Đọt Chuối Non |
- Sad Angel
- Truyền thông trong công việc
- Hà Nội Bốn Mùa – Xuân
- Thấy gì qua: “NHÂN SINH DƯỚI BÓNG ĐẠI NGÀN”?
- Buddha Spa, dịch vụ massage cao cấp lạm dụng tôn xưng Đức Phật giữa lòng thủ đô Hà Nội
- Lái, phụ xe buýt bắt hành khách quỳ xin mở cửa
- Sức mạnh tình thân — 15 năm dẫn bước cho con
| Posted: 23 Oct 2011 01:08 PM PDT
Igor Krutoy là một người tài năng và giàu óc sáng tạo. Thành công lớn đầu tiên của Igor Krutoy là vào năm 1987 khi ông và Rimma Kazakova đồng viết bài hát nổi tiếng “Madonna” được thực hiện bởi Alexander Serov. Sau đó ông đã tiếp tục viết trên 100 bài hát nổi tiếng ở Nga và hợp tác với nhiều ngôi sao âm nhạc Nga như Alla Pugacheva, Valeri Leontyev, Irina Allegrova, và Laima Vaikule. Ông được đánh giá cao bởi các tổ chức âm nhạc ở Nga và có được hàng triệu người hâm mộ. Ông đã phát hành hơn 30 album và đã tiêu thụ hơn 20 triệu bản. Igor tiếp tục sáng tác và là người đã đóng góp hàng triệu đô la cho các lễ hội phim, âm nhạc, và nhiều tổ chức hỗ trợ nghệ thuật. Igor là người tổ chức kênh âm nhạc đầu tiên tại Nga, ông có hãng thu riêng – ARS, và kênh phát thanh “Love Radio”. Clip nhạc "Sad Angel" của ông rất nổi tiếng, được dàn dựng công phu nhưng đầy những hình ảnh …bình dị: Chàng nhạc sĩ ngồi trong một quán cà phê và đưa mắt nhìn ra ngoài khung kính. Anh đã vô tình bắt gặp những hình ảnh của cuộc sống hàng ngày: một cô gái đang chờ người yêu và hạnh phúc khi chàng đến, những người già đã đi qua gần hết cuộc đời và nhìn cuộc sống với một đôi mắt bình thản, một tên ăn cắp điển trai hờ hững khi nhìn thấy người đẹp, một thiếu nữ đang giận dữ thất vọng vì công việc thì được những nghệ sĩ đường phố chia sẻ niềm vui, một cô bé nhìn cuộc đời với đôi mắt trong veo đến lạ kỳ… Những điều bình dị ấy bỗng trở nên vô cùng đặc biệt qua trái tim của người nhạc sĩ. Nghe xong bản nhạc, trải qua hết các cung bậc của cảm xúc, con người có thể khóc, có thể cười, nhưng cảm giác sau cùng đọng lại chính là sự thanh thản. Có lẽ, điều mà người nhạc sĩ tài năng muốn gởi gấm đến người nghe là: Cuộc sống làm chúng ta luôn luôn bận rộn, và đôi khi chúng ta đã chẳng có thời gian nhìn ngắm nó. Sad Angel là bản nhạc thuộc thể loại Instrumental, nằm trong album nổi tiếng Without Words của Igor Krutoy. Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||
| Posted: 23 Oct 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Năm 1992 mình hướng dẫn một lớp luật tại Bộ Tư Pháp ở Hà Nội và Sài Gòn cho các giáo sư và luật gia Việt Nam về một số luật căn bản của Mỹ để giúp Việt Nam "nhìn ra thế giới". (Đây là lớp học của Mỹ đầu tiên ở Việt Nam – không tính trước 1975 ở miền Nam. Cực kỳ khó để mở vào thời đó, vì cả Mỹ lẫn VN đều không thích, mà còn nghi ngờ chính trị. Nhiều người nói là mình làm chuyện impossible. Nhưng chuyện impossible đã thành sự thật, sau nhiều cố gắng trầy vi tróc vẩy của mình. Nhưng chuyện này để khi khác kể). Mình là trưởng đoàn, hai giảng viên kia là Sesto Vicchi – nhiều người ở VN biết Sesto — và Stuart Lemle, một luật sư về thương mãi ở Washington DC. Lớp học dài 1 tuần ở mỗi thành phố. Trước khi mở lớp, mình soạn một tờ "định giá", để cuối khóa các học viên định giá các giảng viên. Trong tờ định giá, mình có một câu về khả năng của giảng viên trong việc khuyến khích các học viên tham gia thảo luận trong lớp. Stuart thì mù về VN nên chẳng nói gì, nhưng Sesto đọc câu đó là giật mình ngay: "Học viên VN có bao giờ thảo luận đâu mà có điểm thảo luận được?" Mình nói: "Tôi biết điều đó Sesto, chính vì vậy mà tôi có khoản đó để mỗi chúng ta phải nghĩ ra cách làm cho học viên thảo luận." Sesto có vẻ rất stress. Nói đến chuyện này để các bạn hiểu, khi nói đến kỹ năng truyền thông của dân ta là các quý vị nước ngoài rất sợ. Truyền thông có vài yếu tố quan trọng: 1. Cụ thể Cụ thể và chính xác, thường đi đôi với nhau. Không cụ thể thì thường là thiếu chính xác. Ví du: "Được rồi, em sẽ trả lời cho chị". Nói thế là chưa đủ cụ thể. Trả lời lúc nào? 50 năm nữa hay sao, chị đâu còn trẻ để đợi lâu thế? Vì thế ta phải hỏi lại: "Khi nào thì em có thể trả lời? Em cần bao lâu để nghiên cứu?" Khi nói thì phải nói rõ các chi tiết cụ thể như thế. Nếu người kia chưa nói cụ thể, thì người nghe có nhiệm vụ làm cho nó thành cụ thể. Đừng ngưng cuộc nói chuyện khi hai bên chưa thống nhất các chi tiết cụ thể. 2. Chính xác Như đã nói trên, một phần của chính xác là cụ thể. Phần còn lại của chính xác là… chính xác. Ví dụ: "Em mua cho chị mười ký bột mì nhé". "Chị nói bột củ khoai mì hay bột làm bánh mì?" Người nói phải nói cho chính xác. Nếu người nghe thấy chưa được chính xác thì phải hỏi lại cho chắc. 3. Tóm tắt nội dung cuộc nói chuyện để kiểm tra lại Cuối cuộc nói chuyện, tóm tắt và kiểm tra chính xác:
4. Rông rãi cho mọi người trong nhóm Đây là nói về truyền thông của teamwork. Trong một nhóm, thì thông tin nên đầy đủ cho tất cả mọi người. Ngày nay ta có email là cách hay nhất để cho mọi người cùng đọc được một message. Dùng các cuộc họp thường xuyên của cả nhóm để thông báo cho nhau công việc trong nhóm. Nếu hai người nói chuyện riêng với nhau ngoài hành lang, thấy có gì hay trong cuộc nói chuyện cả nhóm cần biết, thì email cho cả nhóm biết. Mọi người trong nhóm cần biết hết tất cả mọi chuyện trong nhóm thì cả nhóm mới thành một team hữu hiệu, không dẫm chân lên nhau, hoặc bước đi nghịch hướng nhau. 5. Thường xuyên "Thường xuyên" nghĩa là thường xuyên đủ để biết được chuyện gì đang xảy ra tại mọi thời điểm. Ví dụ: Thái đã hẹn là thứ năm sẽ giao món hàng cho Khanh. Đến thứ năm, chẳng thấy gì cả, sang thứ sáu, thứ bảy, chúa nhật rồi tuần mới, Khanh cứ chờ dài cổ mà chẳng thấy gì cả. Gọi điện thoại cho Thái thì chẳng có trả lời. Để lại message trong voice mail, cũng chẳng thấy ừ hử gì cả. Đó là thông tin không thường xuyên đủ. Nếu thứ tư Thái gọi điện thoại cho Khanh và nói: "Khanh ơi, lý ra là ngày mai giao hàng cho Khanh, nhưng hàng chưa về kịp. Theo lịch là về hôm nay, nhưng mới được họ gọi cho hay là xe giao hàng bị hư máy giữa đường nên có thể trễ 3 ngày. Vậy có thể là thứ bảy mình mới giao hàng được cho Khanh." Đó là thường xuyên đủ. Tại bất kỳ thời điểm nào, những người có liên hệ công việc với ta đều phải biết chuyện gì đang xảy ra với công việc. Nếu có một người ngồi đợi và không biết điều gì đang xảy ra, đó là thông tin không thường xuyên đủ. Nếu nhận email, thì nên trả lời trong vòng 24 tiếng. Nếu không thể trả lời đầy đủ được trong vòng 24 tiếng, thì nên trả lời chớp nhoáng vài chữ: "Mình đã nhận. Sẽ hồi âm chi tiết sau." Như thế để người gửi khỏi thắc mắc là không biết bên kia có nhận được thư của mình không hay lạc mất rồi. (Các hệ thống trả lời tự động của email không tin được, vì chưa chắc người nhận đã đọc email đó, hay đôi khi delete nhầm). Khi hẹn ai điều gì, hẹn có thời gian rõ ràng. Đến kỳ hẹn là thông tin tiếp. Ví dụ: "Chị cho em suy nghĩ rồi em sẽ trả lời." Hẹn thế là chưa được, phải thêm thời hạn. "Hai tuần nữa em sẽ trả lời cho chị". Đến hết hai tuần thì cho câu trả lời, hay nếu cần thêm hẹn thì nói: "Chị ơi, em nói hai tuần em xong cho chị nhưng mấy quyển sách em cần đọc để nghiên cứu mượn chưa được, chị cho em thêm 2 tuần nữa." Đó là thường xuyên đủ để thông tin đầy đủ tại mọi thời điểm. Đây là tóm tắt vài kỹ thuật truyền thông rất căn bản để làm việc. Dĩ nhiên ngoài vấn để kỹ thuật, chúng ta luôn luôn phải có một thái độ tích cực và hòa ái khi truyền thông với mọi người. Chúc các bạn một ngày truyền thông. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||
| Posted: 23 Oct 2011 01:05 PM PDT Tùy bút điện ảnh – Đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn Mở đầu
Hà Nội có hoa phượng đỏ của đất cảng Hải Phòng, có ban trắng vùng núi rừng Tây Bắc, có mai vàng và nắng gió của phương Nam, có nét trầm tư mơ mộng của Huế… Nhưng Hà Nội lại có những vẻ đẹp riêng đến mê đắm hồn người, một Hà Nội cổ kính trầm tư và duyên dáng, một Hà Nội bốn mùa với những nét đẹp cuốn hút của thiên nhiên mà không đâu có – chúng gia nhập vào cái tầng văn hóa chiều sâu của một đô thành có ngàn năm tuổi … Nguồn cảm hứng bốn mùa đã từng cuốn hút những nhà thơ nhà văn, những nghệ sĩ lớn của thế giới – như nhạc sĩ thiên tài Nga Traicovki, nhạc sĩ Ý Vivanđi, nhà điêu khắc Pháp Rôđanh, đạo diễn điện ảnh Hàn Quốc Kimkiduk, v.v. Bộ phim Bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông Hà Nội này được làm ra theo sự gợi ý ban đầu của tác phẩm văn học thú vị: “Bốn mùa – Lịch thiên nhiên” của nhà văn Nga Prisvin. Đây là loại phim du ký về thiên nhiên Việt Nam- giữa lúc thiên nhiên đang bị thói ích kỷ và sự thiếu hiểu biết tàn phá, đang đứng trước nguy cơ bị hủy diệt… Thăng Long – Hà Nội với thăng trầm lịch sử, đất Kinh kỳ- Kẻ Chợ của ngàn năm văn hiến sẽ được nhìn nhận và cảm thụ thông qua Bốn Mùa của sinh học, bằng hình thức tùy bút điện ảnh... MÙA XUÂN Hà Nội bắt đầu chuyển mùa. Đã hết hẳn những đợt gió mùa lạnh thấu xương. Tiết trời lúc này se se, dịu dịu. Mọi thứ như đang cựa mình sau một mùa đông giá rét, đang chuyển mình cho một mùa mới bắt đầu. Trên các vệ đê, màu mướt xanh của cỏ đã thay thế cho hoa may vàng úa tím ngắt… Mưa xuân đang về. Cả đất trời như bảng lảng một làn sương khói lững lờ, quấn quít ở từng góc phố hàng cây. Chúng ta chợt nhớ đến bài thơ "Mưa xuân” của thi sĩ chân quê Nguyễn Bính: Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy… Phố mù sương và mù mịt mưa phùn, nhưng không lạnh lẽo như mùa đông vừa trôi qua, mà lại tạo ra cái cảm giác của một vị ngòn ngọt, là lạ đang vương vất đầy trong không gian buổi sớm đầu xuân… Là người con của Hà Nội hay chỉ là lữ khách từng một lần đến thủ đô, mỗi độ xuân sang, hầu như không ai có thể quên nổi sự ngọt ngào đó của mưa xuân cùng sự ấm áp lạ lùng khi những hạt mưa bụi mơn man trên má. Không ít người đã bất giác ngẩng đầu, nhẹ nín thở và ngửa hai lòng bàn tay ra để cho những hạt bụi mưa xuân thấm đẫm lòng mình khi đi dọc hồ Gươm, hồ Thiền Quang… Có một người con xa Hà Nội khi nhớ xuân đất Kinh kỳ đã viết những dòng như mộng mị: “Dường như Hà Nội đẹp lên nhờ những hạt mưa phùn. Mưa xuân lây phây bụi phấn, bàng bạc màn tơ, đỗ xuống mái tóc người mà không ướt, bảo cho những bàn tay tìm nhau, mách những mái đầu nhích lại trong tình yêu, trong nhung nhớ…” Và hình như một thi sĩ nghiệp dư nào đó đã nói hộ tâm trạng nhiều người: "mưa chẳng làm ướt tóc ai/ nhưng lại làm ướt trái tim khách bộ hành"… Đây cũng là thời khắc mà nhà văn Vũ Bằng người đất Hải Dương, ở tận phương Nam xa xôi, khi đất nước còn chia cắt, đã nhớ về “Tháng hai- tương tư hoa đào” trong cuốn sách “Thương nhớ mười hai” tràn ngập nhớ thương kỷ niệm của ông về đất Bắc, về Hà Nội…
Phải chăng chính trong khung cảnh sương mù lãng đãng đầu xuân đó, tại Phủ Tây Hồ đã diễn ra một giai thoại văn chương đẹp nhất của Thăng Long- Hà Nội ngàn tuổi- đó là cuộc tao ngộ thơ văn nổi tiếng giữa Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan và công chúa Quỳnh Hoa- tức bà chúa Liễu Hạnh, một anh hùng văn hóa của Việt Nam, một trong tứ bất tử của thần điện VN? Điều đó lý giải vì sao những người đang yêu- đặc biệt là phụ nữ lại thích đến đây để cầu duyên, cầu những điều tốt đẹp cho bản thân và gia đình, nhất là trong dịp đầu xuân. Nhớ về xuân Hà Nội, thường chúng ta liên tưởng ngay đến những chồi non, lộc biếc, đến màu xanh man mác dịu dàng. Vì vậy, trong những ngày này- những ngày giáp tết, sẽ không ít người phải sững sờ thích thú khi bất ngờ được chiêm ngưỡng kiệt tác “Mùa thu vàng” của danh họa Nga Lê-vi-tan giữa trời xuân Thủ đô. Đó là vẻ đẹp của những cây lộc vừng mùa trút lá. Nhiều du khách lần đầu tới Hà Nội đã không khỏi ngỡ ngàng mê mẩn trong sắc vàng rực rỡ của màu nắng quyện trong màu lá đang trút "hơi thở" cuối cùng. Ai cũng muốn ghi lại cho riêng mình khoảnh khắc hiếm hoi tuyệt đẹp này. Theo một thống kê chưa đầy đủ, đã có tới hơn vạn cuộn phim màu đã được “đốt” quanh cây lộc vừng này bởi các tay máy ảnh chuyên nghiệp và nghiệp dư. Cây lộc vừng trút lá rồi sẽ lại mọc lên bao nhành lá non rồi sắc hoa đỏ ti ti rực rỡ, tô điểm cho bức tranh Hồ Gươm thêm sinh động và bắt đầu cho việc hình thành nên một lẵng hoa lớn tuyệt đẹp giữa lòng thành phố- như hình ảnh ví von của một nhà thơ Hy Lạp đương đại khi đến Hà Nội… Rời Hồ Gươm, chúng ta hãy lang thang trên vài dãy phố có những cây bằng lăng với cành đen thui, trơ trụi, khô khốc, nhưng trên đó xuất hiện những chiếc lá nhỏ xíu màu đỏ cam tựa những bó hoa lửa chào đón xuân về… Mùa xuân Hà Nội cũng là mùa của muôn loài hoa đua sắc. Những ngày giáp tết, mở cửa ra là thấy hoa tràn ngập phố phường. Và có lẽ, ở tại Hà Nội, hơn ở bất kỳ thời điểm nào khác, mùa xuân có sự giao cảm lạ lùng giữa hoa và người… Trong khoảnh khắc giao mùa khi xuân đến, ta hãy đắm mình vào những phiên chợ đông vui nhộn nhịp để hoà vào những khuôn mặt người náo nức tràn trề hạnh phúc, với muôn loài hoa đẹp. Trong số các chợ hoa ở Hà Nội hiện nay, chợ hoa Hàng Lược được hình thành và tồn tại lâu nhất. Hình thành từ những năm 20 của thế kỷ trước, chợ hoa Hàng Lược nằm trên phố Hàng Lược và một số ngõ phố phụ cận. Chợ hoa Hàng Lược chỉ họp vào dịp tết hàng năm từ 23/12 âm lịch cho đến tận chiều tối ngày 30 tết. Xưa, chợ hoa này chỉ duy nhất bán hoa chơi tết, nhưng ngày nay Hoa chỉ là một mặt hàng trong vô số những hàng hoá phục vụ tết. Nhưng dường như hoa vẫn nổi trội hơn cả… Sau những ngày đông giá lạnh, mầu hồng thắm của hoa đào như sưởi ấm lòng người và vạn vật. Hoa mai được coi là cốt cách của người quân tử vượt qua cô đơn giá lạnh mà vẫn nguyên mầu trắng trong. Và hoa cúc. Cúc đại đoá, hồng tử kỳ, bạch khổng tước, cúc vạn thọ, cúc gấm, cúc áo, cúc ngũ sắc, cúc tóc tiên… Hoa cúc được xếp vào hàng tứ quí (tùng, cúc, trúc, mai.) Cúc đẹp bởi sự giản dị khiêm nhường, và cũng bởi cúc mang những đức tính tốt đẹp của đấng quân tử- nổi bật là sự kiên trinh vượt qua sương sa, gió lạnh. Ta hãy ghé qua làng hoa Quảng Bá, Nghi Tàm, Tây Tựu. Lúc này, các luống hoa hồng, hoa cúc, hoa thủy tiên, hoa viôlét, hoa hướng dương, hoa bươm bướm v.v. đã làm sáng rực những thửa ruộng hoa.
Nhưng hiện tại, người ta vẫn được thưởng thức hoa đào Nhật Tân. Những cây hoa đẹp đã được chọn từ sớm, thân đã đánh dấu. Người chơi công phu thì chọn đào từ trước đó cả tháng. Nào là thế phượng, thế rồng, nào là đủ lọc đủ tán… Còn kẻ mua hoa về cắm Tết cho đúng với khí xuân thì chỉ chăm chăm nhiều nụ nhiều lộc là được. Có nhà cầu kì chơi hoa đào từ sớm, qua Tết hết hoa, lại kiếm cành đào mới mà chơi cho đến tận rằm tháng Giêng. Vườn nhà nào nhiều cây thế đẹp thì đã được chọn hết, chỉ đợi đến ngày là được đưa lên ôtô rồi được chở đi khắp các phố phường. Ấy là những ngày rộn ràng nhất của cả cái Tết. Người người sắm Tết, đào quất vắt vẻo trên những chiếc yên xe, ngả nghiêng trên những thùng bán tải. Sau ngày 23, thế nào các công sở cũng đã trang hoàng xong, còn nhà riêng thì cũng phải đến 27, 28, thậm chí đến chiều 30 Tết, vẫn còn có nhiều người vội vã sắm nốt cành đào về trang hoàng nhà cửa đón xuân… Chúng ta bắt gặp một đôi bạn trẻ ríu rít chọn đào. Một cành hoa ưng ý cho cả hai bên gia đình thật không dễ… Cành đào mới mua về được cắm trang trọng trong nhà, treo lên vài ba tấm thiệp mừng xuân mới. Bàn thờ gia tiên đã được dọn dẹp sạch sẽ và được cắm vài ba cành hoa xuân. Vẫn còn không ít gia đình tự gói và tự nấu bánh chưng. Bên một bếp lửa đặt giữa sân, bọn trẻ con háo hức quây quần quanh nồi bánh chưng đang sôi lục bục. Hội Hoa Hà Nội được tổ chức tại bờ hồ Hoàn Kiếm dạo đầu năm 2010 đã tạo nên một dấu ấn sâu đậm trong lòng người, từng huy động không biết bao làng hoa, vườn hoa khắp Hà Nội, với 60 loại hoa cắt cành, 80 loại hoa chậu, 30 loại cây lá màu tạo nền, hàng nghìn mét vuông cỏ… Biểu tượng Khuê Văn Các được làm từ 2.500 bông hoa cúc ở ngay đầu phố Đinh Tiên Hoàng…Một không gian của hoa trải dài với nhiều loài hoa từ sen, cúc, hồng, layơn, loa kèn, các loại phong lan để tạo nên những sắp đặt đại cảnh, tiểu cảnh làng lúa – làng hoa, trống hội Thăng Long, những nhịp cầu Long Biên… Nhưng nhiều người Hà Nội yêu hoa- nhất là thế hệ trẻ bây giờ ít ai biết rằng: đầu xuân cũng là thời điểm của các bà các chị xưa kia của đất Kinh kỳ- Kẻ Chợ từ các làng hoa sáng sáng đi vào thành phố, cặm cụi tỏa bước chân tới mọi ngõ ngách phố phường, treo các gói hoa cúng bọc bằng lá chuối, lá sen ngoài các cửa nhà hoặc cửa chùa, và cuối tháng mới lấy tiền hoa một lượt… Cách bán hoa độc đáo này chỉ Hà Nội mới có, và trở thành một phong tục đẹp, tiếc thay đã bị ngắt quãng đến hơn nửa thế kỷ nay! Hy vọng trong những mùa xuân sắp tới, tục lệ đáng yêu này sẽ trở lại với người Hà Nội… Dịp xuân về đất Hà Thành cũng là dịp mà trước đây, chưa xa lắm, người Hà Nội thường đi sắm những bức tranh dân gian Hàng Trống để trang trí cửa nhà và cầu may mắn. Trước hết là bộ tranh tứ bình “Bốn mùa” mà mở đầu là mùa xuân hứa hẹn mang lại nhiều Phúc- Lộc cho đại gia đình. Sau đó là các tranh gà, lợn, cá chép ôm trăng… và các loại tranh thờ như Ngũ Hổ, Độc hổ, ông Hoàng Mười, Bà chúa Thượng ngàn, v.v. Những gia đình nghèo thì tìm tranh Hương Chủ, để trên vách nhà trống trơn chỉ treo mỗi bức tranh vẽ đủ bàn thờ, hương án, hoa quả đón xuân… Sau nhiều năm vắng bóng, tranh Hàng Trống giờ đây lại lác đác xuất hiện ở chính phố Hàng Trống- nơi ra đời của dòng tranh độc đáo này, nhờ sự mải mê duy trì nghề nghiệp cổ truyền của nghệ nhân Lê Đình Liên- nghệ nhân cuối cùng của tranh Hàng Trống… Mùa xuân Canh Dần năm nay, nhiều người đã tìm về phố Hàng Trống để hỏi tranh Tứ bình Bốn mùa và tranh Ngũ hổ.
Mùa xuân cũng là mùa của các ông đồ xưa – nay viết thư pháp bên tường Văn Miếu, quanh các đình chùa miếu mạo Hà Nội… Mùa của những con rùa Hồ Gươm bò lên bãi cỏ đẻ trứng, mùa những đàn chim sâm cầm bay về Hồ Tây lặn ngụp…Thực ra, những con chim sâm cầm đầu tiên đã di cư từ phương Bắc giá lạnh về đây từ dạo cuối đông, và đến mùa xuân, chúng tạo ra cả một dàn đồng ca của vẻ đẹp thi vị từng tạo nền xúc cảm cho Bà Huyện Thanh Quan viết ra những áng văn chương long lanh hoài niệm… Nghệ sĩ nhiếp ảnh Hoàng Tuấn Đại vốn xuất thân là một phi công. Khi bay lượn trên thành phố nhìn xuống mặt nước Hồ Gươm lấp lánh, chắc ông không thể nghĩ rằng: sẽ có lúc mình được chụp những sinh linh bé bỏng đáng yêu ở con hồ lịch sử kia! Số phận run rủi thế nào đã cho ông cơ may chộp được những hình ảnh quý về cháu chắt của con rùa thần thoại- nhất là khi chúng bò lên mặt cỏ đẻ trứng mùa xuân… “Người muôn năm cũ” là ông đồ già viết câu đối xuân bên hồ Tả Vọng xưa của thi sĩ Vũ Đình Liên tưởng không bao giờ trở lại nữa, thì những mùa xuân gần đây lại xuất hiện biết bao ông đồ mới giữa đất Hà Thành, cho thấy một nét tâm lý đáng yêu của người Hà Nội dù trải qua bao biến thiên thời cuộc vẫn không hề mất đi: vượt khỏi sự hiếu kỳ, đó là một tinh thần yêu chuộng văn hóa cội nguồn đã ăn vào máu thịt… Và trong không khí Xuân Thủ đô, ở Ngày Hội Thơ được tổ chức hàng năm tại Văn Miếu- Quốc Tử Giám, có lẽ người ta dễ tìm được sự hòa điệu giữa các thế hệ làm thơ và giữa các địa phương thơ ca? Còn những thể nghiệm thơ ca mạnh dạn tại đây có thể cũng sẽ dễ dàng tìm được sự đồng cảm hơn của người thưởng thức so với bất kỳ ở một thời điểm nào khác? Trước khi trên vùng rừng núi Tây Bắc phủ ngập trắng hoa ban, thì ở Hà Nội, hoa ban đã vội nở sớm trên trục đường Bắc Sơn, đường Thanh Niên. Hoa ban được mang từ núi rừng Tây bắc về, vốn trắng muốt, tại thủ đô không hiểu sao lại nhuộm màu tim tím, và những cánh hoa ban trở nên đẹp lạ thường khi được hòa quyện cùng màu trắng tinh nguyên của tà áo dài người thiếu nữ Hà thành du xuân… Hoa ban gắn với một truyền thuyết buồn về tình yêu đôi lứa ở tận vùng cao xa xôi, về đây lại tìm được sự đồng cảm của nam thanh nữ tú Hà Thành, và đồng điệu với một loài hoa kỳ lạ của mùa xuân Hà Nội- đó là hoa Sưa… Truyền thuyết của người Hà Nội kể: có hai người cùng sinh vào tháng ba, cùng thích hoa Sưa và yêu nhau tha thiết… Nhưng họ ở cách xa nhau, nên cứ mỗi mùa xuân, trở về đây vẫn hẹn nhau ở một gốc Sưa già trong thành phố. Cho đến một ngày, người ta vô tình đốn gốc Sưa ấy đi, chàng trai và cô gái hoang mang tìm nhau theo từng gốc Sưa… Bước chân họ luôn lỡ nhịp, không thể gặp được nhau… Tình yêu xưa chỉ còn trong hoài niệm, nên có người cố tình đọc trệch đi, gọi là hoa Ngày Xưa, bộc lộ chút gì nuối tiếc, ngậm ngùi… Hoa Sưa tựa linh hồn cô gái kết tinh thành bạch ngọc, cứ mỗi độ xuân về lại nhớ tình lang là chàng trai Thăng Long Hà Nội, nên hiện ra mơ hồ thoáng một ít ngày ngắn ngủi rồi lại bay về với hư ảo… Trên những con phố dài của Hà Nội mùa này, trên đường Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, Hùng Vương, đường Ngọc Hà, Điện Biên Phủ, trong những công viên xanh đã thấy trắng cả một góc trời màu hoa Sưa như một lời hẹn ước thiêng liêng…. Hoa Sưa có một vẻ đặc biệt duyên dáng, trang nhã nhưng giản dị. Suốt cả năm, cây Sưa không có gì nổi bật, chỉ đến đợt hoa nở trắng muốt như những bông tuyết, như mây, thì khi đó mới khiến mọi người phải ngỡ ngàng. Sau những ngày hoa tách cánh trong đợt gió rét mưa phùn, Hoa Sưa chỉ đợi cơn mưa xuân đầu tiên là bừng tỉnh giấc. Chẳng có loài hoa nào lại cùng thay lá, đâm chồi, ra hoa và lụi tàn trong một mùa duy nhất như hoa Sưa- một loài hoa có mùa ngắn nhất trong năm. Nó có vẻ đẹp tươi tắn nhưng đồng thời lại chất chứa một cái gì đó thực e ấp, u hoài. Có một chàng trai người Hà Nội sau nhiều năm xa tổ quốc, quay về thăm đã viết những dòng đắm đuối về hoa Sưa: Chỉ còn con đường hoa sưa đẹp như mơ Muốn khóc dịu dàng cho thuở ấy bình yên Cho con đường trải đầy hoa sưa, in dấu chân kỷ niệm …
Khi mùa hoa bưởi bắt đầu ngát hương thì cũng là lúc trong những ngôi nhà hay vỉa hè ở phố Hàng Than, Hàng Điếu lại xuất hiện một màu trắng tinh khôi của những mẻ bột sắn dây. Trên hai con phố này, những người dân có một nghề chỉ sản xuất vào mùa hoa bưởi – nghề sản xuất bột sắn dây. Khi những mẻ bột trắng phau phơi khô chuẩn bị được đóng thành gói cũng lúc người ta gom thật nhiều hoa bưởi. Những bông hoa bưởi ngát hương được ướp vào những viên sắn dây như để ấp ủ mùi hương và lưu giữ đến tận những mùa sau. Muốn chọn hoa bưởi phải đợi sau những ngày mưa phùn, tiết trời khô ráo. Khi đó hoa mới không sợ bị ủng, mùi thơm mới nồng nàn và giữ được lâu hơn, khi đem ướp với bột sắn dây thì mới thật đậm đà. Từng ngụm nước sắn dây mát lạnh đậm đà hương hoa bưởi mang lại cảm giác mát lạnh, sảng khoái, bao mệt mỏi dường tan biến hết, chỉ còn mùi hoa bưởi nồng nàn quyến rũ. Hà Nội vốn được mệnh danh là thành phố của sông hồ, và có một điều chắc chắn là: bốn mùa thiên nhiên được phản chiếu rõ rệt nhất, sinh động nhất qua những mặt hồ… Khi tả tiết đầu mùa xuân Hà Nội, chúng ta đã nói nhiều đến Hồ Hoàn Kiếm, hồ Bảy Mẫu, hồ Thiền Quang… Còn trong tiết cuối xuân, chúng ta cần dừng lại ở Hồ Tây… Hồ Tây là một đoạn của sông Nhĩ (tức sông Cái, sông Hồng) còn sót lại sau khi đổi dòng chảy. Thiên nhiên đã sinh ra một con hồ sóng sánh mộng mơ, lãng đãng sương mù, chất chứa huyền thoại, con hồ mà vào mùa xuân lộng lẫy đến nỗi nhà nho Cao Bá Quát từng phải thốt lên "Tây Hồ chân cá thị Tây Thi"- có nghĩa: Tây Hồ đích thực là nàng Tây Thi! Một bài ca dao cổ viết về cảnh vật Hồ Tây chắc chắn là được miêu tả lúc xuân sang: Gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng chuông Trấn Vũ canh gà Thọ Xương/ Mịt mù khói toả ngàn sương/ Nhịp chày Yên Thái mặt gương Tây Hồ… Mùa xuân quanh Hồ Tây cũng là mùa của nghề tằm tang, dệt vải, làm giấy…có từ hàng ngàn năm nay, và cùng với thiên nhiên đã tạo nên vẻ đẹp thi vị của tâm hồn người lao động dân dã từng làm rung động nhiều hồn thơ: “Hỡi em seo giấy/ Em là thi nhân…” ( Thơ Chế Lan Viên) Hồ Tây nhiều sắc màu, diễm lệ, trang trọng và sự sống của một góc thành Thăng Long xưa bên hồ vào cuối xuân đã được bộc lộ qua những câu văn thật đẹp trong bài phú Tụng Tây Hồ của danh sĩ Nguyễn Huy Lượng: "Sắc rờn rờn nhuộm thức lam xanh, ngỡ động bích dẫy lên dòng lẻo lẻo / Hình lượn lượn uốn vòng câu bạc, tưởng vầng ngân rơi xuống mảnh nhò nhò/ Dư nghìn mẫu nước trời lẫn sắc/ Trải bốn bên hoa cỏ chiều mùa“… Rời Hồ Tây trong nắng chiều cuối xuân bảng lảng, vẳng tiếng chuông chùa khi xa khi gần, chúng ta không thể không nhớ đến câu thơ cổ có cả ngàn năm tuổi của đại thiền sư Mãn Giác trong bài kệ nổi tiếng: Cáo tật thị chúng (có bệnh bảo mọi người ) như sau: Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/ Đình tiền tạc dạ nhất chi mai- có nghĩa là: Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết/ Đêm qua sân trước nở nhành mai… Xuân qua đi, một mùa khác của sự sống lớn lao và của tình người lại tiếp tục diễn ra trong vòng quay muôn thuở của vạn vật… Điều quan trọng nhất là đừng để đánh mất đi Tình người quý báu- cái điều duy nhất có thể đem lại vẻ đẹp trọn vẹn và hàm chứa ý nghĩa của mọi cảnh vật thiên nhiên bốn mùa… Chúng tôi xin được lấy hai câu ca dao cổ viết về Hoa, và về Người Hà Nội đã được cố nhà văn Băng Sơn khôi phục lại nguyên gốc để làm kết cho phần phim Mùa xuân Hà Nội: Không thơm không phải hoa nhài Không thanh lịch, không phải người Tràng An… (Còn tiếp) Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||
| Thấy gì qua: “NHÂN SINH DƯỚI BÓNG ĐẠI NGÀN”? Posted: 23 Oct 2011 01:04 PM PDT
(BTV – TTVH Tràng An) Nhận định “Nhân Sinh Dưới Bóng Đại Ngàn -
Cuốn sách dày gần 140 trang với 33 bài viết, mỗi bài viết là một thước phim nhỏ trong trường đoạn về đại ngàn Tây Bắc. Ở đó, dấu ấn của màu sắc, âm thanh, con người, thiên nhiên Tây Bắc cùng những nét đẹp văn hóa trong ẩm thực, âm nhạc, sinh hoạt cộng đồng, phong tục tập quán cũng như quan niệm vũ trụ lưu lại rất rõ nét. Và dù là tục "chung chăn đệm", "hỏa táng", "buộc chỉ cổ tay", "xin số xin tuổi", "đón cỗ", "thôi sưởi lửa", "cúng bản, cúng mường", "cúng vía trâu",…. cho đến "hội cầu mưa", "hội chơi xuân trong hang Thẩm Lé",… hay những biểu tượng văn hóa như "khau cút", "cây nêu", "khăn piêu", "mắc pém",… thì những mỹ tục ấy đều chứa đựng một quan niệm về vũ trụ, âm dương ngũ hành và ý nghĩa nhân sinh cao đẹp. Đó có thể là lòng chân thành và mến khách; là truyền thống uống nước nhớ nguồn thể hiện tình cảm sâu nặng của con cái với bậc sinh thành; lòng tri ân công đức của các Thành hoàng – những bậc đã có công dựng xây và bảo vệ đất Mường Lò nói riêng và Tây Bắc nói chung. Cũng có thể là lễ hội cầu mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi, ước vọng no ấm, hạnh phúc, phồn thịnh đến từng gia đình, bản mường; là khát vọng chinh phục tự nhiên, niềm tin vào cuộc sống, vươn tới Chân – Thiện – Mỹ. Đâu đó, ta lại bắt gặp lời dặn dò, nhắc nhở của thế hệ trước để lại cho thế hệ đời sau lối sống có nghĩa vụ và trách nhiệm với bố mẹ và cộng đồng. Hay như trong đĩa xôi nếp ngũ sắc nhỏ bé cũng chứa đựng bao ý nghĩa về đất trời, cuộc sống… "Nhân sinh dưới bóng đại ngàn" hay chính là tiếng gọi của cội nguồn văn hóa vọng về từ ngàn năm trầm tích. Tiếng gọi ấy duyên dáng, trữ tình theo từng "câu khắp", da diết trong tiếng khèn bè, pí pặp, pí thiu,… để mỗi độ xuân về, đất trời Tây Bắc lại bung trắng ngàn vạn những đóa ban cùng khúc hát giao duyên như ngày đầu hò hẹn, ánh mắt gửi trao trong ngày hội tung còn, hàng "mắc pém" (cúc hình con bướm) lấp lánh gọi mời, lòng người lại trôi trong tiếng gọi của đại ngàn xanh thẳm. Nhiều bài viết trong tập là tiền đề cho những đề tài nghiên cứu khoa học về văn hóa Thái. Chính vì vậy, tác giả đã từng giúp nhiều sinh viên các trường Đại học Văn hóa Hà Nội, Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Học viện Báo chí & Tuyên truyền,… làm khóa luận tốt nghiệp, giúp các nghiên cứu sinh làm luận văn thạc sĩ, luận án tiến sĩ đạt kết quả cao. Hẳn cuốn sách cũng là nguồn tư liệu tham khảo có giá trị cho nhà trường (Phổ thông và Đại học) để qua đó, các bạn học sinh, sinh viên có thêm nhiều hiểu biết về đất nước và con người Việt Nam. "Nhân sinh dưới bóng đại ngàn" như một lời mời gọi bao người đến với Mường Lò nói riêng và núi rừng Tây Bắc nói chung. Giọng điệu ở đây chân phương, mộc mạc như tình đất, tình người thủy chung, son sắt. Ẩn sâu dưới lớp ngôn ngữ giản dị, người đọc vẫn nhận ra tấm lòng đầy thương mến và nỗi nhớ khôn nguôi của tác giả dành cho vùng đất hoang sơ, thiêng liêng và đầy bí ẩn này. Hà Nội, 10/8/2011 Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||
| Buddha Spa, dịch vụ massage cao cấp lạm dụng tôn xưng Đức Phật giữa lòng thủ đô Hà Nội Posted: 23 Oct 2011 01:02 PM PDT Lúc 09:50, sáng thứ Ba, ngày 11/10/2011, trang tin 24h.com.vn do Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H (trụ sở tại tầng 16 – TT giao dịch CNTT Hà Nội, K1 Hào Nam, Giảng Võ, Cát Linh, Đống Đa, Hà Nội) chủ quản, cho hay: “Ngày 08/10 vừa qua, lễ khai trương Buddha Spa đã diễn ra thành công tốt đẹptrong không khí long trọng và thân tình tại trụ sở của spa, số 9 ngõ 27 Huỳnh Thúc Kháng, Hà Nội.” Ở một đất nước Phật giáo du nhập hơn 2000 năm với hơn 80% dân số là Phật tử và những người yêu đạo Phật, việc một công ty kinh doanh lạm dụng tôn xưng Đức Phật để khai trương cái gọi là “Buddha Spa’ mà không vấp phải bất kỳ một sự phản đối nào của hàng Phật tử và các chức sắc Phật giáo thủ đô, lại có thêm sự hiện diện cổ vũ của ông cán bộ lãnh đạo – Cục trưởng Cục Quản trị A (thuộc văn phòng Chính phủ?), thì sao không xem đó là sự “thành công tốt đẹp” được? Cắt băng khai trương Buddha Spa ở Hà Nội ngày 8-10-2011 Với cái tít kêu như chuông bể: “Buddha Spa khai trương Spa – thiền cao cấp“của 24h.com.vn, vào trang nhà http://buddhaspa.vn thì mới “ngộ” ra cái được gọi là “thiền cao cấp” là các dịch vụ: Massage thư giãn toàn thân, trị liệu toàn thân, massage chân, chăm sóc tay và chân, chăm sóc da mặt, các dịch vụ tẩy lông, dịch vụ tóc, dịch vụ móng v.v. Và, “nhằm khuyến khích bạn chia sẻ thời gian thư giãn với những người thân yêu của mình, Buddha Spa có những gói dịch vụ dành riêng cho các đôi, các gia đình…với nhiều ưu đãi hấp dẫn.” Xem xong cảm thấy giật mình vì các dịch vụ này chẳng ăn nhập gì với cái vỏ bọc lấy “cảm hứng bắt nguồn từ vẻ đẹp và ý nghĩa của các biểu tượng Phật giáo, Buddha Spa hướng đến việc đánh thức vẻ đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn của mỗi con người” mà 24h.com.vn phịa ra để khoác lên cho Buddha Spa. Hình ảnh quảng cáo về các dịch vụ của Buddha Spa Hà Nội trong trang nhà của họ chưa thấy có việc lạm dụng hình ảnh Đức Phật. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là họ không dám lạm dụng hình ảnh Đức Phật mà có thể họ bước đầu đang thăm dò phản ứng của hàng Phật tử cũng như của các chức sắc Phật giáo. Đây là cái được gọi là “thiền cao cấp” lấy cảm hứng từ đạo Phật (?!) Trên thế giới hiện nay, chỉ có Brazil, một quốc gia Thiên chủ giáo chiếm ưu thế, là dám lạm dụng tôn xưng của Đức Phật để đặt tên cho dịch vụ massage cao cấp Spa là Buddha Spa, mà gần đây báo Khoa học Đời sống đưa tin các thí sinh tham dự cuộc thi Hoa hậu hoàn vũ 2011 tổ chức tại thành phố São Paulo, đến từ Nhật Bản, Argentina, Tây Ban Nha và Colombia được mời tới đó massage, đồng thời cũng là để quảng cáo cho thương hiệu này, và Việt Nam là quốc gia thứ hai có dịch vụ massage cao cấp với thương hiệu Buddha Spa. Việc một dịch vụ massage cao cấp ở Hà Nội lạm dụng tôn xưng đấng giáo chủ đạo Phật, một tôn giáo lớn thứ ba trên thế giới và thứ nhất ở Việt Nam, là rất mạo hiểm và nhạy cảm nên hầu hết các báo lớn chính thống ở trong nước dường như không đưa tin hoặc không quảng cáo về sự kiện này, ngoại trừ trang quảng cáo trực tuyến 24h.com.vn và phununet.com. Hiện nay, Việt Nam đang trong bối cảnh giao lưu văn hóa toàn cầu, một số người lợi dụng “tranh tối, tranh sáng” ấy nhập khẩu các loại sản phẩm văn hóa lai căng, phi dân tộc, trong đó có cả thứ văn hóa bôi nhọ, phỉ báng và xúc phạm niềm tin tôn giáo như: Buddha Spa và Buddha Bar & Grill (báo Giác Ngộ và phattuvietnam.net đã phản ánh) Hàng Phật tử và giới chức sắc Phật giáo nước ta nếu cứ tiếp tục “nhập thiền” mà không khẩn trương đấu tranh quyết liệt thì chắc chắn những kẻ vô đạo, bất chấp chuẩn mực đạo đức và những quy ước xã hội, được đàng chân lên hàng đầu, sẽ còn báng bổ, bôi nhọ hình ảnh Đức Phật, vị thầy khả kính chúng ta tôn thờ, gấp nhiều lần so với hiện tại. Quần Anh * Đính chính: Vì không xem kỹ các hình ảnh trong trang nhà Buddha Spa nên trong bài viết chúng tôi nói dịch vụ này chưa dám để hình, tượng Phật. Sau khi xem kĩ lại, chúng tôi thấy chủ dịch vụ này có trưng bày tượng Phật trong tiệm đấm bóp này. Thật là xót xa và phản cảm khi hình tượng vị Thầy tôn kính của chúng ta bị đặt ở nơi không thích hợp đó - Quần Anh * Ý kiến: 1. Đại đức Tiến sỹ Thích Trừng Sỹ: Một quốc gia Indonesia có khoảng 90% dân số theo đạo Hồi, chỉ 1 quán massage / bar mang tên Buddha, dân cư Hồi giáo ở nước đó họ còn phản đối kịch liệt, lập tức quán massage / bar đó ngưng hoạt động liền. Huống nữa là một quốc gia Việt Nam có trên 80% dân số theo Phật giáo, mà quán masage/ bar ở quận 2 vẫn tồn tại nhiều tháng nhiều năm. Sự kiện đó rất lạ. Bây giờ toàn thể chúng ta hãy cùng nhau góp phần nói, nghĩ, và hành động chân chính và cụ thể bằng cách email, gọi điện thoại, đưa tin này lên truyền hình, và báo chí để ngăn chặn quán massage/ bar đó gở bỏ danh hiệu Buddha ngay lập tức. Việc làm đó phi pháp và xúc phạm tới trái tim của Phật giáo Việtnam nói riêng, và Phật giáo thế giới nói chung. Cái nhân bất chính chắc chắc đưa tới kết quả bất thiện. 2. Cư sỹ Đào Văn Bình: Thật quá tệ! Giữa chốn “Ngàn năm văn vật” của Thủ Đô Hà Nội, giữa lòng đất nước có 4000 năm văn hiến, khi mà Chùa Một Cột vẫn còn đó – biểu tương tâm linh của cả dân tộc vẫn còn đó (chưa mất) mà có người vô ý thức tới độ lấy tên Phật (Buddha) làm cái tên cho tiệm Đấm Bóp (Spa) của mình. Chủ nhân “trẻ người non dại” vô ý thức đã đành mà chính quyền thì cũng không để ý chi cả! Phật tử trong nước cảm thấy chua xót đã đành mà du khách ngoại quốc du lịch Hà Nội, thấy bảng hiệu đấm bóp này sẽ nghĩ thế nào? 1) Nếu du khách là Phật tử thì họ sẽ phẫn nộ và có khi coi thường cả 90 triệu dân Việt chúng ta. Nghe nói xứ này 80% là Phật tử sao lại để chuyện quái gở như vậy xảy ra? Cứ thử đi khắp thế giới xem trong các nước mà Phật Giáo chiếm đa số có cái nghề đấm bóp nào lấy tên Phật là bảng hiệu không? 2) Nếu du khách không phải là Phật tử thì họ sẽ nghĩ rằng đạo này (Đạo Phật) cũng chẳng ra cái gì, có Bi Trí Dũng gì đâu? Chuyện xấu xa như thế mà họ cũng nhắm mắt làm ngơ, họ có biết xấu hổ không? Theo cái đạo “Tiêu Cực “này thì chỉ rước vạ vào thân. Theo đạo khác (đạo của mình đang theo) chắc ăn hơn. Nói tóm lại họ sẽ cười vào mũi chúng ta. Dù ở Hoa Kỳ, xa Tổ Quốc muôn dặm mà thật tình là tôi muốn khóc! Cả đời chưa bao giờ thấy chuyện lạ lùng, đất trời đảo điên như thế này. Từ Bi, Hỉ Xả không có nghĩa là hèn nhát, thụ động. Thấy chuyện gì sai trái thì phải nói ra. Thấy chuyện gì tổn thương đến danh dự của cả dân tộc thì phải đồng lòng tìm cách giải quyết. Thấy chuyện gì nguy khốn tới Đạo Pháp thì phải hy sinh thân mạng mình để giữ gìn (Xem di huấn của Ngài Thích Quảng Đức). Tuy nhiên phương thức hành xử để đạt mục tiêu của Đạo Phật là Đấu Tranh Bất Bạo Động. Phương thức biểu tình ôn hòa (có xin giấy phép, không phá phách, không cản trở lưu thông, không nhục mạ ai, không khích động mà cứ ngồi đó cho đến khi nào vấn đề được giải quyết) là tranh đấu ôn hòa được Hiến Pháp công nhận. (1) Chúng ta phải quyết tâm giải quyết vụ này, không phải vì danh dự của Phật Giáo mà còn liên hệ đến danh dự của cả dân tộc và của các quốc gia khác lấy Đạo Phật làm Quốc Giáo. Cứ thử tưởng tương xem một ngày nào đó mà Tòa Đại Sứ Miến Điện hoặc Tòa Đại Sứ Thái Lan hoặc Tích Lan..Lào, Kampuchia biết chuyện này và gửi thư lên chính quyền xin dẹp bỏ tiệm đấm bóp đó thì danh dự của chúng ta có bị tổn thương không? Vài hàng chí tình để chia xẻ và rất mong Ban Đại Diện Phật Giáo Hà Nội phối hợp với Câu Lạc Bộ Thanh Thiếu Niên Phật Tử tìm cách giải quyết cho thỏa đáng. California ngày 20/10/2011 Cước chú: (1) Tại Hoa Kỳ, muốn biểu tình phải xin giấy phép trước. 3. Phan Minh Tài: Quan điểm của tôi là quý vị lãnh đạo bất kỳ Tông Phái, Giáo Hội Phật Giáo nào của Việt Nam hiện nay cũng cần phải ra văn bản chính thức lên tiếng phản đối về một dịch vụ kinh doanh như thế này (quán Đấm Bóp = Phật - ”Buddha Spa“). Sự lên tiếng như vậy, tất nhiên cũng cần phải phản ảnh lên các cơ quan hữu quan của nhà nước đặc trách về các vấn đề văn hóa, giáo dục và thuần phong mỹ tục. Đồng thời kêu gọi quần chúng nên tẩy chay một dịch dụ kinh doanh khi người ta (…?) lấy tên ”Buddha Spa“ như vậy! Nếu có thể được, những ai, quý vị Cư sĩ Phật tử có lòng … thì cũng nên thử tìm hiểu xem chủ nhân của dịch vụ “Buddha Spa” đó có là tín đồ của một tôn giáo nào không! – (…!!!). Những chủ nhân của một dịch vụ kinh doanh Đấm Bóp như thế mà trong ngôn ngữ Việt Nam không thể có một danh từ nào khác để đặt tên cho dịch vụ Đấm Bóp của mình hay sao? Ngày 21 tháng 10 năm 2011 4. Quét Lá, Bangkok: Hãy lên tiếng vì bậc Đạo sư tôn kính Trước tiên là tại Thành Phố HCM rồi đến Thủ đô Hà Nội, hai thành phố là hai trung tâm hành chính, lịch sử – văn hóa lớn của cả nước, Hà Nội còn là kinh đô Phật giáo từ thế kỷ thứ 10 đến thế kỷ 14 mà lại xảy ra chuyện lấy tên của đức Thế Tôn đặt cho quán Bar and Grill (rượu và đồ nướng) cùng tiệm Spa. Phật giáo và danh xưng của Đức Phật vốn đã được cả Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc công nhận là biểu tượng của hòa bình. Thiết nghĩ đây không chỉ là câu chuyện của mỗi cá nhân mà nó thuộc về trách nhiệm của GHPGVN và toàn thể tín đồ Phật giáo Việt Nam nói riêng, tín đồ Phật giáo trên thế giới nói chung. Đó là sự xúc phạm tôn giáo một cách công khai. Lấy danh hiệu mà chúng ta hằng ngày đang trì niệm để kinh doanh Spa, Bar, Grill… các cơ sở kinh doanh trên họ là ai? Có lẽ họ không phải là người theo đạo Phật bởi vì nếu là tín đồ Phật giáo thì không ai mang đặt hình Phật trong nhà vệ sinh, hoặc lấy biểu tượng chữ Vạn trong Hoa sen để treo lơ lửng trong phòng massage như vậy được. Dưới thời phong kiến, vua đầu triều và mỗi khi có vị vua mới lên ngôi sẽ ban hành quy định mới về việc đặt tên. Nếu có tên người hoặc địa danh trùng với tên thành viên trong hoàng tộc thì tên người hay địa danh đó sẽ phải đổi lại, ví dụ như tỉnh Thanh Hoa phải đổi thành Thanh Hóa, chợ Đông Hoa ở Huế phải đổi thành Đông Ba. Còn hôm nay, với tôn hiệu Phật mà 1,3 tỷ người đang theothì hành vi mang tôn hiệu đó dùng cho mục đích kinh doanh bất kính như thế này thật đáng quan ngại. Nếu cứ tiếp tục tình trạng như hiện nay thì mai này không biết sẽ còn có quán nhậu Buddha, karaoke Buddha… lũ lượt kéo nhau ra đời? Một điều đáng chú ý là, mấy ngày vừa qua, khi dư luận Phật tử phản ứng dữ dội thì tuyệt nhiên không thấy cơ quan giáo hội lên tiếng? Ở đất nước Hồi giáo như Indonesia, chỉ với hơn 2 triệu tín đồ Phật giáo (chiếm 1% dân số), người ta đã lên tiếng phản đối về câu chuyện tương tự và mang lại hiệu quả tích cực. Trong khi đó tại Việt Nam, theo thống kê của Ban Tôn giáo năm 2005, toàn quốc hiện có gần 10 triệu tín đồ Phật giáo, còn theo số liệu thống kê của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, cả nước có gần 45 triệu tín đồ quy y tam bảo, có 839 đơn vị gia đình Phật tửvà khoảng 44.498 tăng ni, hơn 14.775 tự, viện, tịnh xá, tịnh thất, niệm Phật đường… Chúng ta vẫn thường tự hào rằng Việt Nam là đất nước có truyền thống theo đạo Phật. Vậy thì với lực lượng Phật tử đông đảo như vậy, vì lý do gì chúng ta lặng im trước những biểu hiện xâm phạm tính tôn nghiêm của Phật giáo – tôn giáo có ảnh hưởng sâu rộng nhất ở nước ta như thế? Liệu có quá lời nếu gọi đây là thách thức lớn đối với Phật giáo Việt Nam? Mạn phép nêu lên mấy lời so sánh để thấy lòng tôn kính mà chúng ta đang thể hiện đối với đức Thế Tôn. Thử hỏi ở các tôn giáo khác, người ta có đem những cái tên như Mohamad, Jesus – tên vị giáo chủ của mình ra sử dụng tùy tiện như vậy hay không? Tinh thần Phật giáo Việt Nam ngày xưa đâu rồi? – Một câu hỏi đã quá quen thuộc nhưng cũng nên suy ngẫm lắm thay. 5. Hoang Phong, Pháp quốc Trong một thế giới nhiễu nhương khi mà giá trị vật chất được đem đặt lên trên Đạo Đức thì quả thật khó có thể tránh hết những cảnh tượng đáng buồn. Thiết nghĩ bổn phận của mỗi Phật tử là góp sức mình theo khả năng của mình để hoằng dương Đạo Pháp nhằm mang lại an vui cho tất mọi người trong xã hội. Những gì xứng đáng và đạo đức sẽ mang lại phúc hạnh, những gì sai lầm thì sớm muộn cũng sẽ đưa đến khổ đau. Nhân phẩm của xã hội, danh dự của dân tộc và sự tôn kính đối với Đạo Pháp là trách nhiệm của những nhà lãnh đạo Quốc Gia và của Giáo Hội. Nguồn: http://chuaphuclam.vn/index.php?/phat-giao-trong-nuoc/buddha-spa-dch-v-massage-cao-cp-lm-dng-ton-xng-c-pht-gia-long-th-o-ha-ni.html Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | |||||
| Lái, phụ xe buýt bắt hành khách quỳ xin mở cửa Posted: 23 Oct 2011 01:01 PM PDT vnexpress Nạn nhân là anh Nguyễn Ngọc Phúc (quê Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc) đi xe buýt 34 (BKS 30K-1550) của Xí nghiệp Xe điện Hà Nội chạy tuyến Mỹ Đình – Gia Lâm. Anh Phúc cho biết, khoảng 14h ngày 22/10, anh cầm đôi chiếu cói lên xe 34 đang đậu trong bến Mỹ Đình và hỏi về đường Lê Văn Lương thì được phụ xe cho biết xe chạy qua tuyến đó. Nhưng đi qua khách sạn Daewoo, biết là nhầm đường, anh Phúc chạy lên thắc mắc và đòi xuống thì bị lái, phụ xe chửi mắng.
Xe chạy qua ngã tư Ngọc Khánh – Kim Mã, tài xế dừng lại và cùng với phụ xe lao xuống đạp, chửi hành khách này, bắt phải quỳ xuống xin thì mới mở cửa. Do anh Phúc nhất quyết không quỳ xin nên họ dọa đưa anh về tận bến xe Gia Lâm mới cho xuống. Trước phản ứng của nhiều hành khách, đến điểm dừng trên phố Nguyễn Thái Học, tài xế mở cửa trước cho anh Phúc và một số người xuống xe. Với vài vết hằn đỏ trên cổ và vai áo, anh Phúc cho hay, bình thường hay đi xe máy ra Hà Nội, nhưng hôm nay mang đôi chiếu xuống cho vợ và bà ngoại ở phố Hoàng Ngân nên bắt xe buýt. Bức xúc trước thái độ hống hách của cả lái và phụ xe, bà Phạm Thị Tâm (phố Chùa Hà, quận Cầu Giấy) kể: “Thấy họ giơ chân đạp cậu ấy, mấy lần tôi vội vàng can. Thế mà họ vẫn cứ nhất định xông vào đánh chửi khiến tôi phải hô lên: ‘Các cháu đông như thế này mà để họ đánh người ta thế à’?
Cũng theo bà Tâm, lái xe xông vào đánh, còn phụ xe bắt hành khách “quỳ xuống xin thì mới mở cửa cho xuống”. “Người ta ở quê ra, không biết thì phải hướng dẫn chứ sao lại đánh chửi như thế. Tôi thường xuyên đi xe 34 và thấy có lần tài xế còn làm ông già 70 tuổi một chân kẹp trên cửa, một chân kéo lê dưới đường”, nhân chứng này cho biết thêm. Chiều cùng ngày, ngay khi nhận được phản ánh của VnExpress, đại diện Xí nghiệp Xe điện Hà Nội cho biết, đã tạm thời đình chỉ công tác của nhân viên bán vé và yêu cầu người này về cơ quan làm bản tường trình.
Tiến Dũng Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | |||||
| Sức mạnh tình thân — 15 năm dẫn bước cho con Posted: 22 Oct 2011 01:03 PM PDT SGTT.VN – Đó là một cuộc hành trình kéo dài đã gần 15 năm của một người mẹ nghèo trì chí tập cho con đi trên chính đôi chân bệnh tật, để rồi nụ cười dần ló dạng khi con tập tễnh tự bước đi rồi trở thành học sinh giỏi…
Không đầu hàng số phận Nhiều năm trước, tại vị trí của căn nhà cấp bốn ở quận 8 (TP.HCM) mà chúng tôi đang ngồi là căn nhà lá của đôi vợ chồng trẻ, anh Phan Văn Hồ và chị Huỳnh Thị Bích Huyền. Sống trong cảnh "khéo co thì ấm", niềm vui khi đứa con trai đầu lòng Phan Triệu Huy ra đời đã khích lệ họ vượt qua những thách thức của chuyện áo cơm. Chồng làm công nhân đi suốt ngày nên người vợ tự lãnh về mình những công việc bán thời gian ở nhà và chăm con. Niềm vui nhân đôi khi có con, khó khăn cũng tăng tỷ lệ thuận bởi thằng bé sinh thiếu tháng, ốm đau suốt. Nhưng có điều lạ là đã hai tuổi mà thằng bé cứ bò miết chứ không đứng được. Rồi lên ba, lên năm thằng bé vẫn "đi" bằng tay và đầu gối. Tích góp mãi, có tiền đi khám ở bệnh viện, người mẹ bàng hoàng khi biết con mình bị di chứng bại não và khuyết tật từ nhỏ, phải phẫu thuật mới có hy vọng đi lại được. Nuốt nỗi đau, hàng ngày người mẹ dìu dắt con bước với hy vọng bệnh tình con sẽ bớt. Tật bệnh của con càng xoáy vào nỗi lòng người mẹ khi Huy thèm khát đi học như bạn bè cùng xóm. Đầu năm học mới, người mẹ ẵm con đến trường, xin cho con được học. Đó là thời gian chị Huyền đóng vai trò vừa là phụ huynh, vừa là bảo mẫu của con… Mọi chuyện diễn ra đến cuối học kỳ một, nhờ những lần "vái tứ phương", người mẹ biết được thông tin trung tâm Chỉnh hình phục hồi chức năng trẻ tàn tật vận động trên đường Lý Thường Kiệt. Đó là một lá đơn dài gói gọn mong muốn của người mẹ là "con tôi có thể đi lại". Ca phẫu thuật kéo dài gần hết buổi sáng, đến khi Huy được đưa qua phòng hồi sức, lòng người mẹ mới tạm lắng. Hai mẹ con dọn vô "sống" ở bệnh viện. Năm tháng bó bột, Huy nằm bất động, trái ngược với tình cảnh của mẹ, phải chạy vạy khắp nơi kiếm tiền, lo việc nhà. Huy kể, có những bữa thức giấc, thấy mẹ ngồi khóc vì đến kỳ hạn mua thuốc mà không có tiền. Có khi chị phải nhận công việc, mang vào trung tâm vừa chăm con vừa khâu vá. Sau năm tháng, chân Huy được tháo bột để bước vào giai đoạn tập đi bằng các bài vật lý trị liệu. Đó là thời gian các nhân viên ở đây thấy người mẹ luôn sát bên con như hình với bóng. Có người nói vui, chị là người mẹ "nhiều chuyện" nhất bởi thường xuyên gặp bác sĩ để hỏi về các bài tập áp dụng cho con. Khi nắn chân, khi dìu con tập đi, lúc đỡ con ngồi trên xe đạp… khó khăn nhất là giúp các khớp chân của con vận động được sau thời gian tê liệt quá lâu. Mỗi khi thằng bé kêu ré do mẹ quá tay thì lòng mẹ đau gấp bội. Cứ thế, Huy bắt đầu thực hiện được những bước đi xiêu vẹo ở tuổi lên bảy.
Là chắn và bệ phóng Hai mẹ con được về nhà sau một năm tập luyện trong trung tâm. Gian phòng khách được thu dọn, đặt một chiếc xe đạp tập thể lực và có khoảng không để tập các bài vật lý trị liệu. Chị Huyền xin được công việc bảo mẫu cho một trường gần nhà để tiện trông nom con. Chân đau nhưng Huy lại thích bóng đá! Có hôm người mẹ lặng người chứng kiến con thèm thuồng đứng nhìn bạn bè đồng lứa đá bóng ở bãi đất gần nhà. Rồi Huy muốn tiếp tục đi học. Thế là người mẹ lại chở con đến trường, xin học sụt một lớp. Do di chứng bại não, việc tiếp thu, viết chữ của Huy khó khăn hơn các bạn cùng lớp. Có khi Huy chán nản, đặc biệt là những lần bạn bè trêu đùa gọi em là "Huy què". Một lần nữa, mẹ lại là lá chắn, cứ gần đến giờ tan trường, người mẹ mang thức ăn vào cho con, mượn tập vở của bạn để buổi trưa cùng con chép và ôn bài. Ngày nào cũng vậy, mẹ cùng con học bài. Những bữa con mệt, người mẹ vừa thay con chép bài vừa canh cho con ngủ. Hình ảnh cảm động ấy một lần lọt vào mắt cô Mai chủ nhiệm lớp 6. Cô phân công học sinh trong lớp để mắt tới Huy lúc đi lại, phụ xách cặp hay cử bạn ngồi cạnh Huy để kèm cặp giúp đỡ. Hôm Huy báo mình được học sinh giỏi, chị liên hệ cô giáo xem có chuyện ưu ái không, chỉ khi biết chắc chắn con mình tiến bộ rõ rệt, chị mới bật khóc vì vui… Giờ thì Huy đã là học sinh lớp 8, là học sinh tiên tiến và học sinh giỏi liên tiếp nhiều năm của trường THCS Bình Đông quận 8. Bước đi còn tập tễnh, nhưng Huy bây giờ đã cao lớn hơn cả mẹ, đã biết nói chuyện như người lớn: "Bị bạn bè trêu chọc em ức lắm, cũng là con người mà sao lại khinh bỉ nhau. May mà có mẹ bên cạnh, mẹ bảo con hãy chứng tỏ con không thua kém ai điều gì và phải tự bước đi trên đôi chân của mình". Còn với người mẹ, chị khóc nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc: con chị đã đi trên đôi chân của cả hai người. bài và ảnh: Trọng Văn Filed under: Chứng Nhân Tagged: Chứng Nhân |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment