Đọt Chuối Non |
- Chuyện đóa Quỳnh Hương
- Cái nhìn dấu ái
- Hà Nội Bốn Mùa – Thu
- Hồi kí những ngày tân binh.
- Vụ bé kẹt cửa cuốn: người lớn bất cẩn gây họa cho trẻ
- Tiểu thương U Minh muốn bán Hàng Việt
- Thượng nghị sĩ Mỹ kêu gọi can thiệp quân sự vào Syria
| Posted: 25 Oct 2011 01:08 PM PDT Theo truyền thuyết, thời nhà Tùy, Tùy Dạng Đế hôn quân vô đạo, trác táng, xa hoa, phung phí, đêm nọ nằm mơ thấy một cây trổ hoa đẹp. Đúng lúc đó, ở chùa Dương Ly thành Dương Châu đang đêm bỗng có ánh sáng như sao sa và hương thơm sực nức lạ lùng khiến dân chúng đổ xô đến xem. Cạnh giếng nước trong sân chùa mọc lên một cây lạ, nở một đóa hoa ngũ sắc với 18 cánh to ở trên, 24 cánh nhỏ ở dưới, hương ngào ngạt bay tỏa khắp nơi nơi. Dân chúng đặt tên là hoa Quỳnh. Thấy trùng với điềm báo mộng, vua yết bảng bố cáo: “Ai vẽ được loại hoa Quỳnh đem dâng lên, sẽ được trọng thưởng”. Khi một họa sĩ dâng lên bức tranh vẽ đóa hoa vô cùng đẹp, vua liền quyết định tuần du để thưởng ngoạn hoa Quỳnh. Tùy Dạng Đế ra lệnh khai Đại Vận Hà từ Lạc Dương đến Dương Châu và cùng đoàn tùy tùng trang bị vô cùng xa xỉ lên đường. Trong số quan quân hộ giá, có cha con Lý Uyên và Lý Thế Dân. Qua thời gian hơn 90 ngày, đoàn tuần du đến đất Dương Châu. Thuyền vừa cặp bến, Lý Thế Dân cùng bằng hữu rủ nhau lén đi xem hoa ngay trong đêm, sợ sáng hôm sau khó chen chân lọt vào vườn hoa. Lý Thế Dân là người có chân mạng đế vương (về sau trở thành vua Đường Thái Tông) nên hoa nhún mình 3 lần nghinh đón. Cánh hoa trắng như ngọc, nhụy điểm xuyết màu vàng, hương tỏa ngọt ngào dưới ánh trăng. Lý Thế Dân vừa xem xong, một cơn mưa to đổ xuống khiến hoa rụng hết. Sáng hôm sau, Tùy Dạng Đế xa giá đến xem hoa, chỉ còn thấy cánh hoa úa rũ, tan tác. Vua tức giận, tiếc công đi nghìn dặm không được xem hoa, ra lệnh nhổ bỏ, vứt đi. Từ đó hoa Quỳnh chỉ nở trong một thoáng về đêm. Người Trung Hoa gọi hoa Quỳnh là: “Đàm hoa nhất hiện”, nghĩa là “Hoa chỉ nở thoáng qua”. Các cụ nhà ta ngày xưa có thú uống trà, ngắm hoa Quỳnh nở. Gặp đêm trăng nữa thì thật tuyệt! Người nghệ sĩ thì khác, cái đẹp thanh khiết và mong manh của hoa Quỳnh luôn gợi lên cho họ những cảm thức xao xuyến lạ lùng, như bài hát “Chuyện đóa Quỳnh Hương” của NS. Trịnh Công Sơn qua tiếng hát Nguyễn Hữu Thái Hòa mà mình muốn giới thiệu đến các bạn hôm nay: Giọt mưa lặng lẽ trên nụ quỳnh Mùa mưa tới cành hoa trắng ngần. Còn nơi nào biết những chuyện tình Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||||
| Posted: 25 Oct 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Cách làm việc đó quá hợp lý—đương nhiên là phải tìm hiểu hành động trước rồi mới tùy theo đó mà phản ứng—cho nên nhiều người chúng ta nằm trong cái bẫy "phản ứng hợp lý'' đó cả đời, không ra được. Cách làm việc theo lối phản ứng như vậy có vài vấn đề: 1. Nhận xét của ta về hành động của người kia thường không đúng, ta có thể hiểu lầm rất dễ dàng. Hơn nữa, khi có vấn đề, ta thường bị stress hay nóng giận, cho nên nhận xét của ta về hành động của người kia thường là sai–hoặc là ta hiểu sai nghĩa hoàn toàn, như là một hành động vô tội vạ ta thấy nó thành có tội; hoặc là bị phóng đại quá lớn, như lỗi người ta chỉ như đụn mối mình lại thấy nó thành núi Ngũ Hành Sơn. 2. Và dù nhận xét thế nào đi nữa thì đó cũng chỉ là "phản ứng"—tùy theo nhận xét mà phản ứng, đó rất là bị động, vì phản ứng là bị động. Cách làm việc chủ động và chính xác hơn là nhìn toàn vấn đề với cái nhìn tình yêu. Cách nhìn này rất dễ dàng, nhưng cũng cần phải thực tập thường xuyên nhiền lần mới có thể thuần thục. 1. Trước khi phân tích và nhận xét vấn đề với một người thân, ta cố giữ tĩnh lặng–ngồi thiền cho tĩnh lặng, hoặc cầu nguyện cho tĩnh lặng–rồi nghĩ đến những lúc ta đã thân mật, gần gũi, yêu ái với người đó trong quá khứ, tức là lúc tình cảm của mình và người đó rất nồng đậm. Tập trung vào thời điểm đó với các nồng ấm đó và để cho cảm giác yêu ái nồng ấm đó tràn ngập con người mình. (Cách khởi đầu này là cách "khởi lòng từ" mà luận sư Phật Âm (Buddhaghosa) đã viết trong The Path of Purification – Thanh Tịnh Đạo). Được như thế rồi, thì giữ cảm giác yêu ái nồng ấm đó trong lòng và bắt đầu "nhìn" hành động, lời nói và các ứng xử của người kia lúc này, "nhìn" (quán) mà không suy đoán gì cả. Từ đó ta có thể thấy các hành động của người kia với con mắt tĩnh lặng và yêu ái, và có thể nhận ra các ý nghĩa mới, tích cực hơn. Ví dụ: Cách nhìn đó có thể cho ta thấy những lời mẹ vừa mắng vừa rồi là tràn đầy tình yêu nồng ấm với mình, chứ không phải là bà chằng lạnh lùng như mình đã nghĩ trước đó. Nếu lúc "nhìn" đó mà lòng mình lại bị xung động, lại nổi giận lên, thì ngưng nhìn; quay lại nhìn thời nồng ấm thân thiết cũ để lấy lại cảm giác yêu ái nồng ấm, rồi mới quay lại nhìn chuyện lúc này với cảm giác yêu ái nồng ấm đó. Tức là, ta luôn luôn nhìn vấn đề qua lăng kính tình yêu, và không nhìn vấn đề qua những xung động–giận, ghét, hờn tủi, lo sợ–của trái tim. Nhìn qua xung động có nghĩa là ta là nô lệ của những xung động trong tim mình. Nhìn với tình yêu là ta chủ động nhìn vấn đề qua lăng kính tình yêu mình tự tạo ra. Cái nhìn với tình yêu như vậy khác với cái nhìn xung động trong mọi trường hợp—có khi là đổi đen thành trắng, biến hiểu lầm và giận dữ thành dấu ái; có khi làm vấn đề thành nhỏ lại, hồi nãy thấy vấn đề như Ngũ Hành Sơn, bây giờ thấy nhỏ như đụn mối; có khi thấy vấn đề cũng như vậy, nhưng lòng mình lại thấy thương cảm hiểu biết hơn chứ không giận dữ như trước… Đây là một kỹ năng của tình yêu, nếu muốn tập thì thực sự là không khó. Nếu bạn có quyết tâm thực hành, thì chỉ khó những lần lần đầu; với thời gian việc thực hành sẽ dễ ra. Và đây là một kỹ năng rất quan trọng—vì (1) nó chính là "từ tâm" và "yêu người" trong thực hành và (2) trong mọi trường hợp mà bạn thực hành, bạn đều thấy được vấn đề thành sáng sủa hơn cho bạn rất nhiều. Mức kế tiếp là dùng cách thực tập từ tâm này đến những người không nằm trong vòng thân tình của ta. Nhưng ngay lúc này hãy dùng nó để làm cho các liên hệ thân tình của ta với cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, người yêu… trở thành bền vững. Chúc các bạn một ngày yêu ái. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||
| Posted: 25 Oct 2011 01:05 PM PDT Tùy bút điện ảnh – Đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn Hà Nội ngàn năm tuổi lại bước vào Mùa Thu – mùa của những cảm hứng vô tận cho các tuyệt phẩm thơ ca, nhạc họa của những văn nghệ sĩ xưa nay sống trên đất Thăng Long- Hà Nội - đó là sự thanh bình yên ả của cảnh vật, là nỗi chạnh lòng trước sự điêu tàn hoang phế của Kinh thành cũ, hay là sự biệt ly xa cách vời vợi… Nhưng mùa thu nơi đây cũng gợi nguồn cảm hứng lãng mạn cao cả về một cuộc đổi đời lớn lao trong thời hiện tại… Mùa thu Hà Nội mang trong mình những dáng vẻ rất riêng biệt mà không đâu có. Thu về, Hà Nội khiến cho người ta say mê vì vẻ đẹp đến lạ lùng của nó trong từng góc phố… Theo quan niệm của người Hà Nội, mùa Thu là mùa đẹp nhất trong năm. Hà Nội vốn đẹp bởi sự trầm mặc và cảm giác bình yên. Và mùa thu lại càng tô đậm thêm cảm giác đó… Ai đi xa Hà Nội, đến mùa này lại nôn nao nỗi nhớ về cái sắc nắng như tơ từng sợi một thả xuống óng ánh, về khói sương lãng đãng mặt hồ, về những con phố trải vàng lao xao lá rụng, về một buổi sớm heo may với bầu không khí dìu dịu mát lành, về một khoảng trời xanh biếc cao vời vợi và mây trắng bồng bềnh như mơ… Tháp Rùa cổ kính rêu phong trong sương chiều phảng phất… Những cành liễu tha thướt buông rủ mang hình dáng người thiếu nữ soi bóng nước hồ thu trong như gương… Sóng nước hồ Tây mênh mang có vẻ đẹp thần thoại khi hoàng hôn đang dần buông… Bên bờ sông Hồng, từng chiếc lá tre tung mình trước khi phiêu du cùng sóng nước… Và khi những con phố nhỏ đã thưa thớt người lại qua, từng chùm đèn như lung linh hơn qua những vòm cây thơm ngát hương. Theo cố nhà văn Băng Sơn, Mùa thu chính là mùa mà Hà Nội mang trên mình những nét yêu kiều diễm ảo và dịu dàng nhất…Lẫn trong lá vàng bay vàng rộm mặt đường và lẫn trong sương lam mơ hồ trên mặt sóng của thời tiết dìu dịu như tơ chăng, là những làn hương từ đâu đó lan tỏa vào không gian như từng sợi âm thanh của một cây vĩ cầm vô hình. Đó là làn hương của hoa dạ hợp nồng nàn trắng muốt; đó là hương sấu chín cuối mùa thoang thoảng đường Phan Đình Phùng; đó là hương ngọc lan vương vấn thoảng nhẹ từ các ngón tay tháp bút trắng ngà quyện với chút hanh hao của cái lạnh đầu thu trên những con đường rợp bóng cây. Có người đã quan sát một cách tinh tế cái háo hức của những bông hoa hải đường rung lên trước những ngọn gió heo may đầu tiên. Đó là loài hoa đặc biệt của thu Hà Nội. Đặc biệt không phải ở màu đỏ tươi đến nao lòng, sặc sỡ mà không chói lóa, cũng không phải ở màu xanh ngăn ngắt của lá, cũng không phải màu vàng óng ánh của nhụy hoa. Cái đặc biệt chính là thời gian mà bông hoa ngậm trong mình từ cuối xuân đầu hạ, phải trải qua nhiều nắng gió, chưng cất từ những tia nắng gay gắt của một mùa hè tới đầu thu mới có được vẻ đẹp ấy. Và hoa sữa. Những cây hoa sữa trổ hương sớm thường là những cây hoa sữa mới trồng, và được chính cái gió heo may đầu mùa giúp tỏa hương bay xa. Đã có biết bao bài thơ, bản nhạc, dòng văn đầy rung động của những người tài hoa ca ngợi hoa sữa Hà Nội. Nhiều người Hà Nội đi xa đã nhớ về hoa sữa, hoa hoàng lan, hoa ngọc lan để tưởng niệm thời hoa niên trong trẻo, thời học trò mơ mộng, tuổi yêu đương tinh khiết của mình. Nhất là, nếu đi trong đêm trăng đường Nguyễn Du, đường Trần Hưng Đạo, đường Bà Triệu hít thở mùi hoa sữa ngọt ngào đang trộn lẫn sương thu làm ướt tóc, không ít người đã phải nghẹn ngào ứa nước mắt vì cái vẻ đẹp nồng nàn và thanh khiết của Hà Nội. Và có người đã phải thốt lên: mùa thu bình yên và dịu dàng quá! Khi đó, người ta cũng dễ dàng mở lòng với chính mình, với những người xung quanh – dịu dàng như chính không gian thu Hà Nội. Và trong đêm sâu lắng của thu Hà Nội, bên hương hoa hải đường, hoa hoàng lan, hoa dạ lan hương, hoa sữa, người ta trở nên dễ cảm thông để hiểu nhau hơn…Người ta sẽ có cảm giác không gian và thời gian như ngưng đọng, tiết thu dịu nhẹ khiến có thể trút hết mọi ưu phiền, lo lắng của cuộc sống bộn bề…Có lẽ cũng trong không gian và thời gian này, ở một căn phòng nhỏ Hà thành, khi ngắm hình vẽ con nai trên ống bút, thi sĩ Lưu Trọng Lư đã viết nên bài Tiếng thu tuyệt tác, một trong những bài thơ hay nhất của thi ca tiền chiến: Em không nghe mùa thu Lá thu rơi xào xạc Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô Người ta vẫn nói, mùa thu là mùa của những hoài niệm, và như lời một bài hát: "Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ…."
Một người sống ở nơi chỉ có hai mùa mưa nắng trong năm đã viết những dòng thật xúc động: “Người phương Nam như tôi đã được tặng một món quà tuyệt đẹp của phương Bắc, của Hà Nội. Khẽ khàng, mỏng manh trong hơi sương sớm, se se trong cơn gió nhẹ đem hương mùa bảng lảng qua các con phố… Mùa thu Hà Nội như một thứ men ngọt ngào, nhấp từng giọt, từng giọt để say hồi nào không biết, và cứ muốn say mãi…” Có người còn khẳng định rằng: “Hà Nội mùa thu như một bức tranh nghệ thuật mà trên đấy người ta có thể nhìn thấy tất cả mọi góc cạnh của cuộc sống. Và dường như mùa thu đã đẩy lùi tất cả những lo toan bộn bề của cuộc sống, để lại một cái gì đó trong sáng như kim cương…” Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn- một người Hà Nội đã có một bài thơ giản dị và miêu tả được Hà Nội mùa thu một cách chuẩn xác, như một cuốn phim tài liệu, và nói hộ được tâm tư của nhiều người: Một vài quán nước ánh đèn xanh Kê ghế ra hiên đón gió lành Vài bác về hưu ngồi đàm đạo Thoáng nhìn như cảnh ở trong tranh… Buổi tối mùa thu êm dịu quá Hoa sữa thơm ngào ngạt khắp đường Đã bao mùa đến rồi đi mất Vẫn ngỡ ngàng mùa thu quê hương. Tháng Tám mùa thu cũng là mùa của những ngày hội Non sông náo nức lòng người, thời gian của những sự kiện trọng đại bậc nhất của lịch sử Việt Nam hiện đại diễn ra tại Thủ đô: đó là Cách mạng Tháng Tám thành công, rồi Lễ tuyên ngôn Độc lập cùng sự ra đời của Nhà Nước Dân chủ nhân dân đầu tiên- trước sự chứng kiến của quốc dân đồng bào và của nắng gió Ba Đình lồng lộng… Người Thăng Long- Kẻ Chợ từ ngàn năm qua thưởng thức hương vị mùa Thu với nhiều cách khác nhau, song có nét chung nhất là ấm cúng, nhẹ nhàng và đằm thắm; hồn dân tộc trong những nghi thức tế lễ thì vẫn được giữ gìn và phát huy. Sử sách còn ghi lại những nghi lễ cổ diễn ra vào mùa Thu trên đất Thăng Long xưa mang đậm dấu ấn Á đông và nét cổ truyền của dân tộc Việt. Vào ngày ngâu tháng Bảy, trẻ em đất Hà thành được mặc quần áo mới và được vui chơi thoả thích. Đây còn gọi là Tết Trung nguyên, hay Rằm tháng Bảy. Thực chất của tết này là một lễ tiết gốc từ Phật giáo. Vào Rằm tháng Bảy, người ta mở hội Vu Lan bồn, lấy việc cúng tế này nhằm vào mục đích là siêu độ cho các vong nhân. Đức Phật dạy rằng: các quan ở âm phủ xét xử những vong nhân lúc sống ở dương thế, nếu ở lành thì phong thưởng, ở ác thì bắt tội. Nhưng cả ác lẫn lành, hôm Rằm tháng Bảy đều tha cho đi chơi cả. Cho nên tục truyền theo chữ gọi là xá tội vong nhân. Vì thế vào ngày Rằm tháng Bảy ở kinh thành Thăng Long thời xưa, các tù nhân được ra khỏi trại giam, đi chơi phố xá. Còn trong dân gian, nhà nào cũng làm cỗ cúng tổ tiên bằng những đồ lễ như các thứ rau quả, bánh trái đựng vào lá sen và cũng lấy lá sen đậy lên, dùng giấy xanh đỏ làm hình nhân, đồ mã để dâng cúng tổ tiên. Còn trong hiện tại, ngày Rằm tháng bảy chủ yếu được hiểu như là ngày của mùa báo hiếu đối với cha mẹ. Trong các chùa lớn nhỏ ở Hà Nội- nhất là ở chùa Quán Sứ, lễ Rằm tháng bảy được tổ chức trang nghiêm và sinh động, thu hút không chỉ phật tử tăng ni mà cả đông đảo người dân các tầng lớp.
Hình như mùa thu mới là lúc những trái quả ở nội ngoại thành Hà Nội phô diễn hết cái sắc vị được tích tụ bằng nắng gió và tinh túy đất trời qua suốt cả mùa xuân, mùa hạ. Đây đó thấp thoáng bóng người phụ nữ quẩy đôi gánh chung chiêng, bên trong lấp ló những quả thị vàng mượt, những quả ổi tỏa mùi thơm thôn dã, bình dị … Lúc này cũng là lúc, nắng mùa thu đang vẩy những đốm trứng cuốc vào trái chuối tiêu, đang làm cho những quả hồng đỏ như môi mọng, na xanh biếc, bưởi vàng mơ, nhãn nâu đậm đà…, và đặc biệt làm cho quả sấu vàng ươm, chua ngọt- một lọai quả chỉ có ở Hà Nội, một loại quả len lỏi từ nhà hàng đặc sản đến bữa ăn đạm bạc bình dân, hấp dẫn từ quí cô quí bà đài các đến em bé bán rong trên hè phố. Và nói đến mùa thu Hà Nội là phải nhắc đến cốm làng Vòng… Mỗi lần Hồ Gươm lăn tăn ánh vàng nắng thu, thì phố phường Hà Nội lại thấy xuất hiện cái bóng dáng của người gánh đôi thúng cốm Vòng tiến vào theo đường cửa ô Cầu Giấy. Đôi quang gánh nhẹ như gánh mây chỉ có nắm rơm xanh mướt, chiếc lá sen hồ Tây to đùng đậy hững hờ. Nếu nói rằng: cốm là một món ăn đặc trưng của nghệ thuật ẩm thực đất Hà Thành, thì làng Vòng chính là cái nôi của món ăn đặc trưng này. Nhiều người đã cảm nhận được một điều: mùa thu Hà Nội như trong hơn, tinh khiết hơn, nhờ hương thơm từ những lò cốm làng Vòng… Những hạt cốm xanh ngọc trong đến nõn nà mang hương trời khí đất, cả hồn quê và huyền thọai làng được bọc bằng lá sen phảng phất hương thơm thóat tục, bên ngòai buộc thêm một vài sợi rơm không quá chặt, không quá lỏng – trở thành một món quà dân dã mà quý của người Tràng An – Hà Nội. Dù bán ít bán nhiều, những mẻ cốm làng Vòng bao giờ cũng ngon đặc biệt, không pha tạp. Hạt cốm mềm, dịu dàng một vị ngọt tinh khiết thường được ăn kèm với chuối trứng cuốc. Người Hà Nội thường nhâm nhi từng hạt cốm để cảm hết hương vị trời, đất, đồng quê và nắng gió trong hạt cốm. Rất nhiều người xa xứ khi thăm lại Hà Nội đều muốn hít hà hương cốm để tận hưởng cảm giác trở về đất mẹ… Cốm còn được làm thành bánh chằng lên một múi lạt chữ thập nhuộm đỏ cánh sen để gửi đến ngõ nhà người yêu, để đặt trên bàn tiệc cưới, đám hỏi…Có câu chuyện kể về lai lịch cốm Vòng: từ rất lâu, vào một năm giáp hạt đói kém, một gia đình ở làng Vòng thuộc phường Dịch Vọng – quận Cầu Giấy bây giờ, vì đói quá nên phải lấy một nắm lúa nếp non rang lên để ăn tạm, thì thấy có hương vị thơm ngon lạ lùng. Nhà nọ truyền tai nhà kia, và cốm Vòng ra đời từ đó. Các nhà văn Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Bằng đều có những trang viết thật hay về cốm làng Vòng…
Đó cũng là tháng của những cơn mưa bóng mây… Mưa bóng mây không chỉ là một hiện tượng thời tiết quen thuộc của mùa thu, mà còn đi vào tâm hồn của người Hà Nội như một sắc thái của tình cảm: Khoảng trời em mưa thưa bóng mây Mưa khó hiểu như tình ta buổi ấy Cơn mưa giận, cơn mưa thương biết mấy Nhớ nhung gì cho ướt áo người xa… ( Thơ Quang Huy) Nhưng cơn mưa bóng mây đa tình đó cũng còn được gọi là mưa rươi. Rươi là thực phẩm làm ra món chả rươi – món ăn của “một thiên nhiên chuyển mùa, đẹp đến não nùng, mê đến xôn xao trong dạ”, một món ăn mà người Hà Nội vốn sành ăn mê nhất – như nhà văn Băng Sơn từng khẳng định! Sinh thời, nhà văn Nguyễn Tuân vào cữ rươi này thế nào cũng phải có mặt ở cái quán rươi ám khói ở phố Huế, nhón hai ngón tay nâng chiếc chả rươi lên… Mùa rươi, cứ chiều chiều lại có những phụ nữ bán rươi rong rao vang khắp phố phường những lời hối thúc, mời gọi. Một cô gánh rươi đi trước, bà đứng tuổi đi sau tay cầm một cái bát đong rươi, tay kia xách chiếc liễn nước để nhúng tay…Rươi nấu cùng củ cải, hoặc cùi gấc xanh, khế mọng vàng, và không thể thiếu món đầu vị là vỏ quýt vàng ươm! Cứ tầm tháng chín, tháng mười, khi đêm về, dọc vỉa hè Hà Nội có những cô bán hàng nhanh tay đảo những hạt dẻ trên ánh than hồng. Có hai loại là hạt dẻ to và hạt dẻ nhỏ. Mỗi loại có một vị thơm đặc trưng rất thú vị, và đều là thứ hạt dân dã, mộc mạc – thứ hạt dù được chế biến thế nào cũng vẫn giữ nguyên được hương vị đặc trưng của nó… Nó là món quà dành cho nhau của mọi lứa tuổi trong tiết trời thu se lạnh đêm vắng, khi mà người ta cảm thấy cần hơn hơi ấm của người thân. Đôi tình nhân, người cha, người mẹ, người chị…dừng xe mua hạt dẻ dù đã muộn… Đây cũng là món quà vặt rất được các bạn sinh viên xa nhà ưa chuộng vì vị thơm ngon và giá cả vừa phải… Thu Hà Nội còn là nguồn cảm hứng vô tận cho thơ ca, nhạc họa từ xa xưa tới hôm nay. Bài thơ Nôm Mùa thu của Ngô Chi Lan trong Hồng Đức quốc âm thi tập dành trọn cho việc tả cảnh thu của kinh thành Thăng Long Gió vàng hiu hắt cảnh tiêu sơ, Lẻ tẻ bên trời bóng nhạn thưa Giếng ngọc sen tàn bông hết thắm, Rừng phong lá rụng tiếng như mưa…
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, Nền cũ lâu đài bóng tịch dương Tâm trạng này cũng giống như của các nhạc sĩ Hà thành như Văn Cao, Cung Tiến, Zoãn Mẫn trong những bài hát Tàn thu, Hương xưa, Biệt ly – đặc biệt là của thi sĩ nổi danh Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu – người huyện Ba Vì Hà Nội trong bài thơ Cảm thu tiễn thu: Lá sen tàn tạ trong đầm Lặng mang giọt lệ âm thầm khóc hoa Nhưng đó là những mùa thu đã xa…Trong những mùa thu nay của Hà Nội, nhà thơ đã nghe được hương cốm mới và trong vắt nói cười thiết tha ( Thơ Nguyễn Đình Thi). Những ngươì nghệ sĩ của thời đại mới đã cảm nhận được trong mùa thu Hà Nội không chỉ vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên mà còn cả cái sức sống vươn lên của một dân tộc sau khi Rũ bùn đứng dậy sáng lòa … Cố nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn, bằng sự rung động của một tình yêu hết sức tinh tế đã miêu tả thu Hà Nội trong hiện tại thật gợi cảm, và nói hộ nhiều người từng yêu mùa thu Hà Nội qua giọng hát của ca sĩ Cẩm Vân: Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu. Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió, Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua. Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi. Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời… (còn tiếp…)
Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | ||||
| Posted: 25 Oct 2011 01:04 PM PDT (Mình viết hồi kí vào dịp tháng 6 vừa rồi)
Mình biết HVKTQS đơn giản là qua các cuộc thi rô bô con,và trong các cuốn sách luyện thi đại học.Trong các bộ đề thi đại học, mình rất thích những đề toán, lý ,hóa của HVKTQS,đại học Bách Khoa,hay đại học Khoa Học Tự Nhiên ,đại học Ngoại Thương, có lẽ là vì nó vừa đủ phù hợp với năng lực của mình.Mình đơn thuần nghĩ HVKTQS là 1 trường đại học kĩ thuật có danh tiếng ,chỉ đơn giản vậy thôi. Vào phòng thi đại học,mình khá ấn tượng về thày giáo coi thi .Lần đầu tiên mình nhìn thấy người mình gọi là thày lại mặc quân phục bộ đội-một hình ảnh khác lạ trong tâm tưởng của mình .Thời cấp 3 mình luôn mường tương giảng viên trường đại học là phải khác kia,cũng ko biết khác là khác như thế nào nhưng chắc chắn ko phải là hình ảnh như lúc này. Kỉ niệm đi thi, thày coi thi rất ấn tượng về mình,đặc biệt là môn hóa học vì mình làm dư rất nhiều thời gian.Mình vẫn nhớ,thày coi thi xuống chỗ mình hỏi chuyện ,thày hỏi thăm mình quê ở đâu? thi hệ quân hay hệ dân ?mình đã trả lời rất thẳng thắn:"em thi hệ quân sự ".Thày giáo đưa mắt nhìn xuống tấm bằng tốt nghiệp của mình thấy, mình học ở THPT Phù Cừ.Thày hỏi :"đây có là trường chuyên ko em?"mình đã trả lời:"trường huyện thày ạ",thày có nói với mình:"trường huyện mà thi hệ quân sự là giỏi đấy",mình chỉ mỉm cười và nói cảm ơn thày ,,Sau này mình mới biết con gái thi hệ quân sự thì điểm cao hơn con trai và trường mình lấy rất ít nữ. Mình thi đại học duy nhất một trường,gia đình mình có góp ý mình nên thi thêm khối B-đại học y—vì nhà mình cũng có nhiều người theo nghề bác sỹ,nhưng mình nhất định không chịu.May sao mà mình cũng đỗ,giả như mình trượt chắc là mình hối hận lắm lắm…vì đã ko nghe theo lời khuyên để có thêm 1 cơ hội đỗ đại học-khối B…. Mình được thông báo phải lên huyện đội để nhận giấy báo trúng tuyển và kèm theo giấy gọi nhập ngũ.Khi nhận giấy gọi nhập ngũ, thoạt đầu mình chỉ nghĩ,giấy này tương đương giống như khi mình đỗ đại học thì ko phải đi nghĩa vụ nữa, anh trai mình ngày xưa cũng vậy.Thế nhưng khi về đến nhà, mình đọc đi đọc lại cái tờ giấy gọi nhập ngũ ,rõ ràng đây là giấy gọi mình vào quân đội.Mình hơi bất ngờ và có nói với mẹ :"đây là giấy gọi nhập ngũ,mẹ ơi,giấy gọi nhập ngũ mẹ ạ…".(lúc đó mình nghĩ thầm-mình có đi nghĩa vụ đâu mà nhập với chả ngũ,chắc là họ đưa nhầm giấy tờ cho mình rồi), Mình lên nhập học trong sự háo hức mòn mỏi đếm từng ngày .Vừa làm xong thủ tục nhập trường,mình được đi nhận quân tư trang,một cô đã hướng dẫn mình cách mặc áo quần.Trời ơi, bộ quần áo bộ đội rộng thùng thình và cách mặc đặc biệt khiến mình thấy lạ lẫm vô cùng.Mình còn được phát bát ăn cơm, phát chăn chiếu,ba lô,toàn màu rất là kì koặc-xanh rì..Rồi một ô tô chờ sẵn đưa mình lên Vĩnh Yên-cơ sở 2 của học viện .Ngồi trên ô tô ,mình vẫy tay chào tạm biệt mẹ,mẹ mình đã khóc khi nhìn thấy mình trong bộ quân phục và khoác trên lưng chiếc ba lô con cóc to oành.Mình ở Vĩnh Yên ba ngày để bác giám đốc gặp tân sinh viên giao nhiệm vụ , sau đó thì mình được đưa lên Lục Quân.Lên Lục Quân mình mới thực sự biết rằng mình đã là một cô bộ đội thực thụ. Vừa mới bỏ ba lô xuống,sắp xếp đồ đạc xong thì mình được giao cho 1 chiếc cuốc.Công việc đầu tiên của mình là đi cuốc đất,thấy anh trung đội trưởng nói với mình và các bạn là phải đi làm tăng gia gì đó.. anh giao cho mỗi đứa đào 1 cái hố rộng 1 m,sâu 1m để trồng su su.Buổi chiều đầu tiên cầm cuốc ,bàn tay mình đã đỏ ửng và hình thành các vết rộp. Buổi tối hôm đầu tiên trên Lục Quân,mình nằm trằn trọc ko sao ngủ được,phần vì tay chân mình ê ẩm- những vết rộp đã khiến mình đau đớn ,phần vì mình nghĩ đến bạn bè mình cũng đang háo hức nhập học,ko hiểu họ có giống như mình hay ko…Những ngày tháng dài ở Lục Quân thật là vất vả, dù trí tưởng tượng mình có phong phú đến mấy cũng ko thể nào hình dung ra được mình sẽ trải qua những ngày tháng như thế. Mặc dầu cuộc sống vất vả như vậy, nhưng bù lại bọn mình có đời sống tinh thần vô cùng phong phú,bọn mình sống với nhau rất tình cảm.Nữ quân đội năm đó- năm 2006, được gom lại, ở tập trung, gồm 3 trường học viện:Học viện kĩ thuật quân sự đào tạo kĩ sư,học viện Quân Y đào tạo bác sĩ và học viện Khoa Học Quận Sự là đào tạo tình báo.Dân bên quân y và bên khoa học lên lục quân sớm,dân kĩ thuật bọn mình lên muộn hơn,thành thử đành phải ngậm ngùi nằm giường trên-đó là nguyên do của những cái chăn xấu bị ghi liên tục trên bảng thi đua – toàn là dân kĩ thuật!!!…Buổi tối sinh hoạt tập thể đầu tiên,bọn mình được học 10 bài hát quy định trong quân đội ,những bài hát này được phục vụ để đi ăn cơm,vừa đi đều đến nhà ăn và vừa hát—-mình cảm thấy rất thú vị….thú vị đến buồn cười vì lúc đó trông chúng mình rất rất …là yêu đời…. Những buổi luyện tập thao trường,bắn súng,những buổi học công binh,nằm lăn lê bò toài đào công sự hầm hào giữa cái nắng Sơn Tây gắt gỏng như chừng muốn đốt cháy làn da trắng trẻo của mình.Mình đã đặt chân vào quân đội như thế với bao sự ngỡ ngàng,
Mình kể tiếp về chuyện học chiến thuật.Học chiến thuật ,bọn mình luyện tập dưới hầm hào ,hầm chữ A, chữ U,hầm ếch,hầm nhái…bọn mình được học cách lên hào ,xuống hào rất bài bản,rồi cầm súng AK, mỗi khi bắn nhau thì thổi còi ..tuýt tuýt tuýt ..ra hiệu là mình đang bắn đây,…chứ nếu ko có còi thì chẳng biết khi nào mới bắn chết được 1 tên địch^_^. Khi bắn xong còn có 1 tiết mục báo cáo…..mình vẫn nhớ tiết mục báo cáo có một thầy dạy chúng mình cách báo cáo như thế này:"báo cáo đồng chí tiểu đội trưởng,tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, tiêu diệt một tên địch đang đột nhập vào ụ súng,tiêu hao hết 1 cơ số đạn…"Lần sau ,1 thày khác kiểm tra,bọn mình cũng báo cáo như vậy:thày hỏi lại:"1 cơ số đạn là bao nhiêu viên,,?"chúng mình trả lời là em cũng ko biết:thày giải đáp :"1 cơ số đạn là 300 viên..hay 120 gì đó mình cũng ko nhớ lắm…."bọn mình tủm tỉm với nhau…"chúng mình giỏi thật,diệt một tên địch hết những vài trăm viên đạn ,,,,*_^,"cười!!! Những buổi bắn súng AK ban đêm,bắn bằng đạn vạch đường luôn là niềm thích thú của chúng mình .Ngày nhỏ ,xem phim mình vẫn nghe những âm thanh"bùm-chiu". Không ngờ ,sau này mình lại được nghe âm thanh thật chứ ko còn là trong phim ảnh nữa.Chúng mình bắn bia di động ,đeo mặt nạ bằng cao su đen xì ,hở có duy mỗi đôi mắt để nhìn ,mùi cao su khiến bọn mình rất khó thở,chạy được đến nơi ngắm bắn thì cũng là lúc phì phà phì phò ko ra hơi,khi đó cũng chẳng còn đủ thời gian để ngắm với nghía thành ra chúng mình chỉ còn cách bắn hú họa,trúng thì trúng mà chẳng trúng thì trượt….^_*sss Năm ấy,Học Viện Quân Y được gửi sang ở cùng tiểu đoàn với chúng mình,nên con trai quân y cứ tối thứ 7 lại sang bên chúng mình giao lưu,,,"Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn,hai đứa ở hai đầu xa thẳm,đường ra trận mùa này đẹp lắm,Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây….", Bọn mình rất vui vì qua những đợt giao lưu lại cá kiếm được 1 anh chàng,những anh chàng ấy sẵn sàng giúp đỡ chúng mình ko công.Hi,khoản này bọn mình gọi là nghệ thuật "tà lưa",khi thì chúng mình nhờ bổ củi,khi thì nhờ cuốc đất ở ruộng rau làm tăng gia và quan trọng nhất là khi đi thao trường có người vác hộ B40,B41.,,,riêng mình cũng tranh thủ hương khói với 2 cậu bạn cùng quê( hương khói là viết tắt của từ đồng hương ,đồng khói ý).Mỗi lần các bạn con trai nhìn thấy chúng mình đi bắn súng , đặc biệt là súng ngắn,họ vẫn thường trêu rằng:bọn mình là con gái chắc chỉ bắn được súng nhựa thôi,chứ cầm súng thật lên thì có mà khóc thét …bắn sao nổi. " Quả thật,Bắn súng ngắn đòi hỏi tay phải thật khỏe để có thể giữ súng được im .Chính vì thế, các bạn ý trêu cũng là có cái lý của nó….Để rèn cho tay khỏe,thày dạy bắn bắt bọn mình phải nâng gạch hằng ngày,sáng nào thức dậy mình cũng phải đặt một viên gạch trên tay trong tư thế cầm súng cho đến khi dã dời,,,,thời gian luyện tập bắn súng thật là vất vả,nói chung là sau đợt đó tay đứa nào đứa ấy cơ bắp nổi cuồn cuộn ….Rồi mình học dò mìn,tra kíp nổ,ném lựu đạn…..vân vân và vân vân…. Những ngày đầu tân binh luôn là những kỉ niệm đẹp với chúng mình…7 tháng huấn luyện tân binh dưới mái trường lục quân ,cũng đã đến hồi kết thúc , bọn mình phải chia tay nhau để trở về với các mái trường học viện .Hôm chia tay,bọn mình- đứa nào đứa ấy cũng nước mắt ngắn ,nước mắt dài,mình cũng khóc rất nhiều và trong lúc xúc động đó, chúng mình gọi nhau là chị em như một điều đương nhiên khi cảm xúc được thăng hoa thành tình nghĩa- tình chị em,,, .Bọn mình đã sáng tác 1 bài hát được đạo nhạc từ bài ô ô ngày ấy…..: .Bài hát này cũng là lời kết cho đoạn hồi kí của mình ….mình xin phép được dừng lại ở đây. Bê 14 chúng tớ ,luôn đoàn kết bên nhau, ——lặp lại phần trên——————- Vẫn nhớ hoài, ngày tháng qua cùng với nhau, (mình ở trung đội 14-b14) http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=Vg84rND3Nk Thủy Y Sinh Filed under: Văn, Văn Hóa Tagged: Văn, Văn Hóa | ||||
| Vụ bé kẹt cửa cuốn: người lớn bất cẩn gây họa cho trẻ Posted: 25 Oct 2011 01:03 PM PDT vnexpress
Các bệnh viện tại TP HCM thường xuyên nhận được nhiều bệnh nhi cấp cứu vì những tai nạn ngã vào nước sôi, kẹt cầu thang, thang cuốn, đuối nước… mà nguyên nhân chính từ sự lơ là thiếu trông nom của người lớn. "Sau tai nạn, nhiều phụ huynh đòi chết vì ân hận mình bất cẩn khiến con bị tàn phế, nhưng tất cả đã quá muộn. Điều tốt nhất để khỏi hối hận là cha mẹ phải quan tâm đến con mình nhiều hơn", một bác sĩ khoa cấp cứu Bệnh viện Nhi Đồng 2 nói. Giữa tháng 9, nấu xong nồi nước sôi, thay vì mang đi pha để tắm con thì chị Hoa ở Long Thành, Đồng Nai lại loay hoay làm chuyện khác. Đến khi nghe tiếng thét lớn, quay lại, người mẹ đã thấy cậu trai 2 tuổi ngã luôn vào nồi. Tai nạn khiến cậu bé có nguy cơ bị teo rút bộ phận sinh dục ảnh hưởng đến sinh hoạt tình dục vĩnh viễn. Tại Bệnh viện Nhi Đồng 2, bệnh nhi này còn được xác định bị bỏng rất nặng gây nhiễm trùng. Bé điều trị hơn 2 tuần vẫn chưa xuất viện. Các bác sĩ khoa cấp cứu Bệnh viện Nhi Đồng 2 cho biết, trường hợp trên chỉ là một trong hằng trăm ca trẻ nhập viện hằng năm mà nguyên nhân phần lớn là do người lớn bất cẩn. Mới đây, một người mẹ ở quận 7, TP HCM, để con 18 tháng tuổi một mình trên gác rồi xuống nhà dưới pha sữa. Khi quay lại, chị phát hiện cậu con trai hiếu động chui đầu ra thành khe lan can còn thân mình thì treo lơ lửng, toàn thân tím tái, miệng trào nước bọt, mắt trợn ngược. Loay hoay không thể xử trí, người mẹ cầu cứu hàng xóm trợ giúp. Khi song lan can được cưa đứt thì cậu bé đã hôn mê. May mắn sau khi được cấp cứu tích cực tại bệnh viện, bệnh nhi dần bình phục. Trường hợp khác xảy ra tại trung tâm mua sắm lớn ở quận 1. Đưa con vào siêu thị, cậu bé 7 tuổi chạy giỡn nhưng bố mẹ cứ lo mua sắm và không để mắt đến. Đến khi nghe tiếng kêu cứu thì con đã bị kẹt vào khe thang cuốn – nơi đã được dán cảnh báo là khu vực trẻ không được lui tới một mình. Cháu bị gãy chân.
Còn chị Hoa, chủ một quán chè trên đường Hòa Hảo (TP HCM), 10 năm đã qua sau ngày đứa con gái duy nhất bị bỏng suýt chết vì rớt vào nồi chè, chị vẫn chưa thôi bàng hoàng mỗi lần ngồi nhớ lại và tự trách mình. Hôm ấy hai vợ chồng đang mải nấu chè để kịp giờ bán, không ngờ đứa con nhỏ 4 tuổi loay hoay nghịch ở gần đó rồi rớt vào nồi chè bỏng toàn thân. "Nghe con khóc thét, tôi quay lại thì nửa người nó đã nhúng trong nồi chè. Tôi hoảng loạn không biết phải làm sao, chỉ biết nhấc bổng con lên rồi kêu xe cấp cứu. Nhìn từng từng mảng da chân con bị bỏng tróc ra mà tôi đau đớn xót xa", chị Hoa bần thần hồi tưởng “phải chi mình để ý đến con hơn”. Một cô bé 4 tuổi ở Bù Đốp, Bình Phước, bị bỏng cả khuôn mặt vì mẹ nấu xong nồi canh để hớ hênh trên bàn khiến nồi canh nóng bị lật úp đổ hết lên người bé. Tại Bệnh viện Nhi Đồng 1, vết bỏng quá sâu khiến gương mặt khá xinh xắn của bé bị biến dạng. Sự chủ quan lơ là thiếu quan tâm của phụ huynh không chỉ khiến trẻ bị tai nạn trong nhà mà còn gặp nạn ngoài ngõ. "Nhiều nhất là tai nạn ngã ao hồ, trẻ cho chân vào căm xe, ngã khi ngồi trên xe máy tinh nghịch mà bố mẹ không nhắc nhở", bác sĩ Nguyễn Minh Tiến, khoa Hồi sức cấp cứu Bệnh viện Nhi Đồng 1 cho biết. Đầu tháng 10, một người mẹ chở con trai 5 tuổi từ trường về nhà, cậu bé cho hết hai chân sang một bên ngồi vắt vẻo khiến nhiều người đi đường nhắc nhở, nhưng mẹ cứ bảo không sao. Chỉ vài giây sau có sự cố, mẹ phanh xe gấp, cậu bé ngã luôn xuống đường, may mà các xe lưu thông phía sau tránh được. Tai nạn khiến cậu nhóc bị gãy tay. Thạc sĩ giáo dục Phạm Phúc Thịnh, chuyên viên tư vấn trung tâm Nhịp cầu Hạnh phúc, nhìn nhận hàng ngày có hàng trăm mối nguy hiểm mà trẻ có thể gặp phải như: nước sôi, điện giật, té ngã, chết đuối, đánh nhau gây thương, tai nạn giao thông… mà nguyên nhân có thể do sự bất cẩn của cha mẹ hoặc đôi khi do trẻ quá hiếu động. Mặc dù không thể tiên liệu hết mọi khả năng rủi ro tai nạn, song ông Thịnh cho rằng các bậc phụ huynh có thể bằng kinh nghiệm sống của mình và học hỏi kinh nghiệm từ những người xung quanh cũng như sách báo, để biết cách hạn chế những tai nạn thường gặp nhất cho bé. Bà Nguyễn Thị Mỹ Linh, Giám đốc trung tâm nghiên cứu ứng dụng tâm lý và truyền thông cộng đồng TP HCM thì cho rằng, thực tế trẻ được vài tháng tuổi đã biết lật. Song nhiều phụ huynh nghĩ con mình còn bé nên chủ quan không trông chừng cẩn thận, hoặc vừa trông con vừa làm việc nhà nên vô tình để xảy ra tai nạn. Vì thế bà Linh khuyên, khi nuôi con nhỏ tốt nhất cha mẹ luôn đặt trẻ vào một vùng an toàn cố định như cũi cao hơn đầu, phòng riêng không có vật sắt nhọn. Cố gắng nhờ một người lớn hoặc trẻ lớn hơn chơi với bé khi cha mẹ bận làm việc nhà. "Ngay từ khi trẻ bập bẹ biết nói, cha mẹ nên dạy cho con biết nhận thức những mối nguy hiểm tiềm ẩn như nước sôi, phích điện, lửa… và giải thích cho bé hiểu không được lại gần những thứ đó", bà Linh nói.
Cao Lâm – Thi Ngoan Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| Tiểu thương U Minh muốn bán Hàng Việt Posted: 25 Oct 2011 01:02 PM PDT
SGTT.VN – Tại phiên chợ Hàng Việt về nông thôn lần thứ 72 do Trung tâm BSA tổ chức tại huyện U Minh, tỉnh Cà Mau (từ 22 – 24.10), không ít tiểu thương chợ U Minh như chị Huỳnh Thanh Thảo (xem ảnh) đã đặt hàng ban tổ chức đưa một số doanh nghiệp đem hàng về để chị em bán tại chợ, như nước mắm Liên Thành, nhựa Duy Tân, bột Vĩnh Thuận. Nhân cơ hội này, các doanh nghiệp đã liên kết với nhau cùng khảo sát, kiểm tra lại việc phân phối hàng hóa trong chợ. Bên cạnh đó, doanh nghiệp còn tranh thủ tiếp thị các sản phẩm mới đến với tiểu thương. Đây là phiên chợ thứ 6 liên tiếp, các doanh nghiệp tập trung cho việc chinh phục thị trường nông thôn thông qua chợ truyền thống. tin, ảnh: Hồng Nguyên Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng | ||||
| Thượng nghị sĩ Mỹ kêu gọi can thiệp quân sự vào Syria Posted: 25 Oct 2011 01:01 PM PDT SGTT.VN – Phát biểu trong ngày thứ hai của diễn đàn Kinh tế thế giới diễn ra tại Jordan hôm 23.10, thượng nghị sĩ Mỹ John McCain (đảng Cộng hòa, bang Arizona) kêu gọi can thiệp quân sự vào Syria.
Ông John McCain, thành viên uỷ ban Quân sự Thượng viện Mỹ nói: “Bây giờ các hoạt động quân sự tại Libya đang kết thúc, cần chuyển hướng các chiến dịch này để bảo vệ mạng sống của thường dân tại Syria. Chính quyền của tổng thống Bashar Al Assad không nên nghĩ mình có thể thảm sát dân mãi mà không phải chịu trừng phạt. Gaddafi đã phạm sai lầm đó và mất tất cả”. Theo số liệu của Liên hiệp quốc, hơn 3.000 thường dân, trong đó có 187 trẻ em, đã thiệt mạng trong những cuộc đàn án của lực lượng an ninh chính quyền Syria với người nổi dậy từ giữa tháng 3.2011. “Cuộc khởi nghĩa ở Syria đang tiến vào giai đoạn mới. Phe đối lập đã thành lập hội đồng Dân tộc để xây dựng một tổ chức vững chắc. Ngày càng có nhiều báo cáo về những binh sĩ quay lưng với chính quyền. Người dân Syria đang cầm vũ khí chống lại chế độ”, ông McCain nói. Trên thực tế, phần lớn các lãnh đạo bất đồng ở Syria không muốn phương Tây hỗ trợ bằng các cuộc không kích vào chính quyền của họ. Một số người chỉ ủng hộ những hành động có tính hạn chế hơn, như việc gửi các quan sát viên dân sự tới Syria. Giới quan sát cho rằng một cuộc không kích tương tự chiến dịch do NATO tiến hành tại Libya sẽ khó xảy ra ở Syria. Trong tháng 10, Nga và Trung Quốc đã phủ quyết nghị quyết của Liên hiệp quốc lên án các hoạt động đàn áp người biểu tình ở Syria. Hai cường quốc này lo ngại nghị quyết có thể là tiền đề cho một cuộc tấn công vào đồng minh Syria của họ trong tương lai. Nam Liên (Los Angeles Times, AFP) Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment