Đọt Chuối Non |
- Akim Camara – Tài không đợi tuổi…
- Tinh yếu của lãnh đạo là gì ?
- Giới thiệu sách ƯỚC GÌ CÓ CÁNH
- Con Yêu Mẹ!
- Trời kêu không dạ : Đứng dậy sau 30 lần gãy xương
- Cao Bằng vẫn không ngừng “chảy máu” khoáng sản
- Mỹ khẳng định trọng tâm đối ngoại ở châu Á — Hải quân Ấn ‘vẫn tiếp tục vào Biển Đông’
| Akim Camara – Tài không đợi tuổi… Posted: 13 Oct 2011 01:08 PM PDT
Cậu bé ấy là Akim Camara, sinh năm 2001, có cha là người Nigiêria và mẹ là người Đức. Bắt đầu chơi violin từ hai tuổi, khi còn nói chưa sõi. Với khả năng kỳ lạ, cậu bé dễ dàng ghi nhớ một đoạn nhạc sau khi nghe chỉ một – hai lần. Tài năng phát triển sớm của bé Akim nhanh chóng được giới thiệu với nghệ sĩ violin nổi tiếng André Rieu (Hà Lan) . Rất nhanh chóng, André Rieu gởi một đoàn quay phim đến nơi để xác minh, và những gì chứng kiến sau khi xem đã làm ông thực sự kinh ngạc và bị chinh phục. Ông vội vàng mời ông bà cha mẹ và câu bé đến phòng thu của mình tại Kerkrade, Hà Lan. Trong vòng hai tuần, André Rieu đã thực hiện một buổi hòa nhạc tại Parkstad Limburg Stadion (Kerkrade) trước 18.000 khán giả cùng với một nghệ sĩ violin vừa …lững chững biết đi Sau thành công này, các đài truyền hình Đức nhanh chóng nhập cuộc và khai thác cậu bé. Để giữ cho cậu bé không phải chịu đựng áp lực cuộc sống của một thần đồng, Akim được bảo vệ tối đa khỏi những cuộc đeo đuổi của báo chí và các đài truyền hình Đức để tiếp tục nếp sinh hoạt bình thường với những bài học âm nhạc mà cậu đam mê. Song công chúng thế giới sau khi chứng kiến trực tiếp (hoặc qua mạng) sự xuất hiện của bé Akim trong buổi hòa nhạc của Andre Rieu vẫn nhớ mãi và mong đợi cậu bé tài năng này sẽ lớn lên và trở thành một nghệ sĩ violin thực thụ. Các bạn xem Clip Akim biểu diễn lúc 5 tuổi tại New York:
Và Akim trong “Ave Maria” (F.Schubert) cùng danh cầm Richrad Clayderman: http://www.youtube.com/watch?v=KnGrrs6Nvus&feature=related Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||||||
| Posted: 13 Oct 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Và chúng ta có thể nói đến những yếu tố lãnh đạo thường được nói đến bởi nhiều người: Tầm nhìn, quyết tâm, lòng tin, khả năng thuyết phục, kiên trì… Tất cả những điều này điều đúng. Tuy vậy, hôm nay mình nói với các bạn một yếu tố lãnh đạo mà hình như ít ai nói đến nó như là yếu tố lãnh đạo quan trọng, nhưng sau nhiều năm nghiên cứu và quan sát, mình nghĩ rằng đây là yếu tố quan trọng số một tạo nên lãnh đạo. Đó là hành động tích cực về một vấn đề. Nếu bạn là người tích cực—thấy rác rến thì tích cực nói chyện và làm chuyện dọn rác, thấy người xuống tinh thần vì học tiếng Anh mãi không vào bạn sẽ chỉ cách học và có thể mở club tiếng Anh để giúp những người đó, nếu có nhiều phong bì chuyền tay quá bạn từ chối nhận phong bì và khuyến mọi người không nhận phong bì—nếu bạn là người hành động tích cực như thế thì đương nhiên bạn thành lãnh đạo và là lãnh đạo tốt, dù là bạn chẳng bao giờ nghĩ đến việc làm lãnh đạo. Hành động tích cực tự nó biến bạn thành lãnh đạo: 1. Tư duy tích cực, lời nói tích cực, hành động tích cực của bạn tự nó lôi kéo người khác đi theo bạn. Theo định nghĩa, một người có người theo là lãnh đao. 2. Theo Luật Hấp Dẫn, năng lượng tích cực tự nó hấp dẫn các chuyện tích cực và các người tích cực đến. Cho nên bạn tự nhiên thành lãnh đạo. Nếu ta quan sát một lãnh đạo rất lớn của thế giới là Mẹ Térésa chẳng hạn, thì ta thấy ngay nguyên tắc này. Khi chỉ là một dì phước trẻ, Térésa thấy có quá nhiều người cơ cực, nhất là các em bé mồ côi, trên đường phố Calcutta, và Térésa chỉ làm có một việc tích cực là tìm cách nuôi dưỡng các em. Chỉ một tư tưởng tích cực đó và các hành động tích cực lo cho các em ăn uống—chẳng có tầm nhìn, chẳng có kế hoạch, chẳng muốn thuyết phục ai, chẳng muốn tổ chức lớn, chẳng bao giờ nghĩ là mình làm lãnh đạo gì cả… Nhưng chỉ một hành động lo cho các em sống sót đã đẩy Térésa đi xa và cuốn hút rất nhiều người theo mình, vói những tầm nhìn và hoạt động lớn sau này… để trở thành một Mẹ bề trên có ảnh hưởng lớn đến tư duy của thế giới. Có lẽ đa số lãnh đạo lớn của thê giới cũng bắt đầu như thế. Cậu học tró Bill Gates với say mê làm cho personal computer hoạt động dễ hơn trên một nền gọi là operating program. Mahata Gandhi với tư duy giải phóng Ấn Độ bằng năng lượng hòa bình. Tất cả khởi đầu bằng một tư duy và một hành động… và tất cả những thứ khác mà người ta hay nói về lãnh đạo như tầm nhìn, kế hoạch, chiến lược, người theo… cứ tuần tự mà đến sau này. Đây là điều quan trọng ta cần nắm giữ. Chúng ta sống trong một xã hội có nhiều vấn đề–phong bì, bất công xã hội, yếu kém giáo dục, v.v… Và khi nói đến vấn đề, nhiều "thức giả" chỉ biết chép miệng phàn nàn tiêu cực như là người "thông thái". Và chúng ta cứ tự hỏi, "Ai là lãnh đạo sẽ giải quyết các vấn đề này?" Nhưng lãnh đạo không nằm bên ngoài mà là trong mỗi chúng ta. Nếu ta thấy vấn đề và ta hành động kiểu của riêng ta để giải quyết hay ít ra là giảm bớt vấn đề, và ta cứ tiếp tục đường đó và khuyến khích mọi người chung quanh hành động như ta, thì đó là câu trả lời. Ta chính là một trong những lãnh đạo giải quyết vấn đề đó. Và nếu chúng ta có nhiều lãnh đạo khắp nơi như thế, thì vấn đề dù lớn cách nào, sẽ phải được giải quyết tận gốc rễ một ngày nào đó. Cho nên yếu tính của lãnh đạo là một vấn đề và một hành động tích cực với mong muốn mạnh mẽ là giải quyết hay ít ra là giảm bớt vấn đề đó phần nào. Vấn đề thì ta có đủ loại nằm chình ình đó. Hành động tích cực thì đang nằm đợi trong ta. Chúc các bạn một ngày lãnh đạo. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||||
| Giới thiệu sách ƯỚC GÌ CÓ CÁNH Posted: 13 Oct 2011 01:05 PM PDT
Viết cho thiếu nhi vốn rất khó nhưng cô giáo Nga đã vượt qua được điều này để có thành công ngay từ tập truyện đầu tay. Điều đầu tiên phải nói đến là nhân vật trong truyện đều là những con vật quen thuộc, gần gũi xung quanh các em như: Con cóc, con dơi dơi, con tò vò, con thằn lằn, chim sâu, con mèo, con gấu bông… cùng với các nhân vật ngộ nghĩnh ấy là các em thơ hồn nhiên trong trắng. Những khoảnh khắc diễn ra trong truyện cũng rất dung dị, tự nhiên mà không kém phần trong trẻo, sâu lắng. Dung lượng truyện gọn, mạch truyện phát triển theo cách nghĩ, cách cảm nhận cuộc sống của trẻ thơ, phù hợp tâm lý lứa tuổi nhưng mỗi truyện đều đọng lại một thông điệp nhân ái với cuộc sống của các em, đem đến cho các em sự lý thú bởi những nhận thức mới mẻ về những điều tưởng như giản đơn nhưng lại hết sức ý nghĩa với cuộc sống con người. Qua những câu chuyện bổ ích và lý thú, các em được bồi bổ tâm hồn bằng những tình cảm đẹp với trường lớp, bạn bè, thày cô, với ông bà, cha mẹ, xóm giềng và quê hương, biết yêu quí, gìn giữ từng cái cây ngọn cỏ, từng con vật nhỏ bé xung quanh. Từ đó các em có thêm kỹ năng sống, lớn khôn hơn, luôn biết hướng tới những điều nhân ái và thiện lương. Hà Nội 10.2011
Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | ||||||
| Posted: 13 Oct 2011 01:04 PM PDT
Mỏi mệt quá, nặng nề quá, con muốn về với mẹ, con muốn được chở che…Chỉ là đứa trẻ trong vòng tay mẹ, Con nguyện ước mình không lớn lên, con nguyện ước mỗi sáng người con nhìn thấy đầu tiên là mẹ, để mẹ nựng nịu con, để mẹ vuốt tóc con, để mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng cho con, để mẹ cười với con: con chưa dậy à? Mẹ, mẹ ơi… 22 năm, con 22 tuổi nhưng hình như trước mẹ con mãi là một đứa trẻ không có tuổi, vẫn là đứa con ngày nào mẹ mang nặng đẻ đau, là đứa con gái với mái tóc ngắn cũn cỡn. Nếu cho thời gian trở lại, con sẽ không ước ao cho mình những giây phút vui vẻ, con cũng không ước ao được lần nữa làm lại những gì con chưa làm được, con sẽ để dành điều ước cho mẹ, để con được mãi bình yên bên mẹ, để con mãi nằm trong lòng mẹ, để con vuốt tóc mẹ, mái tóc ấy… giờ đã bạc theo tháng năm, mẹ đã già, con đã làm được gì cho mẹ, mẹ, mẹ ơi…. Chẳng có ai yêu con bằng mẹ, chẳng thể có ai hi sinh cho con hơn mẹ, chẳng có ai nuốt thầm những giọt nước mắt và tha thứ cho những lỗi lầm của con, chẳng có ai, chẳng có ai ngoài mẹ, mẹ, mẹ ơi… Con muốn gọi mẹ hàng trăm lần, nghìn lần để con nhẹ lòng hơn, để con không tự trách mình những khi con còn làm mẹ buồn, để con còn thấy mình hạnh phúc biết bao khi có mẹ, mẹ, mẹ ơi.. Mẹ Yêu Con! Thủy Ys Filed under: Văn Tagged: Văn | ||||||
| Trời kêu không dạ : Đứng dậy sau 30 lần gãy xương Posted: 13 Oct 2011 01:03 PM PDT
SGTT.VN – Tuổi thơ gần như gắn liền với bệnh viện, hai năm gián đoạn học tập, nhưng Nguyễn Thị Kiên Giang vẫn gượng dậy được và liên tục đạt danh hiệu học sinh giỏi. Phép màu cho người bạn trẻ đang mắc chứng bệnh xương thuỷ tinh này, chính là ý chí và niềm tin…
Tuổi thơ trong bệnh viện 18 tuổi, nhưng vóc người Giang nhỏ thó, bù lại cô có khuôn mặt sáng, tự tin. Giang giới thiệu: "Cả nhà đang ở Huế, một mình em vào đây chữa bệnh. Đáng lẽ năm nay học năm nhất đại học, nhưng phải nghỉ hai năm để mổ chân nên giờ mới học lớp 11. Trước đây em cũng hay khóc mỗi khi chân bị gãy, nhưng giờ quen rồi"… Trên chân Giang, vết mổ sau lần bị ngã gãy chân cách nay hai tháng vừa lành. Đó là vết tích của một tai nạn lúc di chuyển tới phòng học. Mẹ Giang, bà Từ Thị Minh từ Huế tức tốc vào TP.HCM để chăm con, ròng rã hai tháng trời. Ngày 13.7, Giang được phẫu thuật tại khoa chấn thương chỉnh hình bệnh viện Chợ Rẫy. Giang vẫn phải ngồi xe lăn nhưng những cơn đau nhức không còn hành hạ em. Bà Minh bộc bạch: "Tưởng tương lai con mình mờ mịt, nhưng may nó có ý chí nên học giỏi. Nhờ uống cao cá sấu nên Giang không còn bị đau nhức. Sắp tới mong rằng phẫu thuật thành công để cháu có thể đi lại được". Trong trí nhớ người mẹ, đến nay đã hơn 30 lần Giang bị gãy chân. Và đó là cuộc chiến bền bỉ, kiên cường với căn bệnh xương thuỷ tinh của hai người, với không ít nước mắt đã rơi xuống. Hồi Giang mới mười tháng tuổi, một ngày nọ bố mẹ Giang thấy con khóc ré. Phát hiện chân con bị gãy, bố mẹ tức tốc đưa Giang vào bệnh viện, cứ áy náy vì trông con không cẩn thận. Bác sĩ băng bó xong thì cho biết cô bé mắc một chứng bệnh lạ, xương loãng nặng nên rất dễ gãy. Gia đình lúc đó dặn nhau phải trông nom con cẩn thận hơn. Không lâu sau đó, Giang lại bị gãy chân. Bắt đầu có những triệu chứng lạ, mắt Giang chuyển qua màu xanh lam và chân cứ gãy dù không té ngã. Triệu chứng xương thuỷ tinh là một khái niệm lạ đối với bà Minh thời điểm đó, đến khi tìm hiểu nhiều nơi, người mẹ nhận ra chuyện gãy xương sẽ giáng xuống con bất cứ lúc nào! Chân đau là vậy nhưng Giang lại thích đi học. Hàng ngày, ba và mẹ thay nhau chở con đến trường. Rồi con đường học của cô bé gãy ngang ở lớp 3 vì một cú ngã lúc chơi đùa với bạn. Khi chân đã lành, Giang vẫn không thể đi lại như trước, đành nghỉ học. Đó cũng là thời điểm, như mô tả của người mẹ: "Giang rất yếu, có người nói chắc con bé không sống nổi". Người mẹ chỉ biết gạt nước mắt, chạy đôn chạy đáo lo thuốc men, chăm chút cho con. Hai năm sau, sức khoẻ Giang đỡ hơn và em trở lại trường. Vậy mà Giang đã đạt một kỳ tích: học lực đứng đầu lớp. "Hồi lớp 5, em bị gãy chân tổng cộng năm lần, đến nỗi cô giáo phải đến tận nhà canh em thi học kỳ. Những lần thi học sinh giỏi văn, tiếng Anh, dù xa hay gần thì mẹ cũng phải cõng đi, mãi sau này mới có xe lăn", Giang kể.
Châm ngôn tự viết Dù phải ngồi xe lăn nhưng Giang ý thức phải vượt qua định mệnh bằng cách học giỏi, sống có ích. Giang chia sẻ trải nghiệm về căn bệnh nan y của mình ở các diễn đàn mạng. Rồi một lần, cô gặp được một người anh cùng cảnh ngộ là quản trị diễn đàn và biết được chương trình Kim cương tươi đẹp, nơi điều trị cho các bệnh nhân mắc chứng xương thuỷ tinh. Thế nhưng vào TP.HCM là một quyết định đầy cân nhắc bởi bệnh tình đang mắc phải, lại không có người thân ở đây. Sau nhiều ngày suy nghĩ, gia đình đồng ý để Giang vào Nam… Đó là ngày thay đổi rất nhiều về cách nhìn cuộc sống của cô học sinh xứ Huế: "Rất nhiều em nhỏ cũng mắc chứng bệnh này, tay chân co quặp chứ không may mắn như em là chỉ bị ở chân. Nhưng mỗi người phải học cách tự lập, xoá bỏ mặc cảm bệnh tật để yên tâm điều trị và học hành". Do năm học mới đã bắt đầu được hai tuần, không xin học được gần trung tâm điều trị, Giang được các anh chị phụ trách chương trình Kim cương tươi đẹp xin cho học trường Âu Lạc (quận 12). Lúc vào học hay tan trường, mỗi lần chuyển phòng, các bạn trong lớp 10C1 và nay là 11B1 tình nguyện cõng bạn lên xuống cầu thang hay xúm xít đẩy xe lăn. Giáo viên chủ nhiệm Lê Thị Huyền nhận xét: "Đó là một học trò có ý chí đặc biệt. Em ấy phát động chuyện hăng hái phát biểu bài, nếu không rõ điều gì thì nhờ cô giảng lại. Điều đó tạo cho người giáo viên rất nhiều hứng thú khi đứng lớp". Với thành tích đứng đầu lớp, Giang được nhà trường đặc cách miễn học phí, tiền ăn và trao học bổng… Kiên trì với ước mơ trở thành một giáo viên, cô học trò xứ Huế sắp xếp thời gian biểu cho phép mình học đến 21 giờ, 4 giờ sáng hôm sau thì dậy ôn bài. Trên góc học tập ngăn nắp của em, có những mảnh giấy viết nắn nót những câu châm ngôn: "Cuộc sống sợ nhất là mất niềm tin vì như thế sẽ không còn làm gì được nữa", "Cuộc sống là chia sẻ vì đồng cảm chứ không phải là ban phát lòng thương hại rồi mang áp lực phải cưu mang", mà tác giả chính là Nguyễn Thị Kiên Giang. Trọng Văn
BS.CK2 Trần Văn Năm, phó viện trưởng viện Y dược học dân tộc, TP.HCM: Kết quả bước đầu khả quan "Bệnh xương thuỷ tinh còn gọi là bệnh tạo xương bất toàn, là bệnh hiếm gặp với tỷ lệ mắc 1/10.000 đến 1/20.000 trong dân số. Đây là bệnh do khiếm khuyết về di truyền (thiếu gen tổng hợp chất collagen), hiện chưa có thuốc đặc hiệu. Điều nên thực hiện là bắt đầu can thiệp sớm với phục hồi vận động (vật lý trị liệu), dinh dưỡng đủ chất, hạn chế gãy xương, ngừa biến dạng tay chân… Viện Y dược học dân tộc và công ty Cá Sấu Hoa Cà đang hợp tác điều trị cho trẻ bị xương thuỷ tinh gồm hai giai đoạn: áp dụng "liệu pháp bốn chữ T" là tập luyện (bơi), thức ăn, tâm lý liệu pháp, thuốc; sau đó phẫu thuật chỉnh hình với trẻ bị biến dạng xương nhiều. Kết quả bước đầu khả quan, một số trẻ tự ngồi hoặc đi được khi trước đó chỉ nằm hoặc bò. Filed under: Chứng Nhân Tagged: Chứng Nhân | ||||||
| Cao Bằng vẫn không ngừng “chảy máu” khoáng sản Posted: 13 Oct 2011 01:02 PM PDT Cao Bằng vẫn không ngừng "chảy máu" khoáng sản "Điểm nóng khoáng sản" Nguyên Bình đã có biểu hiện "nguội" từ giữa năm 2010, khi tỉnh uỷ, UBND tỉnh Cao Bằng quyết liệt siết chặt quản lý khoáng sản trên địa bàn bằng việc dừng cấp phép mới khai khoáng cho các doanh nghiệp; thắt chặt công tác kiểm tra khai thác khoáng sản, đồng thời cấm triệt để việc xuất khoáng sản thô qua đường biên giới. Tuy nhiên, sự vắng lặng bên ngoài không phải là biểu hiện thực của việc khai khoáng tại đây. Một bức tranh hoàn toàn trái ngược chỉ được phô hết vào thời điểm cuối ngày cho đến gần hết đêm. Trong vai của một dân phượt, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến khung cảnh tấp nập của những điểm thu gom, tập kết quặng lậu dọc hai bên đường. Bài 1: Khi thôn bản trở thành công trường SGTT.VN – Thời điểm hiện tại, ước tính, mỗi tuần các tư thương vẫn gom được hàng trăm tấn quặng thô từ Nguyên Bình để tuồn qua đường biên giới. Và tại các huyện khác, người dân vẫn lật tung nhà cửa, ruộng vườn lên để tìm quặng.
Những thung lũng phì nhiêu, những cánh đồng hiếm hoi dọc những con suối, những thửa ruộng canh tác lúa nước… đã trở thành những mỏ quặng lộ thiên. Về Pắc Bó, xã Đạo Đức mới thấy người dân mua rau ăn còn khó khăn hơn đi mua… quặng, vì chỉ cần lật một nhát cuốc đã có quặng rơi ra, không cần mất thời gian chăm bón như… trồng rau. 6km đường, gần chục chợ thu gom quặng thô! 18 giờ tối 28.9, chúng tôi có mặt tại xã Vũ Nông. Đứng trên con dốc cao của đoạn đường 34 chạy cắt qua địa phận xã Vũ Nông, cách thị trấn Tĩnh Túc 6km, nhìn xuống bên dưới là mỏ sắt Tĩnh Túc nổi tiếng với công trường khai quặng đã được tiến hành ngót một thế kỷ từ thời Pháp thuộc. Một nhóm người Dao, người Tày, Nùng… hối hả gùi từng gùi quặng từ trong núi đi ra, tập kết thành những đống quặng nhỏ ven đường. Có khoảng chục đống quặng đã chất sẵn như thế, được người dân lấy bạt xanh, hoặc lá cây phủ lên. Ở Vũ Nông và nhiều xã khác trong huyện Nguyên Bình, việc đi đào quặng hay mót quặng thô từ các điểm mỏ đã khai thác hết là việc làm phổ biến. Đây là công việc mang lại thu nhập chính cho người dân, khi nông nghiệp vẫn còn ở trình độ quảng canh và người dân không có nghề phụ.
Đi thêm chừng nửa cây số, chúng tôi gặp nhiều đám đông khác, mọi người hối hả gùi quặng, cân quặng, đổ quặng lên xe tải trọng 8 tấn đậu sẵn. Những chiếc xe này bốc quặng từ các điểm thu gom nhỏ lẻ đến các điểm tập kết, để từ đó tuồn sang Trung Quốc theo các con đường tiểu ngạch. Giá quặng sắt ở thời điểm hiện tại, các chủ thu gom trả cho người dân 1.200 đồng/kg. Đó là mức giá cao dành cho quặng sắt cục. Dân quặng cho biết, hàm lượng quặng sắt này rất lớn, trên 80%. Người ta gọi đó là "quặng sạch" để phân biệt với "quặng bẩn" – quặng lẫn đất chưa qua sàng tuyển. Một ngày đào quặng, mỗi người dân có thể kiếm tiền triệu là điều dễ dàng! Nhẩm tính, đoạn đường dài chừng 6km từ xã Vũ Nông đến xã Đạo Đức (đi qua thị trấn Tĩnh Túc), ngay trong chiều ngày 28.9.2011 đã có gần chục điểm tập kết, thu gom quặng. Mỗi điểm thu gom chỉ ước tính chừng chục tấn, một đêm có khoảng gần trăm tấn quặng thô từ Nguyên Bình được tuồn ra các điểm trung chuyển trước khi đưa sang Trung Quốc. Lật nhà… đào quặng! Từ lâu, mỏ sắt Bó Lếch (xã Hoàng Tung, huyện Hoà An) được biết đến là một trong những điểm mỏ có trữ lượng lớn, hàm lượng quặng sắt rất cao. Quặng sắt lộ thiên ngay trên bề mặt đất. Trước khi dự án khai thác mỏ sắt Bó Lếch được cấp phép, người dân xã Hoàng Tung thuần tuý gắn bó với mảnh nương, mảnh rẫy, và chỉn chu trồng rừng theo dự án PAM. Thế nhưng, mọi chuyện đã thay đổi nhanh chóng! Bó Lếch và Bó Bủn là hai thôn có đất nằm gần như hoàn toàn trong mỏ sắt Bó Lếch. Gần 100% hộ dân đã đồng ý nhận đền bù giải phóng mặt bằng. Giờ đây, hai nhà văn hoá thôn Bó Lếch và Bó Bủn là dấu hiệu duy nhất để người lạ biết đến sự tồn tại của hai địa danh hành chính này, bởi người dân sở tại đã lật tung vườn tược, thậm chí khoét hầm, đào lò trên những quả đồi sau nhà mình để tìm quặng… Nhiều nhà dân, hố quặng đã ăn vào đến tận phần móng nhà, sau khi đã lật tung cả mảnh sân trước đó được lát gạch để làm chỗ phơi nông sản. Trưa 29.9, chúng tôi có mặt tại "công trường" Bó Lếch và Bó Bủn. Con đường xóm vắng hoe, chỉ có những đống quặng ngổn ngang hai bên đường. Khoảng chục người đàn ông đang ồn ào ăn uống, một dãy xe máy cáu cạnh dựng ngoài cửa. Đó là những xe "tăng bo" từng bao quặng từ điểm khai thác đến điểm tập kết. Một hố quặng đang khai thác đã được đào sâu chừng vài mét, chạy dài mấy chục mét, ăn gần đến chân móng của nhà văn hoá Bó Bủn. Từ trên hố quặng này nhìn xuống phía bờ suối là những ruộng bắp đang thời kỳ trổ bắp đã bị lật tung không thương tiếc để đào quặng. Phía bên kia đường, những công trường khai khoáng của các nhà dân chạy dài thành một vệt, và được ngăn ranh giới bằng những rào tre tạm bợ. Một vài chiếc máy xúc chềnh ềnh trong vườn. Đó là những phương tiện khai khoáng hiện đại, quy mô mà nhà dân thuê về để xúc quặng… cho nhanh.
Kinh hoàng! Tối 29.9, chúng tôi ngược lại con đường xóm dẫn vào hai thôn Bó Lếch, Bó Bủn. Sự trái ngược với ban ngày khiến anh bạn dẫn đường, dù là người bản địa cũng không giấu được vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt. Gần chục chiếc xe tải trọng lớn (lên đến 80 tấn) đang xếp hàng trong các ngách xóm. Đèn pha bật sáng quắc cùng với tiếng động cơ ầm ĩ. Một chiếc xe tải đứng choán gần hết con đường đất, thành xe ghé hẳn vào mép sân của ngôi nhà cấp bốn đang bật điện sáng trưng. Trên đó, chiếc xe xúc ban ngày làm nhiệm vụ xúc đất tìm quặng đang hối hả vục vầu xuống đống quặng chất đống trên sân để chuyển sang chiếc xe tải đang chờ sẵn. Những chiếc xe khác cũng làm một công việc tương tự tại các điểm khai thác quặng khác: chuyển quặng thô được khai thác vào ban ngày đưa đến các điểm tập kết. Ở Bó Lếch, Bó Bủn, mỗi nhà dân là một công trường khai thác riêng lẻ, phân chia theo diện tích đất vườn của từng nhà. Phần lớn xe mang biển kiểm soát của tỉnh Thái Nguyên. Trong số dàn xe tải trọng lớn lên Cao Bằng vận chuyển quặng thuê, các đầu xe mang biển số 20 chiếm tỷ lệ lớn và là những dàn xe hoành tráng nhất. 23 giờ 30 phút, chúng tôi bí mật bám theo chiếc xe mang biển số 20K – 8875 vừa ăn quặng từ Bó Lếch đi ra. Chiếc xe ì ạch đi theo đường 3 cũ chạy thẳng đến trạm cân "cây 5" để cân hàng. Sau khi cân xong, chiếc xe quặng chậm chạp bò ra đường mới (ngã năm đường mới) hướng về phía thị xã Cao Bằng. Đây cũng là hướng để đi về các huyện vùng biên Trùng Khánh, Phục Hoà, Trà Lĩnh – nơi có các cửa khẩu Tà Lùng, Hùng Quốc, Pò Peo… và là những cửa khẩu đưa quặng thô sang bên kia đường biên dẫn vào đất Trung Quốc. bài và ảnh: Vỹ Kỳ Cao Bằng vẫn không ngừng "chảy máu" khoáng sản Bài 2: 2.000 tấn quặng "vượt biên" mỗi đêm SGTT.VN – Mỗi một chiếc xe chở quặng qua biên giới có trọng tải thiết kế ghi ngoài cánh cửa xe là 24 tấn. Thế nhưng, tổng trọng tải cân lần thứ hai (sau khi đã nhập quặng), tròm trèm 80 tấn, trừ "bì" xe, còn gần 60 tấn quặng. Đêm nay, điểm nhập hàng này có 30 xe cùng chở. Như thế, nội trong một đêm, gần 2.000 tấn quặng thô được tuồn sang Trung Quốc.
Đi ăn… "quặng bẩn" Qua rất nhiều "cầu" móc nối, cuối cùng tôi cũng toại nguyện, được trở thành phụ xe chở quặng. Điểm "ăn hàng" này tại một mỏ sạch tên Nà Lũng (một công trường hợp pháp, có giấy phép khai thác…) thuộc loại lớn đang được khai thác ở cây số 12, xã Chu Trinh, thị xã Cao Bằng. Đây là trạm cân của công ty Khoáng sản xây dựng 30.4 (dân chở quặng thuê gọi tắt là 30.4). Tấm biển công ty chúng tôi nhìn thấy vào ban ngày là nhà máy luyện Gang (thuộc công ty Khoáng sản xây dựng 30.4), khác hoàn toàn với khung cảnh nhộn nhịp, tấp nập về đêm. Anh tài xế tên C. nói úp mở, rằng đêm nay tôi sẽ được đi ăn… quặng bẩn. Bỏ qua con phố chính thắp điện neon lung linh của thị xã ven sông Bằng, chiếc xe gầm gừ lao vào màn đêm lạnh buốt, hướng theo đường quốc lộ 3 xuống huyện Thạch An. Đến cây số 12 (địa phận xã Chu Trinh), con đường trở nên lầy lội và chật hẹp vì rất nhiều xe tải lớn đỗ dừng một cách mất trật tự. C. cho hay: các xe đều phải qua một trạm cân, sau đó sang bãi quặng lấy hàng, rồi quay lại trạm cân này cân lại một lần nữa, rồi lên đường. Thủ tục cân xe cuối cùng cũng xong. Gần một giờ đồng hồ sau, xe của tôi lộn trở lại con đường vừa đi, ra đến đường to, tiếp tục ngoặt phải theo hướng đi vào thị xã. Chừng vài trăm mét, C. ôm cua ngọt lịm đánh vào một khoảng tối sẫm. "Chịu khó tí nhé, đoạn này xóc lộn mật đấy!" Chiếc xe cài số 1, ủn ỉn bò lên dốc đè theo vệt bánh xe trước. Chừng 15 phút sau, chúng tôi vượt qua được đoạn dốc, hai bên là những hố quặng sâu hoắm. Lên bãi đất trống, một công trường khai quặng rộng mênh mông, C. bỏ đi, lát sau quay lại đánh thẳng xe vào một điểm được rọi bằng một bóng đèn điện đỏ quạch. Dưới đêm đen, C. thành thục cắm thẳng đuôi xe hướng về phía chiếc máy xúc đã chờ sẵn. Những đống quặng sắt còn lẫn đất, khác hẳn với thứ quặng sạch ở Nguyên Bình. Cuối cùng cũng xếp quặng xong. Chiếc xe ì ạch rời điểm mỏ, trở lại trạm cân ban nãy. C. giải thích: trạm cân này chỉ cân tối đa 80 tấn, xe nào vượt tải phải thuê máy xúc xúc vợi đi. Mỗi lần như thế phải bỏ tiền túi 200.000 đồng.
21 giờ 45 phút, C. nhảy lên cabin nổ máy. Chiếc xe rì rì nhập vào đêm đen. Điểm đến của chúng tôi là cửa khẩu Tà Lùng, huyện Phục Hoà, cách thị xã Cao Bằng 67km, cách chỗ xe tôi lấy hàng tròn 80km.2.000 tấn quặng thô "vượt biên" mỗi đêm Một chiếc xe như chiếc xe chở quặng của C., trọng tải thiết kế ghi ngoài cánh cửa xe là 24 tấn. Thế nhưng, tổng trọng tải cân lần thứ hai (sau khi đã nhập quặng), xe C. tròm trèm 80 tấn, trừ "bì" xe, còn 60 tấn quặng. Đêm nay, điểm nhập hàng có 30 xe cùng chở. Như thế, nội trong một đêm, gần 2.000 tấn quặng thô được tuồn sang Trung Quốc. Khu vực này có rất nhiều cửa khẩu lớn nhỏ dẫn sang Trung Quốc, ngoài ra còn rất nhiều "cửa khẩu" khác, đó là những con đường tiểu ngạch xé núi để tuồn hàng lậu sang Trung Quốc (trong đó phần lớn là quặng thô) mà chẳng ai kiểm đếm được. Tuy nhiên, xe của chúng tôi cùng với nhiều xe chở quặng khác sẽ đường hoàng xuất cảnh qua cửa khẩu Tà Lùng – cửa khẩu lớn nhất của Cao Bằng. Theo lời C., sẽ có cán bộ hải quan làm thủ tục giấy tờ xuất cảnh, kiểm dịch hàng hoá, passport cho lái xe. 23 giờ. Đêm đã đặc quánh. C. siết chặt vôlăng, bắn thêm một điếu thuốc cho tỉnh ngủ. Chiếc xe chậm chạp leo dốc. Đèo Mã Phục trôi qua trong đêm bằng ngã ba, một hướng rẽ Trà Lĩnh, một hướng đi Trùng Khánh. Xe chúng tôi chạy thẳng. Đó là hướng đi về cửa khẩu Tà Lùng. 1 giờ 30 phút sáng, xe chúng tôi đến điểm tập kết an toàn. Có khoảng chục xe y hệt đã nằm sẵn, chúc đầu về phía cổng. Tất cả đều là xe chở quặng. Khung cảnh rõ rệt hơn vào lúc 5 giờ sáng khi tôi tỉnh dậy để xác định phương hướng. Bãi đỗ có chừng trên hai chục xe. Tất cả các lái xe đều ngủ. Bãi đất trống rộng được xây tường bao, có một trạm cân duy nhất mang tên: Trạm cân điện tử 80 tấn, do HTX Chiến Công đầu tư. Đây sẽ là nơi cân lần cuối trước khi xe được phép qua cử khẩu Tà Lùng cách đó non cây số. Đội xe chở quặng đêm 27.9 có 29 xe. Đây là đêm thứ tư liên tiếp trong tuần C. sẵn việc, chạy liền một lèo. Tuy nhiên, có những thời điểm nhiều quặng, một đêm có 50 xe chuyên chở. Giá cước vận chuyển được trả 160.000 đồng/tấn. "Chủ quặng trừ chi phí dọc đường, bôi trơn cửa này cửa khác, tiền luật lá… Thế nên, dọc đường không bị công an, hải quan, hay biên phòng "hỏi thăm". Mình chỉ việc lấy quặng rồi chở đến đây", C. kể chuyện. Tính ra, một chuyến hàng, mỗi xe nhận gần 10 triệu tiền công, trừ chi phí dầu mỡ… còn lời chừng 5 – 6 triệu đồng. Tôi thắc mắc: "Đây có phải quặng lậu không?" C. cười: "Chở đêm chở hôm thế này không lậu thì sạch với ai?" "Nếu là quặng lậu sao lại qua hải quan làm thủ tục?" "Ông ngây thơ bỏ mẹ. Cân, kiểm đếm… chỉ nhằm mục đích hạch toán sao cho khớp hai đầu (bên mua – bên bán), còn chuyện ăn chia khắc họ tự tính thôi". "Thủ tục hải quan gồm những gì?" "Giấy thông hành cho lái xe, một cái giấy kiểm dịch (dành cho… quặng). Chỉ có lái xe được sang, phụ xe ngồi lại bên này. Sang đó, cân hàng xong là phải về luôn, vì Trung Quốc không cho lưu trú hay đi đâu cả. Với lại, không về nhanh thì bọn khác nó chen chân, mất việc". Đội xe chở quặng thuê ở Cao Bằng phần lớn là đội xe từ Thái Nguyên lên. Trong số những xe chở quặng từ mỏ Nà Lũng đêm 27.9, phần lớn là biển số xe 20. Khớp những biển số xe chúng tôi ghi lại ở địa điểm trạm cân 30.4, điểm "ăn quặng" tại mỏ sắt Nà Lũng, điểm tập kết tại trạm cân Tà Lùng… và cuốn sổ theo dõi xe ra, vào (tại phòng bảo vệ công ty 30.4 đêm 27.9.2011), tất cả đều trùng khớp. Những chiếc xe trên đều đang nằm ngủ dưới màn sương lạnh của vùng biên ải Tà Lùng, đợi đến giờ làm thủ tục. Như thế, chỉ trong bốn ngày liên tiếp (khoảng từ 23 – 27.9), chỉ tính với 30 đầu xe, mỗi xe chở 60 tấn quặng thô, trong chưa đầy một tuần, ước tính Cao Bằng chảy máu cả chục ngàn tấn quặng sắt. Đó là chưa kể còn nhiều điểm tập kết quặng khác cũng tuồn quặng sang Trung Quốc mà chúng tôi chưa biết?! bài và ảnh: Vỹ Kỳ Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||||||
| Mỹ khẳng định trọng tâm đối ngoại ở châu Á — Hải quân Ấn ‘vẫn tiếp tục vào Biển Đông’ Posted: 13 Oct 2011 01:01 PM PDT Mỹ khẳng định trọng tâm đối ngoại ở châu ÁNgoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố rằng tương lai chính trị của thế giới sẽ được định đoạt ở châu Á Thái Bình Dương, và Mỹ sẽ hiện diện ở khu vực này để thực hiện việc chuyển biến cấu trúc chiến lược.
Định hướng chiến lược ngoại giao này được nhà ngoại giao cao cấp nhất của Mỹ vạch ra rõ ràng trong bài viết đăng trên tạp chí Foreign Policy số tháng 11, trước khi Mỹ chủ trì Hội nghị thượng đỉnh APEC tháng 11 tại Hawaii. Cụ thể, chiến lược đó bao gồm các điểm đáng chú ý sau. Rút dần khỏi Iraq và Afghanistan, chuyển sang châu Á"Khi cuộc chiến ở Iraq giảm thiểu và Mỹ bắt đầu rút các lực lượng khỏi Afghanistan, nước Mỹ đứng trước một cột mốc quan trọng. Trong 10 năm qua, Mỹ đã dành các nguồn lực to lớn cho hai chiến trường này. Trong 10 năm tới, chúng ta cần phải thông minh và cân nhắc một cách có hệ thống về nơi chúng ta sẽ đầu tư thời gian và sức lực, để đặt mình vào vị trí tốt nhất nhằm duy trì sự lãnh đạo, đảm bảo lợi ích và thúc đẩy các giá trị của chúng ta. Do đó, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của vai trò lãnh đạo của Mỹ trong thập kỷ tới sẽ là đầu tư vào ngoại giao, kinh tế, chiến lược và các lĩnh vực khác ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương”, bà Clinton mở đầu bài viết dài 8 trang. Châu Á Thái Bình Dương đã trở thành một động lực của chính trị thế giới với những cỗ máy kinh tế trọng yếu của nền kinh tế toàn cầu, đồng thời cũng có nhiều nước phát thải khí lớn nhất. Ở đó có các đồng minh chủ chốt của Mỹ và có các cường quốc đang nổi như Trung Quốc, Ấn Độ và Indonesia. Vào thời điểm khu vực này đang xây dựng một kiến trúc an ninh và kinh tế chin muồi hơn để thúc đẩy ổn định và thịnh vượng, cam kết của Mỹ ở đó là thiết yếu. Đã đến lúc Mỹ giúp xây dựng các cấu trúc và thể chế như từng làm ở châu Âu sau thế chiến II, cấu trúc đã và đang đem lại vô vàn lợi ích cho Mỹ. Và giờ đây, Mỹ cần làm như vậy ở châu Á, với tư cách là một quốc gia châu Á Thái Bình dương. Ở các nước, nhiều người đang phân vân về ý định của Mỹ – liệu Mỹ có sẵn sàng duy trì hiện diện và lãnh đạo hay không. Ở châu Á, người ta đang hỏi liệu Mỹ có thực sự muốn ở đó, hay là sẽ bị phân tán bởi các sự kiện ở những nơi khác, liệu Mỹ có thể đưa ra và thực hiện các cam kết đang tin cậy về kinh tế và chiến lược, liệu Mỹ có hậu thuẫn các cam kết đó bằng hành động cụ thể hay không. Câu trả lời đây: Có, chúng tôi sẽ làm được. Nắm bắt được sự tăng trưởng và năng động của châu Á là điều thiết yếu đối với lợi ích kinh tế và chiến lược của Mỹ và là một ưu tiên quan trọng cho Tổng thống Obama. Thị trường mở ở châu Á đem lại cho nước Mỹ những cơ hội to lớn về đầu tư, thương mại, và tiếp cận với công nghệ tiên tiến. Về mặt chiến lược, duy trì hòa bình và an ninh trong toàn bộ khu vực châu Á Thái Bình Dương ngày càng trở nên quan trọng đối với tiến bộ thế giới, dù đó là việc bảo đảm tự do hàng hải trong khu vực Biển Đông, chống phổ biến vũ khí của Bắc Triều Tiên hay bảo đảm sự minh bạch trong các hoạt động quân sự của các cường quốc trong khu vực. Châu Á rất quan trọng đối với tương lai của Mỹ, và sự can dự của Mỹ cũng quan trọng với tương lai châu Á. Thực hiện chiến lược châu Á Thái Bình dươngBà Clinton khẳng định Mỹ đã và đang tiếp tục trở lại châu Á với giải thích: "Trước hết, điều này đòi hỏi có sự cam kết bền vững với điều tôi gọi là ngoại giao "đi đầu", mang tất cả các nguồn lực ngoại giao của chúng ta đến tất cả các nước và ngóc ngách của khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Chiến lược của chúng ta phải tiếp tục tính đến và phù hợp với những chuyển biến nhanh chóng và năng động đang diễn ra khắp châu Á. Công việc của chúng ta sẽ tiến triển theo 6 đường hướng hoạt động chính: tăng cường các liên minh an ninh song phương; làm sâu sắc quan hệ với các cường quốc đang nổi lên, kể cả Trung Quốc; gắn kết với các cơ chế đa phương ở khu vực; mở rộng thương mại và đầu tư; xây dựng một sự hiện diện quân sự rộng rãi; và thúc đẩy dân chủ và nhân quyền." Clinton đánh giá cao mối quan hệ với các đồng minh quan trọng trong khu vực gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia, cũng như Thái Lan, Philippines. Ngoại trưởng Mỹ nhấn mạnh sự cần thiết phải tiếp cận và xây dựng quan hệ đối tác tốt với các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Singapore, New Zealand, Malaysia, Mông cổ, Việt Nam, Brunei và các nước hải đảo ở Thái Bình Dương, bởi đó là một phần của nỗ lực lớn nhằm bảo đảm chiến lược và sự can dự của Mỹ trong khu vực. Quan hệ với Trung Quốc chiếm phần quan trọng của bài viết khi bà Clinton nhấn mạnh: "Trong hai năm rưỡi qua một trong những ưu tiên trong chính sách đồi ngoại của Mỹ là xác định và mở rộng lợi ích chung, cùng làm việc với Trung Quốc để xây dựng độ tin tưởng lẫn nhau và khuyến khích các nỗ lực tích cực của Trung Quốc trong công việc gải quyết khó khăn toàn cầu. Hai bên đã phát động Đối thoại chiến lược và Kinh tế để trao đổi rộng rãi về những vấn đề bức thiết nhất trong quan hệ hai bên, từ những vấn đề an ninh đến nhân quyền. "Trên mặt trận kinh tế, Mỹ và Trung Quốc cần phải cùng nhau làm việc để đảm bảo cho sự tăng trưởng kinh tế thế giới mạnh mẽ, bền vững và cân đối. Sau cuộc khủng hoảng tài chính thế giới, Mỹ và Trung Quốc đã làm việc một cách hiệu quả trong G-20 để kéo kinh tế thế giới khỏi bờ vực thẳm”. Ngoại trưởng cũng nhắc đến những khác biệt quan điểm giữa hai nước trong các vấn đề dân chủ và nhân quyền. Tuy nhiên, “lẽ tất nhiên không có một cuốn sách hướng dẫn có sẵn nào, nhưng mối quan hệ này là rất quan trọng”, Clinton kết luận về quan hệ với đối tác Trung Quốc. Các quốc gia quan trọng khác trong chính sách của Mỹ phải kể đến Ấn Độ, Indonesia, hai trong số các cường quốc dân chủ năng động và quan trọng nhất ở châu Á. “Tuyến đường biển từ Ấn Độ Dương qua eo Malacca đến Thái Bình Dương có các tuyến hàng hải năng lượng và thương mại sống động nhất thế giới. Hai nước Ấn Độ và Indonesia với tổng số dân chiếm ¼ dân số thế giới. Hai nước là những động lực chính của nền kinh tế thế giới, là những đối tác quan trọng đối với Mỹ, và ngày càng trở thành những nước đóng góp quan trọng cho hòa bình và an ninh ở khu vực. Tầm quan trọng của hai nước này sẽ ngày càng mở rộng trong những năm tới”. Xác định rõ tầm quan trọng của các mối quan hệ đa phương, bà Clinton giải thích vì sao Mỹ coi trọng sự can dự qua các cơ chế như ASEAN, APEC, và đó cũng là lý do Tổng thống Obama đã thiết lập phái bộ Mỹ tại Jakarta cũng như sẽ tham gia Hội nghị thượng đỉnh Đông Á. "Những thách thức của khu vực này đang thay đổi nhanh chóng – từ các cuộc tranh chấp lãnh thổ và biển đến các mối đe dọa mới đối với tự do hàng hải đến tác động cao của thiên tai – đòi hỏi Mỹ phải theo đuổi một tư thế sức mạnh bền vững về chính trị, linh hoạt về ứng phó và phân bổ đều về địa lý”, Clinton viết. "Mỹ đang hiện đại hóa các hiệp định về căn cứ với các đồng minh truyền thống ở Đông Bắc Á trong khi tăng cường sự có mặt tại Đông Nam Á và vào Ấn Độ Dương. Ví dụ, Mỹ sẽ triển khai các tầu chiến duyên hải đến Singapore, và nghiên cứu các cách thức để tăng cơ hội để quân đội hai nước cùng huấn luyện và hoạt động”. Đẩy mạnh đầu tư và thương mại, qua đó góp phần thúc đẩy kinh tế Mỹ – một trong những nhiệm vụ của ngoại giao – cũng được bà Clinton dành nhiều sự chú ý. Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TTP) cũng như các cơ chế hợp tác kinh tế trong Diễn đàn Hợp tác kinh tế châu Á Thái bình dương (APEC) được nhắc đến như là những công cụ để Mỹ có thể can dự về mặt kinh tế, mang lại lợi ích chung cho các bên tham gia. Sáng tạo trong đối ngoạiĐể đi đến một kết luận cho bài biết của mình, ngoại trưởng Mỹ khẳng định điều quan trọng là Mỹ phải đổi mới tư duy về chính sách đối ngoại. "Trong thập kỷ qua, chính sách đối ngoại của Mỹ đã chuyển biến từ các nỗ lực trong bối cảnh hòa bình hậu Chiến tranh Lạnh sang những nhiệm vụ cấp bách phát sinh bởi chiến tranh Iraq và Afghanistan. Khi các cuộc chiến này đi đến hồi kết, Mỹ cần phải tăng tốc để tiếp cận với thực tế mới trên toàn cầu”, Clinton chỉ rõ. Ngoại trưởng Mỹ không quên nhấn mạnh ý nghĩa sống còn giữa Mỹ với châu Âu, nơi Mỹ có các đồng minh truyền thống, các đối tác hàng đầu luôn sát cánh cùng Mỹ đối phó với các thách thức toàn cầu. Bà cũng nhắc đến phong trào của người dân ở Bắc Phi và Trung Đông. “Họ đang vạch ra một lộ trình mới mang ý nghĩa toàn cầu sâu sắc. Châu Phi chứa đựng những tiềm năng khổng lồ chưa được khai thác về phát triển kinh tế và chính trị trong những năm tới”. Mỹ Latin, các nước ở tây bán cầu không chỉ là những thị trường xuất khẩu lớn của Mỹ mà còn đang đóng vai trò to lớn trong chính trị và kinh tế thế giới, Clinton bình luận. “Mỗi khu vực đều đòi hỏi sự can dự và lãnh đạo của Mỹ. Và Mỹ sẵn sàng lãnh đạo”, bà khẳng định. Clinton chỉ ra rằng thực tế mới trên thế giới đòi hỏi Mỹ phải đổi mới, phải cạnh tranh và phải dẫn đầu theo những cách thức mới. Thay vì níu kéo thế giới, Mỹ cần tiến lên và đổi mới sự lãnh đạo. Trong lúc nguồn lực hiếm hoi, rõ ràng là Mỹ cần phải đầu tư một cách thông minh vào những nơi mang lại lợi ích lớn nhất. “Đó chính là lý do tại sao châu Á là một cơ hội thực sự cho chúng ta trong thế kỷ 21″, ngoại trưởng Mỹ kết luận. Phạm Ngọc Uyển Hải quân Ấn ‘vẫn tiếp tục vào Biển Đông’Bộ trưởng AK Antony phát biểu về vấn đề Biển Đông trong Hội nghị Các chỉ huy Hải quân Ấn Độ. Ấn Độ vừa lên tiếng tuyên bố tàu chiến nước này sẽ tiếp tục hoạt động tại Biển Đông và bảo vệ các lợi ích của Ấn Độ ở đây, bất chấp việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với gần như toàn bộ khu vực. Trung Quốc đang tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông với một số quốc gia lân cận, trong đó có Việt Nam. Cuộc tranh cãi về chủ quyền đối với vùng biển mà Trung Quốc gọi là Nam Hải đã được nhắc tới tại Liên Hiệp Quốc, và Trung Quốc không chấp nhận bất kỳ sự can thiệp nào. Hôm 12/10, báo The Tribune của Ấn Độ ấn bản điện tử có bài tường thuật, theo đó Bộ trưởng Quốc phòng AK Antony nói: “Để bảo đảm cho việc qua lại thông suốt và an toàn của tàu bè thương mại, Ấn Độ sẽ tiếp tục vào vùng biển này để tham gia tập trận hải quân nhằm bảo vệ các lợi ích căn bản của mình.” Tuy nhiên, ông bộ trưởng nói rõ rằng sẽ không có chuyện tăng sự hiện diện quân sự của Ấn Độ tại Biển Đông. Phát biểu của ông AK Antony được đưa ra trước giới truyền thông bên lề Hội nghị Các chỉ huy Hải quân Ấn Độ. Tuyên bố được đưa ra chỉ vài tuần sau cuộc khẩu chiến giữa hai nước láng giềng Trung Quốc và Ấn Độ, và đúng vào dịp Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang có chuyến thăm chính thức tới Ấn Độ. Vụ đụng chạm đầu tiên giữa Ấn Độ và Trung Quốc xảy ra hồi cuối tháng Bảy, khi tàu hải quân INS Airavat của Ấn Độ rời cảng Nha Trang đi trong khu vực Biển Đông và bị một tàu chiến Trung Quốc phát tin qua sóng radio, đòi vị thuyền trưởng xác định danh tính con tàu của Ấn cũng như lý do khiến tàu hiện diện tại vùng biển này. “Hợp tác chặt chẽ” Ba tuần trước, hãng dầu khí của Ấn Độ, ONGC, loan báo sẽ hoạt động thăm dò tại hai lô dầu khí ngoài khơi Việt Nam. Ấn Độ tỏ rõ quan điểm rằng đây là vùng biển chủ quyền của Việt Nam và các dàn khoan của Ấn Độ sẽ được bảo vệ trước bất kỳ sự gây hấn nào. Cũng trong ngày 12/10, bất chấp sự phản đối của Trung Quốc, Ấn Độ và Việt Nam đã ký kết thỏa thuận thúc đẩy việc khai thác dầu khí tại Biển Đông, bên cạnh một loạt các thỏa thuận khác nhằm củng cố quan hệ thương mại, an ninh và hợp tác chiến lược giữa hai quốc gia. Trong chuyến viếng thăm của Chủ tịch Việt Nam, ông Trương Tấn Sang và Thủ tướng Manmohan Singh đã có các cuộc thảo luận về những quyền lợi chung. Sau cuộc gặp gỡ với ông Sang, thủ tướng Ấn Độ nói với báo giới: “Ấn Độ và Việt Nam là hàng xóm trên biển với nhau. Hai nước có chung những thách thức về khủng bố, cướp biển và thảm họa thiên nhiên.” “Chúng tôi tin rằng điều quan trọng là phải đảm bảo an toàn, an ninh cho các tuyến hải hành quan trọng. Chúng tôi đã đồng ý sẽ tiếp tục duy trì và tăng cường trao đổi hợp tác trong các lĩnh vực này,” hãng tin PTI trích lời ông Singh. Ông thủ tướng Ấn Độ khẳng định sự hợp tác chặt chẽ giữa Ấn Độ và Việt nam “là một nhân tố cho hòa bình, ổn định và phát triển tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.” Việt Nam đang hy vọng tăng cường hợp tác hải quân với Ấn Độ, đặc biệt là trong việc nâng cấp hạm đội và đào tạo thủy thủ đoàn cho các tàu chiến và cả tàu ngầm trong tương lai. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment