Đọt Chuối Non |
- Lời ru cho con
- Có một lãng tử thơ…
- Bạn theo đạo nào ?
- What is Occupy Wall Street? The history of leaderless movements
- Quảng Bình – 5.000 học sinh hàng ngày đến trường bằng đò ngang
- Hai tàu hải quân Australia cập cảng TP HCM
- Quan hệ tay ba Việt-Trung-Ấn
| Posted: 10 Oct 2011 01:07 PM PDT
Như lời ru từ thuở ấu thơ Nghe lời mẹ hát mơ màng con say… Mỗi khi nhắc đến một bộ phim và một bài hát về Mẹ, hẳn ít ai không nhớ đến bài hát “Lời ru cho con” – nhạc phim trong bộ phim “Của để dành”. Được sản xuất từ năm 1999, diễn xuất tuyệt vời của diễn viên Hoàng Yến trong vai bà Vi – một người mẹ hiền hậu và bao dung hết mực vẫn gây xúc động cho người xem mỗi lần nhắc lại. Người mẹ dù lúc nào, dù ở nơi đâu cũng đều dành cho con một tình yêu như thế, tảo tần, thương yêu và không quản hy sinh. Nhưng không phải lúc nào các con cũng nhớ hết được công ơn của mẹ… Cuộc sống hiện đại gấp gáp quá, con là “Của để dành” của mẹ, nhưng của để dành cũng có thể mất mát và tản mác đi khắp mọi miền đất nước trong việc mưu sinh, mưu cầu hạnh phúc của riêng mình. Để rồi đến khi tóc mẹ pha màu thời gian, bóng dáng mẹ ngày càng gầy yếu dù đôi môi mẹ vẫn nở nụ cười…, con mới thấy lòng đau nhói một nỗi xót xa. Dòng đời đã cuốn xa vòng tay mẹ! Bao nhiêu đắng cay, đắng cay u buồn Lời ru của mẹ vẫn thắm đượm tình yêu thương. Lời ru còn đó vang vọng bốn bề Nơi tim con, lời ru mãi ghi nhớ âm thầm Thời gian trôi qua thật mau Bóng dáng mẹ đã phôi pha theo tháng ngày… Và giờ mỗi đứa một phương Bao nhiêu giọt yêu thương đã chia hết rồi Lời ru xa rồi giấc mơ thơ ấu… Khi nhắc về mẹ, mỗi đứa con đều trở thành bé bỏng, đều được âu yếm, yêu thương và nâng niu chăm bẵm…. “Lời ru của mẹ” vẫn ấm áp và ngọt ngào biết bao, dù con giờ đã lớn. Lời ru của mẹ đã xa rồi, nhưng mẹ có khi nào hết thương con Vẫn mong cho con, ấm êm một đời Hạnh phúc khi con cười Yên lòng khi thấy con vui Mẹ đã nâng con dậy, khi con ngã trên đường đời Dù cho nắng đã phai tàn Dù cho tóc đã pha màu buồn Cho dù mắt nhắm tay buông Dành cho con hết mọi nguồn yêu thương… Nhạc sĩ Xuân Phương sáng tác ca khúc “Lời ru cho con”, từ bài thơ của Vân Thị Kiều Anh. Trước khi sáng tác ca khúc cho bộ phim “Của để dành”, nhạc sĩ Xuân Phương và đạo diễn Đỗ Thanh Hải đã đèo nhau lên tận hiệu sách Tràng Tiền mua sách thơ về để phổ nhạc. Khi đó anh cũng không biết nhà thơ là ai. Hơn một năm sau khi bộ phim phát sóng, anh nhận được một cuộc điện thoại từ TP. HCM của tác giả Kiều Anh:”Tôi là tác giả bài thơ anh đã phổ nhạc. Bài hát rất hay”! Hơn 10 năm đã qua, dù nhiều ca sĩ hát lại ca khúc “Lời ru cho con”, nhưng người thể hiện thành công nhất có lẽ vẫn là Hà Trần. Khi thể hiện bài hát này cô xứng đáng là một diva của làng nhạc. Năm 1999, Hà Trần phát hành album riêng đầu tay mang tên Em về tinh khôi và L Lời ru cho con đã trở thành một trong những ca khúc được yêu thích và được hát nhiều nhất trong các ngày của Mẹ. Mời các bạn thưởng thức! Helen Biochemical Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Posted: 10 Oct 2011 01:05 PM PDT
Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa
Giã đã ấn tượng với tôi ngay lần gặp đầu tiên ấy. Sau đó vài đôi ngày, gặp giã lần hai, tôi hoàn toàn bị choáng vì giã, giã và H. bất ngờ tổ chức tặng tôi một bữa cà phê tiệc khá tráng để tôi tự "tung hô" mình nhân ra mắt quyển thơ Nguyễn Nguyên Bảy 1, tại Quán XO trên đường Nguyễn Huệ ( Quán XO, đã từng có tiếng và nay đã buộc phải dẹp để xây building ). Bữa cà phê tiệc này khiến tôi cảm động túy lúy tình bạn xưa xưa của tôi với H. và tình bạn tân toanh của tôi với giã, hai chữ tình bạn viết hoa. Bữa đó giã ôm đàn và hát tặng tôi, giã hát không hay như ca sĩ "xịn", nhưng thật đắm say, đắm say chân tình dìm trong đôi mắt mặc áo kính thời "Hoàng Đế Trung Hoa cuối cùng". Tôi và có lẽ nhiều cử tọa khác đã mềm lòng trong tiếng hát. Bài hát ấy, tên, Mơ Về Hà Nội Em mơ có một ngày cùng anh trên những con đường, Hà Nội rợp bóng cây em bước ngập ngừng, đôi chân trần về phố cũ. Trong tay anh ấm môi cười… Và, tôi thật nông cạn, mãi sau này mới biết, bài hát ấy, giã làm nhạc, H viết lời, hai tình bạn ấy thức suốt đêm qua viết hát tặng tôi. Ôi, tôi chỉ còn biết thốt lên một từ Ôi và một dấu chấm than! Vâng, tôi thật hạnh phúc. Tôi còn nhớ, sau khi giã hát xong, giã giới thiệu với cử tọa tôi đọc thơ và chân thành đề nghị tôi đọc tặng giã bài thơ Sông Cái Mỉm Cười. Lời đề nghị này khiến tôi hoảng giã, bởi Sông Cái Mỉm Cười là bài thơ dài, nếu không nói là rất dài, nằm giữa sách thơ dầy 500 trang làm sao giã kịp đọc, kịp đồng cảm, vì tôi chỉ mới tặng sách H và giã mấy hôm. Tôi đọc một hơi, gần 10 phút mới hết bài thơ, vừa đọc xong, giã tiến lại ôm tôi thật chặt và tôi thấy những giọt nước mắt của giã thấm qua áo kính, rơi xuống vai tôi…Chưa hết, sau cái chiều XO đáng nhớ ấy, sáng hôm sau, giã nhắn tin cho tôi, nguyên văn: Con Hậu, kính thầy truy cập Google. Google từ ngày ấy, đến hôm nay ngồi viết đò đưa này, vào từ khóa nguyenguyenbay, thấy hiện ra bài viết Thầy Nguyễn Nguyên Bảy – Người không có tuổi – Thơ và tình. Nếu dùng thêm chữ choáng lần nữa e là quá nhàm, nên bạn đọc link vào bài viết này một lần đi, chữ thật ngắn và ảnh thật nhiều, ảnh tôi và giã, và bằng hữu tứ phương, bạn sẽ hiểu là giã đã làm sướng tôi đến cỡ nào và tôi đã nợ giã cỡ nào. (vn.360plus.yahoo.com/imagine25683/article?mid=3064&fid=-1 ) Ít ngày sau bữa " bốc thơm" nhau đó, một trưa, H mời tôi ăn cơm, tôi lại gặp giã và giã đòi nợ tôi thật, giã mong muốn tôi nhận giã là học trò. Tôi đã nói, đại ý: Tôi có thể thành cha của anh trên nhiều phương nghĩa, nhưng tôi không thể là thầy của anh dù chỉ trong một khu vực thi ca. Tôi không đủ tài sức ấy và dù tôi có kiêu ngạo cho là mình đủ tài sức thì anh cũng đừng nên học tôi, vì học tôi, cùng lắm cũng sẽ chỉ bằng tôi, mà bằng tôi, thì anh biết đấy, quá bé nhỏ, quá tầm thường, nếu không muốn nói là vô tích sự không đáng gì với mơ ước của anh, với kỳ vọng của đấng sinh thành anh và lớn hơn là với mong đợi của cộng đồng, của thi đàn Việt. Là sắt tất mài được kim, nhưng nều là gỗ thi dù cố mấy cũng chi mài thành kim gỗ. Tôi nhìn những bức ảnh anh chụp, nhìn những bức tranh anh vẽ, nghe những giai điệu nhạc anh viết, đọc những vần xuôi và những vần vần trong từng cung chữ của anh, tôi cảm thấy trời đã ban cho hồn anh một hạt thơ, tôi quyết không nhầm cảm nhận này. Còn việc anh nuôi trồng hạt thơ ấy như thế nào để nó mọc lên cây nhỏ, cây lớn, hay đại thụ là chí tu thân của anh, không ai làm thay anh được, không ai làm thầy anh được. H rót rượu cho tôi. Chúng tôi cùng nâng ly để chuyển đề tài. Nhưng giã vẫn quyết không bỏ qua đề tài " Thầy Trò". Giã quay lại với năn nỉ thành thật: Xin thầy chỉ cho con giải pháp tu thân? Cái đó được. Tôi đáp. Không ai sống trên đời này không chọn cho mình một giải pháp tu thân. Tôi không ngoại lệ và tu thân cho thơ cũng không ngoại lệ. Tôi xin nói với anh về giải pháp tu thân của cá nhân tôi cho riêng lĩnh vực thơ, vì thực lòng tôi rất yêu thơ và khao khát hiến thân cho tình yêu ấy. Tuy nhiên, tôi phải nói, giải pháp này tôi không tự nghĩ ra mà các bậc tiền bối, sách vở, trải nghiệm đời đã đúc kết ban tặng cho tôi. Tôi cho rằng đây là giải pháp tu thân tuyệt vời. Chỉ tiếc rằng tôi tu thân còn lười biếng, tu thân còn chưa đến, đức tin và ham muốn khác còn làm cho tu thân nhiều phen nghiêng ngả, nên tôi chưa đắc, chưa tựu. Giải pháp tu thân này chỉ gồm sáu chữ, xin tặng lại anh, sáu chữ đó là : Say Mê- Kiên Trì- Liên Tục. Sau ít phút nghe tôi giải thích kỹ lưỡng về sáu chữ trên. Thiên Ca đứng dậy, vòng tay nói với tôi một lời ngắn: Trò xin cảm ơn thầy đã tặng cho sáu chữ Say Mê – Kiên Trì – Liên Tục. Từ sau bữa đó, tôi chưa gặp lại giã trò độc đáo này lần nào. Nhưng tôi luôn giõi theo giã với một tính cảm không gọi được tên đó là tình cảm gì, vừa như tình yêu, vừa như hy vọng, vừa như chờ mong, và thực chưa lý giảI được đó là hy vọng gì, chờ mong gì, tôi cố tìm lời lý giải trong các trang viết của giã thoang thoảng post lên mạng, khi thì bài nhạc mới, khi thì khúc văn, khi thì đoản thơ. Và từ tình cảm ấy, giã lôi kéo tôi vào cuộc kiếm tìm mê man các bài viết của các bạn văn chương trên giã một thế hệ, tức là sau tôi một thế hệ, rồi văn chương của hệ trang lứa với giã, rồi văn chương của thế hệ sau giã, tôi bỗng gặp thật nhiều, thật nhiều những hạt thơ tốt đẹp như hạt thơ Thiên Ca đang thức bật những chồi cây, những cây xanh và đã thấy vóc lực của cây rừng đại ngàn, của thi đàn Việt. Từ đó tôi ngộ ra điều chờ mong và hy vọng đang thành hiện thực. Sáng nay, tôi bỗng gặp Thiên Ca trên trang mạng Chaobuoisang.Net, bài viết Cà phề đợi – Ga Thanh Minh, Thiên Ca dẫn thơ tôi (Ga Thanh Minh) để bộc bạch chia sẻ tâm trạng mình, tôi bèn viết những dòng đò đưa này như một tin nhắn gửi Thiên Ca là tôi giải mã được thông điệp của bạn thơ và lòng không hề phai mòn niềm hy vọng và mong đợi ở sự hoàn thiện giải pháp tu thân thơ của anh-bạn-trò tôi yêu quí. BNN Copy nguyên trang Cà phê đợi – Ga thanh minhCó lẽ vì tôi luôn nhớ rét, nên vài phút ít ỏi chạy qua thành phố tuổi thơ, gió biển mang về một cơn mưa. Trong thoáng chốc mở tung cửa xe hít hà hơi lạnh, hơi mưa rồi đi. Đêm dài mà cũng chẳng dài. Mọi chuyện lướt qua như một cuốn phim ngắn. Đầu nhức như búa bổ. Chập chờn bài văn xuôi xuống dòng ngớ ngẩn viết hồi trẻ dại. Bỗng dưng mình thấy mùa đông thật xa. CÀ PHÊ ĐỢI Thành phố vắng 2007 Thiên Ca Phố của tôi trong đêm vẫn vậy. Bình lặng và quặn thắt dữ dội như men rượu nặng uống vội trong phút chia xa. Mỗi lần xáo động và bất an, tôi lại đọc thơ thầy. Đứa trẻ ngốc như tôi chỉ hò hẹn với mùa đông một cách ngớ ngẩn. Trong thoáng chốc tôi mơ hồ nhìn thấy ga Thanh Minh mà thầy nói. GA HẸN Đem cặp môi thổi lửa Nguyễn Nguyên Bảy Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | ||
| Posted: 10 Oct 2011 01:05 PM PDT Chào các bạn, Khi được hỏi về tôn giáo, mỗi chúng ta có thể trả lời "Tôi theo đạo Phật", hay "Công giáo", hay "Tin Lành", hay "Tôi không theo đạo nào cả". Dù có tôn giáo nào hay không, chúng ta đều cần phải quan tâm đến tôn giáo như là một hiện tượng xã hội, vì: (1) 87% dân số thế giới tin vào một tôn giáo nào đó, như kết quả khảo sát của Gallup International Millennium Survey dưới đây cho thấy; BELONG TO ANY RELIGIOUS DENOMINATION Nguồn: Gallup International Millennium Survey (2) Tôn giáo nào cũng tím cách uốn nắn tác phong con người cho thêm thiện hảo cho thế giới này; (3) Nhưng tôn giáo đã luôn luôn, và đang vẫn còn, là lý do số một cho chiến tranh và mâu thuẫn tại khắp nơi trên thế giới, trong mọi thời đại của lịch sử con người. Ngay ngày hôm nay, chúng ta có chiến tranh và/hoặc mâu thuẫn tôn giáo tại: Afghanistan, Bosnia, Côte D'Ivoire, Cyprus, East Timor, India, Indonesia, province of Ambon, Indonesia, province of Halmahera, Iraq, Kashmir, Kosovo, Kurdistan, Macedonia, Middle East, Nigeria, Northern Ireland, Pakistan, Philippines, Russia / Chechnya, Somalia, South Africa, Sri Lanka, Sudan, Thailand, Tibet, Uganda. Nguồn: Religiously-based civil unrest and warfare Sở dĩ thế vì đại đa số người của các tôn giáo không thực sự nắm được tinh thần của tôn giáo họ. Họ thích cãi nhau, chống nhau, đánh nhau, cho nên họ diễn giải các giáo lý của tôn giáo họ để cãi nhau và đánh nhau vì "bảo vệ chánh pháp", "hy sinh vì Chúa/Allah", "diệt trừ ngoại đạo", "chống kẻ lạc đạo", "chiến đấu vì công lý", “truyền giảng chân lý”… và cả một triệu từ ngữ đẹp đẽ mù quáng khác. Các bạn, mình sẽ đưa các bạn hai câu định nghĩa về tôn giáo chính xác nhất. Và theo hai câu đó thì tất cả mọi chúng ta với một trái tim nhân ái đều là người có đạo, và tất cả mọi người tôn giáo nhưng thiếu trái tim nhân ái đều là kẻ vô đạo. 1. Đây là câu đinh nghĩa "tôn giáo" duy nhất trong quyển Thánh Kinh dày cộm của Ki tô giáo: "Đạo mà Thiên Chúa, Cha của chúng ta, chấp nhận là tinh khiết và không tì vết là thế này: chăm sóc con côi và mẹ góa trong cơn túng quẫn và giữ mình không bị ô nhiễm bởi thế gian" (James 1:27). Religion that God our Father accepts as pure and faultless is this: to look after orphans and widows in their distress and to keep oneself from being polluted by the world. (James 1:27) 2. Và đây là định nghĩa tôn giáo của Đạt lai Lạt Ma: "Đạo của tôi rất đơn giản. Đạo của tôi là từ tâm". "My religion is very simple. My religion is kindness." (Dalai Lama). Đạo thật (của Chúa/Phật/Allah/ông Trời/Thượng Đế…) chỉ có vậy thôi các bạn—Yêu người. Yêu người vô điều kiện. Không tranh cãi, không tranh chấp, không đánh nhau. Dùng tình yêu, nhẫn nhục, và cầu nguyện để chinh phục trái tim của thế giới. Nếu lấy "từ tâm" làm định nghĩa tôn giáo như Đức Đạt Lai Lạt Ma và Kinh Thánh bên trên, thì tất cả chúng ta nên là "người có đạo" dù ta chưa bao giờ bước chân vào một nơi thờ tự nào. Nhưng nếu lấy tranh cãi, tranh chấp, đấu tranh, mâu thuẫn, chiến tranh, ta đúng hắn sai, ta thiện hắn ác, ta sáng hắn si… thì mình khuyên là mọi chúng ta nên tuyên bố "tôi chẳng theo đạo nào". Người ta thường nói thời này là thời mạt pháp, rất là đúng. Không phải là vì không có người học pháp—sách vở in ấn rất nhiều như núi đó, rất rất nhiều người đọc, chẳng bù với ngày xưa rất ít người đọc được pháp. Nhưng thời này là thời mạt pháp là vì có quá nhiều người học pháp và diễn giải pháp theo kiểu tham sân si của họ. Giáo pháp tình yêu của Chúa và của Phật đã thành giáo pháp tranh chấp của phàm phu. C.S. Lewis, người viết sách Ki tô giáo lớn nhất thế kỷ 20, nói: "Trong số những người xấu, người xấu của tôn giáo là tồi tệ nhất" (Of all bad men religious bad men are the worst. –C.S. Lewis) Chỉ có một giáo pháp thực hành là mẹ đẻ của các giáo pháp thực hành khác—yêu người, còn gọi là từ tâm, còn gọi là nhân ái. Vô điều kiện. Yêu người vô điều kiện. Đây thời mạt pháp vì pháp từ tâm người ta không thực hành, và thích thực hành tranh chấp, mâu thuẫn và chiến tranh. Nhưng mọi đạo đều dạy từ tâm. Nếu bạn thực hành từ tâm, thì bạn là người có đạo. Cho nên ngày mai, nếu ai hỏi bạn theo đạo nào, minh khuyên các bạn dùng lời của Đạt Lai Lạt Ma để trả lời—Đạo của tôi rất đơn giản. Đạo của tôi là từ tâm. Chúc các bạn một ngày có đạo. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| What is Occupy Wall Street? The history of leaderless movements Posted: 10 Oct 2011 01:04 PM PDT Alex Brandon/AP – Occupy Wall Street protests, which have spread nationwide, are the latest in a line of large-scale leaderless movements. nbsp; By Heather Gautney,
Now entering its fourth week, the Wall Street occupation has become a national phenomenon. The president is interested, celebrities are popping by, and pizza shops are adding the OccuPie to their menus. There is even an Occupy video game in development. The movement has spawned hundreds of Occupy locales in a national Occupy Together network. And now there is talk of going global: Occupy the World. This is not just a charming mess. We are all leaders represents a real praxis, and it has a real history. In the 1960s and 70s, feminists convened consciousness-raising meetings aimed at politicizing the various forms of women's oppression that were occurring in private. Women in the ranks were tired of being excluded from the inner circles of leadership where the issues and demands were being decided. And, they were sick of the generalized hypocrisy regarding gender roles. For this reason, feminist consciousness-raising eschewed formal leadership because each woman's experience and opinion had to be valued equally. The personal was the political. Consciousness-raising was also the heart and soul of gay rights activism. The process of sharing coming-out stories in a free environment helped others liberate themselves from the closet of ill repute. Again, these stories were told in a non-coercive, leaderless environment that empowered gay men and women to fight for their rights and leave behind a debased life of sexual secrecy. Both of these movements had enormous impacts on American life. Gay rights liberated our sexuality, and feminism fundamentally changed the way we relate to each other as men and women. All this, without a centralized leadership. Fast-forward to the late 1990s when protest networks emerged around the world in opposition to the World Bank, WTO and G-8. This time uneven development, debt and neoliberalism took center stage, alongside environmental concerns and world poverty. The protesters were "Anti" globalization as well as "Alter": Free flows of information as opposed to patenting, free movement of people as opposed to policed immigration, and free trade as opposed to NAFTA. Alter-globalization networks created a veritable movement of movements, which was not led or controlled by any one of them. In the United States, anarchist-inspired spokescouncils convened hundreds of these groups to organize protest actions, conferences and community work. At the meetings, each group would position a single member upfront, in the inner circle, while the rest sat behind, like a human wheel with spokes. There were no leaders with long-standing assignments because every participant was, in essence, a leader. In lieu of a party line, this amalgamation of movements operated according to sets of core, procedural principles—called Principles of Unity—that reflected their anti-authoritarian, anti-discriminatory orientation. The Occupy movement operates similarly, with each locale establishing its own set of organizational practices. Locales, and the virtual Occupy communities in cyberspace, are federated according to a simple yet powerful point of unity: "The one thing we all have in common is that we are the 99% that will no longer tolerate the greed and corruption of the 1%"—an obvious reference to the well-known, yet still appalling, statistic that the top 1 percent of households in the United States own somewhere between 30 to 40 percent of all privately held wealth. And counting.
Occupy Wall Street's organizational presence is the New York General Assembly or "GA," which convenes numbers in the high hundreds at its squat-site in Zuccotti Park. Daily GA meetings are led by facilitators who rotate on a regular basis, and facilitation training is open to all. Specific issues, such as food, medical, legal, outreach, security and others are handled by working groups—also open and inclusive—that periodically report back to the GA. Instead of issuing top-down directives, Occupy groups use a consensus process in which anyone can join in the decision-making and propose an idea. Proposers must field questions, justify the hows and whys of their ideas, and engage a large-scale group discussion. Votes are then cast via an innovative system of hand signals, and proposals are revised until a nine-tenths majority approves. Of course, all this requires a degree of good faith. Embedded in consensus process is an ethical assumption that decision-making is not a competition: It is not about converting other people to one's way of thinking. It is about compromise. For every person involved, there is a new viewpoint to consider. This can get messy, but efficiency is not the measuring stick of success here. Democracy is. Similar to the feminist and alter-globalization movements, these groups want to avoid replicating the authoritarian structures of the institutions they are opposing. This is part of what differentiates them from the Tea Party. Occupy will never become an arm of the Democratic Party because the Democratic Party is part of the problem. These protesters want to prefigure within their own organization the free society they seek to create. And they want to demonstrate against the corrupt and hypocritical culture in mainstream politics and Wall Street—by operating with integrity. The Occupy movement is a laboratory for participatory democracy. It's a massive crash course in leadership training. Most of these activists have a particular issue, problem or political idea that is meaningful to them, on which they have developed an expert knowledge. Occupy is both a concrete and virtual space for connecting these issues and expertise without any one position or issue taking precedence. This movement is not mired in the competitive mindset of "my issue is more important than yours" that appears to be stymieing Congress as the country slowly crumbles. Implicit in this structure is also a rejection of the narcissistic, "I know what's good for you" form of leadership, now pervasive in this country, in which lawmakers fail to consider the needs and desires of the people they claim to represent. The failure of representative democracy in the United States is perhaps one of the most serious problems of our time, and the Occupy movement is a symptom of this crisis of legitimacy. The people no longer trust their leaders and are even starting to indict the system itself. They think we can do better. We are all leaders. Heather Gautney, PhD, is an assistant professor of sociology at Fordham University and author of Protest and Organization in the Alternative Globalization Era (Palgrave Macmillan). Filed under: Kỹ năng lãnh đạo, Thế giới, Trang tiếng Anh Tagged: kỹ năng lãnh đạo, Thế giới, trang tiếng Anh | ||
| Quảng Bình – 5.000 học sinh hàng ngày đến trường bằng đò ngang Posted: 10 Oct 2011 01:03 PM PDT SGTT.VN- Sở Giao thông vận tải tỉnh Quảng Bình cho biết, gần 5.000 học sinh trong tỉnh hiện phải vượt sông trên các tuyến đò ngang đến trường. Tình cảnh không mặc áo phao phải vượt sông giữa mùa mưa bão trên các chuyến đò ngang của các em học sinh khiến nhiều người nhớ đến chuyến đò định mệnh trên sông Gianh ngày 30 tết Kỷ Sửu đã nhấn chìm 42 người, trong đó có nhiều học sinh nhỏ tuổi.
Những "cỗ quan tài" trên nước Sở Giao thông vận tải tỉnh Quảng Bình vừa có công văn 846 gửi bộ Giao thông vận tải cho biết, tỉnh hiện có gần 5.000 học sinh đến trường bằng đò ngang, trong khi đó, theo một thống kê chưa chính thức của ngành giáo dục địa phương, có gần 10.000 học sinh qua sông bằng đò ngang, nhiều nơi có tình cảnh học sinh phải bơi trong mùa mưa để đến trường học. Bến đò Trung Quán nối xã Hiền Ninh với Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, mỗi ngày đưa đón hàng trăm lượt học sinh qua lại và hàng trăm lượt người dân qua sông Kiến Giang. Chiếc đò chở khách được đăng kiểm chở không quá 12 người, nhưng chủ đò vào mỗi sáng sớm, chuyến nào cũng chở hơn 20 người, thậm chí có chuyến chở đến 50 người. Hầu như không một học sinh nào qua đò được phát áo phao để mặc, toàn bộ áo phao bị buộc vào sau đuôi đò để đối phó. Chủ đò tên Diện phân trần: "Học sinh không chịu mang áo phao, phát cũng chẳng nhận". Tuy nhiên, một học sinh đi trên đò nói: "Chủ đò có đưa mô mà mặc". Ở bến đò Chợ Vang nối xã Văn Hoá với quốc lộ 12A, huyện Tuyên Hoá, mỗi ngày có đến hàng trăm khách qua lại, nhưng không hề có một ai được mặc áo phao. Đò chỉ thiết kế chở 15 người, tuy nhiên vào lúc cao điểm, đò chở đến 40 người. Giữa dòng sông Gianh, con đò như "chiếc quan tài nổi" trên nước, chông chênh và nhỏ bé. Tương tự, ở bến đò Sảo Phong tình hình cũng không kém hơn ở thượng nguồn sông Gianh, xã Phong Hoá, huyện Tuyên Hoá. Giữa trời mưa gió lạnh, các em học sinh chen giữa lòng thuyền chật hẹp, ôm nhau gồng mình trước gió rét nhưng không có áo phao, trong khi chủ đò vẫn cho vượt sông một cách liều lĩnh. Cô giáo Trần Thị Minh bên thôn Sảo Phong, mỗi ngày vẫn qua đò với học sinh nói: "Mơ một chiếc cầu nhưng e chẳng được, phận làng Sảo Phong thì vẫn mãi đi đò nguy hiểm".
Ước mơ chiếc cầu: hãy đợi đấy! Thôn Trằm Mé nằm bên sông Son, học sinh muốn đi học phải vượt đò cách trở. Ngàn vạn đời nay, người làng cùng 125 học sinh đến trường phải qua đò trong cảnh nguy hiểm rình rập. Nhưng họ đang có hy vọng một ngày không xa, cả làng được bước trên những nhịp cầu vượt sông. Ông Nguyễn Văn Hoà, bí thư xã Sơn Trạch, nơi quản lý Trằm Mé gọi điện khoe: "Mừng rồi chú ơi, bao đời ni dân Trằm Mé mơ có cây cầu, chừ có rồi chú ơi. Tui mới ra Hà Nội, nhận tiền từ đại sứ quán Nhật Bản tài trợ đây, hơn hai tỉ đồng giúp dân Trằm Mé mần cầu treo. Chừng năm nữa là xong, dân đi vô tư, chừ trước mắt phải đi đò một năm nữa thôi." Trở lại Hà Pheo của Phú Định (Bố Trạch), cứ mưa xuống, nước ở suối Thầy Luyến lại lên, phụ huynh lên ruột với con nước rừng bên đông Trường Sơn. Ông Nguyễn Toản, sống bên chân núi nói: "Cái suối thì nhỏ, nhưng mùa mưa nó căng lòng đến hơn 200m, cả xóm sợ vô cùng. Cứ mưa đến là các cháu ướt mềm sách vở tới trường". Vượt núi rừng Trường Sơn, lên với Ka Oóc (Trọng Hoá, Minh Hoá), nơi 15 học sinh từng bơi vượt sông Rào để đi học, thuyền đã có, nhưng con nước quá dữ, trường tiểu học đành cho học sinh nghỉ học, sau đó học bù. Dự án xây cầu đang được địa phương xin bộ Giao thông vận tải, nhưng chiếc cầu lên đến 50 tỉ đồng, phải trải qua quy trình thẩm định, phê duyệt kéo dài thời gian. Các học sinh vượt sông Rào có đỡ hơn trước là bây giờ đã có thuyền, nhưng nước nguồn chảy ầm ầm, thuyền xoay vòng, các em học sinh vẫn khó qua sông tìm con chữ. bài và ảnh: Quốc Nam Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | ||
| Hai tàu hải quân Australia cập cảng TP HCM Posted: 10 Oct 2011 01:02 PM PDT Sáng 10/10, hai tàu hải quân Hoàng gia Australia Hmas Huon và Hmas Yarra đã cập cảng Sài Gòn. Chuyến viếng thăm của đôi tàu nhằm tăng cường quan hệ hữu nghị giữa hải quân Việt Nam và Australia.
Hmas Huon và Hmas Yarra là hai tàu quét mìn, có 50 sĩ quan, thủy thủ sống và làm việc trên tàu. Hmas Huon do thiếu tá hải quân hoàng gia John Relyea chỉ huy, và tàu Hmas Yarra do thiếu tá hải quân hoàng gia Bradley Vizard chỉ huy. Trong những ngày viếng thăm TP HCM, thủy thủ đoàn của hai tàu sẽ gặp gỡ các sĩ quan cao cấp và thủy thủ của hải quân Việt Nam, trao đổi về kỹ năng rà phá thủy lôi. Thủy thủ đoàn cũng sẽ tham gia các hoạt động giao hữu thể thao với học viên trường Kỹ thuật Hải quân và chơi bóng bầu dục với đội Việt Nam Swans của ĐH Kỹ nghệ Hoàng gia Melbourne (RMIT), phân hiệu TP HCM. Trong thời gian lưu lại Sài Gòn, thủy thủ đoàn cũng sẽ tham gia hoạt động từ thiện và tham quan một số di tích. Đại tá không quân Matthew Dudley, Tùy viên quốc phòng Australia tại Việt Nam cho biết, đây là cơ hội rất tốt để xây dựng quan hệ hợp tác quốc phòng giữa Việt Nam và Australia. Từ năm 1999 đến nay, quân đội Australia đã đào tạo hơn 1.000 sĩ quan quân đội cho Việt Nam. Cũng theo ông Matthew Dudley, hai nước đã cùng nhau hợp tác giải quyết vấn đề MIA và chương trình nghiên cứu sốt rét, sốt xuất huyết. Hmas Huon và Hmas Yarra với thiết kế thân tàu đặc biệt, có khả năng chịu lực va đập, ít tạo ảnh hưởng từ tính và âm thanh. Điều này cho phép tàu hoạt động trong khu vực có thủy lôi của địch. Để đối phó với mìn lôi, tàu được trang bị sô-na phù hợp cho nhiều độ sâu, có khả năng phát hiện xa hơn 1.000 m. Khi phát hiện thủy lôi hoặc mìn dưới đáy, tàu sẽ dừng lại ở khoảng cách an toàn khoảng 200 m. Thợ lặn hoặc thiết bị lặn rà phá sẽ được sử dụng để xác định và vô hiệu hóa mìn. Thiết bị này có trang bị đèn tìm kiếm, camera, sô-na, được điều khiển từ trên tàu. Mỗi tàu còn được trang bị pháo 30 mm và có thể chạy với vận tốc 14 hải lý một giờ. Hà Thanh Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | ||
| Quan hệ tay ba Việt-Trung-Ấn Posted: 10 Oct 2011 01:02 PM PDT Chuyến thăm Ấn Độ từ 11 đến 13/10 của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang đã thu hút sự chú ý của giới quan sát, một phần vì tầm quan trọng của quan hệ chiến lược Việt – Ấn trong bối cảnh khu vực có nhiều thách thức trước sự trỗi dậy của Trung Quốc. An ninh-quốc phòng được cho là một trong các lĩnh vực chính cho sự hợp tác song phương hiện nay và trong tương lai. BBCVietnamese.com đã nói chuyện với hai chuyên gia về an ninh để tìm hiểu nhận định của họ về quan hệ Việt-Ấn trong chuyến đi của ông Trương Tấn Sang. Giáo sư Bharat Karnad, Trung tâm Nghiên cứu Chính sách tại New Delhi: Việt Nam có thể được xem như tuyến phòng thủ đầu tiên của Ấn Độ và do vậy, mang tầm quan trọng đặc biệt. Việc Việt Nam cho phép hải quân Ấn Độ sử dụng cảng Nha Trang tại Biển Đông có ý nghĩa vô cùng to lớn về cả chính trị và quốc phòng. Cảng Nha Trang nằm cùng kinh độ với cảng Tam Á, căn cứ của Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc; và chắc là chính phủ Việt Nam cũng đã phải cân nhắc kỹ trước khi quyết định cho hải quân Ấn Độ được tiếp cận sử dụng. ́Ít nhất, quyết định này đã đưa ra thông điệp là không phải chỉ có một nước lớn là Trung Quốc có quyền lợi tại Biển Đông, không dễ gì mà qua mặt họ, và vùng biển này chắc chắn không phải “ao nhà” của Trung Quốc. Sự kiện xảy ra hồi tháng Bảy với tàu hải quân Ấn Độ INS Airavat (tàu này khi trên đường từ Nha Trang ra Hải Phòng đã bị Trung Quốc cảnh báo là vào vùng biển của nước họ – BBC) đã chứng tỏ hai điều. Một là Ấn Độ sẵn sàng chấp nhận rủi ro chính trị-quốc phòng để giúp Việt Nam tái khẳng định chủ quyền trong vùng biển của mình. Hai là Ấn Độ cũng sẵn sàng giúp củng cố nguyên tắc về tự do lưu thông hàng hải trong khu vực. Hiện Delhi đang cân nhắc một cách tích cực yêu cầu cung cấp tên lửa hành trình Brahmos cho Hà Nội, và đây cũng là tín hiệu khiến Bắc Kinh sẽ phải cân nhắc lại một lần nữa chính sách biển hung hăng của mình.
Dân tộc này thông thường khẳng định uy thế về mặt tinh thần đối với dân tộc khác bằng chiến thắng trong quân sự. Việt Nam đã từng khẳng định uy thế của mình thông qua nhiều cuộc chiến với các đối thủ không hề cân sức. Trong vụ căng thẳng tại Biển Đông hồi mùa hè sau khi tàu Trung Quốc cắt cáp của PetroVietnam, Việt Nam đã đáp trả bằng nhiều biện pháp mạnh, trong đó có cuộc tập trận bắn đạn thật. Kết quả là Trung Quốc phải xuống thang chịu ngồi vào bàn thương thảo. Tuy vậy, Việt Nam cũng hiểu rõ thế yếu của mình trước Trung Quốc tại Biển Đông. Ngay kể từ thời kỳ những năm 1970, Việt Nam đã phải đối diện với đe dọa của Trung Quốc ở trên biển và đã tìm cách duy trì hiện diện của nhiều hải quân các nước anh em tại đây để đối trọng với hải quân hùng hậu của Trung Quốc, từ Liên Xô tới Mỹ. Nước Nga ngày nay không thể đóng vai trò như trông đợi, Hoa Kỳ thì không đáng tin cậy. Bởi vậy nên hy vọng của Hà Nội dường như đang đặt lên hải quân Ấn Độ. Cần phải nói rằng không phải lãnh đạo Ấn Độ nào cũng đồng ý với quan điểm cần thúc đẩy quan hệ chiến lược với Việt Nam và tăng cường hiện diện của hải quân Ấn ở Biển Đông. Pradeep Kumar, cựu bộ trưởng quốc phòng, là một ví dụ. Ông này cho rằng nên tránh có các động thái có thể bị cho là “khiêu khích Trung Quốc”. Tuy nhiên, nếu như hiểu rằng Việt Nam là tuyến phòng thủ đầu tiên của Ấn Độ trước sức mạnh của Trung Quốc, thì Delhi chắc sẽ thống nhất nay là thời điểm cần hành động. Iskander Rehman, chuyên gia an ninh tại Quỹ Nghiên cứu Observer tại Delhi: Tôi cho rằng quan hệ giữa Việt Nam và Ấn Độ có gốc rễ sâu xa trong lịch sử. Có thể nói không ngoa rằng Ấn Độ, cùng với nước Nga, là các đồng minh bền bỉ và trung thành nhất của Việt Nam trong nhiều năm qua. Tuy nhiên, trong thời kỳ Chiến tranh lạnh, quan hệ Việt-Ấn dường như chỉ dừng lại ở hai phương diện chính trị và ngoại giao. Thương mại song phương còn ít ỏi, và yếu tố an ninh trong hợp tác hai bên cũng còn hạn chế ở mức trao đổi thông tin. Chỉ cho tới khi Ấn Độ bắt đầu chính sách “Hướng về phương Đông” thập kỷ 1990 thì quan hệ Việt-Ấn mới bắt đầu chuyển sang hợp tác chiến lược một cách thực chất. Ban lãnh đạo Việt Nam coi trọng quan hệ với Ấn Độ Năm 1998, với vụ thử hạt nhân Pokhran II, chính phủ BJP của Atal Behari Vajpayee đã ra chỉ dấu cho thế giới, nhất là Trung Quốc, thấy rằng Ấn Độ đã trở thành một nước lớn với sức mạnh không thể làm ngơ. Lúc đó Việt Nam cũng đang dần thoát khỏi cái bóng của người anh Nga Xô. Lãnh đạo Việt Nam và Ấn Độ cùng nhận thức rằng, cho dù có tiến bộ đáng kể trong quan hệ của cả hai nước với Bắc Kinh, họ vẫn cùng tương đồng về sự cần thiết phải kiềm chế Trung Quốc. Quan hệ Việt-Ấn phát triển nhanh chóng trong nhiều mặt, như Delhi ủng hộ Việt Nam gia nhập WTO và ghế ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an LHQ năm 2007, Việt Nam cũng ủng hộ Ấn Độ trở thành thành viên thường trực Hội đồng Bảo an. Thương mại hai chiều đã đạt mức hơn 2 tỷ đôla năm 2008 từ mức có 72 triệu đôla năm 1995. Các tập đoàn khổng lồ của Ấn Độ như Tata Steel và ONGC Videsh Limited bắt đầu đầu tư vào Việt Nam trong hy vọng có đối tác làm ăn mới đáng tin cậy ở Đông Nam Á. Thế nhưng tôi cho rằng lĩnh vực gặt hái được nhiều thành công nhất trong quan hệ giữa hai nước vẫn là quân sự. Với vị trí chiến lược ở Đông Nam Á, Việt Nam được nhiều nhà chiến lược của Ấn Độ coi là rào cản chính yếu trên con đường bành trướng về phía Nam của Trung Quốc. Nhữngngười này cũng cho rằng trong tương lai, nếu Trung Quốc tiếp tục hỗ trợ Pakistan về hạt nhân và quân sự, quan hệ Việt-Ấn có thể dùng làm đối trọng cho quan hệ Trung Quốc-Pakistan. Năm 2000, Bộ trưởng Quốc phòng George Fernandes của chính phủ BJP đã ký Biên bản Hợp tác Quốc phòng 15 điểm với Việt Nam, trong đó Ấn Độ hứa hỗ trợ Hà Nội hiện đại hóa quân đội và tăng cường hợp tác. Ba năm sau đó, hai bên tiến thêm một bước qua sự ký kết Tuyên bố chung về Hợp tác Toàn diện. Năm 2007, một Hiệp định Hợp tác Chiến lược ra đời. Hợp tác quốc phòng Việt -Ấn và Biển ĐôngChuyên gia an ninh Iskander Rehman: Ấn Độ đã và đang hỗ trợ Việt Nam nâng cao năng lực hải quân nhằm phá bỏ thế độc tôn của Trung Quốc tại Biển Đông. Một điều thú vị là không quân và hải quân Việt Nam và Ấn Độ sử dụng nhiều trang thiết bị của Nga nên dễ dàng trao đổi cho nhau. Delhi đã giúp sửa chữa và nâng cấp 125 chiến đấu cơ Mig 21. Bên cạnh việc huấn luyện thủy thủ và phi công cho Việt Nam, năm 2005 hải quân Ấn Độ đã cung cấp cho Việt Nam 150 tấn phụ tùng cho các tàu chiến hạng Petya và OSA-11. Ấn độ cũng sẽ giúp huấn luyện thủy thủ đoàn cho các tàu ngầm mà Việt Nam đang mua từ Nga. Năm ngoái, Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ A.K Anthony tuyên bố rằng hợp tác hải quân là trọng tâm trong hợp tác quốc phòng Việt-Ấn. Hải quân Ấn Độ đã hoạt động xa bờ từ lâu, có tính chuyên nghiệp cao, và được tập trung hiện đại hóa mạnh mẽ trong hai thập niên nay. Thêm vào đó, chính sách hàng hải của Ấn Độ đã chỉ rõ vị trí chiến lược của Biển Đông cho nên dù hiện tại hợp tác hải quân hai bên mới chỉ hạn chế trong các hoạt động tập trận chung, bảo trì và sửa chữa tàu chiến, vẫn còn nhiều tiềm năng đang chờ được khai phá. Trong thời gian từ 5 tới 10 năm tới, các quan ngại an ninh và hải quân chính của Việt Nam và Ấn Độ sẽ còn xoay quanh hải đội tàu ngầm hùng hậu của Trung Quốc, vốn hoạt động mạnh trong các vùng biển nông gần bờ biển Trung Quốc nhưng đang muốn vươn ra xa hơn và sâu hơn. Việt Nam và Ấn Độ cần hợp tác chặt chẽ hơn để đương đầu với thách thức này, thí dụ trong việc nghiên cứu đáy biển ở khu vực phía Nam Biển Đông. Các hoạt động tập trận hải quân giữa hai bên cũng cần chú trọng đối phó tàu ngầm. Hai nước có thể cùng thiết lập hệ thống báo động dọc bờ biển Việt Nam và Ấn độ có thể điều chiến đấu cơ tuần tra biển tới Việt Nam nhằm không chỉ theo dõi các tuyến hàng hải quan trọng ở Biển Đông và Eo biển Malacca, mà còn để phát hiện các hoạt động tàng hình ở phía dưới. Filed under: Bang giao quốc tế, Biển Đông Tagged: Bang giao quốc tế, Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment