Đọt Chuối Non |
- Ngôi sao ban chiều: Sự thật về một bài hát Nga
- Không tranh cãi trong một tháng
- Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tôi thường bị kỳ thị vì tôi là phụ nữ nhiều hơn vì tôi là người da đen” – Shirley Chisholm
- “Tám”
- Recent Developments in the South China Sea and Evolution of Vietnam’s Claims and Positions
- 7 năm tù vì rải truyền đơn chống nhà nước
- Đơn kiện của người biểu tình bị bác
| Ngôi sao ban chiều: Sự thật về một bài hát Nga Posted: 21 Oct 2011 02:28 PM PDT
Nhạc sĩ Đinh Tiến Hậu Thậm chí lúc đầu mình còn không nghe được lời hát nhưng nghe mãi thì cũng…quen tai, nhạc miền Bắc chủ yếu phục vụ chiến tranh nên giai điệu rất hào hùng (mà sau này ta hay gọi là Nhạc Đỏ). Nhạc miền Nam bị xếp vào loại Nhạc Vàng và bị cấm hát vì tình cảm… ủy mị, làm người nghe mê muội, mất …ý chí phấn đấu Vậy mà mình nhớ năm đó khoảng 1977, lúc chơi ở nhà cô bạn thì gặp hai anh bộ đội, hai anh chàng chơi Guitar và hát một bài hát được giới thiệu là Nhạc Nga: “Ngôi sao ban chiều”. Bài hát có giai điệu đẹp, êm đềm và lời hát cũng khá tình cảm, tha thiết. “Màn chiều dần buông xuống, gió ngàn vi vu Gợi lòng ta thương nhớ, tới người yêu ở phương trời xa Em thân yêu nơi nao có nhớ tới chăng, đôi ta năm xưa, chung lời nguyện ước Bây lâu con tim ta vẫn nhớ tới em, như ngôi sao hôm, đêm ngày không mờ vì lòng ta mãi mãi vẫn còn khắc ghi, bóng hình dáng em…” Sau đó mình cũng nghe nhiều người hát bài này và đều được giới thiệu là nhạc Nga. Nhưng thật bát ngờ, tác giả bài hát này lại là một người…Việt, dân Hà Nội chính hiệu con nai vàng Nhạc sĩ Đinh Tiến Hậu sinh năm 1944 tại Hải Phòng, yêu âm nhạc nhưng không thể thi vào trường Âm Nhạc Việt Nam chỉ vì lý lích của ông bị phê: Có người nhà di cư vào Nam. Sáng tác bài hát “Ngôi sao ban chiều” năm 1964, ông đã phải giả vờ cho bài hát của mình là…nhạc Nga, chấp nhận là một nhạc sĩ vô danh để thanh niên miền Bắc thuở ấy có nhạc trữ tình hát lên mà không bị cấm đoán hay ..kiểm điểm. Ông hiện vẫn còn sống ở Phố Bạch Đằng, Hà Nội. Mình có số điện thoại, bạn nào cần gọi để kiểm chứng, xin hãy liên hệ nhé. Mời các bạn nghe lại bài hát “Ngôi sao ban chiều” bản nhạc Nga gốc…Việt nổi tiếng một thời:
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa |
| Không tranh cãi trong một tháng Posted: 21 Oct 2011 02:26 PM PDT Chào các bạn, Đó là không tranh cãi trong một tháng liền (hay một tuần, hay một ngày tùy bạn chọn lựa…). Không tranh cãi là không tranh cãi. Đừng cho mình ngoại lệ nào cả. Dù người ta đổ oan cho mình. Gật đầu nói "vậy cũng được". Dù thiên hạ tuyên truyền chính trị ngu dốt không chịu được. Chịu không được thì đi chỗ khác, nhưng không tranh cãi. Dù anh chàng nào đó nói mình hèn trước mặt bạn gái của mình, nuốt nước bọt bỏ đi nơi khác (và nếu vì thế mà mất bạn gái thì cũng chịu). Dù hai cậu em nói với nhau điều quá sai, mình cần phải ddiefu chỉnh để giúp hai cậu. Nếu điều chỉnh mà thành tranh cãi là ngưng, đi chỗ khác. Nói chung là không tranh cãi. Và không tranh cãi không chỉ trong lời nói, mà cả trong thái độ. Ngoay ngoảy bỏ đi và nói "Tao không thèm tranh luận với mày" thì đó là thái độ tranh cãi, không phải thái độ hòa bình. Không tranh cãi tức là từ lời nói đến thái độ phải hòa bình. Nếu bạn không dám thử 1 tháng, thì cố một tuần, nếu không thì một ngày. Đặc biệt là các dịp lễ đặc biệt như Lễ Phật Đản, Lễ Xá Tội Vong Nhân, Ngày Rằm, Lễ Giáng Sinh, Lễ Phục Sinh, v.v… rất tốt để khởi đầu. Các thực tập này ép ta quen nhẫn nhục (từ là chịu nhục) và tĩnh lặng. Công phu này rất ít người có, kể cả người tu đã lâu năm. Đại đa số người, khi bị đụng chạm là nổi nóng. Nhẫn nhục là một đức tính chỉ đến nhờ quen chịu đựng và chịu nhục—thiền, cầu nguyện, tụng king cũng chẳng nghĩa lý gì, trừ khi hệ thần kinh của ta đã quen nghe chuyện rất đáng bực mình, hoặc nghe bị hạ nhục, mà vẫn có thể ăn nói từ tốn nhẹ nhàng. Các bạn thử công phu của các thiền sư ăn mày này xem. Chúc các bạn một ngày nhẫn nhục. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm |
| Posted: 21 Oct 2011 02:26 PM PDT
Mr.Speaker, when a young woman graduates from college and starts looking for a job, she is likely to have a frustrating and even demeaning experience ahead of her. If she walks into an office for an interview, the first question she will be asked is, "Do you type?"
Thưa Chủ tịch Hạ Viện, khi một cô gái tốt nghiệp Đại học và bắt đầu tìm việc làm, cô ta rất có thể có một kinh nghiệm bực bội và ngay cả bị hạ nhục chờ đợi cô ta. Nếu cô ta bước vào một văn phòng để được phỏng vấn, câu hỏi đầu tiên cô bị hỏi sẽ là, “Cô có biết đánh máy?” There is a calculated system of prejudice that lies unspoken behind that question. Why is it acceptable for women to be secretaries, librarians, and teachers, but totally unacceptable for them to be managers, administrators, doctors, lawyers, and Members of Congress. Có một hệ thống tính toán của thành kiến ngấm ngầm đằng sau câu hỏi đó. Tại sao là điều có thể chấp nhận được để phụ nữ làm thư ký, quản lý thư viện, và giáo viên, nhưng hoàn toàn không chấp nhận được cho họ trở thành quản lý, quản trị, bác sĩ, luật sư, và Nghị Sĩ của Quốc hội. The unspoken assumption is that women are different. They do not have executive ability orderly minds, stability, leadership skills, and they are too emotional. Một định kiến ngấm ngầm rằng phụ nữ là khác biệt. Họ không có khả năng điều hành, trật tự tâm trí, sự ổn định, kỹ năng lãnh đạo, và họ quá nhạy cảm. It has been observed before, that society for a long time, discriminated against another minority, the blacks, on the same basis – that they were different and inferior. The happy little homemaker and the contented "old darkey" on the plantation were both produced by prejudice. Có một điều đã được quan sát trước đây là, trong một thời gian dài, xã hội kỳ thị một nhóm thiểu số khác, người da đen, trên cùng một cơ sở – rằng họ khác biệt và thấp kém. Người nội trợ nhỏ hạnh phúc và “người da đậm già” hài lòng trong nông trại , cả hai đều được sản xuất bởi thành kiến. As a black person, I am no stranger to race prejudice. But the truth is that in the political world I have been far oftener discriminated against because I am a woman than because I am black. Là một người da đen, tôi không lạ gì với thành kiến chủng tộc. Nhưng sự thật là trong thế giới chính trị, tôi thường bị kỳ thị vì tôi là phụ nữ nhiều hơn vì tôi là người da đen. Prejudice against blacks is becoming unacceptable although it will take years to eliminate it. But it is doomed because, slowly, white America is beginning to admit that it exists. Prejudice against women is still acceptable. There is very little understanding yet of the immorality involved in double pay scales and the classification of most of the better jobs as "for men only." Nạn kỳ thị người da đen đang trở thành không thể chấp nhận mặc được dù điều này sẽ còn tốn rất nhiều năm để xoá bỏ. Nhưng nạn này dẫy chết vì, dần dần, người Mỹ trắng cũng bắt đầu thừa nhận rằng nạn này đang hiện hữu. [Nhưng] Sự kỳ thị phụ nữ vẫn còn được chấp nhận. Chưa có một chút hiểu biết gì về sự thiếu đạo đức liên quan đến hai chế độ lương bổng và hầu hết các việc làm tốt được phân loại là “chỉ dành cho nam giới.” More than half of the population of the United States is female. But women occupy only 2 percent of the managerial positions. They have not even reached the level of tokenism yet No women sit on the AFL-CIO council or Supreme Court There have been only two women who have held Cabinet rank, and at present there are none. Only two women now hold ambassadorial rank in the diplomatic corps. In Congress, we are down to one Senator and 10 Representatives. Hơn phân nửa dân số của nước Mỹ là nữ giới. Nhưng phụ nữ chỉ chiếm có 2 phần trăm vị trí quản lý. Thậm chí họ chưa với tới mức độ bình đẳng giả tạo. Không có phụ nữ nào ngồi trên ghế của Hội Đồng Tổng Công Đoàn AFL-CIO hay Toà Án Tối Cao. Chỉ có hai phụ nữ đã giữ chức bộ trưởng, và hiện tại thì không có ai. Chỉ có hai phụ nữ đang nắm vai trò đại sứ trong guồng máy ngoại giao. Trong Quốc hội, chúng ta xuống còn một Thượng Nghị Sĩ và 10 Hạ Nghị Sĩ. Considering that there are about 3 1/2 million more women in the United States than men, this situation is outrageous. Xét lại rằng trên nước Mỹ, phụ nữ nhiều hơn nam giới khoảng 3 triệu rưỡi người, trường hợp này thật là quá đáng. It is true that part of the problem has been that women have not been aggressive in demanding their rights. This was also true of the black population for many years. They submitted to oppression and even cooperated with it. Women have done the same thing. But now there is an awareness of this situation particularly among the younger segment of the population. Đúng là một phần của vấn đề là do phụ nữ chưa mạnh dạn đòi hỏi quyền của họ. Điều này cũng từng đúng với người da đen trong nhiều năm. Họ chấp nhận bị áp bức và thậm chí còn hợp tác với điều đó. Phụ nữ cũng làm giống như vậy. Nhưng bây giờ đã có một ý thức của hoàn cảnh này, nhất trong thành phần trẻ. As in the field of equal rights for blacks, Spanish-Americans, the Indians, and other groups, laws will not change such deep-seated problems overnight. But they can be used to provide protection for those who are most abused, and to begin the process of evolutionary change by compelling the insensitive majority to reexamine it's unconscious attitudes. Như trong lĩnh vực bình quyền cho người da đen, người Mỹ gốc Tây Ban Nha, Người Da Đỏ, và các nhóm khác, luật lệ sẽ không thay đổi những vấn đề cội rễ như vậy qua đêm. Nhưng luật lệ có thể được sử dụng bảo vệ những ai bị lạm dụng nhiều nhất, và để bắt đầu quá trình của tiến hoá bằng cách thúc ép nhóm đa số vô cảm phải xét lại thái độ vô ý thức của họ. It is for this reason that I wish to introduce today a proposal that has been before every Congress for the last 40 years and that sooner or later must become part of the basic law of the land — the equal rights amendment. Vì lý do này mà hôm nay tôi xin giới thiệu một kiến nghị đã có được trình cho mỗi [kỳ họp] Quốc hội trong suốt 40 năm qua và không sớm thì muộn gì cũng phải trở thành một phần của pháp luật cơ bản của đất nước – Luật bổ xung Hiến Pháp về bình quyền. Let me note and try to refute two of the commonest arguments that are offered against this amendment. One is that women are already protected under the law and do not need legislation. Existing laws are not adequate to secure equal rights for women. Sufficient proof of this is the concentration of women in lower paying, menial, unrewarding jobs and their incredible scarcity in the upper level jobs. If women are already equal, why is it such an event whenever one happens to be elected to Congress? Cho phép tôi lưu ý và cố gắng để bác bỏ hai hai tranh luận phổ biến nhất được nêu ra để chống lại luật bổ xung này. Một là phụ nữ đã được bảo vệ qua pháp luật và không cần làm thêm luật. Pháp luật hiện hành không đủ để bảo đảm quyền bình đẳng cho phụ nữ. Bằng chứng rõ ràng về điều này là sự tập hợp của phụ nữ trong các nghề với đồng lương thấp, tầm thường và sự khan hiếm phụ nữ một cách lạ thường trong những công việc cao cấp. Nếu phụ nữ đã được bình quyền, tại sao nó lại là một sự kiện lớn mỗi khi một phụ nữ được bầu vào Quốc hội? It is obvious that discrimination exists. Women do not have the opportunities that men do. And women that do not conform to the system, who try to break with the accepted patterns, are stigmatized as "odd" and "unfeminine." The fact is that a woman who aspires to be chairman of the board, or a Member of the House, does so for exactly the same reasons as any man. Basically, these are that she thinks she can do the job and she wants to try. Rõ ràng là có kỳ thị. Nữ giới không có những cơ hội mà nam giới có. Và phụ nữ nào mà không tuân theo hệ thống, ai mà cố phá vỡ những mô hình đã được chấp nhận, người đó bị dán cho nhãn hiệu là “quái gở” và “không có nữ tính.” Thực tế là khi một người phụ nữ khao khát trở thành Chủ tịch hội đồng quản trị, hay Nghị Sĩ của Hạ Viện, cô ta làm như vậy vì các lý do y hệt như bất kỳ người đàn ông nào. Căn bản là, cô ta nghĩ cô ta có thể làm được việc và cô ta muốn thử. A second argument often heard against the equal rights amendment is that it would eliminate legislation that many States and the Federal Government have enacted giving special protection to women and that it would throw the marriage and divorce laws into chaos. Một lập luận thứ hai thường được nghe để chống lại luật bổ xung Hiến Pháp về bình quyền là nó sẽ loại bỏ pháp luật mà nhiều tiểu bang và Chính phủ Liên bang đã ban hành để bảo vệ đặc biệt cho phụ nữ và nó sẽ biến pháp luật về hôn nhân và ly dị thành hỗn loạn. As for the marriage laws, they are due for a sweeping reform, and an excellent beginning would be to wipe the existing ones off the books. Regarding special protection for working women, I cannot understand why it should be needed. Women need no protection that men do not need. What we need are laws to protect working people, to guarantee them fair pay, safe working conditions, protection against sickness and layoffs, and provision for dignified, comfortable retirement. Men and women need these things equally. That one sex needs protection more than the other is a male supremacist myth as ridiculous and unworthy of respect as the white supremacist myths that society is trying to cure itself of at this time. Đối với những luật lệ hôn nhân, chúng cần có một cải cách hoàn toàn, và sự khởi đầu tốt nhất là xoá hết những luật lệ hiện hành ra khỏi sách vỡ. Về sự bảo vệ đặt biệt cho nữ công nhân. Tôi không thể hiểu tại sao nó cần thiết. Đàn bà không cần sự bảo vệ nào mà đàn ông không cần. Điều mà chúng ta cần là luật để bảo vệ những người làm việc, để bảo đảm cho họ có tiền lương công bằng, điều kiện làm việc an toàn, bảo vệ khi bệnh hoạn và bị sa thải, cung ứng mức hưu trí hợp nhân phẩm và thoải mái. Đàn ông và đàn bà cần những điều này như nhau. Nói rằng một giới cần được bảo vệ nhiều hơn giới kia là một huyền thoại của chủ nghĩa nam giới thượng đẳng, buồn cười và không đáng để tôn trọng, cũng như huyền thoại về chủ nghĩa da trắng thượng đẳng mà xã hội đang cố gắng để tự chữa trị tại thời điểm này. (Diệu Sương dịch) Filed under: Các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Văn Hóa Tagged: các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Song ngữ, Văn Hóa |
| Posted: 21 Oct 2011 02:26 PM PDT Trước đây, không biết vì lí do gì, mình đã vô tình phạm sai lầm đó là tham gia "bình luận về người khác", nói một cách chân thật hơn thì là "nói về những lỗi lầm của người khác". Động cơ nhiều khi không có, chỉ đơn giản là ham vui, thích "tám". Mình thật sự không nhận thấy thói quen ấy và chỉ nhận diện được nó sau khi đã nói xong. Cho đến một ngày: Thưa các bạn, Mother Teresa – Người đã để lại cho nhân loại một câu nói bất hủ mà có lẽ ai trong chúng ta cũng điều biết: "If you judge people, you have no time to love them" Thật vậy, "bình luận" những sai lầm của người khác chẳng không vui, vô bổ, mất thời gian, mà còn thể hiện mình là người vô vị, văn hóa kém. Hơn thế, nó còn khiến ta đánh mất những mối quan hệ tốt đẹp cũng như lòng tin từ người khác. "Bình luận" về những lỗi lầm của người khác chính là lúc chúng ta tập trung vào những điểm tiêu cực của họ – mà những điều tiêu cực thì ai chẳng có. Tập trung vào những điều tiêu cực chỉ làm tâm ta khổ sở – chẳng an vui và trí tuệ bị u mê, lu mờ – không học hỏi được những điều hay, lẽ phải. (Lưu ý: ở đây mình không đề cập đến khía cạnh chỉ ra cái lỗi của người khác để giúp họ tốt hơn) Mình đã cố gắng rất nhiều để từ bỏ thói quen này, đó là: không tham gia vào hội "tám", không đưa ra những quan điểm tiêu cực chủ quan của mình về người khác. Trong đầu luôn luôn học thuộc câu thần chú "hãy chỉ chú ý đến những phẩm chất tốt và sự tử tế của họ", và cứ thế, ngày qua ngày ghi nhớ và thực tập những điều này cho đến tận bây giờ, và có thể là tương lai nữa. Thật bi thảm nếu chúng ta làm giảm giá trị toàn bộ cuộc sống của mình, bỏ qua những điều quý giá để tập trung vào những điều không có giá trị. Hiểu biết và yêu thương người khác sẽ đem đến cho chúng ta nhiều cảm giác hạnh phúc hơn, được tôn trọng hơn, thấy cuộc sống của mình phong phú và nhiều ý nghĩa hơn. Chúc mọi người một ngày bình yên và hanh phúc. Hân
Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm |
| Recent Developments in the South China Sea and Evolution of Vietnam’s Claims and Positions Posted: 21 Oct 2011 02:23 PM PDT Dear Everyone, This is a good presentation of the issues involved, Vietnam’s claims and positions on the issues, and China’s position (from the point of view of Vietnam and probably of everyone else, except China). If you are concerned about East Sea, I suggest that you go over this presentation. It is short. Please click this link to read the presentation According to this presentation: - Issues related to Paracels (Hoàng Sa) shall be settled bilaterally between Vietnam and China. - Issues related to Spratlys (Trường Sa) shall be settled multilaterally by all claimants (Vietnam, China, Taiwan, Philippines, Malaysia, Brunei). - Issues involved non-claimants, such as “safety and security” of navigation, shall be settled by all concerned parties. Conspicuously absent is the term “Freedom of navigation” that the US and every country other than China have been using lately, as a criteria of consideration. Also, with the above arrangement for settlement, ASEAN, as an entity to help settle the disputes, is effectively on the deathbed? Have a great day. Hoanh Filed under: Biển Đông, Trang tiếng Anh Tagged: Biển Đông, trang tiếng Anh |
| 7 năm tù vì rải truyền đơn chống nhà nước Posted: 21 Oct 2011 02:21 PM PDT Ông Cường bị buộc tội ‘rải truyền đơn vào ban đêm’ Tòa án tỉnh Đồng Nai vừa xử ông Nguyễn Ngọc Cường, 56 tuổi, 7 năm tù giam vì rải truyền đơn chống chính phủ hồi tháng Ba. Báo chí trong nước đưa tin ông Cường đã phải ra tòa hôm thứ Sáu 21/10, cùng hai ‘đồng phạm’ là con trai Nguyễn Ngọc Tường Thi và con dâu Phạm Thị Bích Chi. Hai người này lãnh án 2 năm tù giam và 1 năm sáu tháng tù treo. Phiên sơ thẩm xử ba người này tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN Việt Nam, theo điều 88 Bộ Luật Hình sự đã diễn ra vào buổi sáng thứ Bảy. Cáo trạng của tòa cho hay từ tháng 10/2010, ông Nguyễn Ngọc Cường đã tham gia một diễn đàn mạng có tên là ‘Việt Nam và những vấn đề hôm nay’ dưới nick mikephat, “có những phát ngôn “chống chính quyền nhân dân, kêu gọi các đối tượng trong nước xuyên tạc chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước”. Ông Cường cũng bị buộc tội đã nhận tiền của “phản động ở nước ngoài”. Số tiền mà ông Nguyễn Ngọc Cường bị nói đã nhận của hai ông Hồ Ngọc Phước và Nguyễn Trần ở hải ngoại là 1.500 đôla Mỹ. Rải truyền đơnTheo cáo trạng, ông đã dùng số tiền này để “thưởng cho những người tham gia diễn đàn chống Nhà nước, cung cấp tiền cho những người đi khiếu kiện và phỏng vấn họ theo nội dung nói xấu chế độ, nói xấu Nhà nước rồi đưa thông tin lên mạng”. Ngoài ra, ông còn bị buộc tội đã in ấn và rải truyền đơn chống chính quyền. Số truyền đơn được in ra là 3.000 lá, nhưng chỉ rải được 1.200 lá vào ban đêm 28/03/2011 ông và con trai Nguyễn Ngọc Tường Thi đã bị phát hiện và bắt giữ. Tội danh Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 trong một thời gian dài đã được chính quyền sử dụng để xét xử nhiều nhân vật bất đồng chính kiến. Mới nhất là vụ xử ông Lư Văn Bảy ở Kiên Giang 4 năm tù hồi tháng Tám. Trong các vụ xét xử theo Điều 88, trường hợp gây chú ý nhất có lẽ là vụ xử tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ hồi tháng Tư với mức án 7 năm tù giam. Tuy nhiên gần đây, chính quyền cũng mang một số nhân vật chống đối ra xét xử với tội danh Lật đổ chính quyền theo Điều 79 Bộ Luật Hình sự. Các tổ chức theo dõi nhân quyền ở nước ngoài đã thường xuyên chỉ trích chính phủ Việt Nam là vi phạm tự do ngôn luận khi bỏ tù những người bất đồng chính kiến một cách hòa bình. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| Đơn kiện của người biểu tình bị bác Posted: 21 Oct 2011 02:20 PM PDT Bên nguyên đơn tỏ ra không hài lòng với lập luận của tòa Tòa án Quận Đống Đa đã bác đơn của một nhóm người biểu tình kiện Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội về tội vu khống. Trong cuộc gặp bên nguyên đơn vào sáng thứ Sáu ngày 21/10, Thẩm phán Nguyễn Văn Thắng đại diện Tòa án Nhân dân Quận Đống Đa đã trả lại đơn kiện cho những người từng tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Những người này cáo buộc đã bị Đài Truyền hình Hà Nội gọi là 'phần tử phản động' trong một phóng sự hồi tháng Tám lên án phong trào biểu tình chống các hành động của Trung Quốc trên Biển Đông. Trong thông báo trả lại đơn khởi kiện do Thẩm phán Thắng ký, Tòa án Quận Đống Đa cho biết nguyên nhân họ không thụ lý vụ kiện vì đây là trường hợp bên nguyên 'không có quyền khởi kiện'. Bản thông báo giải thích là 'việc Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội đưa tin, bình luận về một số cuộc biểu tình có thật trên địa bàn thủ đô là thực hiện chức năng cơ quan ngôn luận của thành phố'. Tòa án Quận Đống Đa cũng thừa nhận là Đài Truyền hình Hà Nội 'đưa tin về sự việc có hình ảnh các ông [nguyên đơn]'. Tuy nhiên việc đưa hình ảnh này 'không nêu cụ thể đích danh ai, không xuyên tạc cũng không có lời bình, nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào'. Đứng nguyên đơn trong đơn kiện này là các luật sư Hà Huy Sơn và Nguyễn Đăng Quang, đại diện cho các ông Nguyên Ngọc, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Văn Khải, Ngô Đức Thọ, Vũ Ngọc Tiến, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Quang A, Lê Dũng và Nguyễn Xuân Diện. Trao đổi với BBC, ông Lê Dũng, một trong các nguyên đơn có tham dự buổi gặp trả đơn kiện, cho biết trong cuộc gặp ngắn ngủi trong vòng 15 phút này, thẩm phán Nguyễn Văn Thắng nói rằng bên nguyên đơn có quyền khiếu nại lên cấp cao hơn. "Tại sao chúng tôi lại không có quyền khởi kiện cơ quan đã vu cáo chúng tôi?," ông Dũng bức xúc. Ông cũng giải thích thêm là luật pháp Việt Nam cho phép công dân có quyền khởi kiện nếu bị vu khống và xúc phạm. "Tại sao họ [Đài Truyền hình Hà Nội] lại dùng hình ảnh chúng tôi để thuyết minh cho việc phản động, nhận tiền nước ngoài, bị nước ngoài xúi giục?" ông nói, không đồng tình với lập luận của tòa án rằng phóng sự của Đài Hà Nội không nêu đích danh và không có nội dung vu khống. ‘Biểu tình’ trước đàiSau khi nhận được thông báo trả đơn kiện, ông Dũng cho biết nhóm ông đã đi bộ từ tòa án đến Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội ở gần đó để phản đối.
"Khoảng 30 người đã có mặt trước Đài để phản đối từ khoảng 10:30 cho đến 11:30h," ông cho biết. Những người biểu tình đã trưng những khẩu hiệu đơn giản trên giấy như 'Hãy tôn trọng sự thật', 'Đòi công lý'… Ông Dũng cho biết lúc đoàn đến thì trước cửa đài truyền hình đã có công an mặc đồng phục cầm súng đứng sẵn. Khi cuộc biểu tình diễn ra được khoảng 10' thì có thêm hai xe chở cảnh sát 113 đến tăng cường trước cửa đài. "Lúc đầu có vài công an và dân thường vào giật biểu ngữ," ông nói, và cho biết những người biểu tình đã cự cãi với công an. "Một lúc sau thì họ đuối lý," ông nói thêm. "Sau đó thì họ để chúng tôi biểu tình trong trật tự và tập trung điều tiết giao thông vì lúc đó người hiếu kỳ kéo đến xem rất đông," ông cho biết. Những người biểu tình có đòi vào gặp Giám đốc Truyền hình Hà Nội là ông Trần Gia Thái nhưng được cho biết là ông Thái đi công tác chưa về. Sau đó họ đã được phó giám đốc đài tiếp và hứa là “chuyển yêu cầu của chúng tôi lên lãnh đạo”. Trước đó vào tháng Chín, ông Trần Gia Thái có văn bản trả lời những người khiếu nại, cho biết là Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội sẽ rút kinh nghiệm nhưng không xin lỗi. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment