Đọt Chuối Non |
- Dr.Zhivago – Some where my love
- Yêu người để đạt đạo
- Khi tình yêu được tôn thờ
- Những lương y xem nhẹ chiếc phong bì
- Đầu năm đã tăng tiết, học thêm
- Biểu tình toàn cầu theo “Chiếm Phố Wall” — Vì sao người Mỹ biểu tình ?
- ‘Song phương với Trung Quốc chỉ có hại’
| Dr.Zhivago – Some where my love Posted: 16 Oct 2011 01:08 PM PDT
Nhân vật chính của truyện là Yuri Zhivago, một bác sĩ và nhà thơ. Truyện kể cuộc đời của bác sĩ Zhivago qua những éo le tình ái của ông cùng hai phụ nữ lồng trong bối cảnh sự tàn khốc của cuộc cách mạng Nga năm 1917. Bối cảnh xã hội truyện Bác sĩ Zhivago nằm vào khoảng 1910 – 1920 ở nước Nga, nhưng Pasternak hoàn tất vào khoảng 1956. Vì ông có vấn đề với chính phủ Xô viết lúc bấy giờ nên truyện này không được xuất bản. Năm 1957 bản thảo của truyện được tuồn ra ngoài Liên Xô và in ra sách tiếng Nga tại Ý (nhà xuất bàn Feltrinelli). Năm sau có ấn bản tiếng Ý và tiếng Anh. Pasternak nhờ đó mà được đề nghị nhận giải Nobel văn chương năm 1958, nhưng chính quyền Xô viết bấy giờ cho rằng giải thưởng được trao vì động cơ chính trị nên ép ông phải từ chối nhận giải thưởng. Mãi đến 1988, Bác sĩ Zhivago mới được cho in và xuất bản tại Nga. Boris Pasternak (1890 – 1960) sinh ra trong một gia đình trí thức Nga (gốc Do Thái). Bố ông là một họa sĩ & Viện sĩ Viện hàn lâm nghệ thuật Sankt Peterburg, mẹ là nghệ sĩ dương cầm. Ở Nga, ông được tôn vinh và yêu mến với tư cách nhà thơ hơn là vì tác phẩm Zhivago. Ngày xưa mình đọc tac phẩm này, vẫn nhớ và thích những bài thơ rất hay của ông lồng trong tác phẩm Zhivago do dịch giả Nguyễn Hữu Hiệu chuyển ngữ. Truyện Dr.Zhivago được dựng thành phim năm 1965, do David Lean đạo diễn, tài tử chính là Omar Sharif và Julie Christie. Bài hát Somewhere My Love được xây dựng dựa theo nhạc bộ phim kinh điển Dr Zhivago do nhạc sỹ Pháp Maurice Jarre sáng tác. Bộ phim đoạt 5 Oscar năm 1966, trong đó có Oscar cho nhạc phim xuất sắc nhất. Trong suốt tiểu thuyết, Zhivago và Lara đã phải nhiều lần chia tay, nhưng xúc động nhất là lần chia tay cuối cùng, khi hai người đang sống cùng nhau ở Varykino. Vì tương lai của Lara và con gái riêng của nàng, Zhivago đã đánh lừa Lara, khuyên nàng nên đi trốn cùng Komarovsky còn mình sẽ theo sau. Kỳ thực chàng đã không làm như vậy mà đi bộ về Moscow vì căm ghét Komarovsky, không muốn nhờ vả hắn. Lần cuối cùng Lara gặp lại Zhivago thì chàng đã chết, chuẩn bị được đem chôn. Dù phần lời của Somewhere My Love thể hiện sự chia ly và khó khăn trong cuộc sống, nhưng không hề bi lụy mà tràn đầy hy vọng và nghị lực; đó là cái hay của bài hát, một bài hát của mùa đông nhưng lại tràn ngập ánh sáng mùa xuân. Zhivago không hề biết bao giờ và ở đâu nhưng an ủi Lara và tin rằng họ sẽ gặp lại và hạnh phúc cùng nhau: "một ngày nào đó", "một nơi nào đó" (someday, somewhere). Somewhere My Love Somewhere, my love, Somewhere a hill Someday we'll meet again, my love. You'll come to me Till then, my sweet, Các bạn nghe dàn đại giao hưởng của nhạc sĩ Maurice Jarre trình bày toàn bộ nhạc phim”Dr.Zhivago”: Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||||
| Posted: 16 Oct 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Trong đường tu của Phật gia chúng ta thường lấy tĩnh lặng (Thiền định) là pháp môn chính, và những đức hạnh khác—như khiêm tốn, thành thật và yêu người—sẽ từ tĩnh lặng mà ra. Hôm nay mình muốn nói với các bạn đảo ngược lại một chút, là ta nên dùng pháp môn "yêu người" để làm chủ, và từ đó đạt được những điều khác như thành thật, khiêm tốn, tĩnh lặng… Tại sao? Thưa vì hai điều, 1. Cả hai truyền thống Phật giáo và Ki tô giáo đều lấy yêu người là trọng tâm và mục tiêu của ta trong đời sống này. Theo truyền thống Phật giáo Đại thừa, là truyền thống lớn của nước ta, thì quả vị cao nhất ta có thể đạt được là Bồ tát. Bồ tát là người đã đạt được Niết Bàn nhưng từ chối đi vào Niết Bàn, để tiếp tục độ các chúng sinh (kiếp này và vô lượng kiếp khác) cho đến khi tất cả mọi chúng sinh đều vào được Niết Bàn, lúc đó Bồ Tát mới nhập Niết Bàn, tức là lúc đó mới thành Phật. Đó là một cách để nói, con đường Bố tát là yêu thương tất cả chúng sinh, không bỏ một chúng sinh nào. Theo truyền thống Ki tô giáo thì mọi giáo luật quy vào hai điều chính: Thứ nhất, yêu Chúa. Thứ hai, yêu mọi người." Yêu cả kẻ thù. Nghĩa là, đối với thế giới này, mục đích sống của ta là yêu người vô điều kiện. 2. Mọi pháp môn khác, dù là trên lý thuyết có thể thực hành 24 tiếng mỗi ngày, nhưng thói quen thực tế của đại đa số chúng ta là ta chỉ làm được một chút trong ngày—ta Thiền 30 phút một ngày, hay niệm Phật 45 phút mỗi ngày, hay cầu nguyện 20 phút mỗi ngày… Nhưng yêu người thì ta có thể có cơ hội, và bị buộc phải, thực hành 24 tiếng mỗi ngày, vì ta luôn luôn có người bên cạnh để phải thực hành yêu người–ở trường, ở sở, ở nhà, đi ngoài đường… và ngay cả khi nằm ngủ ta cũng có thể có người ngủ bên cạnh để thực hành yêu người. Theo nhận xét và kinh nghiệm của mình, thì dùng "yêu người" làm trọng tâm của tu tập, thì ta có thể tiến bộ rất nhanh, phải nói là cực nhanh, hơn những pháp môn khác. Có rất nhiều người ngồi Thiền cả đời mà chẳng thành thật, chẳng khiêm tốn, hoặc chẳng yêu người… Nhưng nếu ta phải thực hành yêu người mỗi ngày, với đủ mọi hạng người ta gặp mỗi ngày, thì một là ta không yêu người vì tu tập chẳng thành, hai là, nếu ta đạt được yêu người thực sự—yêu mọi người—thì rất khó có thể tưởng tượng được người như thế lại kiêu căng, dối trá, hay thường xung động và gây lộn. Chính vì các nhận xét và kinh nghiệm đó, mình khuyên các bạn chú trọng vào pháp môn "yêu người", dùng đó làm trọng tâm tu tập, để từ từ đạt được các điều khác—thành thật, khiêm tốn, tĩnh lặng, và thiền định. Nhưng làm thế nào để yêu người ? Có rất nhiều cách để tập luyện, nhưng ta có thể tóm lại trong 3 điều chính sau đây: 1. Tử tế và hiền dịu: Tử tế và hiền dịu càng nhiều càng tốt trong mọi tình huống, với tất cả mọi người. Hành động tử tế với một tên cướp cạn mới giật sợi giẩy chuyền khác với tử tế với một ni cô, nhưng điều chính là trong lòng ta luôn tử tế hiền dịu càng nhiều càng tốt. Vi dụ: Đánh cho tên cướp đủ để đè hắn xuống đất và gọi cảnh sát là được, không cần phải đánh cho hắn đến gãy xương chân hay đến chết. Đây là vấn đề lcủa ý trí. Ta dùng lý trí để bảo ta tử tế và hiền dịu càng nhiều càng tốt trong mọi tình huống. 2. Không có ác : Dù ta có phải hành động thế nào thì tâm ta cũng không có ác ý. Ví dụ : Dù thẩm phán phải xử tù một tù nhân, đó là vì công lý, vì quan tâm cho xã hội, và vì quan tâm cho chính tù nhân đó, chứ không vì ác . Đây là kiểm soát tâm không có tà ý. Đây cũng là hành động của lý trí, kiểm soát tư duy của mình. 3. Luôn luôn có lòng thương cảm với tất cả mọi người, kể cả người ta phải xử phạt. Đây là đoạn cuối cùng cùng và cao cấp nhất của tu tập, khi tâm ta tự nhiên có từ tâm (thương cảm) với tất cả mọi người trong tất cả mọi tình huống. Đây là cảm giác từ tâm của trái tim, không thuộc lý trí. Theo quan sát của mình quá nhiều người tu mà lạc vì người ta thường dùng những thứ khác là chính—thiền, cầu nguyện, tụng kinh, ăn chay… và thường xem yêu người (từ tâm) là kết quả của những thứ kia. Và nếu như thế tu mãi mà chưa có quả là chưa có quả. Và rất dễ để không có quả từ tâm khi người ta cứ bị chấp vào hơn thua với người—ta tỉnh hắn si, ta cao hắn thấp, ta đúng hắn sai, ta thiện hắn ác… Khi có chấp này thì có tu cả đời cũng chẳng đắc đạo được. Nhưng nếu ta lấy « yêu người vô điều kiện », mục đích tối hậu của cả đường Bồ tát lẫn đường Thiên chúa làm đầu, và những thứ khác là kết quả của yêu người, thì rất khó mà lạc. Chúc các bạn nhắm đúng mục tiêu. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||||
| Posted: 16 Oct 2011 01:05 PM PDT (Nhân đọc bài "Thơ tặng người về" của nhà thơ Nguyễn Thị Mai) THƠ TẶNG NGƯỜI VỀ Phút ngừng ký mọi chức danh (trích trong tập Bàn tay ấm giọt sương đông- NXB Hội Nhà văn 2010) Bài thơ ngắn gọn, cách thể hiện tinh tế, ý tại ngôn ngoại, cảnh và tình đan xen một cách nhuần nhuyễn, cùng không gian và thời gian độc đáo. Bài thơ nhẹ nhàng mà sâu sắc như một thông điệp về tình yêu. Cái "Phút" ngắn ngủi kia đã tạo ra những thay đổi có tính bước ngoặt trong cuộc đời con người, nếu như trước kia "anh" còn mải mê với sự nghiệp, với "ký mọi chức danh" thì bây giờ là lúc có thể dành trọn thời gian cho gia đình, cho tình yêu, sống thật với chính mình và tình yêu. Đó cũng là khoảng thời gian anh không bị chi phối bởi những toan lo, bận mải ở cương vị của mình, có thời gian chiêm nghiệm về cuộc sống, dành trọn cho tình yêu, gia đình và "thi tứ"và cũng là thời gian để anh lấy lại những gì chưa làm được cho tình yêu; "Là khi tình được tô tem/ Vinh danh thi tứ anh đem tặng đời". Đấy cũng là khoảng khắc anh nhận ra và tôn thờ tình yêu như một tôn giáo. Cuộc sống này rồi sẽ còn lại những gì ngoài tình yêu đích thực, mà nhờ có tình yêu, thế giới này không ngừng sinh sôi và tốt đẹp hơn lên. Mọi cái đều có thể đến rồi đi, dẫu đó là công danh, tiền tài, phú quí… chỉ tình yêu là vĩnh hằng, non tơ mãi trong cuộc đời này. Hình tượng thơ: "Bàn tay đã với sao trời" thật là độc đáo, bàn tay đã từng với tới những ước mơ thỏa chí tài trai, có lúc là những ước mơ cao vời vợi; bây giờ bàn tay ấy lại làm những việc tưởng như nhỏ bé, đời thường, rất thật, chăm sóc cho tình yêu của mình: "Chải tóc cho người ta thương", rồi: "Dắt tay đưa cháu đến trường/ Bật ga nấu bữa cơm thường chiều nhau". Câu thơ như lắng lại, tình yêu đâu chỉ cần những ước mơ to lớn. Hạnh phúc nhiều khi nằm ở những việc rất bình dị như vậy đấy, hiểu và chia sẻ cho nhau phải chăng đã thấm thía cái giá của hạnh phúc mà cả đời mình phấn đấu, có lúc phải trả bằng giá đắt, bây giờ mới hiểu sâu sắc và biết trân trọng nâng niu. Ba chi tiết nghệ thuật đó thật là đắt, "anh" trong bài thơ dù đã có lúc ở cương vị rất cao trong xã hội nhưng công danh địa vị cũng chỉ là nhất thời. Lúc này khi đã "hạ cánh" an toàn xuống "đường băng", anh mới thấm thía, gia đình và hạnh phúc đời thường mới là tài sản vô giá của mỗi con người. Đó là điều khiến cho giới đàn ông phải suy ngẫm và nhìn nhận lại mình: phải chăng trong cuộc đời, nhiều khi mải mê với công danh, sự nghiệp, tiền tài, địa vị, quyền lực và những khát khao mà sao lãng cái cốt lõi của cuộc sống, đó là tình yêu và sự nuôi dưỡng tình yêu trong gia đình. Trong khi tình yêu như một điểm tựa, như một chất xúc tác, chất men cho cuộc sống dâng đầy hoa thơm trái ngọt nhưng tình yêu cũng khác nào chiếc bình pha lê đẹp và rất dễ vỡ. Cái hay của bài thơ còn ở chỗ ẩn đằng sau sự nghiệp của người đàn ông, ta còn cảm nhận được về một người phụ nữ đã âm thầm hy sinh, chịu đựng, nhiều thiệt thòi vì chồng, vì gia đình và vì sự nghiệp của anh ấy. Bao nhiêu bữa cơm đợi chồng rồi lại phải ăn một mình, bao nhiêu công việc gia đình mà người vợ phải tự đảm đương… Không phải ngẫu nhiên mà giờ đây Anh lại dành cho Em và gia đình những sự chăm chút, bù đắp thiết thực như vậy. Hóa ra trong sâu thẳm, lòng người vợ còn khát khao biết bao điều giản dị mà giới đàn ông không phải lúc nào cũng hiểu và làm được. "Phút dừng…" là lúc nào? là lúc mái tóc đã pha màu, anh và em đâu còn trẻ trung nữa, ta mới lại cùng nhau thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương, mà có lúc từng giá lạnh và mới thực sự đồng hành trong chặng đường còn lại. Chúng mình cần có nhau biết bao nhiêu! Cái "phút" – khoảng khắc thời gian nhỏ nhoi kia mở ra một không gian gia đình đời thường và khoảng thời gian hữu hạn của đời người mà ta phải biết trân quý. Thế mới biết thơ Nguyễn Thị Mai đầy nữ tính và sâu sắc đến nhường nào. 9.2011 Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | |||||||
| Những lương y xem nhẹ chiếc phong bì Posted: 16 Oct 2011 01:04 PM PDT vnexpress.net Đưa mẹ vào Trung tâm chống độc bệnh viện Bạch Mai điều trị vì cụ bị tràn dịch màng phổi, chị Nhan (xã Đồng Tâm, Ninh Giang, Hải Dương) tìm tới đưa phong bì cho bác sĩ điều trị nhưng bị từ chối thẳng thắn.
“Bác ấy bảo, nếu mình có ý tốt thì cứ để khi mẹ khỏi, mang tới tặng giữa phòng, trước mặt mọi người, bác sẽ nhận ngay. Mình thực sự cảm động", chị Nhan kể. Chị cho biết, hiện mẹ chị nằm trong phòng hồi sức cấp cứu, phải thở máy và được các y bác sĩ đến kiểm tra, chăm sóc tận tình. Cũng tại Trung tâm chống độc, chị Mai (Đông Triều, Quảng Ninh) đi chăm chồng bị rắn cắn nằm điều trị nửa tháng, nay muốn biếu chút tiền cho bác sĩ, nhưng hỏi những người đã nằm viện từ trước, ai cũng bảo chị không nên, vì sẽ chẳng ai nhận. “Từ đó đến nay, thấy không ai đưa nên em cũng thôi, với lại em thấy các bác ở đây rất nhiệt tình, dù ngày hay đêm, bất cứ khi nào cần, gọi là có ngay”, chị Mai thổ lộ. Tiến sĩ Phạm Duệ, Giám đốc trung tâm chống độc, Bệnh viện Bạch Mai cho biết, đội ngũ y bác sĩ ở đây đã thực hiện nghiêm túc với “nói không với phong bì” từ nhiều năm trước, tất nhiên, cũng có trường hợp ngoại lệ khi bệnh nhân bày tỏ sự trân trọng, cảm ơn. Chỉ tay về phía chiếc bàn họp có đủ cả sữa chua, hoa quả và bánh, tiến sĩ Duệ cho biết, đây là quà của bệnh nhân vừa ra viện. “Đấy, nhiều khi không nhận phong bì cũng hóa gây phiền cho người bệnh vì họ lại phải chạy đi mua những thứ khác để cám ơn", ông nói. Ông cho rằng, phong bì có nhiều loại. “Có những người vừa đưa xong là quay ra chửi sau lưng bác sĩ, phong bì ấy ai muốn nhận?”. Ông tâm sự có nhiều người nhà bệnh nhân vào phòng riêng của ông rồi nhất định giúi tiền, từ chối không được, có khi phải cáu, quát mới cầm lại, đi ra. Cũng có những y bác sĩ ở trung tâm từ chối phong bì của bệnh nhân mãi không được, phải dẫn vào phòng giám đốc xin ý kiến. Trìu mến gọi Khoa thận nhân tạo, Bệnh viện Bạch Mai là “tổ ấm”, nhiều bệnh nhân nghèo của khoa này cho biết, họ coi các bác sĩ như người thân và ngược lại. Điều trị suy thận mãn đã 13 năm, anh Phương (40 tuổi) ở Yên Mỹ, Hưng Yên cho biết, anh gặp các bác sĩ nhiều hơn bố mẹ, người thân vì mỗi tuần phải chạy thận 3 lần, mỗi lần 4 tiếng, và hai bên hiểu hết về nhau. "Bố mẹ ở quê thì già rồi, mình ngoài lúc chữa bệnh thì chạy xe ôm, nhặt rác kiếm tiền trả viện. Thấy các bác vô cùng nhiệt tình, quá tốt, mình cũng muốn có chút cảm ơn, nhưng lấy đâu ra. Mà nói thật, có đưa tiền thì thể nào cũng bị các bác mắng thêm”, anh bộc bạch.
Tiến sĩ Nguyễn Cao Luận, trưởng khoa thận nhân tạo, Bệnh viện Bạch Mai cho biết, từ khi thành lập (1972) đến nay, khoa luôn xác định “không để bệnh nhân nghèo chết” và càng không thể lấy thêm tiền của họ. Phần lớn bệnh nhân của khoa thận nhân tạo là người nghèo, trong khi chi phí chữa bệnh của họ lại cao. Vì thế, bệnh viện có riêng chính sách miễn giảm chi phí cho những trường hợp khó khăn, đồng thời các bác sĩ trong khoa cũng thường xuyên kêu gọi các nhà tài trợ giúp đỡ. Nhiều người bệnh không có tiền nhờ đó mà duy trì cuộc sống được lâu hơn. “Thật ra, mỗi lần đưa bệnh án cho mình duyệt, hầu như ai cũng kẹp theo một phong bì, một ngày ít cũng 1-3 cái. Mình không lấy, họ vẫn cố đưa, tới lúc mình phải hỏi 'bác giàu hay nghèo', rồi bảo họ giữ lấy còn chữa bệnh lâu dài, ăn uống… mới thôi”, bác sĩ Luận tâm sự. Tuy nhiên, nói không với phong bì cũng là một cuộc đấu tranh của người thày thuốc. “Lương bác sĩ theo ngạch nhà nước mỗi tháng tầm hơn 3 triệu, nếu nhận phong bì của bệnh nhân, chỉ cần 10 người đã có thể được 3 triệu. Một năm có khoảng 2.000 người điều trị tại đây, muốn được đút tiền là có ngay, chỉ cần lơ đi chút, không cho thuốc, tỏ thái độ… Nhưng làm thế là thất đức”, tiến sĩ Phạm Duệ chia sẻ. Ông cho biết, bản thân ông cũng nhiều lần phải chần chừ trước chiếc phong bì khi “con đang thiếu tiền đóng học, mình thì thỉnh thoảng lại được hỏi “Sao mày cứ giả nghèo giả khổ” vì ròng rã mấy năm trên chiếc cup 81 cũ, rồi bố, mẹ, vợ con chịu khổ. Nhưng lương tâm và sự tự ái của người thày thuốc vẫn thắng. Là một đơn vị nhận được rất nhiều ghi nhận tích cực của bệnh nhân, các bác sĩ Viện Y học lâm sàng các bệnh nhiệt đới Quốc gia cũng phải vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống đời thường để vững tâm làm nhiệm vụ. Nhiều người, sau khi từ chối những chiếc phong bì của bệnh nhân, phải tìm nhiều cách khác mưu sinh, trong lúc đồng lương không đảm bảo cuộc sống.
Theo thạc sĩ Vũ Đình Phú, phó khoa Cấp cứu tích cực, làm trong môi trường cấp cứu không thể gây nhũng nhiễu cho bệnh nhân, không ai có thể chần chừ lưỡng lự khi thăm khám cho những người đang mấp mé bên bờ vực giữa sự sống và cái chết, có khi, chỉ cần chậm vài phút là mất đi một sinh mạng. Anh Phú cho biết, tại nơi anh làm việc, hầu như không ai từng nhận phong bì của bệnh nhân, có chăng là một vài tấm lòng cảm ơn khi họ đã được cứu sống. “Cái lớn nhất chúng mình nhận được chính là những thành quả của lao động, đó là sinh mạng, sức khỏe của người bệnh”, bác sĩ nói. Bản thân anh, sau 14 năm ra trường, vẫn chỉ có mức lương hệ số 3,67 với thu nhập eo hẹp. “Cũng may hai vợ chồng mình đều đi làm, lại chỉ có một con nên đủ sống, chỉ không có tích lũy thôi. Nhà thì được hưởng lại từ cha ông nên cũng đỡ một khoản lo”, anh Phú chia sẻ. Anh cho biết, ngoài khám, chữa cho bệnh nhân, cũng như các bác sĩ trong khoa, anh phải tham gia nghiên cứu các đề tài khoa học, rồi đi tuyến dưới theo đề án tăng cường y tế cơ sở của Bộ Y tế… “Ai đi làm cũng mong có thu nhập đảm bảo cuộc sống. Nhưng trong điều kiện nhà nước và hệ thống của mình bây giờ, phải biết chấp nhận. Đồng lương của mình ít nhưng vẫn nhiều hơn người nông dân, họ sống được, mình cũng sống được, liệu cơm mà gắp mắm thôi", người bác sĩ gày gò thổ lộ. Anh cho biết, nhiều đồng nghiệp của mình phải đi làm thêm. Chẳng hạn, bác sĩ Đinh Công Tiến, Khoa Cấp cứu tích cực, đã tốt nghiệp đại học 12 năm và gắn bó với khoa hơn 4 năm. Mỗi tháng anh lĩnh hơn 2 triệu từ lương nhà nước, cộng thêm hơn một triệu phụ cấp của bệnh viện và khoảng 200 nghìn tiền trực 4 đêm một tháng, tổng cộng thu nhập khoảng trên 4 triệu đồng. Để đảm bảo cuộc sống gia đình, cuối tuần anh lại đi làm thêm (siêu âm) cho một phòng khám tư trên đường Nguyễn Khuyến, và kiếm được 400.000 đồng mỗi ngày. "Vất vả lắm chứ, nhưng lòng mình thanh thản, vì đó là đồng tiền do mình lao động chân chính mà ra", bác sĩ Tiến chia sẻ. Theo tiến sĩ Nguyễn Cao Luận, để chấm dứt hẳn nạn phong bì, người đầu tiên cần nói không là bệnh nhân: "Nếu mọi người đều kiên quyết không phong bì, những anh nhũng nhiễu sẽ lòi ra và bị xử lý nặng". Còn các y bác sĩ cũng cần đảm bảo đời sống để chuyên tâm với công việc. Tại khoa thận nhân tạo, để cải thiện thu nhập cho nhân viên, khoa đã thực hiện theo chủ trương khoán, ký quỹ của bệnh viện, từ đó lấy thu bù chi, đồng thời tiết kiệm, chống thất thoát, mở ra các dịch vụ tăng nguồn thu, cải tiến kỹ thuật… Tương tự, tại Trung tâm chống độc, Bệnh viện Bạch Mai, tiến sĩ Phạm Duệ cho biết, để đảm bảo đời sống nhân viên, ngoài những cách trên, trung tâm tạo điều kiện cho các bác sĩ trong khoa làm thêm, tăng thu nhập bằng cách ký hợp đồng khám chữa, tư vấn với các đơn vị khác…
Minh Thùy Filed under: Chứng Nhân, Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Chứng Nhân, Tin sáng | |||||||
| Đầu năm đã tăng tiết, học thêm Posted: 16 Oct 2011 01:03 PM PDT Giáo Dục online TP HCM, Chủ Nhật, 02 Tháng mười 2011 Mới đầu năm học, học sinh từ tiểu học đến THPT đều đã xem trường học là nhà, bởi hằng ngày phải đến tối mịt các em mới xong chuyện học hành.
Hơn 21 giờ tối, học sinh rời lớp bồi dưỡng văn hóa của Trung tâm Bồi dưỡng Văn hóa Lý Tự Trọng đặt tại Trường THCS Minh Đức (TP.HCM) với bộ đồng phục còn nguyên trên người. Ảnh: Q.DŨNG
Dù Bộ GD&ĐT chủ trương năm học này điều chỉnh nội dung dạy học theo hướng giảm tải nhưng hiện tại nhiều trường đã tăng tiết, phụ đạo học sinh. Chưa mệt mỏi khi phải học cả ngày, nhiều trường còn "cưỡng bức" học sinh học thêm tại trường, phụ huynh thì chở con đến các trung tâm bồi dưỡng văn hóa. Học cả thứ Bảy, Chủ nhật
Ở Trường THPT Tân Phong (quận 7), một số phụ huynh phản ánh dù là trường công lập nhưng vì điểm đầu vào thấp nên trường phải dạy tăng tiết. Lịch học dày đặc, sáng năm tiết, chiều bốn tiết. Ngoài giờ học chính khóa các buổi sáng từ thứ Hai đến thứ Sáu, các em phải học tăng tiết vào bốn buổi chiều trong tuần và thêm sáng thứ Bảy.
Một giáo viên trường này cho biết: "Từ đầu tháng 10, giáo viên các môn tăng tiết sẽ chọn ra học sinh yếu và cho học sinh khác đăng ký học phụ đạo vào các buổi còn lại". Tính ra lịch học của các em chỉ còn trống hai buổi chiều cuối tuần.
Tương tự, một phụ huynh Trường THPT Nguyễn An Ninh (quận 10) nói: "Ngay từ đầu năm học, trường đã tăng thêm tám tiết cho khối 10 và 11, còn lớp 12 tăng 12 tiết. Đã vậy, tối đến cháu còn nằng nặc đòi đi học thêm ở trung tâm bồi dưỡng văn hóa cho… dễ hiểu hơn". Một phụ huynh Trường THPT Nguyễn Trãi (quận 4) cũng cho hay trường sắp tăng tiết các môn toán, văn, lý, hóa, tiếng Anh cho khối 10, 11; riêng khối 12 sẽ học những môn thi tốt nghiệp và ĐH với mức học phí từ 50.000 đến 70.000 đồng/tháng.
Không chỉ học sinh cấp ba mới vất vả tăng tiết, một phụ huynh có con học lớp 8 Trường THCS Nguyễn Vĩnh Nghiệp (quận 12) phản ánh: "Học chính thức là buổi chiều nhưng các buổi sáng từ thứ Hai đến thứ Bảy cháu phải đến trường học 2-3 tiết các môn toán, văn và tiếng Anh". Học sinh Trường THCS Nguyễn An Ninh (quận 12) cũng phải học tăng bốn tiết các môn tiếng Anh, văn, toán, lý, hóa vì: "Buổi chính thầy cô dạy không kịp nên tăng tiết. Em cũng phải đăng ký đi học thêm vì dù có tăng tiết thì em vẫn thấy khó hiểu" – một học sinh cho biết.
Tối học thêm ở trung tâm bồi dưỡng
"Mấy tuần nay đọc báo, tôi thấy nói về giảm tải nhưng nhìn thời khóa biểu của con, một tuần vẫn học sáu buổi, mỗi ngày năm tiết. Ngoài giờ học chính khóa, cháu phải đến trường học thêm ba buổi sáng. Tôi tưởng giảm tải, học ở trường là đủ, nào ngờ con bảo phải đi học thêm ở trung tâm bồi dưỡng nữa để chuẩn bị thi đầu cấp" – chị Huyền Thư, một phụ huynh có con đang học lớp 8 tại quận 3, tâm sự.
Chiều 28-9, chúng tôi đến Trung tâm Bồi dưỡng Văn hóa Lý Tự Trọng (40 Mạc Đĩnh Chi, quận 1), các lớp học thêm từ lớp 4 đến 12 đều đã hết chỗ. Bà Nguyễn Hồng Anh, nhân viên trung tâm, cho biết: "Đã hết hạn ghi danh từ tháng 8 nhưng hiện tại vẫn có hàng trăm phụ huynh đến đăng ký học". Gửi lại số điện thoại của mình cho nhân viên ghi danh, chị Tâm (một phụ huynh có con học lớp 10 Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa) còn dặn dò khi nào có học sinh bỏ lớp hoặc nhét thêm được thì cho con chị vào học. Chị giải thích: "Học ở trường nhiều khi thầy cô dạy nhanh quá, cháu không theo kịp. Vừa rồi có nghe giảm chương trình nhưng đề kiểm tra, đề thi biết có giảm không? Thôi cứ học thêm cho yên tâm".
Hầu hết học sinh đều đã tranh thủ học thêm từ đầu năm. Em Ngọc Hiếu, học sinh lớp 10 Trường THPT Hoàng Hoa Thám (quận Bình Thạnh), cho hay nhập học được hai tuần là em đăng ký hai môn lý, hóa ngay tại trung tâm bồi dưỡng của trường mình. "Vì có nhiều bài giáo viên dạy nhanh quá em không hiểu, không biết cách làm bài tập" – em nói. Còn em N.Hương, học sinh lớp 8 Trường THCS Nguyễn Du (quận 1), cho biết đã đăng ký học thêm môn toán từ ngày 3-9.
Hiện nay hầu như các trường THPT tại TP.HCM đều có trung tâm bồi dưỡng văn hóa (trực thuộc trường). Về mặt lý thuyết, đây là hình thức hoạt động dạy và học văn hóa ngoài chương trình chính khóa, bồi dưỡng theo nhu cầu của học sinh. Tuy nhiên, đây được xem hình thức "biến tướng" của việc dạy thêm – học thêm vì cũng bài học đó, giáo viên "giấu nghề" một chút ở lớp để học sinh kéo nhau đến lớp "bồi dưỡng".
Theo QUỐC DŨNG (PL) Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục | |||||||
| Biểu tình toàn cầu theo “Chiếm Phố Wall” — Vì sao người Mỹ biểu tình ? Posted: 16 Oct 2011 01:02 PM PDT
Biểu tình toàn cầu theo “Chiếm Phố Wall”
Nhà báo tự do Bùi Văn Phú Hôm Chủ Nhật 12/10 hơn trăm người gồm nhiều thành phần xã hội tham gia biểu tình tuần hành trước toà thị chính San Jose với cả nghị viên Ash Kalra đã có mặt ủng hộ. Hôm sau Thị trưởng Chuck Reed biểu tỏ đồng cảm với người biểu tình và kêu gọi chính quyền của Tổng thống Obama quan tâm đến những đầu tư không minh bạch ở thị trường chứng khoán mà thành phố San Jose đã là nạn nhân thua lỗ. Trên sân toà thị chính có dăm lều được dựng lên từ hai tuần nay. Cảnh sát đã biên phạt vì phạm luật thành phố nhưng chưa đuổi đi. Chiều thứ Hai hơn 500 người tụ họp trước toà thị chính Oakland trong cơn mưa lất phất. Cuộc biểu tình ở đây chính thức được nghiệp đoàn giáo chức và nghiệp đoàn y tá ủng hộ vì thế người tham gia biểu tình là giáo chức, nhân viên y tế, cũng có những luật sư, bác sĩ, bên cạnh thành phần trẻ trông rất hippies. Thị trưởng Jean Quan, Nghị viên Desley Brooks cũng như các Dân biểu Barbara Lee và Pete Stark bày tỏ sự ủng hộ phong trào. Hơn 50 chiếc lều được căng lên trên bãi cỏ trước toà thị chính và nhiều người ngủ đêm tại đó. Sáng ra họ cùng nhau tập thể dục, được những tiệm ăn cung cấp cà phê, bánh ngọt ăn sáng. Tuy nhiên "Thành phố lều" ở Oakland ban ngày có phảng phất mùi cần sa, theo tin ghi nhận được của một thành viên trong nhóm thảo luận của cựu sinh viên Việt tại Đại học Berkeley. Tại San Francisco những người biểu tình tiếp tục cắm lều trước Ngân hàng Dự trữ Liên bang và mỗi ngày kéo đến một nơi, thường là trụ sở ngân hàng để biểu tình tuần hành. Nhiều người đã bị cảnh sát bắt giam vì cản trở không cho người khác ra vào những cơ sở thương mại, tài chính. Khẩu hiệu 99% Phong trào Chiếm Phố Wall (Occupy Wall Street) sau mấy tuần phát động từ trung tâm tài chính New York nay đã lan ra trên cả trăm thành phố và hơn 30 tiểu bang ở Mỹ. Tại miền bắc California đã có biểu tình ở San Francisco, San Jose, Oakland, Marin và Walnut Creek. Từ danh xưng Chiếm phố Wall khi lan toả đến các điạ phương tên phong trào biến thành Chiếm San Jose, Chiếm San Francisco hay Chiếm Oakland. Mục tiêu của phong trào là gì? Quan sát những khẩu hiệu, biển chữ giương lên trong các cuộc biểu tình thì có nhiều đòi hỏi. Đòi đánh thuế người giầu nhiều hơn nữa. Đòi chấm dứt việc ngân hàng tịch thu nhà vì chủ nhân không còn khả năng trả nợ. Đòi rút quân Mỹ về, chuyển ngân sách chiến tranh qua cho việc giáo dục. Chống tăng học phí đại học. Đòi việc làm. Khẩu hiệu của Phong trào là 99% hàm ý 99% dân là người nghèo hay chỉ đủ ăn, trong khi đó 1% người cực giàu điều khiển guồng máy kinh tế tài chính Mỹ, gây ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của mọi người. Vậy những con số về khoảng cách giầu nghèo đó ra sao? Theo giáo sư Joseph Stiglitz, Đại học Columbia và cũng là khôi nguyên Nobel kinh tế 2001 thì hiện nay 1% người giầu nhất nước Mỹ làm chủ 40% tài sản của Hoa Kỳ. Trong khi 80% người dân ở mức thấp nhất làm chủ chỉ có 7% tài sản nước Mỹ. Một phần tư thế kỉ trước 33% tài sản quốc gia do 1% giới giầu làm chủ. Về thu nhập, 1% người có mức lương cao chiếm 24% tổng số thu nhập của toàn dân. Năm 1976 con số này chỉ 9%. Như thế trong 35 năm qua, người giầu ngày càng giầu hơn. Theo số liệu của Institute of Policy Studies, trong thị trường đầu tư chứng khoán 1% người có thu nhập cao nhất làm chủ đến 50% số cổ phiếu, công khố phiếu và các qũy đầu tư khác. Trong khi 50% người có mức lương thấp nhất chỉ làm chủ 0.5% tổng số cổ phiếu chứng khoán. Những người phản đối nay trông hoàn toàn bình thường, không phải các nhóm trông ‘bụi đời’ như mấy tuần đầu Về nợ cá nhân, nghiên cứu của giáo sư xã hội học William Domhoff từ Đại học California, Santa Cruz cho thấy 1% người giầu nhất chiếm chỉ 5% tổng số nợ của nước Mỹ, trong khi 90% người dân ở mức lương thấp phải gánh tới 73% số nợ đó. Nhiều người cho rằng cách biệt giầu nghèo như thế là bất công xã hội và đã có những nhận định là phong trào Chiếm phố Wall đang khởi xướng một cuộc chiến tranh giai cấp tại Mỹ. Bắt đầu chú ý Lúc đầu giới lãnh đạo cùng truyền thông coi thường phong trào, cho rằng tham gia biểu tình là những người không có công việc và chẳng biết làm gì hơn là xuống đường. Nhưng trong những tuần qua các cuộc biểu tình tại nhiều nơi đã được chú ý. Như vết dầu loang, phong trào đã tổ chức được nhiều cuộc biểu tình ở nhiều nơi và gây chú ý trong chính trường từ Tổng thống Obama đến những dân biểu trong Quốc hội. Đòi hỏi nổi bật nhất của Chiếm phố Wall là tăng thuế nhà giầu và tạo công ăn việc làm. Đó cũng là những điều gây tranh cãi tại quốc hội lâu nay. Nhưng những ai được coi là người giầu ở Mỹ? Người có mức thu nhập từ 250 nghìn đô-la một năm trở lên, như chính quyền Obama dự định tăng thuế của họ, còn đảng Cộng hoà không đồng ý? Phong trào phản đối giới tài chính Wall Street nay đang buộc chính giới Mỹ phải chú ý Tăng thuế hay không tăng thuế là vấn đề đang gây tranh luận trên chính trường Hoa Kỳ với nhiều bế tắc. Trong những tuần đầu phong trào không được quan tâm vì những người tham gia trông như kẻ không nhà, bụi đời. Nay mục tiêu của phong trào đang dần được tỏ rõ và thu hút nhiều thành phần dân chúng nhưng hình ảnh bất tuân luật pháp của người biểu tình ở một số nơi, như chiếm đóng cầu ở New York, tràn vào bảo tàng ở Thủ đô Washington là làm hại phong trào. Nếu được như cuộc biểu tình ở San Jose hôm Chủ nhật qua, trong tinh thần trật tự, tuy có ồn ào và người tham gia được nhắc nhở cần tỏ ra ôn hoà, không dùng ma túy cần sa và giữ gìn sạch sẽ chung quanh thì khẩu hiệu họ hô: "All day, all night. Occupy San Jose" (Cả ngày, cả đêm. Chiếm San Jose) sẽ có cơ hội được hưởng ứng. Nhất là trong lúc kinh tế đang khủng hoảng, mức thất nghiệp toàn quốc là 9.1%, tại điạ phương trên 10% và chỉ còn một năm nữa là đến ngày bầu lại tổng thống và quốc hội thì tiếng nói sẽ được lắng nghe và ảnh hưởng của phong trào sẽ rộng lớn. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Bùi Văn Phú từ San Jose, Hoa Kỳ. Filed under: Thông Tin, Thế giới, Văn Hóa Tagged: Thông Tin, Thế giới, Văn Hóa | |||||||
| ‘Song phương với Trung Quốc chỉ có hại’ Posted: 16 Oct 2011 01:01 PM PDT Lê Quỳnh Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara muốn Việt Nam thương lượng đa phương về Biển Đông Trước chuyến thăm Manila của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang, một chính trị gia lâu năm của Philippines kêu gọi Việt Nam chọn thương lượng đa phương trong khuôn khổ Asean về Biển Đông, chứ không đàm phán song phương với Trung Quốc. Philippines là một trong trong sáu nước có tuyên bố chủ quyền ở quần đảo Trường Sa Tổng thống Philippines Benigno Aquino III đã nói ông dự định nêu vấn đề Biển Đông (mà nước ông gọi là Biển Tây Philippines) khi gặp ông Trương Tấn Sang cuối tháng này ở Manila. Trong cuộc phỏng vấn với BBC Việt ngữ tại Manila, Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara, từng là Chủ tịch Thượng viện (1993-1995), nhấn mạnh thế đàm phán của Manila và Hà Nội sẽ “mạnh hơn” nếu hai nước đàm phán với Bắc Kinh về Biển Đông trong khuôn khổ Asean và Luật biển Liên Hiệp Quốc (LHQ). Trong lúc đó, truyền thông Philippines đã bình luận về những tuyên bố từ Trung Quốc và Việt Nam sau chuyến thăm Bắc Kinh của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng. Báo Philippine Daily Inquirer cho rằng thỏa thuận Việt – Trung loan báo tuần này là “sự thụt lùi khỏi tuyên bố hành xử Trung Quốc – Asean 2002″. Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara, người đang phục vụ nhiệm kỳ thứ tư ở Thượng viện Philippines và từng là chủ tịch sáng lập của Hiệp hội Luật Asean (1980), tỏ vẻ chia sẻ nhận định này khi trả lời BBC. Ông cũng cho biết suy nghĩ về đề xuất mới nhất của chính phủ Tổng thống Benigno Aquino III liên quan tranh chấp Biển Đông. Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara: Theo tôi, đó [đề xuất của Chính phủ Philippines] mới chỉ là bước đầu tiên. Chúng tôi vẫn chưa nghe phản ứng của Trung Quốc, nhưng đây là sự khởi đầu hứa hẹn. Theo tôi hiểu, theo đề xuất này, chúng ta cần tách riêng những khu vực biển không có tranh chấp chủ quyền. Với chúng tôi, đó là Bãi Cỏ Rong (Reed Bank), chừng 80 hải lý tính từ đảo Palawan, chắc chắn là một phần lãnh thổ của chúng tôi. Vì Trung Quốc có vẻ đòi chủ quyền đối với vùng đó, chúng tôi nói ‘Không, hãy tách riêng những nơi rõ ràng thuộc về anh, và những nơi rõ ràng thuộc về tôi, tách chúng ra khỏi những vùng đang tranh chấp.’ Trong đó, Trường Sa là đang tranh chấp, không chỉ giữa Philippines và Trung Quốc mà còn nhiều nước khác như Việt Nam. Một khi đã tách những nơi không có tranh chấp, đó sẽ là chủ đề thảo luận liệu chúng ta có khai thác chung, hay tiến hành hoạt động trên biển chung hay không.
Philippines khẳng định mọi hoạt động cần thực hiện theo tinh thần thỏa thuận Trung Quốc – Asean, tức là trên nền tảng đa phương. Tôi nghĩ Trung Quốc và Việt Nam vừa có thỏa thuận song phương [ám chỉ tuyên bố sau chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng]. Nó có vẻ đi ngược lại thỏa thuận Trung Quốc – Asean là việc theo cả đội chứ không phải theo cá nhân, trong khi Trung Quốc chỉ muốn các bên tranh chấp Trường Sa thương lượng song phương với họ. Tôi nghĩ thương lượng song phương với Trung Quốc sẽ chỉ đem lại thiệt thòi cho các nước trong Asean vì sức mạnh trên biển của Trung Quốc. BBC: Theo ông, có điều gì mà lẽ ra chính phủ Philippines cần đưa vào đề xuất của mình? Philippines lẽ ra cần nói rõ là các bên cần tìm cách giải quyết vấn đề theo Công ước LHQ về luật biển (UNCLOS). Chúng ta không nên đi ra ngoài UNCLOS vì khi đó, Philippines và các nước Asean có tranh chấp sẽ bị thiệt thòi với Trung Quốc. Là một nước nhỏ và không có sức mạnh quân sự, sự bảo vệ duy nhất của chúng tôi là luật quốc tế. BBC: Ông có lo ngại là chính phủ Philippines sẽ phải có nhượng bộ đáng kể để có thể giải quyết bất đồng với Trung Quốc?
Không. Điều đó chỉ có thể xảy ra nếu ban lãnh đạo chính trị của đất nước chia rẽ, như chúng tôi đã chia rẽ trong tranh chấp đất Sabah [với Malaysia]. Vì thế đến nay tranh chấp này vẫn chưa thể giải quyết vì các lãnh đạo nước tôi không thể làm việc với nhau. Nhưng với Trường Sa, có sự đoàn kết chính trị giữa các lãnh đạo trong mọi khu vực trong chính trường nước tôi. BBC: Cuối tháng này, Chủ tịch Việt Nam, ông Trương Tấn Sang, sẽ thăm Philippines. Nếu gặp Chủ tịch Việt Nam, ông sẽ nói gì về tranh chấp Biển Đông? Tôi muốn nói với ngài chủ tịch là đừng quên hành động trong nền tảng Asean. Vì chúng ta chỉ mạnh khi cùng hành động. Vì thế mới có Asean. Điểm yếu của một nước có thể được bổ trợ bằng sức mạnh của một nước khác. BBC: Có ý kiến nói là dù sao Trung Quốc và Việt Nam vẫn chia sẻ ý thức hệ cộng sản. Thượng nghị sĩ có xem đây là trở ngại cho hợp tác bên trong Asean? Tôi không tin như thế. Cao hơn ý thức hệ chính trị là quyền lợi chung của các dân tộc trong Asean. Trong 35 năm qua của Asean, đã có sự phát triển nhỏ nhưng chắc chắn để dẫn tới đoàn kết và chung cục là sự hòa nhập của các dân tộc trong Asean. Sẽ thật tiếc nếu đến bây giờ một quốc gia lại hành động khác với phần còn lại. BBC: Ông có lo ngại trong cuộc đời mình sẽ chứng kiến một cuộc chiến tranh vì Biển Đông? Philippines chúng tôi yếu về quân sự, nên chúng tôi sẽ không thể gây chiến với Trung Quốc hay nước khổng lồ nào. Nhưng vấn đề có thể thu hút chú ý của các siêu cường, trở thành vật cạnh tranh giữa các siêu cường – đó là điều chúng tôi không muốn. Chúng ta đã xây dựng hợp tác bên trong và bên ngoài khu vực như Asean – Trung Quốc, Asean+3, Apec để ngăn ngừa xung đột. Vì thế tôi hy vọng sẽ không có chiến tranh trong đời tôi hay đời bạn. Với bước tiến công nghệ bây giờ, nhân loại không thể chịu nổi một cuộc chiến tranh nữa. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment