Friday, October 28, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


It is well with my soul

Posted: 28 Oct 2011 01:08 PM PDT

 

Horatio Spafford là một luật sư giàu có ở thành phố Chicago những năm cuối thế kỉ 19. Ông ở cùng vợ và 5 người con nhỏ, 4 gái và 1 trai. Năm 1871 đứa con trai của gia đình ông mất. Vài tháng sau đó, thành phố Chicago trải qua một trận cháy lớn và Spafford mất gần như toàn bộ tài sản ông dành dụm được. Hai năm sau, ông và vợ quyết định đưa 4 cô con gái đi sang Pháp du lịch. Đến phút cuối vì bận công việc Spafford đành phải ở lại để vợ và con đi trước. Không ngờ khi con tàu mới rời cảng được vài tiếng đồng hồ thì đâm vào một chiếc tàu khác và bị đắm. Vợ ông may mắn sống sót nhưng 4 cô con gái nhỏ đã không thể trở về.

Khi nhận được tin báo về chiếc tàu đắm và cái chết của 4 cô con gái, Spafford vô cùng đau khổ. Ông lên một chuyến tàu khác qua Pháp để đón vợ về. Khi tàu đi qua vị trí mà chiếc tàu đưa vợ con ông bị đắm, Spafford đã viết bài hát It is well with my soul như là giãi bày với Chúa về bi kịch cuộc đời mình.

Cuộc sống có lúc bình an và có những lúc mây đen và gió bão ập tới. 

Dù thế nào đi nữa, Người đã dạy con rằng

Sẽ ổn thôi, tâm hồn con sẽ ổn thôi

Spafford là một người có đức tin mạnh mẽ. Ông tin rằng đấy là sự sắp đặt của Chúa, và ở dưới biển sâu kia, các con của ông sẽ được Chúa che chở trong bình yên.

Cảm thấy tiền bạc không mang lại hạnh phúc và gia đình liên tục gặp tai ương,  Spafford cùng vợ và một số người bạn ở Chicago đã quyết định bán hết tài sản và đến Jerusalem – the Holy Land sinh sống. Ông xây dựng một cộng đồng mới ở Jerusalem gọi là American Colony. Cộng đồng của ông chuyên làm các công tác từ thiện cứu trợ, như hỗ trợ chỗ ăn nghỉ cho những người Mỹ hay châu Âu đến Jerusalem, xây dựng làng trẻ em mồ côi và trại cứu tế cho nạn nhân sau chiến tranh thế giới thứ nhất…

Câu chuyện của Spafford và bài hát của ông nhắc lại cho chúng ta về đức tin và ý nghĩa của cuộc sống này. Chẳng ai sống mà không trải qua một vài bi kịch, dù nhỏ hay to. Những lúc đó ta cảm thấy tương lai nhưng đóng chặt và cuộc đời dường như kết thúc ở đây. Nhưng nếu chúng ta tin rằng Thượng đế luôn ở trong ta và lắng nghe Người, tâm hồn chúng ta sẽ được che chở và bình an sẽ quay trở lại.

Chúc các bạn một ngày bình an.

Hoàng Khánh Hòa

Lời bài hát

It is well with my soul

  1. When peace, like a river, attendeth my way,
    When sorrows like sea billows roll;
    Whatever my lot, Thou has taught me to say,
    It is well, it is well, with my soul.

    • Refrain:
      It is well, with my soul,
      It is well, it is well, with my soul.
  2. Though Satan should buffet, though trials should come,
    Let this blest assurance control,
    That Christ has regarded my helpless estate,
    And hath shed His own blood for my soul.
  3. My sin, oh, the bliss of this glorious thought!
    My sin, not in part but the whole,
    Is nailed to the cross, and I bear it no more,
    Praise the Lord, praise the Lord, O my soul!
  4. For me, be it Christ, be it Christ hence to live:
    If Jordan above me shall roll,
    No pang shall be mine, for in death as in life
    Thou wilt whisper Thy peace to my soul.
  5. But, Lord, 'tis for Thee, for Thy coming we wait,
    The sky, not the grave, is our goal;
    Oh, trump of the angel! Oh, voice of the Lord!
    Blessed hope, blessed rest of my soul!
  6. And Lord, haste the day when my faith shall be sight,
    The clouds be rolled back as a scroll;
    The trump shall resound, and the Lord shall descend,
    Even so, it is well with my soul.

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Các mảnh nhỏ rơi vào đúng chỗ

Posted: 28 Oct 2011 01:07 PM PDT

Chào các bạn,

Người Mỹ có thành ngữ "all the pieces fall into place" (các mảnh rơi vào đúng chỗ). Đó là nói về môn chơi puzzle, trong đó ta phải ghép hàng trăm mảnh nhỏ của một bức tranh lại thành bức tranh nguyên thủy. Khi bức tranh được ghép thành hình là lúc all the pieces fall into place.

Cuộc đời cũng thế, mỗi dự án công việc ta làm—mở tiệm ăn, xây một con đường mới–lúc đầu thường là rất hỗn loạn như cả trăm mảnh puzzle. Puzzle là câu đố, hay bối rối… Ta phải tìm rất khó khăn mệt mỏi để lâu lâu ra được một mảnh đúng để ghép vào. Từ từ như thế, các vùng ghép từ từ rộng ra, và sự tìm kiếm hình như nhanh hơn được một chút. Cho đến cuối cùng all the pieces fall into place.

Ra ngoài các dự án cụ thể của công việc, "dự án đời ta" cũng cần thời gian để all the pieces fall into place như thế. Điều khác biệt là trong dự án đời, có nhiều mảnh ghép ta không thấy không biết, nên cũng chẳng biết đâu mà ghép.

Khi các mảnh chưa rơi vào đúng chỗ là khi ta có đủ vấn đề hỗn loạn trong đời sống, mọi sự hình như mất phương hướng, chẳng đâu và đâu cả–sư nghiệp thì mù mờ, sức khỏe thì suy yếu, rớ vào đâu cũng dễ vỡ, tình ái thì mỏi mòn, gia đình thì trục trặc… Nói chung là rất hỗn độn.

Khi các mảnh rơi vào đúng chỗ hết thì người cứ như được cưỡi gió cưỡi mây, làm gì cũng thành, may mắn cứ ở trên trời rơi xuống, tiền vào như nước, tình thì ngào ngạt như hoa cỏ mùa xuân…

Người ta gọi đó là tới thời, hay chưa tới thời.

Điều quan trọng là làm sao mình biết mảnh nào mà ghép để một lúc nào đó được tới thời?

Có vài mảnh lớn có hậu quả đường dài mà chúng ta có thể chú tâm vào xây dựng:

1. Mảnh lớn nhất là trái tim và thái độ của chính mình

Khi trái tim mình còn nhiều xung động và thái độ của mình trẻ con và hàm hồ thì đương nhiên là làm chuyện gì cũng dễ đổ vỡ và hỗn loạn.

Khi trái tim mình chín mùi, tĩnh lặng, yêu người… thì mình nhạy cảm ơn, thông thái hơn, ứng xử khôn ngoan hơn, và do đó thường được mọi người tin cẩn hơn và dễ thành công hơn.

2. Bạn bè

Mười mấy năm trước mấy đứa bạn cùng học đại học và cùng nghèo đói với mình. Đó là thời puzzle còn hỗn loạn. Mười mấy năm sau đứa nào cũng đã là lãnh đạo đâu đó. Nếu đa số chúng nó yêu mình và phục mình, thì lúc này là lúc nhiều đứa có thể cùng tham dự vào nhiều công việc với mình, và do đó các mảnh puzzle bắt đầu fall into place.

3. Danh tiếng

Mười mấy năm trước chẳng ai biết mình là ai cả, nhưng bây giờ đã có nhiều người biết được mình là một nhà báo rất đứng đắn, hay một bác sĩ rất tận tâm, hay một luật sư rất thành thật… Do đó all the pieces of the puzzle begin to fall into place.

4. Kinh nghiệm

Sau mười mấy năm trầy vi tróc vẩy trong kinh doanh, trong tình trường… bây giờ mình đã sáng ra, nên mọi sự hanh thông hơn. Do đó all the pieces fall into place.

Hay sau cả chục thất bại về phát minh máy gọt cam, đến lúc này đã tạo ra được một cái máy hoàn chỉnh, có tính tiếp thị cao. Do đó all the pieces begin to fall into place.

5. Thiên hạ đuổi kịp mình

Mười mấy năm trước mình nói chẳng ai nghe, chẳng ai hiểu, vì tư duy mình đi trước mọi người quá xa. Bây giờ thế giới đã tiến thêm một bước dài, nhiều người bắt đầu thấy được điều mình nói. Do đó all the pieces fall into place.

Nói chung là trong "dự án đời ta" có một số những mảnh puzzle căn bản và lớn như thế, tốn rất nhiều năm để từ từ rơi vào đúng chỗ. Cho nên việc ta phải làm lúc này là chú tâm hàng ngày nuôi dưỡng các mảnh đó tử tế để một lúc nào đó tất cả chúng nó đều rơi vào đúng chỗ.

Khi nào thì chúng rơi hết vào đúng chỗ thì ta không chắc. Nhưng điều ta có thể làm là nuôi dưỡng chúng tử tế để một lúc nào đó đúng thời điểm chúng sẽ tự động sắp xếp vào đúng chỗ. Đó là lúc "tới thời".

Chúc các bạn một ngày thông suốt.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – Cuộc Khủng hoảng Tháng Mười, “Những nạn nhân bị bắt cóc là ai?” – Pierre Trudeau

Posted: 28 Oct 2011 01:06 PM PDT

October Crisis, "Who are the kidnap victims?"

Cuộc Khủng hoảng Tháng Mười, "Những nạn nhân bị bắt cóc là ai?"

Pierre Trudeau

Notes for a national broadcast, October 16, 1970

Diễn văn, phát sóng quốc gia ngày 16 tháng 10 năm 1970

I am speaking to you at a moment of grave crisis, when violent and fanatical men are attempting to destroy the unity and the freedom of Canada. One aspect of that crisis is the threat which has been made on the lives of two innocent men. These are matters of the utmost gravity and I want to tell you what the Government is doing to deal with them.

Tôi đang nói chuyện với các bạn vào thời điểm khủng hoảng nghiêm trọng, khi bạo lực và những người cuồng tín đang cố gắng phá hủy sự thống nhất và tự do của Canada. Một mặt của sự khủng hoảng đó là lời đe dọa đến mạng sống của hai người vô tội. Đây là những vấn đề tối nghiêm trọng và tôi muốn cho các bạn biết những gì Chính phủ đang làm để xử lý chúng.

What has taken place in Montreal in the past two weeks is not unprecedented. It has happened elsewhere in the world on several recent occasions; it could happen elsewhere within Canada. But Canadians have always assumed that it could not happen here and as a result we are doubly shocked that it has.

Những gì xảy ra ở Montreal trong 2 tuần vừa rồi không phải là chuyện chưa từng xảy ra. Nó đã từng xảy ra ở những nơi khác trên thế giới lúc này hoặc lúc khác; nó có thể xảy ra ở bất cứ nơi nào ở Canada. Nhưng người Canada lúc nào cũng cho rằng nó không thể xảy ra ở đây và vì vậy chúng ta bị sốc gấp đôi khi nó xảy ra.

Our assumption may have been naive, but it was understandable; understandable because democracy flourishes in Canada; understandable because individual liberty is cherished in Canada.

Giả định của chúng ta có thể ngây thơ, nhưng rất dễ hiểu. Bởi vì dân chủ phát triển rất mạnh ở Canada; bởi vì tự do cá nhân được ưu ái ở Canada.

Notwithstanding these conditions — partly because of them — it has now been demonstrated to us by a few misguided persons just how fragile a democratic society can be, if democracy is not prepared to defend itself, and just how vulnerable to blackmail are tolerant, compassionate people.

Mặc dù có những điều kiện này – phần nào đó đúng là vì chúng – hiện nay một số cá nhân lạc hướng đã chứng minh cho chúng ta thấy một xã hội dân chủ có thể mong manh đến thế nào, nếu nền dân chủ không được chuẩn bị để tự bảo vệ nó, và những người khoan dung và có tính chịu đựng có thể dễ bị tống tiền đến thế nào.

Because the kidnappings and the blackmail are most familiar to you, I shall deal with them first.

Bởi vì bắt cóc và tống tiền là những thứ quen thuộc nhất với các bạn, tôi sẽ nói về nó trước.

The governments of Canada and Quebec have been told by groups of self-styled revolutionaries that they intend to murder in cold blood two innocent men unless their demands are met. The kidnappers claim they act as they do in order to draw attention to instances of social injustice. But I ask them whose attention are they seeking to attract. The Government of Canada? The Government of Quebec?

Chính phủ Canada và Quebec hiện vừa nhận tin từ một nhóm tự gọi là cách mạng rằng họ sẽ giết chết một cách lạnh lùng hai người đàn ông vô tội nếu những yêu cầu của họ không được đáp ứng. Những người bắt cóc tuyên bố rằng hành động của họ là để gây sự chú ý đối với các vấn đề bất công trong xã hội. Nhưng tôi muốn hỏi họ, họ muốn tìm kiếm sự chú ý của ai? Nhà nước Canada? Nhà nước Quebec?

Every government in this country is well aware of the existence of deep and important social problems. And every government to the limit of its resources and ability is deeply committed to their solution. But not by kidnappings and bombings. By hard work. And if any doubt exists about the good faith or the ability of any government, there are opposition parties ready and willing to be given an opportunity to govern. In short, there is available everywhere in Canada an effective mechanism to change governments by peaceful means. It has been employed by disenchanted voters again and again.

Mọi nhà nước trong đất nước này đều nhận thức rất rõ sự tồn tại của các vấn đề sâu xa và nghiêm trọng trong xã hội. Và mọi nhà nước, trong giới hạn tài lực và khả năng của mình. đều quyết tâm tìm các giải pháp. Nhưng không phải bằng cách bắt cóc và thả bom. Mà bằng làm việc cật lực. Và nếu có bất cứ sự nghi ngờ nào về lòng tốt hay vào khả năng của bất cứ nhà nước nào, các đảng đối lập rất sẵn sàng và bằng lòng được trao cơ hội để điều hành. Nói tóm lại, khắp nơi ở Canada luôn luôn có những cơ chế hiệu quả để thay đổi nhà nước bằng những phương pháp hòa bình. Nó đã được những cử tri bất mãn với nhà nước sử dụng đi sử dụng lại nhiều lần.

Who are the kidnap victims? To the victims’ families they are husbands and fathers. To the kidnappers their identity is immaterial. The kidnappers’ purposes would be served equally well by having in their grip you or me, or perhaps some child. Their purpose is to exploit the normal, human feelings of Canadians and to bend those feelings of sympathy into instruments for their own violent and revolutionary ends.

Những nạn nhân bị bắt cóc là ai? Đối với gia đình các nạn nhân, họ là những người chồng và người cha. Đối với những kẻ bắt cóc, thân thế của họ không quan trọng. Những kẻ bắt cóc có thể phục vụ mục đích của họ y hệt, bằng cách bắt giữ các bạn hay tôi, hoặc có lẽ là một em bé nào đó. Mục đích của họ là khai thác những cảm xúc con người bình thường của người Canada và bẻ cong những cảm xúc thông cảm đó thành phương tiện cho bạo lực của họ và mục tiêu cách mạng của họ.

What are the kidnappers demanding in return for the lives of these men? Several things. For one, they want their grievances aired by force in public on the assumption, no doubt, that all right-thinking persons would be persuaded that the problems of the world can be solved by shouting slogans and insults.

Những kẻ bắt cóc đòi hỏi những gì để đổi mạng sống của những người này? Rất nhiều thứ. Một, họ muốn dùng vũ lực để đưa nói lên các bất bình của họ trước công chúng, với giả thiết, chắc chắn là vậy, là tất cả những người suy nghĩ đúng đắn sẽ bị thuyết phục rằng những vấn đề của thế giới có thể được giải quyết bằng cách hô hào khẩu hiệu và chửi bới.

They want more, they want the police to offer up as a sacrificial lamb a person whom they assume assisted in the lawful arrest and proper conviction of certain of their criminal friends.

Họ muốn nhiều hơn nữa. Họ muốn cảnh sát đưa ra làm con cừu hiến tế, một người mà họ cho là đã hỗ trợ việc bắt giữ và kết án chính đáng một số bạn bè tội phạm của họ.

They also want money. Ransom money.

Họ còn muốn tiền. Tiền chuộc.

They want still more. They demand the release from prison of 17 criminals, and the dropping of charges against 6 other men, all of whom they refer to as “political prisoners”. Who are these men who are held out as latter-day patriots and martyrs? Let me describe them to you.

Họ vẫn còn muốn thêm nữa. Họ yêu cầu thả ra khỏi tù 17 tội phạm, và ngưng truy tố 6 người khác, tất cả những người này được họ gọi là “tù nhân chính trị”. Những người này, những người được tôn vinh như những kẻ tử vì đạo và người yêu nước ngày cuối này là ai? Để tôi mô tả họ cho các bạn.

Three are convicted murderers; five others were jailed for manslaughter; one is serving a life imprisonment after having pleaded guilty to numerous charges related to bombings; another has been convicted of 17 armed robberies; two were once parolled but are now back in jail awaiting trial on charges of robberies.

3 là những kẻ giết người đã bị kết án; 5 người khác ở tù vì tội vô ý giết người; 1 đang chịu án chung thân sau khi tự thú có tội với rất nhiều án liên quan đến đặt bom; một người khác đả bị kết 17 án cướp có vũ trang; 2 đã từng được tha có điều kiện nhưng hiện đang ở tù chờ xử án tội cướp.

Yet we are being asked to believe that these persons have been unjustly dealt with, that they have been imprisoned as a result of their political opinions, and that they deserve to be freed immediately, without recourse to due process of law.

Nhưng chúng ta được yêu cầu phải tin rằng những người này đã bị đối xử thiếu công bằng, rằng những người này bị bỏ tù vì quan điểm chính trị cùa họ, và rằng họ xứng đáng được trả tự do ngay lập tức, không cần một sự xem xét bằng pháp luật nào.

The responsibility of deciding whether to release one or other of these criminals is that of the Federal Government. It is a responsibility that the Government will discharge according to law. To bow to the pressures of these kidnappers who demand that the prisoners be released would be not only an abdication of responsibility, it would lead to an increase in terrorist activities in Quebec. It would be as well an invitation to terrorism and kidnapping across the country. We might well find ourselves facing an endless series of demands for the release of criminals from jails, from coast to coast, and we would find that the hostages could be innocent members of your family or mine.

Trách nhiệm quyết định thả một người nào trong những tội phạm này thuộc về chính quyền liên bang. Đây là trách nhiệm mà chính quyền sẽ thực thi theo quy định của pháp luật. Cúi mình trước sức ép của những kẻ bắt cóc đòi thả những tù nhân sẽ không chỉ là sự từ bỏ trách nhiệm, nó còn dẫn đến sự gia tăng các hoạt động khủng bố tại Quebec. Nó cũng sẽ là lời mời gọi chủ nghĩa khủng bố và bắt cóc lan tràn khắp cả đất nước. Chúng ta rất có thể thấy chúng ta phải đối diện với hàng loạt các yêu cầu bất tận đòi thả tội phạm ra khỏi tù, từ bờ biển bên này sang đến bên kia, và chúng ta sẽ thấy rằng những con tin có thể là những người vô tội trong gia đình các bạn hoặc gia đình tôi.

At the moment the FLQ is holding hostage two men in the Montreal area, one a British diplomat, the other a Quebec cabinet minister. They are threatened with murder. Should governments give in to this crude blackmail we would be facing the breakdown of the legal system, and its replacement by the law of the jungle. The Government’s decision to prevent this from happening is not taken just to defend an important principle, it is taken to protect the lives of Canadians from dangers of the sort I have mentioned. Freedom and personal security are safeguarded by laws; those laws must be respected in order to be effective.

Ngay bây giờ Mặt Trận giải Phóng Quebec đang bắt giữ 2 con tin ở khu vực Montreal, một là nhân viên ngoại giao của nước Anh, một người khác là bộ trưởng trong nội các Quebec. Họ bị đe dọa sẽ bị giết chết. Một khi nhà nước chìu theo hành động hăm dọa tống tiền thô thiển này, chúng ta sẽ phải đối diện với sự đổ vỡ của hệ thống luật pháp, và thay thế nó bằng luật rừng. Quyết định của nhà nước để ngăn chặn không cho việc này xảy ra không chỉ là để để bảo vệ 1 nguyên tắc quan trọng. Nó còn được thực thi để bảo vệ mạng sống của những người Canada khỏi những hiểm họa tôi đã đề cập phía trên. Tự do và an toàn cá nhân được gìn giữ bởi luật pháp; luật pháp phải được tôn trọng thì mới có hiệu quả.

If it is the responsibility of government to deny the demands of the kidnappers, the safety of the hostages is without question the responsibility of the kidnappers. Only the most twisted form of logic could conclude otherwise. Nothing that either the Government of Canada or the Government of Quebec has done or failed to do, now or in the future, could possibly excuse any injury to either of these two innocent men. The guns pointed at their heads have FLQ fingers on the triggers. Should any injury result, there is no explanation that could condone the acts. Should there be harm done to these men, the Government promises unceasing pursuit of those responsible.

Nếu nói trách nhiệm của nhà nước là phủ nhận những yêu cầu của những kẻ bắt cóc, trách nhiệm cho sự an toàn của các con tin, không nghi ngờ gì nữa, sẽ thuộc về những kẻ bắt cóc. Chỉ có hình thức lý luận méo mó nhất mới có thể kết luận ngược lại. Không điều gì mà chính quyền Canada hoặc chính quyền Quebec đã làm hoặc không làm, trong hiện tại hoặc trong tương lai, có thể có khả năng xóa tội cho bất cứ thương tích nào của một trong hai người vô tội này. Những khẩu súng chỉa vào đầu họ các ngón tay của Mặt Trận Giải Phóng Quebec trên cò súng. Nếu có bất cứ thương tích nào xảy ra, sẽ không có sự giải thích nào có thể chấp nhận cho hành động. Nếu có bất cứ tổn hại nào gây ra cho những người này, nhà nước hứa sẽ đuổi theo tới cùng những kẻ có trách nhiệm.

During the past 12 days, the Governments of Canada and Quebec have been engaged in constant consultations. The course followed in this matter had the full support of both governments, and of the Montreal municipal authorities. In order to save the lives of Mr. Cross and Mr. Laporte, we have engaged in communications with the kidnappers.

Trong vòng 12 ngày qua, chính quyền Canada và Quebec đã tiến hành tham khảo ý kiến liên tục. Giải pháp cho vấn đề này đã được sự ủng hộ hoàn toàn của cả 2 chính quyền, và của nhà chức trách thành phố Montreal. Để cứu lấy mạng sống của Ông Cross và Ông Laport, chúng tôi đã tiến hành nói chuyện với những kẻ bắt cóc.

The offer of the federal government to the kidnappers of safe conduct out of Canada to a country of their choice, in return for the delivery of the hostages has not yet been taken up, neither has the offer of the Government of Quebec to recommend parole for the five prisoners eligible for parole.

Đề nghị của chính quyền liên bang cho những kẻ bắt cóc ra khỏi Canada một cách an toàn để đến một nước do họ chọn lựa, để đổi lấy việc họ thả các con tin, chưa được chấp nhận, cũng như đề nghị của chính quyền Quebec đề nghị án treo cho 5 tù nhân đủ điều kiện được án treo cũng chưa được chấp thuận.

This offer of safe conduct was made only because Mr. Cross and Mr. Laporte might be able to identify their kidnappers and to assist in their prosecution. By offering the kidnappers safe exit from Canada we removed from them any possible motivation for murdering their hostages.

Lời đề nghị cho một đường thoát an toàn được đưa ra chỉ vì Ông Cross và Ông Laporte có khả năng có thể xác định những kẻ bắt cóc họ là ai và hỗ trợ trong quá trình kết án. Bằng cách cho phép những kẻ bắt cóc một đường thoát an toàn ra khỏi Canada, chúng ta loại bỏ những động lực có thể khiến họ ám sát những con tin.

Let me turn now to the broader implications of the threat represented by the FLQ and similar organizations.

Bây giờ hãy để tôi chuyển sang những ám chỉ to lớn hơn của những lời đe dọa do Mặt Trận Giải Phóng Quebec và những tổ chức tương tự đại diện phát biểu.

If a democratic society is to continue to exist, it must be able to root out the cancer of an armed, revolutionary movement that is bent on destroying the very basis of our freedom. For that reason the Government, following an analysis of the facts, including requests of the Government of Quebec and the City of Montreal for urgent action, decided to proclaim the War Measures Act. It did so at 4:00 a.m. this morning, in order to permit the full weight of Government to be brought quickly to bear on all those persons advocating or practising violence as a means of achieving political ends.

Nếu một xã hội dân chủ muốn tiếp tục tồn tại, xã hội này phải có khả năng nhổ tận gốc căn bệnh ung thư đấu tranh cách mạng có vũ trang, cái nhắm vào phá hủy nền tảng cực kỳ căn bản của tự do của chúng ta. Vì lý do này, nhà nước, dựa trên những phân tích thực tế, kể cả những yêu cầu của nhà nước Quebec và thành phố Montreal để tiến hành hành động khẩn cấp, đã quyết định công bố Luật Phương sách Chiến tranh. Chính phủ đã thực hiện công bố lúc 4 giờ sáng nay, để cho phép huy động nhanh chóng toàn bộ sức mạnh của nhà nước để trấn áp những người biện hộ cho bạo lực và sử dụng bạo lực như là một phương tiện để đạt những mục tiêu chính trị.

The War Measures Act gives sweeping powers to the Government. It also suspends the operation of the Canadian Bill of Rights. I can assure you that the Government is most reluctant to seek such powers, and did so only when it became crystal clear that the situation could not be controlled unless some extraordinary assistance was made available on an urgent basis.

Luật Phương sách Chiến tranh trao cho nhà nước quyền lực rộng rãi. Luật này cũng đình chỉ hoạt động của Bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Canada. Tôi có thể đảm bảo với các bạn rằng nhà nước rất ngần ngại khi phải tìm kiếm một loại quyền lực như thế này, và chỉ làm như vầy khi mọi thứ trở nên rõ ràng rành mạch như ban ngày rằng tình huống này không thể kiểm soát được trừ phi phải có được những hỗ trợ đặc biệt một cách khẩn cấp.

The authority contained in the Act will permit Governments to deal effectively with the nebulous yet dangerous challenge to society represented by the terrorist organizations. The criminal law as it stands is simply not adequate to deal with systematic terrorism.

Quyền lực kể ra trong Luật này sẽ cho phép nhà nước xử lý một cách có hiệu quả những thách thức mờ ám nhưng nguy hiểm đối với xã hội mà các tổ chức khủng bố mang lại. Luật hình sự tự chính nó không đủ để xử lý chủ nghĩa khủng bố có hệ thống.

The police have therefore been given certain extraordinary powers necessary for the effective detection and elimination of conspiratorial organizations which advocate the use of violence. These organizations, and membership in them, have been declared illegal. The powers include the right to search and arrest without warrant, to detain suspected persons without the necessity of laying specific charges immediately, and to detain persons without bail.

Do đó cảnh sát được trao quyền đặc biệt, cần thiết để phát hiện và loại bỏ một cách hiệu quả những tổ chức âm mưu tuyên truyền việc sử dụng bạo lực. Những tổ chức này, và những thành viên của chúng, đã được công bố là phi pháp. Quyền lực bao gồm cả quyền được lục soát và bắt không cần trát tòa, cho phép bắt giữ những nghi phạm mà không cần phải có lời buộc tội cụ thể ngay lập tức, và cho phép giữ người không cho phép bảo lãnh.

These are strong powers and I find them as distasteful as I am sure do you. They are necessary, however, to permit the police to deal with persons who advocate or promote the violent overthow of our democratic system. In short, I assure you that the Government recognizes its grave responsibilities in interfering in certain cases with civil liberties, and that it remains answerable to the people of Canada for its actions. The Government will revoke this proclamation as soon as possible.

Đây là những quyền lực mạnh mẽ và tôi thấy chúng thật đáng chán, y như các bạn, tôi chắc, cũng thấy như vậy. Tuy nhiên, chúng rất cần thiết để cho phép cảnh sát xử lý những người tuyên truyền hoặc khuyến khích sử dụng bạo lực để lật đổ hệ thống dân chủ của chúng ta. Nói tóm lại, tôi đảm báo với các bạn rằng nhà nước nhận ra được trách nhiệm trầm trọng của nhà nước trong việc can thiệp vào quyền tự do dân sự trong một số trường hợp nhất định, và nhà nước vẫn tiếp tục chịu trách nhiệm trước quốc dân Canada. Nhà nước sẽ hủy bỏ tuyên cáo này sớm nhất ngay khi có thể.

As I said in the House of Commons this morning, the government will allow sufficient time to pass to give it the necessary experience to assess the type of statute which may be required in the present circumstances.

Như tôi đã nói trước Hạ Nghị Viện sáng nay, nhà nước sẽ cho đủ thời gian trôi qua để có đủ trải nghiệm cần thiết để đánh giá loại quy chế nào cần được sử dụng trong tình huống hiện tại.

It is my firm intention to discuss then with the leaders of the Opposition parties the desirability of introducing legislation of a less comprehensive nature. In this respect I earnestly solicit from the leaders and from all Honourable members constructive suggestions for the amendment of the regulations. Such suggestions will be given careful consideration for possible inclusion in any new statute.

Tôi có ý định hướng chắc chắn là muốn thảo luận với lãnh đạo của các đảng đối lập về mong muốn giới thiệu những luật lệ có bản chất ít toàn diện hơn. Về việc này, tôi nghiêm túc xin các lãnh đạo và các nghị viên Hạ viện những đề nghị xây dựng về việc cải cách luật lệ. Những đề nghị như vậy sẽ được đánh giá một cách cẩn thận để đưa vào những quy chế mới.

I recognize, as I hope do others, that this extreme position into which governments have been forced is in some respects a trap. It is a well-known technique of revolutionary groups who attempt to destroy society by unjustified violence to goad the authorities into inflexible attitudes. The revolutionaries then employ this evidence of alleged authoritarianism as justification for the need to use violence in their renewed attacks on the social structure. I appeal to all Canadians not to become so obsessed by what the government has done today in response to terrorism that they forget the opening play in this vicious game. That play was taken by the revolutionaries; they chose to use bombing, murder and kidnapping.

Tôi biết, cũng như tôi hy vọng rằng moi người đều biết, việc đưa nhà nước bị ép vào vị trí cực đoan này một mặt nào đó là 1 cái bẫy. Đây là một kỹ thuật có tiếng của các nhóm cách mạng cố gắng phá hủy xã hội bằng những bạo lực phi lý, để thúc ép nhà cầm quyền vào một thái độ cứng rắn. Rồi những kẻ cách mạng dùng bằng chứng gọi là chế độ độc tài này làm lý do chính đáng cho nhu cầu phải dùng bạo lưc cho những tấn công mới vào cơ cấu xã hội. Tôi kêu gọi tất cả người dân Canada không nên bị ám ảnh bởi những gì nhà nước làm ngày hôm nay để phản ứng với chủ nghĩa khủng bố, mà quên vở kịch mở màn của trò chơi xấu xa này. Vở kịch đó là do những kẻ cách mạng mở: họ chọn sử dụng bom, giết người và bắt cóc.

The threat posed by the FLQ terrorists and their supporters is out of all proportion to their numbers. This follows from the fact that they act stealthily and because they are known to have in their possession a considerable amount of dynamite. To guard against the very real possibility of bombings directed at public buildings or utilities in the immediate future, the Government of Quebec has requested the assistance of the Canadian Armed Forces to support the police in several places in the Province of Quebec. These forces took up their positions yesterday.

Sự nguy hiểm của những kẻ khủng bố Mặt Trận Giải Phóng Quebec và những người ủng hộ họ hoàn toàn bất cân xứng với nhân số của họ. Điều này là vì sự thật rằng họ hành động lén lút và bởi vì họ sở hữu một số lượng chất nổ đáng kể. Để đề phòng khả năng rất cao là có những cuộc đánh bom nhắm tới các tòa nhà công cộng và cơ sở tiện ích công cộng trong tương lai gần, nhà nước Quebec đã yêu cầu Quân Đội Canada hỗ trợ cảnh sát ở nhiều nơi trong tỉnh Quebec. Những lực lượng này đã vào vị trí trấn giữ của họ hôm qua.

Violence, unhappily, is no stranger to this decade. The Speech from the Throne opening the current session of Parliament a few days ago said that “we live in a period of tenseness and unease”. We must not overlook the fact, moreover, that violence is often a symptom of deep social unrest. This government has pledged that it will introduce legislation which deals not just with symptoms but with the social causes which often underlie or serve as an excuse for crime and disorder.

Rất tiếc, bạo lực không xa lạ gì trong thập kỷ này. Bài diễn văn của Hoàng gia khai mạc phiên họp hiện hành của Thượng Nghị Viện cách đây vài ngày đã phát biểu “chúng ta đang sống trong thời đại của căng thẳng và bất ổn”. Hơn thế nữa, chúng ta không được bỏ qua sự thật rằng bạo lực thường là triệu chứng của một xã hội bất ổn sâu sắc. Nhà nước đã cam kết sẽ đưa ra những quy định luật không chỉ xử lý triệu chứng mà còn xử lý những gốc rễ vấn đề trong xã hội, những điều thường nằm bên dưới, hoặc được dùng như là một biện minh cho, phạm pháp và mất trật tự.

It was in that context that I stated in the House of Commons a year ago that there was no need anywhere in Canada for misguided or misinformed zealots to resort to acts of violence in the belief that only in this fashion could they accomplish change. There may be some places in the world where the law is so inflexible and so insensitive as to prompt such beliefs. But Canada is not such a place. I said then, and I repeat now, that those who would defy the law and ignore the opportunities available to them to right their wrongs and satisfy their claims will receive no hearing from this government.

Chính trong bối cảnh đó mà tôi đã phát biểu tại Hạ Nghị Viện cách đây 1 năm rằng không nơi nào trên Canada cần những người cuồng tín lạc hướng hoặc thiếu thông tin dùng các hoạt động bạo lực với niềm tin rằng chi với kiểu đó họ mới có thể tạo nên thay đổi. Có thể có 1 vài nơi trên thế giới, ở đó luật pháp hết sức cứng rắn và vô cảm đến mức tạo ra những niềm tin như vậy. Nhưng Canada không phải là nơi như vậy. Tôi đã phát biểu hôm đó, và tôi lặp lại đây hôm nay rằng, những người thách đố luật pháp và bỏ qua những cơ hội có sẵn dành cho họ để điều chỉnh những điều sai ở họ và thỏa mãn những yêu sách của họ sẽ không được nhà nước lắng nghe.

We shall ensure that the laws passed by Parliament are worthy of respect. We shall also ensure that those laws are respected.

Chúng tôi sẽ đảm bảo rằng luật pháp được Quốc Hội thông qua xứng đáng được tôn trọng. Chúng tôi cũng sẽ đảm bảo rằng luật pháp được tôn trọng.

We have seen in many parts of Canada all too much evidence of violence in the name of revolution in the past 12 months. We are now able to see some of the consequences of violence. Persons who invoke violence are raising deliberately the level of hate in Canada. They do so at a time when the country must eliminate hate, and must exhibit tolerance and compassion in order to create the kind of society which we all desire. Yet those who disrespect legal processes create a danger that law-abiding elements of the community, out of anger and out of fear, will harden their attitudes and refuse to accommodate any change or remedy any shortcomings. They refuse because fear deprives persons of their normal sense of compassion and their normal sense of justice.

Chúng ta đã nhìn thấy rất nhiều nơi ở Canada có quá nhiều bằng chứng về bạo lực dưới danh nghĩa cách mạng trong 12 tháng qua. Chúng ta hiện nay có thể thấy một số hậu quả của bạo lực. Những người gây ra bạo lực đang khơi dậy một cách có chủ ý mức độ căm hờn ở Canada. Họ làm vậy vào thời điểm cả nước phải loại bỏ lòng thù ghét, và phải thể hiện sự chịu đựng và lòng trắc ẩn để tạo nên một xã hội mà tất cả chúng ta đều mong muốn. Nhưng những người không tôn trọng các quy trình luật pháp tạo ra mối nguy hiểm mà những thành phần tôn trọng luật pháp của cộng đồng, trong giận dữ và sợ hãi, sẽ củng cố thái độ của họ và từ chối thỏa hiệp bất cứ thay đồi hoặc điều chỉnh bất cứ thiếu sót nào. Họ từ chối bởi vì sự sợ hãi lấy đi trong mỗi người ý thức tự nhiên về lòng trắc ẩn và ý thức tự nhiên về công lý.

This government is not acting out of fear. It is acting to prevent fear from spreading. It is acting to maintain the rule of law without which freedom is impossible. It is acting to make clear to kidnappers and revolutionaries and assassins that in this country laws are made and changed by the elected representatives of all Canadians – not by a handful of self-selected dictators – those who gain power through terror, rule through terror. The government is acting, therefore, to protect your life and your liberty.

Chính quyền không phản ứng trong sợ hãi. Chính quyền ra tay để ngăn ngừa sợ hãi lan tràn. Chính quyền ra tay để duy trì luật pháp, không có luật pháp sẽ không thể nào có tự do. Chính quyền ra tay để tuyên bố rõ với những kẻ bắt cóc, những kẻ cách mạng, những kẻ ám sát rằng trong đất nước này, luật pháp được tạo ra và thay đổi bởi những đại diện được người dân Canada lựa chọn – không phải bởi một số kẻ độc tài tự chọn. Những người giành bạo lực bằng khủng bố, cai trị bằng khủng bố. Do đó nhà nước đang ra tay để bảo vệ các bạn và sự tự do của các bạn.

The government is acting as well to ensure the safe return of Mr. James Cross and Mr. Pierre Laporte. I speak for millions of Canadians when I say to their courageous wives and families how much we sympathize with them for the nightmare to which they have been subjected, and how much we all hope and pray that it will soon conclude.

Nhà nước cũng ra tay để đảm bảo Ông James Cross và Ông Pierre Laporte được trở về an toàn. Tôi nói thay cho hàng triệu người Canada khi tôi chia sẻ với hai người vợ can đảm và gia đình của các ông sự thương cảm biết bao nhiêu của chúng tôi đối với cơn ác mộng mà họ là đối tượng, và tất cả chúng tôi hy vọng và cầu nguyện nó sẽ mau chóng kết thúc.

Canada remains one of the most wholesome and humane lands on this earth. If we stand firm, this current situation will soon pass. We will be able to say proudly, as we have for decades, that within Canada there is ample room for opposition and dissent, but none for intimidation and terror.

Canada tiếp tục là một trong những vùng đất toàn vẹn và nhân văn nhất trên trái đất này. Nếu chúng ta đứng vững, tình huống hôm nay sẽ nhanh chóng đi qua. Chúng ta sẽ có thể tuyên bố một cách tự hào, như chúng ta đã luôn luôn tự hào hàng thập kỷ qua, rằng ở Canada có chỗ dư dật cho mọi đối lập và bất đồng, nhưng hoàn toàn không có chỗ cho dọa dẫm và khủng bố.

There are very few times in the history of any country when all persons must take a stand on critical issues. This is one of those times; this is one of those issues. I am confident that those persons who unleashed this tragic sequence of events with the aim of destroying our society and dividing our country will find that the opposite will occur. The result of their acts will be a stronger society in a unified country. Those who would have divided us will have united us.

Trong lịch sử của bất kỳ đất nước nào cũng đều có những lúc tất cả mọi người phải có lập trường đối với những vấn đề nghiêm trọng. Đây là một trong những lúc đó; đây là một trong những vấn đề nghiêm trọng đó. Tôi tin tưởng rằng những người gây ra chuỗi sự kiện bi kịch này với mục tiêu phá hủy xả hội chúng ta và chia rẽ đất nước chúng ta sẽ thấy rằng điều ngược lại sẽ xảy ra. Kết quả từ những hành động của họ sẽ là một xã hội hùng mạnh hơn trong một đất nước đoàn kết. Những người muốn chia rẽ chúng ra sẽ làm chúng ta hợp nhất.

I sense the unease which grips many Canadians today. Some of you are upset, and this is understandable. I want to reassure you that the authorities have the situation well in hand. Everything that needs to be done is being done; every level of government in this country is well prepared to act in your interests.

Tôi cảm nhận được sự bất an trong nhiều người Canada hôm nay. Một số các bạn đang lo ngại, và đây là điều hoàn toàn dễ hiểu. Tôi muốn đảm bảo một lần nữa với các bạn rằng nhà chức trách nắm vững tình hình. Mọi thứ cần làm đang được làm; mọi tầng lớp chính quyền trong đất nước này đã được chuẩn bị tốt để ra tay vì quyền lợi của các bạn.

(Hồng Quyên dịch)

(Cited from: http://www.collectionscanada.gc.ca/2/4/h4-4065-e.html)


Filed under: Các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Văn Hóa Tagged: các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Song ngữ, Văn Hóa

“Hoa xuân, quà của thời gian tặng người”

Posted: 28 Oct 2011 01:05 PM PDT


 

(Cảm nhận khi đọc bài thơ: "Dâng tặng thời gian" của nhà thơ Ngọc Bái)

 

DÂNG TẶNG THỜI GIAN

Tất nhiên đất đã xanh lên
Thời gian qua tựa lời nguyền lặng qua
Cái phôi pha đã phôi pha
Những gì sâu nặng cho ta giữ gìn
Cái tin thì lấy làm tin
Còn như hờ hững thì xin tránh đường
Thôi thì thô vụng nhớ thương
Từ cây thành quả nhịn nhường vì nhau
Âm dương vô lượng nhiệm mầu
Thời gian sắp đặt trước sau vẹn toàn
Để mùa đông không lụi tàn
Hoa xuân, quà của thời gian tặng người

(Ngọc Bái)

( Trích từ tập "Thơ & Trường ca", Hội Văn học nghệ thuật Yên Bái, 2008)

 

Thời gian lặng lẽ trôi, cuộc sống không ngừng vận động, giữa cái vô cùng vô tận ấy, đời người chỉ là khoảnh khắc, chỉ những ai biết trân quí từng sát na – thời gian chớp nhoáng của mỗi biến đổi ấy mới biết gạt bỏ mọi thói tham lam vị kỷ, biết sống và biết yêu, biết gìn giữ và nuôi dưỡng những điều tốt đẹp nhất.

Cái "Tất nhiên" và "phôi pha" ấy phải chăng ẩn chứa ý nghĩa sâu sa về qui luật vận động khách quan của tự nhiên luôn cân bằng bởi hai sức mạnh vừa đối nghịch nhau vừa bổ xung cho nhau: âm và dương, nhờ đó sự sống được duy trì và tiến hóa. Để rồi khi đã thấu hiểu, mỗi người sẽ biết chọn lựa trong bộn bề cuộc sống cái "sâu nặng", "cái tin" để "giữ gìn", khơi dậy những hạt mầm tốt đẹp. Hình tượng "đất đã xanh lên" thật đẹp và sâu sắc, qui luật thời gian và mọi qui luật khác với con người đâu có xa lạ. Chỉ có điều sống sao cho hợp lẽ trời, hợp lẽ đời, thì sẽ bình tĩnh trước mọi biến cải, kể cả sự "phôi pha"… lại thật không dễ dàng gì.

Có lẽ trong cuộc sống, một trong những điều khó khăn nhất là gạt bỏ thói đời xấu xa, vị kỷ để sống vì đồng loại, "Từ cây thành quả nhịn nhường vì nhau".

Để có được câu thơ"Âm dương vô lượng nhiệm mầu" và sự "sắp đặt trước sau

vẹn toàn", tác giả phải hiểu thấu đáo quy luật cân bằng âm dương, bởi đó là quy luật sinh tử của mỗi con người.

Nhân nào thì quả nấy, triết lý của nhà Phật được thể hiện trong bài thơ thật là sâu sắc. Và khi đã hiểu, đã biết sống, biết yêu, khi đã có đức tin, chắc chắn sẽ có: "Mùa đông không lụi tàn" và những điều kỳ diệu của cuộc sống sẽ đến: "Hoa xuân, quà của thời gian tặng người".

 Bài thơ đầy chất suy tư, chiêm nghiệm, chuyên chở những triết lý sâu sa về qui luật vận động của tự nhiên, về mục đích sống và cách sống của con người được thể hiện một cách tinh tế. Những câu lục bát tự nhiên, nhuần nhuyễn, mang hồn dân ca làm cho những điều lớn lao của cuộc sống thấm vào lòng người một cách nhẹ nhàng , khơi dậy phần "người" tốt đẹp.

10.2011
Trần Vân Hạc
 


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Thế giới 7 tỉ dân

Posted: 28 Oct 2011 01:04 PM PDT

 

SGTT.VN – Dự kiến thế giới chào đón công dân thứ 7 tỉ của thế giới chào đời. Lúc đó, công dân thứ 6 tỉ, Adnan Nevic (Bosnia) vừa qua sinh nhật thứ 12 được hai tuần.

 

Thay vì lo lắng về những con số khi dân số thế giới đạt 7 tỉ, chúng ta nên nghĩ cách làm cho hành tinh trở thành một nơi tốt đẹp hơn để con người sinh sống.

Mất 250.000 năm, thế giới đạt con số 1 tỉ vào khoảng năm 1800. Hơn một thế kỷ sau, công dân thứ 2 tỉ chào đời vào năm 1927. Mất 32 năm, dân số thế giới đạt 3 tỉ. Từ 5 tỉ (năm 1987) lên 6 tỉ chỉ mất 12 năm. Theo ước tính của Liên hiệp quốc, vào năm 2050, thế giới sẽ có 9,3 tỉ người.

Nhân loại bắt đầu đổ khí thải nhà kính vào khí quyển không lâu sau khi cách mạng công nghiệp bắt đầu. Nước sạch giờ đây còn ít đến nỗi chương trình Môi trường Liên hiệp quốc (UNEP) dự định rằng trong chỉ 14 năm, 2/3 dân số thế giới sẽ sống ở những quốc gia khan hiếm nước. Phân nửa rừng nguyên sinh của thế giới đã bị đốn sạch để con người sử dụng đất, và UNEP cảnh báo rằng nguồn cá thế giới sẽ cạn kiệt thật sự vào giữa thế kỷ. Diện tích đất trồng của thế giới tăng thêm 13% kể từ khi bắt đầu đo đạc vào năm 1961, nhưng dân số lại tăng gấp đôi.

Trong thời đại con người là trung tâm, khi con người xuất hiện, thiên nhiên rút lui. Con người có nguy cơ gây ra nạn diệt vong thứ sáu, không chỉ bởi vì sự thèm khát vô bờ và công nghệ hiện đại, mà bởi vì chúng ta chiếm đóng hay sử dụng phần lớn đất đai ở các châu lục, ngoại trừ Nam Cực.

Lực lượng lao động và người phụ thuộc

"Cổ tức nhân khẩu" là lợi ích mà một quốc gia có được khi thành phần trẻ em tương đối ít (do giảm khả năng sinh sản), người già tương đối ít (do tử suất cao hơn), và lực lượng lao động nhiều tích cực thúc đẩy kinh tế. Đây là thời kỳ của các gia đình nhỏ, thu nhập tăng, tuổi thọ tăng và những thay đổi xã hội lớn, kể cả ly hôn, chậm hôn nhân và gia đình người độc thân. Tình hình này xảy ra ở châu Âu trong 1945 – 1975 và ở nhiều nước Đông Á trong 1980 – 2010.

Đến một lúc nào đó, thế hệ "vàng" biến thành "bạc", khi ngày càng nhiều người lao động đến tuổi về hưu. Giờ đây, cổ tức trở thành gánh nợ. Dân số ngừng tăng hay thậm chí giảm, một phần của đất nước bị giới trẻ bỏ rơi và xã hội phải quan tâm nhiều hơn đến người già. Tình trạng này hiện tồn tại ở Nhật. Nó đang đến nhanh ở châu Âu và Mỹ, và chẳng bao lâu sau sẽ đến khu vực Đông Á.

Cổ tức nhân khẩu có xu hướng thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bởi vì nhiều người ở độ tuổi lao động, thu nhập và tiết kiệm tăng, khiến cho nhu cầu hàng hoá và dịch vụ tăng. Một nghiên cứu của ngân hàng Trung ương Úc ước tính rằng, 1/3 tăng trưởng GDP của Đông Á thời gian 1965 – 1990 và khoảng 1/3 tăng trưởng GDP của Mỹ trong 2000 – 2010, nhờ vào mức tăng dân số.

Cả thế giới gặt hái cổ tức nhân khẩu trong 40 năm cho đến năm 2010. Vào 1970, cứ 75 người sống phụ thuộc 100 người lao động. Năm 2010, tỷ lệ này giảm còn 52. Một phần tốc độ tăng trưởng vượt bậc của Trung Quốc là do tỷ lệ người phụ thuộc thấp chưa từng có. Cứ 100 người lao động Trung Quốc phải nuôi 38 trẻ em và người trên 65 tuổi.

Đối mặt và quyết tâm

Theo một báo cáo tựa đề "Tình trạng dân số thế giới 2011" của quỹ Dân số Liên hiệp quốc, thay vì lo lắng về những con số khi dân số thế giới đạt 7 tỉ, chúng ta nên nghĩ cách làm cho hành tinh trở thành một nơi tốt đẹp hơn để con người sinh sống.

Ước tính 200 triệu phụ nữ khắp thế giới – kể cả 1/4 phụ nữ châu Phi – muốn ngừa thai nhưng không thể. Hơn hai trong số năm trường hợp thai nghén khắp thế giới là ngoài ý muốn, và khoảng phân nửa trong số này đẩy dân số tăng. Theo dữ liệu khảo sát, nếu tất cả phụ nữ đều có quyền quyết định có thai hay không, tỷ lệ sinh trung bình sẽ lập tức giảm xuống, chỉ hơn hai con/mỗi phụ nữ. Dân số sẽ theo đà giảm dần sau khi đạt mức đỉnh, có thể là trước năm 2050.

Cần một sự thay đổi nhanh chóng quy trình tiêu thụ năng lượng, nước và nguyên liệu thông qua bảo tồn, hiệu quả và công nghệ xanh. Cần phải xem những điều này như một hoạt động tiến hành đồng thời trên nhiều mặt trận.

Điều có ý nghĩa quyết định là phải phối hợp với giới trẻ, tạo môi trường cho họ phát huy năng lực kinh doanh của họ để thúc đẩy kinh tế. Số thanh niên dưới 25 tuổi hiện chiếm 43% dân số và đến 60% ở một số nước. Thành phần này phải được giáo dục và huấn luyện để các quốc gia có một lực lượng lao động tích cực. Không làm được việc này sẽ không thể có ý tưởng, sáng kiến cũng như thu nhập từ thuế. Một cổ tức nhân khẩu không tạo ra tăng trưởng, mà tuỳ theo nước đó có thể sử dụng lực lượng lao động đang tăng một cách có ích không.

Võ Phương (Reuters, Economist, Guardian)


Filed under: Môi trường Tagged: Môi trường

Phê bình về Dự thảo Luật Tố cáo

Posted: 28 Oct 2011 01:03 PM PDT

bbc


Ông Lê Hiếu Đằng là một trong những người phê phán dự thảo Luật Tố cáo

Dự thảo Luật tố cáo đang được thảo luận sôi nổi tại Quốc hội Việt Nam.

Vốn đã được đề cập tới từ kỳ họp thứ tám quốc hội khóa XII, dự luật đang tạo những phản ứng tranh luận gay gắt trong các dân biểu.

Nhiều người cho rằng dự thảo luật là một bước thụt lùi trong quá trình lập pháp của Việt Nam, khi đặt các hạn chế về hình thức tố cáo, giới hạn trách nhiệm của báo chí, trong lúc không đưa ra các biện pháp thích hợp để bảo vệ người tố cáo.

‘Mâu thuẫn’

Trả lời phỏng vấn của BBC Tiếng Việt, luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh nói dự thảo Luật Tố cáo được đưa ra nhằm thay thế một phần cho Luật Khiếu nại Tố cáo 1998, bởi luật cũ chưa đạt hiệu quả.

Tuy nhiên, ông Đằng nhận xét thay vì phải là một bước tiến bộ, thì dự thảo luật lại đang đưa ra những điều khoản trái ngược, thậm chí mâu thuẫn với một số luật khác, trong đó gồm cả Luật Báo chí và Luật Phòng chống tham nhũng.

Ông nói: “Theo tôi, khi chúng ta làm luật, phải với tinh thần tiến bộ hơn luật cũ, phải tham khảo luật thế giới và phải theo dòng chảy văn minh tiến bộ hiện nay. Rất tiếc dự thảo đi ngược lại tinh thần đó, có những quy định lạc hậu hơn trước, đi ngược lại một số luật, ví dụ như Luật báo chí.”

Ông Lê Hiếu Đằng nói về Dự thảo Luật Tố cáo

Luật gia Lê Hiếu Đằng nói ông “bất bình” và “thất vọng” về dự thảo Luật Tố cáo và nói dự luật mâu thuẫn với các luật hiện hành.

Nghemp3

Bạn cần mở JavaScript lên và cài phần mềm Flash Player mới nhất để nghe/xem.

Bấm vào đây để tải Flash Player mới nhất

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Ông nhận xét việc dự thảo luật quy định “cơ quan thông tin báo chí khi nhận được tố cáo thì phải chuyển cho cơ quan có thẩm quyền để giải quyết” là vô lý, bởi nó ngăn trở sự tham gia của báo chí trong việc phòng chống tham nhũng.

Một trong các nội dung gây bất ngờ của dự thảo là quy định về hình thức tố cáo, theo đó việc tố cáo qua thư điện tử, qua fax hay điện thoại không được chấp nhận.

Trước đó, Thường trực Ủy ban Pháp luật đã thống nhất theo hướng hình thức tố cáo không quan trọng, mà điều cần quan tâm là tính chính xác, đầy đủ của nội dung thông tin tố cáo. Tuy nhiên, dự thảo được đưa ra thảo luận thì chỉ giới hạn chấp nhận hình thức truyền thống là tố cáo trực tiếp hoặc qua bưu điện.

Về vấn đề này, ông Lê Hiếu Đằng nói: “Theo quy định hiện nay trong thể chế chính trị Việt Nam, mọi thứ phải thông qua Bộ Chính trị, Ban Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam hết. Vì vậy tôi nghĩ Bộ Chính trị, Ban Bí thư có lẽ không đồng ý điều khoản này, nên Ủy ban thường vụ lại nói ngược lại ý của bản thân Ủy ban thường vụ Quốc hội.”

“Nếu Bộ Chính trị, Ban Bí thư không chấp nhận nội dung này thì tôi thấy là không thỏa đáng… rõ ràng là sợ người dân tham gia vào lĩnh vực [tố cáo chống tiêu cực] này.”

“Vai trò của Ủy ban thường vụ quốc hội như vậy là chưa thực hiện được mong mỏi của người dân. Đứng trước áp lực nào thì [ủy ban] cũng cần thực hiện vai trò của Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất.”

Tuy kêu gọi các đại biểu quốc hội hãy cân nhắc kỹ để không thông qua các điều khoản bất hợp lý của dự luật, nhưng ông Lê Hiếu Đằng thừa nhận trên thực tế, đa phần các dân biểu đồng thời cũng là đảng viên Cộng sản, “có thể trong lòng họ không đồng ý nhưng vì là đảng viên nên họ phải chấp hành chỉ thị của Đảng, họ phải bỏ phiếu thuận.”


Filed under: Phát triển luật pháp Tagged: Phát triển luật pháp

This posting includes an audio/video/photo media file: Download Now

‘Thỏa thuận Việt-Trung làm dịu tình hình’ – Manila mời Hà Nội đầu tư vào dầu khí – Mỹ-Philippines tập trận đổ bộ

Posted: 28 Oct 2011 01:02 PM PDT

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh (ảnh của báo Tuổi Trẻ)
Đã có nhiều chỉ trích về thỏa thuận nguyên tắc giải quyết tranh chấp biển Việt-Trung

Đáp lại chỉ trích, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh nói thỏa thuận về nguyên tắc giải quyết bất đồng trên biển mới đạt được đã giúp giải tỏa căng thẳng Việt-Trung.

Lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc đã ký bản thỏa thuận bao gồm sáu nguyên tắc nói trên vào hôm 11/10, nhân chuyến thăm Bắc Kinh của Tổng Bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng.

Tuy nhiên thỏa thuận này sau đó đã bị nhiều ý kiến, kể cả trong và ngoài nước, chỉ trích là ‘mắc bẫy song phương của Trung Quốc’.

Ông Nguyễn Chí Vịnh, người giữ chức thứ trưởng Bộ Quốc phòng, trong bài phỏng vấn mới trên báo Tuổi Trẻ hôm 28/10 đã lên tiếng ca ngợi việc ký kết thỏa thuận này.

"Có thể thấy ngay là nó đã làm dịu đi tình hình," ông nói.

Ông cho rằng bản Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển là 'một thành công lớn', nhất là đứng trên quan điểm của giới quân sự Việt Nam.

"Chúng ta đã khẳng định với nhau một con đường mà hai bên [Việt Nam và Trung Quốc] đều hưởng ứng," ông nói, "Đó là xử lý vấn đề bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế."

"Chúng ta không nên nhìn ở tiểu tiết mà nhìn vào những vấn đề đại cục… đã đạt được."

Khẳng định của Tướng Vịnh về việc hai nước cam kết tìm giải pháp hòa bình cho tranh chấp diễn ra trong bối cảnh tờ Hoàn cầu thời báo, một ấn bản của cơ quan ngôn luận của Đảng cộng sản Trung Quốc là Nhân Dân nhật báo, vừa lên tiếng đe dọa Việt Nam 'chuẩn bị nghe tiếng đại bác' nếu còn tiếp tục đối chọi Trung Quốc.

Tướng Vịnh nói ông không 'đánh giá nghiêm trọng lắm' những phát biểu như thế vì đó không mang tính chất chính thống

"Với một đất nước to lớn và dân số đông như Trung Quốc thì ý kiến khác nhau là bình thường," ông nói, nhấn mạnh rằng quan điểm chính thống đã được thể hiện trong bản tuyên bố chung giữa lãnh đạo hai nước.

"Tôi tin rằng những ý kiến mang tính chất gây hấn trên một số phương tiện truyền thông như vậy sẽ ít dần đi, trước hết bằng biện pháp của hai đảng, hai nhà nước," ông nói thêm.

"Hai bên phải thực hiện nghiêm cam kết không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực," ông Nguyễn Chí Vịnh nói.

“Những vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc thì rõ ràng phải giải quyết với Trung Quốc. Chúng ta không thể và cũng không cần nhờ ai giải quyết.”

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh

"Chúng ta cần thực hiện rất gương mẫu và nghiêm chỉnh thỏa thuận này và chúng ta cũng yêu cầu Trung Quốc như vậy," ông nói thêm.

Trong bài phỏng vấn với báo Tuổi Trẻ, ông nói hai điểm mấu chốt mà theo ông luôn phải được tính tới trong việc quá trình tìm giải pháp để xử lý các vấn đề trên biển là “dựa vào luật pháp quốc tế và được hai bên cùng chấp nhận”.

“Nếu chỉ có luật pháp quốc tế, nhưng một bên không chấp nhận thì cũng không được, ngược lại chúng ta tự thỏa thuận với nhau cũng không được mà phải tôn trọng và tuân thủ luật pháp quốc tế.”

Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của sự tin cậy giữa các bên: "Chúng ta đương nhiên phải bảo vệ lợi ích chính đáng của đất nước mình nhưng cũng phải nhìn nhận lợi ích của các nước khác thì mới tạo ra độ tin cậy lẫn nhau."

Không cần nhờ ai

Đối với một điểm chính trong thỏa thuận Việt-Trung mà nhiều người chỉ trích, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định một lần nữa là 'Việt Nam không có chủ trương quốc tế hóa những vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc' và bảo vệ chủ trương đàm phán song phương của Việt Nam với Trung Quốc.

Đây là một điểm mà những người chỉ trích cho rằng bất lợi đối với Việt Nam vì đặt Việt Nam vào thế yếu trong đàm phán với Trung Quốc.

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt tiếp Thứ trưởng Nguyễn Chí VịnhTrung tướng Vịnh đã tham gia nhiều cuộc tiếp xúc với các cường quốc để bàn về Biển Đông

"Những vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc thì rõ ràng phải giải quyết với Trung Quốc," ông nói, nhấn mạnh rằng Việt Nam 'không thể' và 'không cần' nhờ ai giải quyết.

Tuy nhiên ông cũng nói thêm là 'những vấn đề của nhiều hơn hai nước' thì 'phải giải quyết đa phương'.

Mặc dù đàm phán song phương với Trung Quốc, nhưng đối với tuyên bố của một số bên thứ ba như Hoa Kỳ, Ấn Độ rằng họ có lợi ích quốc gia ở Biển Đông thì Tướng Vịnh nói Việt Nam 'tôn trọng'.

Để cân bằng trong quan hệ với các nước này, ông cho biết Việt Nam dựa trên nguyên tắc độc lập, tự chủ để 'không lệ thuộc vào bất cứ nước nào' và 'quan hệ của ta với nước nào đó không phương hại đến lợi ích của nước thứ ba'.

Trước đó, trong đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh lần thứ hai giữa hai nước ở Bắc Kinh hồi tháng Tám mà Thứ trưởng Vịnh đồng chủ trì với người đồng cấp Trung Quốc Mã Hiểu Thiên, tướng Vịnh đã cam kết với phía Trung Quốc rằng 'Việt Nam sẽ không bao giờ dựa vào bất kỳ một nước nào để chống Trung Quốc'.

Tướng Vịnh cũng cho biết trong cuộc gặp mới đây của ông với Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta tại Indonesia bên lề Hội nghị bộ trưởng quốc phòng các nước ASEAN hẹp, ông Panetta cũng 'đánh giá rất cao thỏa thuận đạt được giữa Việt Nam và Trung Quốc', đặc biệt là những nội dung về 'tuân thủ luật pháp quốc tế'.

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, với tư cách là thứ trưởng Bộ Quốc phòng, đã có mặt trong nhiều cuộc tiếp xúc giữa lãnh đạo Việt Nam với lãnh đạo các cường quốc cũng như tháp tùng các chuyến thăm chính thức của nguyên thủ và thủ tướng đến các nước này; đồng thời tham gia sâu vào việc giải quyết các vấn đề trên Biển Đông.

Chủ tịch Trương Tấn Sang đặt hoa ở tượng đài Jose Rizal
Chủ tịch Trương Tấn Sang thăm Philippines từ 26/10-28/10

Chủ tịch Trương Tấn Sang nói Việt Nam sẽ xem xét đề xuất của Philippines về việc thăm dò và khai thác dầu khí ở nước này.

Ông Sang vừa kết thúc chuyến thăm Philippines từ 26/10-28/10.

Hôm 27/10, trong buổi gặp mặt với chủ tịch Việt Nam, Bộ trưởng năng lượng Philippines Jose Renes D. Almendras đã bày tỏ mong muốn hai quốc gia cùng chia sẻ kinh nghiệm trên lĩnh vực thăm dò và khai thác dầu khí.

Đáp lại, ông Trương Tấn Sang nói Việt Nam “sẽ tích cực nghiên cứu các đề xuất của Philippines về các lĩnh vực đầu tư, trong đó có thăm dò và khai thác dầu khí tại Philippines, phù hợp với lợi ích của cả hai nước, trên cơ sở luật pháp của mỗi nước và luật pháp quốc tế, nhất là Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982″.

Giới phân tích nhận định đây là chiều hướng tích cực trong mối quan hệ giữa hai quốc gia Việt Nam và Phillpines, tuy nhiên, nếu vấn đề này được tiến hành trên thực tế sẽ không tránh khỏi sự phản ứng gay gắt của Trung Quốc trong xung đột về lợi ích khu vực này trong đó có Biển Đông.

Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, một nhân vật bất đồng chính kiến, bình luận: "Tôi rất ủng hộ những bước đi của ông chủ tịch nước lần này."

"Tôi thấy cách giải quyết các vấn đề Biển Đông gần đây của các lãnh đạo như ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng cũng còn khá hơn ông Nguyễn Phú Trọng".

Tuy nhiên, ông nói nếu việc hợp tác này diễn ra, việc tránh căng thẳng trong vấn đề Biển Đông là điều không thể tránh khỏi.

Ông Giang nói thêm: "Tôi nghĩ rằng việc căng thẳng hay không bây giờ phụ thuộc vào Trung Quốc, chứ không phải ở phía Việt Nam hay các nước khác, kể cả Philippines."

Quy tắc ứng xử DOC

Trong thông cáo chung giữa Việt Nam và Philippines, lãnh đạo hai quốc gia nhấn mạnh về vai trò trung tâm của Asean và tầm quan trọng của việc thực hiện đầy đủ Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ký năm 2002.

Asean và Trung Quốc vẫn còn cách khá xa mục tiêu tiến tới một bộ Quy tắc ứng xử, với các điều khoản cụ thể ràng buộc các bên tìm giải pháp cho tranh chấp lãnh thổ trên biển.

Trong khi đó, Trung Quốc duy trì lập trường không muốn thảo luận về tranh chấp theo khuôn khổ đa phương mà thay vào đó muốn đối thoại song phương với từng nước tuyên bố có chủ quyền tại đây.

Một chuyên gia về Việt Nam và khu vực, Giáo sư Carl Thayer từ Canberra, Úc châu, nhận định về đề nghị của Philippines đối với Việt Nam lần này rằng: "Đây là một thử nghiệm nhằm làm rõ việc Trung Quốc và khối Asean có thúc đẩy bản hướng dẫn thực hiện DOC (mới đạt được trong năm nay) hay không?"

Ông cho biết: “Hiện nay, bản thân tuyên bố DOC vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng, trong đó các điều khoản còn để trống và chưa bên nào gắn kết vào các hoạt động hợp tác cho dù bản Hướng dẫn Thực hiện DOC mới được thông qua”.

“Tuy nhiên, DOC cũng không hề ngăn cản các hoạt động hợp tác đa phương.”

GS Thayer nhận định rằng Philippines và Việt Nam muốn tiến hành các hoạt động với các bên thứ ba như họ đã làm; hoặc như Việt Nam, Philippines và Trung Quốc đã từng cùng khảo sát địa chấn chung ở Biển Đông thì đòi hỏi phải có thiện chí chính trị từ tất cả các bên.

Thủy quân lục chiến hai nước trong cuộc tập trận
Được biết Phiblex là cuộc tập trận thường niên

Hôm thứ Năm 27/10, thủy quân lục chiến Mỹ và Philippines đã thực hiện đổ bộ lên đảo Palawan gần Biển Đông trong cuộc tập trận thường niên.

Cuộc đổ bộ này được cho là gây chú ý nhất trong khuôn khổ đợt tập trận Phiblex vì nó diễn ra gần khu vực tranh chấp giữa nhiều quốc gia trong khu vực.

Khoảng 3.000 binh lính của cả Philippines và Mỹ đã tham gia hoạt động kéo dài trong hai ngày, một phần trong cuộc tập trận 12 ngày năm nay.

Mục đích được nói là tăng khả năng tác chiến ở trên cạn và dưới biển của thủy quân lục chiến.

Chỉ huy thủy quân lục chiến Philippines, Trung tướng Juancho Saban được hãng Reuters dẫn lời nói cuộc tập trận giúp tăng cường quan hệ đồng minh để sẵn sàng đối phó nhu cầu.

Ông Saban cũng nói ông cho rằng vị trí thực hiện tập trận sẽ không ảnh hưởng gì tới quan hệ với các quốc gia khác trong Asean và với Trung Quốc.

Cho tới nay, Bắc Kinh chưa đưa ra phản đối chính thức về hoạt động tập trận của Hoa Kỳ và Philippines tại Biển Đông.

Tuy nhiên mới đây một số cơ quan truyền thông của Trung Quốc đã lên tiếng cảnh báo các quốc gia liên quan tranh chấp chủ quyền trong khu vực.

Tờ Hoàn Cầu Thời báo nói các nước cần sẵn sàng nghe tiếng đạn đại bác nếu như không thay đổi chính sách đối với Trung Quốc.

Sẵn sàng đối phó

Lời đe dọa này đã gây phản ứng bất bình từ dư luận nhiều quốc gia.

Thứ Sáu 28/10, quân đội Philippines ra tuyên bố nói sẵn sàng đương đầu với bất cứ cuộc tấn công nào.

Vẫn chỉ huy lực lượng phía Tây của quân đội nước này, Trung tướng Juancho Saban, cam kết đánh đuổi các hành vi xâm phạm lãnh thổ Philippines.

Ông Saban nói: “Bất cứ đe dọa nào, cuộc xâm phạm lãnh thổ hay vi phạm quy tắc ứng xử nào đều sẽ bị giáng trả vì chúng tôi quyết tâm bảo vệ chủ quyền của Philippines”.

“Tên lửa hay đại bác đều không thể làm chúng tôi nhụt chí trong việc bảo vệ lãnh thổ.”

Tuy nhiên, ông cũng nói quân đội Philippines sẽ không tấn công trước.

Trung Quốc và Philippines vẫn đang tranh cãi quanh việc Philippines bắt giữ nhiều thuyền câu của Trung Quốc tại khu vực Bãi Cỏ rong ở Biển Đông hôm 18/10.

Bắc Kinh đã yêu cầu hoàn trả số thuyền này, nhưng Manila khước từ.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment