đích giúp đỡ các bạn để có thể hoàn thành tốt chương trình học mà các bạn đang theo đuổi.

Với 15 thành viên giàu kinh nghiệm và với 5 năm làm luận văn, đồ án, nhóm tôi tin rằng sẽ mang lại cho các bạn những kết quả thuận lợi nhất. Hiện tại chúng tôi nhận làm cả những bài luận văn cao học ngoài tiếng Việt còn có tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung. Hãy liên hệ với chúng tôi: số điện thoại 0943xxxxxx,  email: … ".

Thậm chí, có nhóm còn rao làm thuê cả báo cáo tốt nghiệp có sẵn chữ ký và con dấu: "Bạn không có thời gian làm báo cáo tốt nghiệp, bạn học buổi tối, bạn có nhu cầu cần tìm người làm hộ báo cáo tốt nghiệp, bạn hãy gửi yêu cầu chi tiết tới email của mình theo địa chỉ bên dưới. Các bài báo cáo chuyên đề được cung cấp với giá phải chăng (có thể cung cấp con dấu cho các bạn ở Hà Nội)". Đặc biệt hơn, trong lời quảng cáo này còn in nghiêng nhấn mạnh một đoạn: "Ưu tiên những công ty đang niêm yết trên hai trung tâm giao dịch chứng khoán: HoSE và HaSTC".

Ở một lời rao khác, người viết quảng cáo còn khẳng định có sự tham gia của các giảng viên đại học: "Mình nhận làm thuê luận văn tốt nghiệp, báo cáo tốt nghiệp, báo cáo các chuyên ngành. Các loại gồm: quản trị kinh doanh, marketing, kế toán, quản trị đầu tư… Đặc biệt, nhóm mình nhận làm các đề tài cao học với chất lượng đảm bảo. Trong số những thành viên của nhóm mình có 3 người hiện đang là giảng viên của 3 trường đại học có trách nhiệm kiểm tra lại các bài lần cuối vì thế có thể đảm bảo chất lượng. Nếu các bạn quá bận không có thời gian đi thực tập thì mình cũng có thể xin kèm theo dấu cho các bạn (tất nhiên là giá hơi cao một chút)."

Trong các lời rao đều khẳng định: Khách hàng có thể chỉ cần giao dịch bằng email, điện thoại và thanh toán nhanh gọn bằng hình thức chuyển khoản.

Hoàn thành luận văn trong vòng một tuần?

Liên lạc với một trong những tác giả của các lời rao vặt kể trên, chúng tôi được kết nối với một người tên Vũ, tự xưng đã tốt nghiệp cao học ở trường ĐH Kinh tế Quốc dân Hà Nội được 2 năm. Ban đầu, Vũ từ chối lời đề nghị làm giúp luận văn thạc sĩ chuyên ngành tâm lý của chúng tôi. Vũ bảo: "Mình hiện đang nhận 3 cái MBA ở trong tay. Mà những khách hàng này đều gọi cho bọn mình từ 3, 4 tháng nay rồi. Mình cũng bận nhiều việc công ty. Các bạn khác trong nhóm đều nhận làm hết rồi. Bạn không biết đâu, có quá nhiều người gọi điện cho bọn mình. Nhất là thời điểm cuối năm này có rất nhiều trường, nhiều khoa tổ chức bảo vệ luận văn tốt nghiệp thạc sĩ".

Nhưng dẫu vậy, sau nhiều lần được khẩn khoản cậy nhờ, Vũ cũng chấp  nhận chia sẻ. Nhóm Vũ có 15 người, đa số là dân kinh tế và kỹ thuật. Hơn một nửa trong số đó đã tốt nghiệp 2 năm trở lên, số còn lại là sinh viên giỏi của các trường. Vũ bảo, với đề tài của chúng tôi thì cần phải có khảo sát bằng phiếu điều tra rất mất thời gian và tốn kém. Một luận văn thạc sĩ từ 80 trang trở lên, phải chuẩn bị từ tài liệu, đề cương, Power Point… nên chi phí là 7 triệu đồng. Còn nếu muốn làm bằng tiếng Anh thì giá sẽ đắt hơn: 11 triệu đồng.

Khi được hỏi về thời gian để hoàn tất công việc, Vũ nói nếu khách hàng yêu cầu quá gấp, nhóm Vũ sẽ không dám nhận. Vì như thế họ chỉ còn cách tìm trong "kho" một đề tài tương tự với đề tài khách hàng rồi gia công, update số liệu, chỉnh sửa lại và "hô biến" thành luận văn mới cho phù hợp. Còn nếu thực sự muốn có một "công trình" chất lượng thì nhóm của Vũ cần ít nhất… 1 tuần.

Khách hàng của Vũ thời gian gần đây phần lớn gọi từ TP. HCM. Vũ nói: "Khách hàng miền Bắc không nhiều nhưng khách hàng từ miền Nam gọi tới thì ngày càng đông. Bọn mình giao dịch mà không cần gặp mặt, chỉ cần chuyển khoản xong là nhận bài. Mình thích cách làm việc thoáng và tin tưởng nhau như thế. Việc gặp gỡ có khi lại phiền toái. Nhất là khi có rắc rối xảy ra, khách hàng có khi là người mất hết chứ không phải là tụi tớ".

Cũng theo Vũ, thời điểm này, nhóm của cậu đang nhận rất nhiều bài, nhiều đến mức, hỏi có thể ước lượng được không, Vũ cũng không thể trả lời nổi. để minh chứng cho điều mình nói, Vũ gửi cho chúng tôi một số đường link, trong đó có lời rao vặt của những khách hàng đi tìm đối tác. Trong số các khách hàng đó có cả người đi tìm dịch vụ viết thuê luận án tiến sĩ: "Cần tìm 1 người viết thuê luận án tiến sĩ về Kiến trúc với tài liệu đã có thu hoạch. Có thể định giá và liên hệ với nick archle…@yahoo.com". Dường như dịch vụ của những người như Vũ đang ngày càng phát đạt vì lượng khách hàng học gian làm dối đang ngày một nhiều.

Theo SVVN


Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục

Sĩ diện hão, teen gọi cha mẹ là xe ôm, ôsin

Posted: 28 Dec 2010 01:56 PM PST

 

– Trước khi trèo lên xe, cô bé quay lại, sẵng giọng: "Đừng bao giờ hi vọng có ngày tôi trở về căn nhà rách nát đó", rồi chiếc xe lao vút đi, bỏ lại người đàn ông nhìn theo bất động, chỉ mấp máy môi không thành tiếng.
 

Không ai có thể tự lựa chọn được cha mẹ cho mình. Và cha mẹ nghèo hay giầu thì tình thương yêu mà họ dành cho con cái đều vô bờ bến – Ảnh minh họa: Nguồn Internet

"Bớ người ta, lão già này bắt tôi này", tiếng kêu khiến tôi tò mò đưa mắt tìm kiếm xem có chuyện gì xảy ra, một cô bé tầm 16,17 tuổi ăn mặc sành điệu, khuôn mặt trang điểm khá kỹ đang đôi co với một người đàn ông.

Cô bé tiếp tục thét to: "Lão già này bắt tôi, lão già này bắt tôi". Người đàn ông sững lại, ngỡ ngàng. Cô gái giật nhanh tay, thoát khỏi sự kìm kẹp, chạy thẳng đến bên một chàng thanh niên tay phì phèo điếu thuốc, đang ngồi trên chiếc xe Dyland chờ sẵn.

Trước khi trèo lên xe, cô bé quay lại, sẵng giọng: "Đừng bao giờ hi vọng có ngày tôi trở về căn nhà rách nát đó", rồi chiếc xe lao vút đi, bỏ lại người đàn ông nhìn theo bất động, chỉ mấp máy môi không thành tiếng.

Khi tôi lại gần hỏi chuyện, bác Nam thổn thức: "Nó chê nhà tôi nghèo không có đủ tiền cho nó ăn tiêu, nó không muốn bạn bè biết tôi chỉ chuyên đi làm thuê, mẹ nó bán rau ở chợ. Nó bỏ đi theo thằng thanh niên đó, nhất định không chịu về nhà, nó nói không muốn sống nghèo khổ thêm nữa…".

Gọi cha là… xe ôm

Hiếm muộn, lại chỉ có một cô con gái, vợ chồng bác Nam cố gắng chăm lo cho con được ăn ngon, mặc đẹp, bằng bạn bằng bè.

Dù hàng ngày hai bác phải vất vả sớm tối, từ bán rau, nấu cơm thuê, đi xe ôm đến bán ngô rong, nhưng Mai (tên cô con gái) vẫn có quần áo đẹp trưng diện, điện thoại xịn để dùng.

Xinh xắn, lại được nhiều anh chàng nhà giầu theo đuổi, Mai luôn tỏ ra vô cùng khó chịu mỗi khi có ai hỏi chuyện về gia đình mình. Cô bé thường bỏ nhà đi chơi thâu đêm cùng đám bạn. 

Khi tình cờ đọc được cuốn nhật ký đầy những dòng chữ than thân kém, trách phận hèn của cô con gái, vợ chồng bác chỉ còn biết nuốt nước mắt mặn đắng vào lòng.

Nhưng nào ngờ, chính sự sung túc mà 2 bác tạo ra cho Mai đã khiến cô bé chán ghét mỗi khi nhìn thấy căn nhà rách nát, chán ghét cái nghề nghiệp "thấp hèn" của cha mẹ. Thậm chí là ghét cả cha mẹ, ghét vì sao cô không được sinh ra trong một gia đình giầu có, để rồi cô bé bỏ nhà đi tìm kiếm cuộc sống sung túc đầy phù du…

"Em thấy rất buồn khi chứng kiến chuyện một số bạn trẻ hiện nay "chối bỏ" cha mẹ chỉ vì sĩ diện. Nhiều bạn vì sợ bạn bè cười chê hoàn cảnh thật của gia đình, họ tìm mọi cách gắn lên mình một cái mác khác, thậm chí bịa chuyện mình là con nhà đại gia, đi thuê đồ hiệu, thậm chí thuê cả…người yêu" – Thu, học sinh trường THPT Q.T bức xúc.

Cô bé cũng kể lại câu chuyện về một cô bạn cùng lớp. Lớp Thu có một cô bạn rất sành điệu, mặc toàn đồ hiệu, dùng mỹ phẩm đắt tiền. Hơn nữa, ngày nào cũng có một chàng đẹp trai đưa đón, hôm thì SH, hôm Dyland khiến ai cũng nghĩ cô nàng chắc hẳn là con nhà đại gia.

Một hôm không thấy chàng SH, Dyland nào mà chỉ thấy một người đàn ông dáng người gầy gầy, khuôn mặt khắc khổ, đi chiếc xe 82 đời cũ đèo cô bạn đến lớp, ai cũng ngạc nhiên, hỏi thì cô bạn bảo đó là xe ôm.

"Nếu không tình cờ phát hiện "bí mật", em cũng không dám tin người đàn ông đưa bạn ấy đến trường hôm đó không phải xe ôm mà là bố đẻ. Sau đó tìm hiểu thêm mới biết nhà cô bạn cũng không phải loại khá giả, còn những anh chàng ngày ngày cưỡi SH đưa đón cũng chỉ là "đồ"…đi thuê" – Thu nói.

Xem mẹ là…người ở

Gia đình chỉ có cậu con trai được ăn học tử tế, lại đỗ được vào một trường đại học ở Hà Nội, cả nhà Hưng mừng lắm, dồn hết tiền bạc cho cậu con quý tử lên Hà Nội ăn học.

 

Cha mẹ nghèo hay giầu thì tình thương yêu mà họ dành cho con cái đều vô bờ bến – Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Nhưng từ khi ra Hà Nội, Hưng bị nhiễm thói ăn chơi đua đòi của đám bạn đại gia, không thương cha mẹ ở quê lam lũ vất vả, cứ vài ngày Hưng lại gọi điện về xin tiền đóng học phí, nhưng thật ra là để mua những bộ quần áo đắt tiền, những lần đi "chè chén" thâu đêm với lũ bạn. 

Thấy việc học tập của con tốn kém, mẹ Hưng đành bỏ việc đồng áng ở quê để lên Hà Nội làm ô sin. Cậu con trai được thể cứ vài hôm lại đến vòi tiền khiến bà thường xuyên phải xin ứng trước tiền lương của chủ nhà.

Bà chẳng dám tin, tiền mồ hôi nước mắt cả tháng của bà chỉ đủ để Hưng mua 1 chiếc áo, đến khi tình cờ nghe chính miệng cậu con trai nói với đám bạn: "Bà ấy là ô sin nhà tao", bà mới giật mình. Hóa ra lâu nay, để sĩ diện trước đám bạn, ngôi nhà nơi bà làm thuê được Hưng nói là nhà mình, còn bà chỉ được Hưng giới thiệu là…ô sin, và theo như câu chuyện Hưng dựng lên với đám bạn thì bố mẹ "thật" của cậu đang bận đi công tác nước ngoài…

Những câu chuyện kể trên hoàn toàn có thật mà người viết bài vô tình nghe được cũng như được người khác kể lại. Dẫu biết cuộc sống đang có nhiều thay đổi và một bộ phận giới trẻ đang có lối sống hưởng thụ đến tiêu cực, nhưng thật đau lòng thay cho những bậc sinh thành có những đứa con như vậy.

Không ai có thể tự lựa chọn được cha mẹ cho mình. Và cha mẹ nghèo hay giầu thì tình thương yêu mà họ dành cho con cái đều vô bờ bến. Mỗi người hãy biết quý trọng những gì mình đang có, đừng vô tâm làm tổn thương những người thân yêu nhất trong cuộc đời mình.

(Tên nhân vật đã được thay đổi)

Cao Thùy Thơm


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Việt Nam chấp nhận bảo vệ xuất xứ địa lý trong thương hiệu

Posted: 28 Dec 2010 01:43 PM PST

BBC

Whisky Scotland bảo vệ thương hiệu ở VN

Scotch Whisky
Kim ngạch xuất khẩu rượu Scotch whisky vào Việt Nam hiện đạt gần một triệu bảng Anh một năm.

Hiệp hội sản xuất rượu whisky của Scotland (SWA) vừa chào mừng ba thắng lợi liên tiếp của mình trong việc bảo vệ thương hiệu whisky Scotland trên thị trường quốc tế như một sản phẩm chỉ có thể được sản xuất tại Scotland, với một quyết định quan trọng dự kiến đưa ra vào đầu năm mới.

Sau hai năm đàm phán, Cục Sở hữu trí tuệ Việt Nam (NOIP) đã đồng ý để Scotch whisky được đăng ký như một “chỉ dẫn địa lý về xuất xứ (GI)”, SWA cho truyền thông Anh biết.

Một phát ngôn nhân của hiệp hội này nói với Martin Flanagan của tờ báo mạng Scotland.com rằng SWA lần đầu tiên nộp đơn xin bảo hộ sản phẩm tại Việt Nam vào năm 2008.

“Việc này sẽ tạo điều kiện dễ dàng hơn cho các hành động của chúng tôi chống lại bất kỳ hành vi bắt chước sản phẩm nào của chúng tôi ở quốc gia này, một khi Chính phủ công nhận Scotch whisky phải được sản xuất ở đây (Scotland), như một cam kết chính thức,” phát ngôn nhân này nói.

Bước đột phá tại Việt Nam diễn ra sau khi các động thái bảo hộ quyền sở hữu công nghiệp tương tự đã được ban hành cho loại rượu nổi tiếng này ở Trung Quốc và Panama trong mấy tuần gần đây.

Diễn biến này cũng xuất hiện ngay trước khi có một quyết định dự kiến được ban hành từ chính quyền ở Ấn Độ.

Động thái thúc đẩy

Sài GònViệt Nam được coi là thị trường mới nổi với ưu tiên cao của công nghiệp rượu Scotch whisky.

Kenny Gray, cố vấn pháp lý của SWA chịu trách nhiệm về thị trường Việt Nam, cho biết: “chỉ dẫn địa lý xuất sứ trong bảo hộ tại Việt Nam là một động thái thúc đẩy thực sự đối với Scotch whisky tại một thị trường mới nổi quan trọng.

“Với các bảo hộ tương tự được ban hành ở Trung Quốc và Panama, thông báo về ba quyết định này sẽ giúp bảo vệ người tiêu dùng trước các sản phẩm giả mạo.”

Tại một sự kiện ở Hà Nội, Cục Sở hữu Trí tuệ công bố giấy chứng nhận chỉ dẫn địa lý xuất xứ trước sự hiện diện của TS. Anthony Stokes, Đại sứ Anh tại Việt Nam, và các đại diện pháp lý địa phương của hiệp hội thương mại.

SWA cho biết trong khi xuất khẩu sang Việt Nam đạt gần một triệu bảng mỗi năm, quốc gia này được coi như một thị trường mới nổi được ưu tiên cao đối với ngành công nghiệp rượu Whisky. Trong năm 2009, kim ngạch xuất khẩu của loại rượu này sang Trung Quốc đạt 44 triệu bảng, so với 30 triệu bảng ở thị trường Ấn Độ.

Tuy nhiên, tiếp cận thị trường Việt Nam của Scotch Whisky, vẫn theo tờ báo mạng của Scotland, còn gặp hạn chế, vì loại rượu này vẫn phải đối mặt với mức thuế nhập khẩu cao là 55%.

Tuy nhiên phát ngôn nhân của SWA kỳ vọng: “Khi kinh tế Việt Nam phát triển, với một số lượng ngày càng tăng người tiêu dùng có nhu cầu và có khả năng mua các sản phẩm nhập khẩu cao cấp, một khi tiếp cận thị trường được cải thiện, ngành công nghiệp này tin sẽ có được những cơ hội tương tự mà các sản phẩm của Scotch whisky đã có được ở những nơi khác thuộc Đông Nam Á.


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

Battle Hymn of the Republic

Posted: 27 Dec 2010 03:37 PM PST

Chào các bạn,

Âm điệu của Battle Hymm of the Republic làm choáng ngợp tâm hồn người nghe trước khi ca từ của bài hát nói ý nghĩa gì đó rồi. Đây là bài hát yêu nước của Mỹ, rất nổi tiếng từ thời nội chiến của Mỹ nói về sự đấu tranh cho tự do. Bản nhạc này cho thấy nền cộng hòa Mỹ đặt nền tảng chắc chắn trên Thiên chúa giáo, đặc biệt là Tin Lành. Người Mỹ tin rằng Chúa ở phía những người yêu kính Chúa và chiến đấu cho tự do. Đó cũng là câu chuyện của cuộc chiến đấu cho độc lập của nước Mỹ

Thi sĩ Julia Ward Howe đã viết ca từ bất hủ cho bài hát này từ giai điệu của bài hát “John Brown’s Body” vào năm 1861, khi bà tới Washington DC và nghe thấy binh lính hát John Brown’s Body trong tiếng hành quân đều.

Bài hát này đã được hát ở tang lễ của Winston Churchill, Robert Kennedy, tổng thống Mỹ Ronald Reagan và Richard Nixon.

Bài hát tiền sử của Battle Hymm of the Republic là John Brown’s Body cũng là một bài hát rất tha thiết. Bài hát ca ngợi mục sư John Brown, ông đấu tranh để hủy bỏ chế độ nô lệ ở Mỹ.

Sau đây là hai video của bài hát Battle Hymm of the Republic và video của bài hát John Brown’s Body.

Chúc các bạn một ngày vui,

Hiển

 


Thánh ca Chiến trận của Nền Cộng hòa
bởi Judia Ward Howe 

Mắt tôi đã nhìn thấy vinh quang của bước Chúa đến
Chúa đạp ra rượu nơi những chùm nho giận dữ tích tụ
Chúa đã buông ra ánh chớp định mệnh của lưỡi gươm nhanh khủng khiếp của Chúa
Chân lý của Chúa đang tiến bước.

Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Chân lý của Chúa đang tiến bước.

Tôi đã nhìn thấy Chúa trong ánh lửa canh phòng của trăm trại lính nối vòng
Họ đã xây cho Chúa một bàn thờ trong sương và ẩm của đêm tối
Tôi có thể đọc hình phạt công chính của Chúa với ánh đèn mờ lóe sáng
Ngày của Chúa đang tiến bước

Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Chân lý của Chúa đang tiến bước.

Tôi đọc được bản tin lành rực lửa trong những lưỡi thép bóng,
"Vì các ngươi hành xử với những kẻ hạ nhục ta, như thế ân điển của ta sẽ hành xử với các ngươi;"
Hãy để Người anh hùng, sinh ra bởi một phụ nữ, dẫm nát con rắn bằng gót chân
Bởi Chúa đang tiến bước

Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Chân lý của Chúa đang tiến bước.

Chúa đã thổi lên tiếng kèn không bao giờ gọi rút quân
Chúa đã sàng lọc những trái tim của con người trước ghế phán xét của Chúa
Ôi, nhanh lên, tâm hồn con, trả lời Chúa! Hãy vui vẻ, chân của con!
Chúa của chúng ta đang tiến bước.

Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Chân lý của Chúa đang tiến bước.

Trong vẻ đẹp của hoa huệ, Giê-su sinh ra phía bên kia biển
Với vinh quang trong lòng Chúa chuyển hóa anh và tôi:
Vì Chúa chết để làm con người nên thánh, chúng ta hãy chết để làm con người tự do,
Trong khi Chúa đang tiến bước

Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Vinh quang! Vinh quang! Hallelujah!
Chân lý của Chúa đang tiến bước.
.

Battle Hymn of the Republic
by Julia Ward Howe 

Mine eyes have seen the glory of the coming of the Lord
He is trampling out the vintage where the grapes of wrath are stored,
He has loosed the fateful lightening of His terrible swift sword
His truth is marching on.

Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
His truth is marching on.

I have seen Him in the watch-fires of a hundred circling camps
They have builded Him an altar in the evening dews and damps
I can read His righteous sentence by the dim and flaring lamps
His day is marching on.

Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
His truth is marching on.

I have read a fiery gospel writ in burnish`d rows of steel,
“As ye deal with my contemners, So with you my grace shall deal;”
Let the Hero, born of woman, crush the serpent with his heel
Since God is marching on.

Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
His truth is marching on.

He has sounded forth the trumpet that shall never call retreat
He is sifting out the hearts of men before His judgment-seat
Oh, be swift, my soul, to answer Him! be jubilant, my feet!
Our God is marching on.

Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
His truth is marching on.

In the beauty of the lilies Christ was born across the sea,
With a glory in His bosom that transfigures you and me:
As He died to make men holy, let us die to make men free,
While God is marching on.

Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
Glory! Glory! Hallelujah!
His truth is marching on.

 


JOAN BAEZ “The Battle Hymn of the Republic “
.


JUDY COLLINS & HARLEM BOYS CHOIR – “Battle Hymn Of The Republic” 1993
.


John Brown’s Body
.

John Brown's Body
by William W. PattonOld John Brown's body lies moldering in the grave,
While weep the sons of bondage whom he ventured all to save;
But tho he lost his life while struggling for the slave,
His soul is marching on. 

John Brown was a hero, undaunted, true and brave,
And Kansas knows his valor when he fought her rights to save;
Now, tho the grass grows green above his grave,
His soul is marching on.

He captured Harper's Ferry, with his nineteen men so few,
And frightened “Old Virginny” till she trembled thru and thru;
They hung him for a traitor, themselves the traitor crew,
But his soul is marching on.

John Brown was John the Baptist of the Christ we are to see,
Christ who of the bondmen shall the Liberator be,
And soon thruout the Sunny South the slaves shall all be free,
For his soul is marching on.

The conflict that he heralded he looks from heaven to view,
On the army of the Union with its flag red, white and blue.
And heaven shall ring with anthems o'er the deed they mean to do,
For his soul is marching on.

Ye soldiers of Freedom, then strike, while strike ye may,
The death blow of oppression in a better time and way,
For the dawn of old John Brown has brightened into day,
And his soul is marching on.
.

Xác của John Brown
bởi William W. Patton

Xác của chàng John Brown quen thuộc nằm mốc trong mộ
Trong khi những người con nô lệ mà anh cố gắng cứu chuộc khóc
Nhưng dù anh mất mạng trong khi tranh đấu cho người nô lệ
Linh hồn của anh vẫn tiến bước

John Brown là một anh hùng, không nao núng, chân thật và can đảm,
Và Kansas biết sự anh dũng của anh khi anh chiến đấu cho quyền để cứu
Bây giờ, mặc dù cỏ mọc xanh bên trên mộ anh,
Linh hồn của anh đang tiến bước.

Anh chiếm Ferry của Harper, chỉ với 19 người của anh,
Và làm run sợ "Virginia Cũ" cho tới khi nó run lẩy bẩy;
Họ treo cổ anh như tên phản quốc, chính bọn họ là lũ phản quốc,
Nhưng linh hồn của anh đang tiến bước

John Brown là John Báp tít của Đấng Christ chúng ta sẽ thấy,
Christ của dân bị xiềng xích sẽ là người giải phóng,
Và trong suốt dãi miền Nam nắng sáng người nô lệ sắp được giải phóng,
Bởi linh hồn của anh đang tiến bước

Cuộc chiến đâu mà anh đã bắt đầu, anh nhìn từ thiên đường xuống xem,
Quân đội của Khối liên minh với lá cờ đỏ, trắng và xanh.
Và thiên đường sẽ vang quân ca về việc quân đội sẽ làm,
Bởi linh hồn anh đang tiến bước.

Các anh quân đội của Tự do, hãy đánh, khi các anh có thể đánh,
Cú đánh làm chết áp bức trong thời tốt hơn và con đường tốt hơn,
Bởi bình minh của John Brown đã sáng lên thành ngày,
Và linh hồn của anh đang tiến bước.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Làm thế nào để tạo “xã hội tin tưởng cao”?

Posted: 27 Dec 2010 03:36 PM PST

Chào các bạn,

Hôm qua trong bài Đạo và Đời, Khánh Hòa có nhắc đến từ high-trust society–xã hội tin tưởng cao—tức là một xã hội trong đó đa số mọi người tin nhau ở một mức kha khá. Điều này cực kỳ quan trọng cho mọi tiến hóa của xã hội. Một xã hội mà mọi người không tin nhau rất khó để quản lý với hiệu quả cao.

Việt Nam chúng ta là một xã hội tin tưởng rất thấp. Chỉ nhìn vào cách chúng ta làm việc với nhau là biết.

• Curriculum vitea và phỏng vấn là hai điều quan trọng nhất cho việc chọn lựa người ở các quốc gia tin tưởng cao. Curriculum vitea cho ta biết thông tin về nhau, và phỏng vấn để có thể hiểu nhau. Nhưng ở Việt Nam, hai thứ này chẳng ai dám tin. Và mọi người không ai tin là có sự chọn lựa khách quan khi tuyển nhân viên, mà chỉ tin là có phe đảng đút lót đưa người vào, cho nên phải lệ thuộc phải những thứ mà ai cũng biết là rất ít hữu ích như tấm bằng, và lại cũng chẳng dám tin bằng vì có nhiều người có bằng giả và bằng rởm.

• Ở các nước tin tưởng cao, quyên tiền cho các quỹ từ thiện xảy ra hàng ngày, từ hàng nghìn tổ chức khác nhau, và mọi người cho tiền rất thường. Nhưng ở Việt Nam, cho tiền với tổ chức ta biết và người ta biết cũng đã là việc không an tâm, vì không biết tiền ta cho đi đến đâu, chứ đừng nói đến các tổ chức ta không biết ai trong đó cả ngoại trừ cái website trên Internet.

• Ở các nước tin tưởng cao, dân chúng thường tin vào thông tin hay lời hứa của chính phủ. Ở nước ta, hầu như đại đa số thông tin từ chính phủ đều bị đa số nhân dân nghi ngờ.

• Ở các nước tin tưởng cao, khi một người hô hào làm việc xã hội gì đó, luôn luôn là có các bạn bè quen biết ủng hộ, rồi từ đó dân chúng bên ngoài ủng hộ. Ở xứ ta, ra khỏi gia đình là hầu như rất ít người tin nhau để ủng hộ nhau.

. . .

Thực ra, ở nơi nào cũng có người dối trá và bịp bợm. Nhưng so với các quốc gia Âu Mỹ thì cách sống ở nước ta là cách sống của một xã hội tin tưởng rất thấp. Và từ sự thiếu kém lòng tin của mọi người đối với nhau, chúng ta luôn luôn loay hoay về các phương cách quản lý—làm thế nào để mọi người cùng đồng tâm hiệp lực giải quyết các vấn đề đất nước. Nếu nhìn số lượng thơ rác được chuyển đi trên Internet thì ta có thể thấy vấn đề rất rõ. Thông tin về kinh tế tốt của Việt Nam hoặc một thông tin tốt của chính phủ về chuyện gì đó quan trọng thì chẳng bao giờ thấy chuyển đi, nhưng các email phê phán chỉ trích Việt Nam hay chính phủ Việt Nam thì tràn ngập dòng thơ rác, dù là đa số thơ này đúng là rác thứ thật. Tin tưởng là cái nền để xây dựng xã hội. Sự thiếu tin tưởng tạo ra hiện tượng xây nhà trên nền đất bùn, xây đến đâu lún đến đó, cực kỳ khó để quản lý.

Vì thế, chúng ta đã lập đi lập lại hầu như là hàng ngày về điều mỗi chúng ta cần tu tập để khiêm tốn, thành thật và nhân ái. Một xã hội của những người khiêm tốn thành thật nhân ái là một xã hội yêu nhau và tin tưởng nhau. Đây là điều kiện đầu tiên để phát triển đất nước, không phải là các phương trình kinh tế hay các đạo luật mà học trò kinh tế hay học trò luật nào cũng biết. Có viết thêm luật cũng vô ích nếu không ai tin tưởng vào cảnh sát, viện kiểm sát, luật sư, thẩm phán, tòa án… Chúng ta có khuynh hướng tin vào các tờ giấy và chữ nghĩa—luật này luật kia… Luật chỉ là những tờ giấy có chữ in. Con người thi hành luật. Nếu ta không tin tưởng con người được thì đương nhiên là ta không thể tin tưởng luật.

Cho nên sống khiêm tốn thành thật và nhân ái không chỉ để làm cá nhân chúng ta thăng hoa đến một mặt phẳng cao hơn của cuộc đời, mà còn tạo một xã hội tin tưởng cao để chúng ta có thể tin nhau mà làm việc với nhau có hiệu quả hầu phát triển đất nước.

Các bạn, nếu các bạn yêu nước, thì hãy sống cách mà mọi người có thể tin tưởng bạn—khiêm tốn, thành thật, nhân ái. Hãy là người đáng tin cậy trước, rồi mới khuyến khích hoặc đòi hỏi những người khác cũng đáng tin cậy như bạn. Đó là xây dựng đất nước với những viên gạch nằm ở mức nền sâu nhất.

Chúc các bạn một ngày đầy lòng tin.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Bảo vệ tiếng Việt trên thế giới ảo

Posted: 27 Dec 2010 03:34 PM PST

 

SGTT.VN – Với sự bùng nổ của mạng toàn cầu, thông điệp bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt đã được truyền đi và dần trở thành những phong trào rầm rộ trên thế giới ảo, ở mọi "mặt trận" từ trang tin điện tử, diễn đàn đến nhật ký trực tuyến cá nhân (blog)… Điều đặc biệt là tác giả của phong trào ấy, lại là những bạn trẻ thuộc thế hệ 8X, 9X.

"Luật" bảo vệ tiếng Việt trên mạng

 

Một buổi họp mặt của sinh viên tham gia diễn đàn ngonnguhoc.org. Ảnh: Ngonnguhoc.org

Trước tình trạng viết sai chính tả, sử dụng ngôn ngữ tuỳ tiện, lậm ngoại ngữ… nhiều diễn đàn đã ban hành "luật" sử dụng tiếng Việt và kêu gọi các thành viên nghiêm túc thực hiện. Hình thức xử lý, tuỳ theo mức độ vi phạm, có thể bị xoá bài viết hoặc xoá tài khoản…

Trên diễn đàn www.toantin.org/forums, Cyclic – một thành viên ban điều hành – thông báo: "Trong khoảng thời gian gần đây, mình nhận thấy có khá nhiều lỗi xuất hiện tràn lan trong các bài viết của diễn đàn". Cyclic thống kê, đó là các lỗi do sơ ý (không viết hoa đầu câu, viết câu không có dấu câu, viết sai chính tả…), các lỗi cố ý (sử dụng ngôn ngữ 9X, viết tiếng Việt không dấu…) "Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt là không dễ nhưng cần phải làm. Ta nên bắt đầu từ những việc dễ như sửa những lỗi về chính tả, ngữ pháp. Đề nghị chúng ta cùng nhau thực hiện việc này. Cách làm rất đơn giản: mỗi bạn hãy đọc cẩn thận lại bài viết của mình một (vài) lần và sửa chữa những lỗi sai trước khi đăng", Cyclic đề nghị. Theo quy định của diễn đàn này, các bài viết vi phạm sẽ bị xoá mà không cần thông báo. Tương tự, diễn đàn dành cho giới trẻ diendan.goonline.vn ban bố quy định: "Bài viết bằng tiếng Việt có dấu, không sử dụng ngôn ngữ chat, viết tắt như: iu nhiu lúm, kiu ji, cai rì co?, mo+ ho+…" Những bài viết làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt "có thể phạt thẻ, khoá chủ đề, đóng chủ đề, xoá bài viết".

Phong trào bảo vệ tiếng Việt, xuất phát từ những diễn đàn thu hút đông đảo cư dân mạng như ttvnol.com, vozforums.com, sinhhocvietnam.com, www.vietmba.com… rồi nhanh chóng lan toả tới nhiều diễn đàn khác. Đặc biệt, cả diễn đàn của học sinh, đối tượng "sính" dùng ngôn ngữ chat, cũng vào cuộc. "Việc xử lý tệ nạn viết sai chính tả là vấn đề đau đầu ở nhiều diễn đàn. Gần đây, một số diễn đàn lớn đã trị được tệ nạn này bằng kỷ luật nghiêm khắc, kết quả này đang giúp dấy lên tinh thần "giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt" trong cộng đồng online, đặc biệt là các diễn đàn học thuật. Diễn đàn cũng đã khuyến nghị các thành viên không dùng ngôn ngữ chat, xoá những bài vi phạm, tuy vậy, hiện nay vẫn còn nhiều "sạn" về ngôn ngữ tồn tại, nên việc này sẽ được nâng lên mức cao hơn" – đó là thông báo của ban quản trị diễn đàn chuyenhungvuong.net/diendan. Diễn đàn này còn gắt gao hơn khi cấm tất cả các bài viết cố tình dùng tiếng địa phương, dùng số thay cho chữ cái, viết tắt những từ hoặc cụm từ không được sử dụng trong ngôn ngữ chính thống… Tất cả các bài viết vi phạm "đều sẽ bị xoá ngay, không cần giải thích". Cùng cách làm đó, diễn đàn mạng Ngôi Nhà Chung còn ra "tuyên ngôn": "Để tiếng Việt đẹp muôn đời, những ngôn ngữ chat xin mời bỏ qua"!

Các diễn đàn của người trẻ khác như www.sinhhocvietnam.com/forum, vietscholar.org, 9a6chilang.4ulike.com, vnxitin.com, teenhaugiang.com/forum, www.bmt7.vn/forum… cũng trở thành những "mặt trận" của phong trào bảo vệ tiếng Việt với quy định và hình thức chế tài nghiêm minh. "Tôi và các bạn sẽ rất khó chịu khi đọc một bài viết với đầy lỗi chính tả hoặc đá gà đá vịt mấy từ tiếng Anh bồi… Chúng ta hãy tôn trọng chính mình trước khi muốn được người khác tôn trọng", một thành viên diễn đàn www.sinhhocvietnam.com/forum kêu gọi.

Cùng học lại tiếng Việt

Nhiều diễn đàn còn mở hẳn các chuyên mục để dạy tiếng Việt, trao đổi, mổ xẻ những vấn đề liên quan đến tiếng Việt. Diễn đàn Trái tim Việt Nam (ttvnol.com/tiengviet), thu hút hàng ngàn người truy cập mỗi ngày đã mở hẳn chuyên mục Tiếng Việt – một góc nhỏ cho những người muốn giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Đây được coi là nơi cư dân mạng "bắt giò" những lỗi chính tả, từ vựng, ngữ pháp ở các văn bản, khẩu hiệu, thậm chí cả các bài báo.

"Tiếng Việt – một nỗi ưu tư", đó là thông điệp trên địa chỉ mạng www.hoctiengviet-online.com. Đi kèm với thông điệp ấy là lời nhắn nhủ: "Xin vui lòng cho biết ý kiến về nỗi ưu tư của quý vị về tiếng Việt". Đây là trang mạng dạy tiếng Việt trực tuyến gồm các mục bài học, chỉ dẫn, tra từ ngữ và người học có thể thử trình độ của mình sau khi kết thúc một mục bài. Cùng mục đích dạy tiếng Việt như hoctiengviet, nhiều trang mạng khác còn hướng tới trang bị kiến thức từ vựng, ngữ pháp, từ điển tiếng Việt… như svnhanvan.org/forum, ngonnguhoc.org/forum…

 

"Để tiếng Việt đẹp muôn đời, những ngôn ngữ chat xin mời bỏ qua" – quy định của diễn đàn mạng Ngôi Nhà Chung.

Điều đặc biệt là "phong trào" bảo vệ tiếng Việt không chỉ xuất hiện ở những trang mạng của dân chuyên ngành như ngôn ngữ hay khoa học – xã hội mà lan toả ra các diễn đàn ít liên quan, như diễn đàn toán – tin, kiểm toán, cá cảnh, trò chơi trực tuyến, thể hình, ẩm thực, sưu tập tem… Ở đó, hoặc họ lập ra một chủ đề riêng mang tên "Gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt"; hoặc đưa ra các vấn đề "nóng" đang được dư luận quan tâm, như: ngôn ngữ chat của học sinh, sính ngoại ngữ… để luận bàn. Phổ biến nhất vẫn là việc đăng lại những bài viết có chủ đề bảo vệ tiếng Việt để ai nấy cũng được đọc, thảo luận và có nhìn nhận chín chắn hơn khi viết lách. Chẳng hạn, loạt bài sáu kỳ Ngược đãi tiếng Việt trên báo Sài Gòn Tiếp Thị (từ số 113, ngày 5.10.2009) đã được hàng chục diễn đàn, trang tin điện tử, nhật ký trực tuyến… trích đăng, tạo ra những "diễn đàn con" với những cuộc trao đổi, tranh luận về tiếng nói dân tộc như: forum.hiv.com.vn, vozforums.com, vietstamp.net.vn…

Yêu tiếng Việt, đâu nhất thiết phải làm những việc to tát mà nhiều khi, chỉ cần có chút ý thức trước khi viết cũng đã thể hiện tình yêu đó rồi. Và những tương tác tích cực như vậy trên thế giới ảo, là những hành động cụ thể nhất để bảo vệ tiếng Việt.

Trung Dũng


Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục

Nỗi niềm cô giáo dạy trẻ tự kỷ

Posted: 27 Dec 2010 03:33 PM PST

 
(Dân trí) – "Cũng nhiều khi mệt mỏi chứ, nhưng khi thấy học trò làm được điều gì mới là hạnh phúc lắm. Có hôm phụ huynh gọi điện đến khoe hôm nay con mình nói được hai từ "Đẹp quá!" mà mình và phụ huynh cùng rơi nước mắt hạnh phúc đấy”.


Cô Võ Thị Thùy Giang đang dạy bé Đoàn Văn Minh (6 tuổi) lắp ghép các mẩu gỗ thành hình một chú heo.

Đó là tâm sự chân thành của cô Võ Thị Thùy Giang, 33 tuổi, giáo viên Trường chuyên biệt Niềm Vui (TP Tuy Hòa, Phú Yên).

Duyên nghề

Vốn là sinh viên ngành ngoại ngữ Trường đại học Đà Lạt, nhưng khi ra trường Võ Thị Thùy Giang quyết định chọn nghề giáo làm sự nghiệp của mình. Điều đặc biệt là Giang đã chọn ngôi trường chuyên biệt Niềm Vui, nơi học sinh là những đứa trẻ khiếm thính, trẻ chậm phát triển, thiểu năng trí tuệ…

"Lúc đầu khi có quyết định về trường mình cũng băn khoăn dữ lắm. Phần vì nghe nói công việc này vất vả, khó khăn, phần thì mình cũng không có chuyên môn dạy những đứa trẻ đặc biệt thế này. Nhưng quá yêu nghề giáo nên mình quyết định về dạy ở trường Niềm Vui".

Sau một khóa học về ngành Chậm phát triển trí tuệ tại Đại học Hà Nội, năm 2001, Giang chính thức về giảng dạy tại trường Chuyên biệt Niềm Vui.

Ban đầu Giang được phân công dạy trẻ khiếm thính. Những ngày đầu đứng trên bục giảng, người giáo viên trẻ không khỏi bỡ ngỡ, nhất là khi ngồi dưới kia là những đứa trẻ khiếm thính, không thể nghe được lời cô giáo giảng. Nhưng chứng kiến niềm khát khao được học tập của các em học sinh không được may mắn này, Giang như được tiếp thêm nhiệt huyết đế theo đuổi nghề đã chọn.

Năm 2008, trường Chuyên biệt Niềm Vui mở thêm các lớp dành cho trẻ tự kỷ, Giang chuyển sang đảm nhiệm lớp Can thiệp sớm (dành cho trẻ mắc bệnh tự kỷ dưới 6 tuổi). Được theo đúng chuyên môn đã đào tạo, Giang càng trở nên hào hứng với nghề.

"Những đứa trẻ này đều là con tôi"

Dù được đào tạo bài bản về chuyên ngành chậm phát triển trí tuệ, khi thực sự tiếp xúc với các trẻ tự kỷ, Giang cũng gặp không ít khó khăn.

"Lúc đầu tiếp xúc với các em mình cũng sợ lắm. Khi mới đến trường, các em đều có những biểu hiện bất thường như la hét, chạy nhảy, nói quá nhiều… thậm chí là đánh và cắn cả cô giáo. Nhưng khi đã quen rồi thì mình thấy thương lắm, thương như con của mình ấy", Giang tâm sự.

Dạy trẻ tự kỷ khá phức tạp vì không hề có giáo án hay phương pháp cụ thể mà hầu hết là tùy vào tình trạng của từng trẻ để có cách dạy và trị liệu riêng. Hiện tại lớp cô Giang có 6 học sinh, mỗi em mỗi chứng bệnh. Em thì thu mình vào một thế giới riêng, không nói chuyện với ai, em thì nói quá nhiều, em lại mắc chứng quá động không chịu tập trung… Ngay từ đầu năm học, Giang đã kiểm tra bệnh và lên kế hoạch giảng dạy riêng cho từng em.

Theo Giang, dạy trẻ tự kỷ điều cốt yếu là phải thực sự kiên nhẫn. Khi đến trường các em đã lên 6, 7 tuổi nhưng như "trẻ sơ sinh", không biết bất cứ kỹ năng xã hội nào. Kể cả đơn giản như nói chuyện, cầm nắm, mặc áo quần, đi vệ sinh…

Có những em bệnh nặng, chỉ hành vi cầm nắm mà cả năm trời các em vẫn không thực hiện được. Thậm chí việc tập cho một em học sinh ngồi yên 15 phút cũng là nỗ lực cả tháng trời của Giang. Nhiều lúc đi dạy về đến nhà là mệt nhoài, nói không ra tiếng mà học sinh thì không tiến bộ Giang cũng thấy nản.

"Cũng nhiều khi mệt mỏi chứ, nhưng khi thấy học trò làm được điều gì mới là hạnh phúc lắm. Có hôm phụ huynh gọi điện đến khoe cô giáo hôm nay con mình nói được hai từ "Đẹp quá!" mà mình và phụ huynh cùng rơi nước mắt hạnh phúc đấy", Giang chia sẻ.

Để có thể dạy tốt, Giang thường xuyên tìm kiếm thêm tài liệu, tham khảo các phương pháp mới của nước ngoài trên Internet để đưa ra những phương án điều trị tốt nhất cho các em.

Cười trìu mến khi nói về học sinh của mình, Giang tâm sự: "Bây giờ mình không hề nghĩ học sinh mình là những đứa trẻ bị bệnh thiểu năng hay chậm phát triển nữa. Đối với người ngoài các em có vẻ hơi đáng sợ, nhưng với mình các em luôn là những thiên thần đáng yêu".

Nỗi niềm ngày 20/11

Gần 10 năm trong nghề với bao nhiêu kỷ niệm, Giang có nhiều những nỗi niềm mà chỉ những ai đã từng trải qua nghề dạy trẻ tự kỷ mới thực sự thấu hiểu.

"Cũng là giáo viên nhưng ngày 20/11 những cô giáo dạy trẻ tự kỷ như tụi mình ít khi được nhận hoa của học trò lắm. Mới năm ngoái đây thôi, một phụ huynh đưa hoa cho con mình nói lên tặng cô, em ấy cầm rồi ném bẹt xuống đất ngay trước mặt mình. Lúc đó cũng thấy hơi tủi thân nhưng mà thương học trò rớt nước mắt".

Nhưng đó không phải là điều trăn trở của người giáo viên tâm huyết này, bởi với Giang, niềm vui khi thấy học sinh của mình tiến bộ chính là món quà lớn nhất. Điều khiến Giang lo lắng là nhiều phụ huynh chưa thực sự hợp tác trong việc dạy trẻ tự kỷ.

Do tính đặc thù của học sinh tự kỷ là luôn cần thường xuyên tác động nên sự phối hợp của giáo viên và phụ huynh là điều thực sự cần thiết.Tuy nhiên, phụ huynh của trường chủ yếu là những người có mức sống trung bình, việc mưu sinh hàng ngày quá bận rộn nên khó lòng quan tâm các em thường xuyên. Ngoài ra cũng không hiếm những phụ huynh xem trường là nơi "giữ trẻ", hoàn toàn phó thác việc dạy dỗ cho cô giáo. Do đó không hiếm những trẻ sau khi nghỉ hè, quay trở lại trường thì trở lại như ban đầu, thậm chí bệnh còn nặng hơn.

Cơ sở vật chất, đồ dùng dạy học chưa đáp ứng nhu cầu giảng dạy cũng là điều cô Giang quan tâm. Để thu hút trẻ tự kỷ tập trung thường cần đồ chơi đẹp, màu sắc bắt mắt, đa dạng và thường xuyên phải thay đổi vì trẻ nhanh chán. Giang cho biết: "Hiện tại, dù được nhà trường hết sức tạo điều kiện nhưng mới chỉ đáp ứng được phần nào nhu cầu dạy và học. Đôi khi các cô phải làm thêm đồ chơi cho các em, nhưng làm sao mà đẹp và hấp dẫn bằng đồ chơi sản xuất được".

Dù điều kiện dạy học khó khăn, công việc vất vả và nhiều áp lực, Giang khẳng định chắc nịch: "Bây giờ dù có công việc nào tốt hơn, lương cao hơn mình cũng không bao giờ đánh đổi". Nhìn nụ cười ấm áp và ánh mắt trìu mến Giang dành cho những đứa học trò bé bỏng, tôi tin lời chị.

Khánh Hằng


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Viết sách trên giường bệnh

Posted: 27 Dec 2010 03:32 PM PST

 

TT - Những ngày đầu hè 2010, tại một phòng bệnh của Bệnh viện Ung bướu TP.HCM rộn lên tiếng cười thích thú của nhiều bệnh nhân nhí khi nghe một cô sinh viên kể chuyện hài trinh thám.

 

Loan thích chiều chiều lấy cây ghita ra đàn và hát – Ảnh: Viễn Dương

Cô sinh viên yêu đời ấy là Nguyễn Thị Thanh Loan – sinh viên năm 4 lớp chất lượng cao ngành văn học và ngôn ngữ (Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM) – cũng là một bệnh nhân ung thư ruột.

Loan cười: "Mấy bé bắt Loan ngày nào cũng kể. Thế là mình nghĩ ra câu chuyện của những động vật trong khu rừng xanh kể cho chúng, vừa kể lại vừa suy nghĩ tình tiết tiếp theo". Từ những câu chuyện ấy, trên giường bệnh Loan đã viết thành tập sách dài 13 chương với tựa đề Bí mật Yokdon. Cuốn sách sẽ được nhà xuất bản Kim Đồng phát hành trong thời gian tới.

Cô học sinh giỏi văn cấp quốc gia

Sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn Tây nguyên, cả nhà Loan sống nhờ ruộng lúa và một rẫy nhỏ cà phê. Là chị cả của ba chị em, Loan luôn gánh vác những công việc nặng nhọc của gia đình. Nhà nghèo, cha lại bị bệnh nặng, ngoài giờ học Loan gặt lúa, làm cỏ thuê, bán từng bó rau… Khó khăn là vậy nhưng Loan vẫn học tốt, đặc biệt cô say mê môn văn ngay từ những năm học cấp II.

Lớp 8, cô học trò nhỏ đã có bài đăng trên báo Thiếu Niên Tiền Phong, báo Đắk Lắk. Trong hai năm học lớp 8 và lớp 11 Loan đã đoạt giải nhì môn văn cấp tỉnh. Năm lớp 11, 12 Loan "rinh" giải nhì và khuyến khích cuộc thi giỏi văn quốc gia, giải thưởng Nữ sinh VN 2006.

Cũng trong năm lớp 11, những truyện ngắn viết về thiếu nhi của Loan đã được Nhà xuất bản Kim Đồng chọn in chung trong bộ sách Bờ rào đá nở hoa. Sau đó, hai tác phẩm Vương miện cho ai, Lửa sáng trong sương tiếp tục đến với công chúng.

Mùa hè năm 2007, Loan được tuyển thẳng vào Trường ĐH Khoa học và xã hội nhân văn TP.HCM, lớp cử nhân tài năng chuyên ngành văn học và ngôn ngữ.

Kiên cường trước bệnh tật

Đầu năm 3 Loan vướng vào căn bệnh quái ác. "Lúc có kết quả kiểm tra sinh thiết, chụp CT ở Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, Loan sững sờ không tin khi mình còn trẻ với biết bao dự định chưa thực hiện. Cả hai mẹ con đã cùng khóc" – Loan nhớ lại về lần duy nhất cô cảm thấy mất hết niềm tin vào cuộc sống.

Khi tôi gặp Loan, ấn tượng nhất vẫn là nụ cười luôn thường trực trên môi. Ở bệnh viện, Loan thường đi trò chuyện với những người đồng cảnh ngộ. Loan cho biết: "Loan thấy mình còn may mắn chứ nhiều người tội lắm anh à". Rồi Loan kể về những bệnh nhân phải nằm một mình không ai chăm sóc. Thương nhất vẫn là những đứa trẻ bị ung thư máu: "Tội mấy đứa nhóc lắm, chúng bé xíu có biết mình bị bệnh gì đâu. Nhiều đứa lại thấy vui vì nằm viện không phải đi học… Chính sự hồn nhiên của mấy nhóc làm Loan thấy phải lạc quan về căn bệnh của mình" – Loan tâm sự.

Loan kể về hai tấm gương trong bệnh viện ung bướu mà cô rất khâm phục, đã truyền nghị lực sống mãnh liệt cho cô. Là chị Xoan bị ung thư xương phải cưa chân nhưng vẫn đều đặn đi học đi thi, tiếc thay một tuần sau ngày thi thì chị mất… Là nghệ sĩ chèo Vũ Tâm, ngày điều trị ung thư vòm họng nhưng tối vẫn cố gắng đi hát, đi dạy vì lòng yêu nghề, lòng tự trọng, quyết không nhận trợ cấp…

"Em sẽ sống lạc quan…"

Chỉ còn nửa năm nữa cô sinh viên nhỏ nhắn, có nụ cười hiền hậu ấy sẽ ra trường với biết bao ước mơ và hoài bão của tuổi 22.

Dù rất mệt mỏi sau những đợt hóa trị, nhưng mỗi khi được về nhà Loan lại dành thời gian viết truyện. Loan khoe: "Nhà xuất bản Kim Đồng sẽ phát hành bộ truyện thiếu nhi Bí mật Yokdon, kể về những con vật yếu thế với khát khao chiến thắng những con thú ăn thịt nhằm mang lại cuộc sống thanh bình cho khu rừng".

Mỗi tuần dù phải vào bệnh viện khám và truyền thuốc vài lần, Loan vẫn cố gắng không bỏ buổi thi nào. Mẹ Loan thương con, cứ khuyên con nghỉ học để tập trung trị bệnh, nhưng Loan hiểu nghỉ học có nghĩa là buông xuôi, quay lưng với niềm tin yêu cuộc sống…

"Em ước mơ ra trường sẽ là một biên tập viên hay phóng viên nhưng chẳng biết có đủ sức khỏe đến lúc ấy không…", Loan nhìn xa xăm và kể về ước mơ của mình. Thời gian qua, ngoài việc đến bệnh viện điều trị và học thi, khi rảnh Loan vẫn cặm cụi viết những chương cuối cùng của tập truyện ngắn Sự trở về của chiếc bát cổ dài 30 chương về thế giới đồng tính.

Giảng viên Lê Na – cô giáo chủ nhiệm của Loan – cho biết: "Lúc nào Loan cũng thật tươi tắn khi đến trường. Nghị lực của Loan đã làm những người bạn trong lớp rơi nước mắt. Một cô gái thật mạnh mẽ".

Cách đây vài ngày, cơn đau tái phát khiến Loan mệt nhiều và phải nhập viện. Câu lạc bộ Nữ sinh của Trường ĐH Khoa học và xã hội nhân văn TP.HCM cũng vừa tìm đến căn phòng trọ nhỏ Loan đang ở, tặng cô 1.000 con hạc giấy do các bạn gấp. Đó là những lời cầu chúc của mọi người, mong mọi may mắn sẽ đến với Loan – cô nhà văn trẻ giàu nghị lực…

VIỄN DƯƠNG – KHANG THÁI


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

No comments:

Post a Comment