Saturday, October 8, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Tĩnh lặng giải quyết vấn đề cho ta

Posted: 07 Oct 2011 02:49 PM PDT

Chào các bạn,

Bạn học trong một lớp "cách làm quyết định" và đề bài cho bạn là thế này: Bạn có một tiệm phở, và một cô tiếp viên tên Hoa. Mây hôm trước Hoa có đưa Hiền, cô bạn học cùng lớp, đến tiệm chơi, gặp bạn, và bạn bảo Hoa làm một tô phở đặc biệt cho Hiền, không tính tiền. Vài hôm nay Hoa và Hiền có vấn đề, vì cả hai cùng thích một cậu cùng trường. Và Hiền viết lên blog của Hiền một bài dài, tố khổ tiệm phở của bạn—nào là phở tồi ăn vào muốn ói, tiếp viên tiếp kiểu ném bát ném đũa, ăn thì phí cả tiền. Hoa biết được bài viết, vội vã báo cho bạn biết và xin lỗi là đã đưa Hiền vào ăn. Bạn giải quyết vấn đề cách nào?

Thông thường thì các giảng viên bảo bạn ghi xuống giấy tất cả các quyết định bạn có thể làm, như là:

1. Goi điện thoại cho Hiền và yêu cầu cô ấy xóa bài đó.
2. Gọi luật sư hỏi cách chận Hiền.
3. Viết thơ đến Internet company của blog của Hiền và báo cho họ biết bài báo láu cá của Hiền.
4. Trình báo với công an văn hóa.
5. Đuổi Hoa.

Rồi dưới mỗi quyết định bạn ghi các điều lợi, hại, khả năng thành công… sau đó sẽ so sánh các biện pháp để quyết định.

Cách này là cách tiêu chuẩn trong các lớp dạy làm quyết định. Và hầu như mọi lớp đều quên một cách làm quyết định quan trọng nhất—đó là chẳng làm gì cả, đừng nổi nóng, đừng lo, để cho tâm tĩnh lặng, rồi từ từ mới suy nghĩ xem sao.

Có thể là ngày hôm sau, hay hai hôm sau đó, khi ta tĩnh lặng hơn về việc này một chút, ta sẽ không cảm thấy chuyện này có gì quan trọng cả, chỉ là hai cô bé cãi nhau. Đến blog của Hiền đọc thì thấy có bài đó thật, và cả thế giới có thể đọc, nhưng blog này nhìn bài vỡ và phản hồi thì có lẽ cùng lắm là 20 người đọc, cùng lắm là 20 người biết chuyện này, mà chưa chắc trong đó có được 10 người tin Hiền, vì blog nhỏ thế thì thiếu uy tín. Và nếu mai sau có ai đọc được thì mấy ai tin một blog tí xíu như thế? Nếu căng với Hiền thì chẳng lợi được gì. Cô bé lại có thể làm lớn chuyện, chạy sang các blog lớn thông tin là chủ tiệm Phở ỷ giàu dọa nạt sinh viên nghèo, thì có thể cả mạng sẽ biết chuyện. Lúc đó dù sự thật thế nào thì tiệm phở cũng chỉ có lỗ. Thôi để cho nó chìm xuồng luôn cho được việc.

Các bạn, khi ta gặp vấn đề mà không làm gì ngay lúc đó cả, chỉ tĩnh lặng, nếu không tĩnh lặng được thì cầu nguyện hay thiền định để tĩnh lặng. Tĩnh lặng rồi mới nhìn lại vấn đề, thì thường là ta thấy vấn đề đã nhỏ lại rất nhiều. Thường là ta chẳng cần phải giải quyết gì cả, vấn đề sẽ tự biến mất. Đôi khi ta chỉ cần làm một việc gì đó rất dễ và rất nhỏ để giải quyết. Hoặc ta thấy cách biến vấn đề thành cơ hội tốt cho mình.

Một trái tim tĩnh lặng thường thông minh như thế. Và tĩnh lặng thường tự động giải quyết vấn đề cho bạn như thế.

Các bạn nhớ công thức này nhé: "Khi gặp vấn đề, việc đầu tiên ta phải làm là tĩnh lặng. Tĩnh lặng rồi mới nhìn đến vấn đề."

Tĩnh lặng làm được hai điều:

1. Rất nhiều khi “tĩnh lặng tự nó giải guyết 100% của vấn đề, hay một phần lớn của vấn đề, cho ta.” Ta chẳng phải làm gì cả. Vì tĩnh lặng tạo ra một năng lượng tích cực ấm áp, chính năng lượng đó ảnh hưởng lên trái tim của ta, và của những người khác trong cuộc, và giải quyết vấn đề cho ta, dù ta chẳng làm gì cả.

2. Nếu còn việc để giải quyết, thì tĩnh lặng giúp ta nhìn vấn đề chính xác và thông thái hơn, để giải quyết tốt hơn.

Vi dụ bên trên là dựa vào chuyện có thật. Và mình là người luật sư được hỏi ý ‎ kiến để dạy cho cô bé một bài học. Nhưng mình đã tư vấn thân chủ cho chìm xuồng, và thân chủ này đã làm theo như thế. Và sau đó mọi người đều vui vẻ.

Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng và thông thái.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

No comments:

Post a Comment