Đọt Chuối Non |
- Đỗ Thất Kinh: Thênh thang gót nhẹ đường chiều…
- Đừng nói về điều mình không thích
- Leo núi
- Đị bụi xứ Cam – Phần 3
- Nam Định không tuyển người tốt nghiệp đại học dân lập
- Kinh tế VN ‘khó khăn nhất trong 20 năm’
- VN vay Mỹ 1 tỷ đôla phát triển điện gió
| Đỗ Thất Kinh: Thênh thang gót nhẹ đường chiều… Posted: 20 Oct 2011 03:18 PM PDT
Bạn giờ chân ghếch sào mơ Bạn giờ vằng vặc trăng treo Cạn năm gọi nhớ bạn ơi (thơ Trần Ngọc Tuấn) Mất một người bạn và hồi tưởng lại bao giờ cũng gợi cho ta những cảm giác u buồn khó tả. Bởi cái đã qua không còn tìm lại được nữa. Có chăng chỉ còn lại những kỉ niệm đã nhạt nhòa. Bài hát: “Thênh thang gót nhẹ đường chiều” được anh Châu (nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh) viết đã lâu, từ sau cái chết của một người bạn, một người anh hình hài nhỏ bé nhưng vô cùng thông tuệ và tài hoa. Những người tiếp xúc với anh thuở ấy đều kinh ngạc vì anh ấy giống như một cuốn …tự điển sống. Am tường nhiều lãnh vực, và mình cũng đã học hỏi được rất nhiều ở anh. Hôm nay nghe lại bài hát này thấy bùi ngùi nhớ anh, nhớ một thời đất nước chìm đắm trong những cơ cực tưởng không thể vượt qua, vẫn như thấy dáng anh liêu xiêu gầy gò trên chiếc xe đạp cũ trong chiều ngược gió…
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Đừng nói về điều mình không thích Posted: 20 Oct 2011 03:17 PM PDT Chào các bạn, Ở đời có thể có nhiều điều ta không thích, nhưng chẳng lý do gì mà phải quảng cáo chúng hàng ngày cả. Quảng cáo điều mình ghét thường là lý do gây gổ, căng thẳng, và xung đột. Nó luôn luôn có hậu quả tâm lý của một sự tấn công. Nếu ta nói về điều ta thích–tôi thích màu đỏ, tôi thích tương đậu nành—thì chẳng ai phiền hà gì cả. Nhưng nếu có người bắt đầu trả lời ngược lại—tôi rất ghét tương đậu nành—thì tự nhiên là có một chút căng thẳng, một chút cụt hứng ngay. Trong bàn rượu ngà ngà, nói như thế là có thể có chiến tranh. Hay khi nói đến các vấn đề xã hội, chính trị, tôn giáo. Trong các vấn đề xã hội, chính trị, tôn giáo, nói đến ghét là rất dễ gây gây lộn. Có người nói "Tôi thích xã hội chủ nghĩa" thì chẳng sao cả. Nhưng một người cùng bàn trả lời: "Cái chủ nghĩa dốt đó mà anh thích được à ?" là bắt đầu có chuyện. Một người vừa nói họ thích một điều, ta trả lời ta ghét điều đó, là bất lịch sự và dốt, vì không biết cách nói chuyện tế nhị, được lòng người. Và không hiểu cách sống dân chủ. Nếu một người nói "Tôi thích màu đỏ", người tế nhị và có ý thức dân chủ cao sẽ nói "tôi thích màu vàng", nhưng người thô lỗ và thiếu thức ý dân chủ sẽ nói "Tôi ghét màu đỏ". Cái mà mình ghét, mình không thích, là chuyện riêng của mình, đừng mang nó ra quảng cáo để nó trở thành châm chích thiên hạ. Nói chuyện thì chỉ nên nói về điều mình thích. Chúc các bạn một ngày tế nhị. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Posted: 20 Oct 2011 03:17 PM PDT
Chào cả nhà Vườn Chuối, Leo núi là một trong những môn thể thao mà mình rất thích, mặc dù mình chỉ mới leo được đến núi Bà Đen ở Tây Ninh Muốn leo được lên một ngọn núi thật sự, bên cạnh một chế độ tập luyện thể dục nghiêm túc, bạn còn cần phải chuẩn bị hơn 20 vật dụng cần thiết khác, ví dụ như: gậy, mắt kính có dây đeo, găng tay, giày leo núi,…vân vân. Để đơn giản hơn, và có thể thỏa mãn được sở thích của mình, bạn hoàn toàn có thể chọn môn thể thao leo núi nhân tạo. Hôm nay, mình xin đươc chia sẻ cảm xúc với các bạn với tư cách là một người từng tham gia môn chơi này. Trong một lần tham gia hoạt động ngoại khóa tại Sing, nhóm của mình đã bốc thăm trúng giờ leo núi là 2 giờ trưa. Ánh nắng thì chói chang, không khí thì vô cùng oi bức. Những tưởng mọi người sẽ bỏ cuộc, nhưng không, tất cả đều rất hào hứng. Nhóm của mình lúc đó có 12 người, 10 người đã leo rồi, không ai leo được đến đỉnh, cao nhất chỉ 2/3 quãng đường thì tụt xuống với mồ hôi nhễ nhại, còn mặt thì đỏ phừng phừng. Đến người thứ 11 là mình, nhìn vách núi thẳng đứng, nhiệt độ của các mẫu bám nóng lên như một thách thức, mình bỗng muốn chinh phục và bắt đầu leo. Từng bước, từng bước một, mình chọn những mẫu bám thích hợp và kiên trì leo lên. Leo cũng đến được 2/3 thì mắt hoa lên, tim đập nhanh ngoài vòng kiểm soát. Nhìn xuống thì không dám (vì mình sợ độ cao), nhìn lên cũng không xong vì ánh nắng mặt trời quá chói, thấy thèm 1 ngụm nước, ý nghĩ tụt xuống và bỏ cuộc đã xuất hiện. Mình nhắm mắt lại, chuẩn bị buông tay tụt xuống thì nghe 1 một giọng nói: "Try your best friend, you can do it!", mình hít một hơi thở sâu, mở mắt ra, và leo tiếp. Cuối cùng, mình cũng chạm được đỉnh núi trong tiếng vỗ tay, và đu dây từ trên đỉnh xuống đất trong tâm trạng lâng lâng vui sướng. Các bạn ạ, nếu như trong lúc gặp một tí khó khăn trắc trở đó mà mình buông tay, thì chắc chắn mình sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được niềm vui hạnh phúc của người chiến thắng. Leo núi nhân tạo không chỉ đơn thuần là chinh phục những “vách núi” cheo leo, thẳng đứng mà còn rèn luyện cho người chơi sự tự tin, quyết đoán cũng như tiếp thêm năng lượng cho ta vượt qua những vách núi vô hình khác trong cuộc sống bộn bề lo toan. Bạn – nhà leo núi, phải rèn luyện cho mình sức khỏe, tính kiên trì, sự thông minh, khéo léo trong việc chọn lựa mẫu bám thích hợp để có thể chinh phục được đỉnh núi một cách hiệu quả. Chúc các bạn "leo núi" thành công. Xuân Hân Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | ||
| Posted: 20 Oct 2011 03:16 PM PDT
1. Seam Reap về đêm Seam Reap về đêm chỉ vui ở mỗi khu phố Tây vơí những quán xá sáng đèn, nhà hàng và khách sạn rộn rịp. Đi dạo buổi tối trong khu chỉ thấy toàn khách thập phương, làm tôi nhớ Hội An của mình, cũng những sắc màu đỏ cam của đèn lồng, bảng hiệu, pano điện và nhiều tốp khách du lịch đi thành từng đám đông. Cậu bạn của tôi hăm he từ hôm đầu tiên thấy cái dịch vụ massage chân và toàn thân dành cho khách đi Ăng kor về (tôi nghĩ mấy người làm du lịch ở đây khá thông minh khi nghĩ ra loại dịch vụ này vì biết rằng ai đi Angkor về không mệt rã đôi chân như chúng tôi mới lạ), thế là 3 đứa tôi kéo vào tiệm massage, ngay cái quán rộng nhất và nhìn hoành tráng nhất trong khu "thử cho biết mùi đời" Massage xong thì chúng tôi vào chợ đêm mua vài tí đồ lưu niệm, tôi để ý thấy quà lưu niệm thì mắc nhưng quần áo ở đây bán thì rất hay, giá rẻ và đồ cũng khá đẹp, có lẽ nên nhớ để lần sau quay lại đem đủ tiền mà thỏa chí shopping. Ngoài việc may mắn được xem một cuộc diễu hành của trẻ em và mấy bạn trẻ hình như của một tổ chức từ thiện tại Seam, mang các hình rối chú hề, thiên thần, các loài vật,..vừa đi vừa hát quanh khu vực chợ đêm và khu phố Tây thì phần còn lại của chúng tôi ở đó hầu như chỉ là đi dạo phố, ăn uống và về khách sạn nằm võng tám chuyện. 2. Chào Thủ đô – lần nữa! Hôm sau chúng tôi khởi hành về Phnompenh sớm và tới thành phố khoảng 3h chiều. Hiệp bạn tôi đang làm tại Capuchia nên đã có sẵn khách sạn của công ty cũng ở ngay trung tâm để về nghỉ, tôi và Clo đi tìm một khách sạn gần đó để thuê phòng thì may mắn gặp trúng một chỗ của hai cô chú nói tiếng Việt. Lúc đầu mừng rỡ thấy chủ khách sạn nói tiếng Việt, tưởng là người mình, dè đâu đến sáng hôm sau lúc nói chuyện chú chủ nhà mới cho biết gia đình chú là người Hoa, trước có chạy nạn qua Việt Nam học được tiếng Việt trong 3 năm sống ở đây và sau này lại di cư qua Campuchia sống. Cả nhà ai cũng nói được cả 3 thứ tiếng: Hoa, Việt, Campuchia mà lại rất trôi chảy làm tôi thâý nể phục làm sao, ai như mình học có mỗi tiếng Anh mà còn trầy lên trật xuống Tìm được khách sạn xong thì chúng tôi lại lên đường, tranh thủ nửa ngày cuối cùng ở Cam đi xem thủ đô. Clo đã đi Chùa Vàng Chùa Bạc rồi nên muốn đi dạo một mình trên bờ sông, để Hiệp dẫn tôi vào thăm hai ngôi chùa nổi tiếng nhất này trong nước. Chùa Vàng Chùa Bạc, cũng là Royal Palace nơi hoàng tộc Campuchia trú ngụ, một phần của nó dùng làm khu du lịch cho khach vào tham quan, phần còn lại là Hoàng cung cho vua cùng gia đình ở. Thật tình xưa giờ tôi có cảm tình với những gì có tính chất ""hoang dã"" hơn, như Angkor cũng là khu du lịch nhưng phần lớn gần gũi thiên nhiên, khác với những cái giống như hoàng cung, hoàng thành sơn son thếp vàng như thế. Hơn nữa tôi vào Royal Palace cũng hơi trễ giờ (5h là người ta đóng cửa mà lúc chúng tôi vào cũng hơn 4h), phải trả gần 6 đô la rưỡi để vào thăm có tí xíu như vậy tôi cũng hơi tiếc. Nhưng đằng nào thì cũng phải đi cho biết người biết ta, nên tôi theo cậu bạn tôi vào trong thăm được hai ngôi chùa Vàng chùa Bạc (chùa có mọi thứ được sơn màu vàng, bạc và đồ vật bên trong tất cả đều làm bằng vàng và bạc thật). Tương tự như kinh thành Huế của mình, trong này đồ vật cũng được trang trí theo kiểu cung điện, trừ cái khoảng tôi thấy đại sảnh điện của nó rộng lớn hơn chính cung của mình ở Huế, thì mọi thứ đều tương tự. Khi đứng trong khuôn viên của khu Royal Palace, tôi thấy có khoảng 10 ngôi chùa lớn có nhỏ có khá giống nhau, đều sơn màu vàng và trên đầu có tháp nhọn chĩa lên cao, trông như một đại gia đình các chùa anh em màu vàng nổi bật. Ngoài hai ngôi chùa thì tôi cũng vào viện bảo tàng các di vật, hình mẫu về vua, cuộc sống trong cung, đại loại như thế. Có rất nhiều tranh ảnh nói về vua Sihanoud, vị vua vĩ đại và bây giờ là Thái Thượng Hoàng của Campuchia (con trai ông giờ là Quốc vương Campuchia nên gọi ông là Thái Thượng Hoàng là đúng nhỉ Đúng giờ đóng cửa khu tham quan, chúng tôi buộc phải đi ra, và dường như điều gì cần coi thì tôi cũng đã coi hết ( do khu này khá nhỏ) nên tôi cũng chẳng luyến tiếc gì nhiều. Gặp lại Clo ngoài cổng, ba chúng tôi đi ra quảng trường bồ câu nổi tiếng cho tôi xem (vì nhỏ bạn tôi thì đã từng đi Cam du lịch, còn ông bạn tôi thì dù sao cũng ở Phompenh gần nửa tháng nay, đi muốn mòn lối này rồi nên hai người chủ yếu dẫn tôi đi xem cho tôi biết thôi Kế bên quảng trường bồ câu (tất nhiên là rất nhiều bồ câu chao liệng và đậu xuống như ở một góc nhà thờ Đức Bà), là con sông dài, một nhánh của Mekong đổ ngang Phompenh tạo nên một không gian cực kì thoải mái. Chiều xuống là lúc người dân đổ ra khu công viên trên bờ sông chơi và tụ tập buôn bán). Bờ sông thực ra là một kè đá khá rộng, triền xuống cho đến kế mực nước, phía trên thành xây thấp tạo nên băng ghế dài cho mọi người ngôi lên. Gần chổ tôi ngồi, ngoài mấy ngôi chùa nhỏ nhỏ và vài bức tượng, tôi để ý thấy có tượng Người cá đầu sư tử (Merlion) của Singapore, làm ko đẹp bằng mấy hình ảnh tôi biết, nhưng rất rõ ràng. Dọc theo bờ sông cũng có rất nhiều cột cờ, treo quốc kỳ đủ các nước trông như hàng cờ nằm ở cổng chào khách vào bãi sau của Vũng Tàu. Ngồi trên bờ sông vào lúc chiều tắt nắng, ngắm những con thuyền qua lại và mấy gia đình người Cam dẫn con ra quảng trường đi dạo, tôi thấy cảm giác yên như ở nhà, quên mất rằng mình đang trên xứ bạn. Ở Phnompenh, chúng tôi đi thăm một Night Market khác, cũng tương tự như ở Seam Reap như được cái là còn có một khu ăn uống làm như kiểu hội chợ bên mình, bán đủ thứ đồ ăn, mình chỉ việc mua và đem ra chiếu trải sẵn dưới đất ngồi ăn. Đồ ăn thì cũng khá phong phú, đủ các loại như ở Việt Nam, đặc biệt có món côn trùng chiên xào, nào dế, bọ hung, nhện, rắn con và mấy loại bọ cánh cứng khác mà tôi không biết tên, ai cũng nói là ngon nhưng với mấy đứa nhát như tôi thì không có gan ăn thử. Và khi trời tối, đi dọc bên làn đường sát bờ sông được trưng dụng làm công viên chung diễn ra đầy mấy hoạt động tập thể như một nét văn hóa trẻ của người dân thủ đô. Trên cùng một đoạn đường ngắn chừng 100m chúng tôi đi qua mà có những bốn khu sinh hoạt của những nhóm người khác nhau. Mỗi nhóm có một chiếc catsette hoặc máy chơi đĩa gắn với một cái loa thùng to đặt ở phía đầu trên, mọi người đứng bên dưới nghe nhạc và nhảy theo. 3 đứa tôi được một dịp cười thỏa thích khi mới đứng xem một nhóm nhảy hip hop theo nhạc của Akon xong thì bước mấy bước tiếp theo đã thấy một nhóm khác gồm mấy bác lớn lớn tập Thái Cực Quyền theo nhạc Hoa lời Campuchia, sang đến nhóm sau thì đã chuyển thể thành màn tập khiêu vũ theo nhạc tình ca. Dù phong cách có chút hiện đại theo kiểu "còn ngô nghê", mấy hình ảnh đó cũng cho tôi cái nhìn khác về Campuchia trẻ trung và năng động hơn chứ không trầm buồn và khắc khoải như những nơi tôi đi qua trước đó. 3. Tạm biệt xứ Cam – Hẹn ngày gặp lại! Vậy là kết thúc chuyến đi chơi ngắn ngủi ở một đất nước anh em, sáng hôm sau chúng tôi lên xe về lại Sài Gòn. Nhưng khác với lúc đi, khi lên phải xe bus của người Campuchia tôi thấy sợ bao nhiêu thì khi về tôi lại sẵn sàng chọn hãng bus Sorya để ủng hộ người Cam (một phần cũng tại nó rẻ hơn mấy loại Sapaco, Mai Linh của mình. Hơn nữa ở đây khách du lịch đến đông nên người Việt Nam cũng được đón nhận như bao sắc người khác, chẳng có gì là phân biệt cho thấy họ ghét mình. Quan sát kĩ người Cam tôi thấy còn thương hơn vì cuộc sống của họ còn nghèo quá, dù là người nông thôn trên những tỉnh thành đậm chất nông nghiệp tôi đi qua hay những người dân bán buôn, lao động miệt mài trên thành phố. Campuchia hầu như phát triển rất chậm về mấy ngành công nghiệp nặng lẫn công nghiệp nhẹ, người dân ở đây trừ kinh doanh ở mấy thành phố lớn ra thì phần lớn làm nông hay tham gia phục vụ du lịch. Nhưng đất đai ở Cam khô cằn quá, tôi thấy ít màu mỡ như những vùng nông nghiệp ở Việt Nam, đơn cử chỉ cách một cửa khẩu Việt – Cam thôi mà tỉnh Tây Ninh sát biên giới của mình lúa xanh mượt mắt, cây trái trĩu quả và xanh ngắt quá chừng, vậy mà khi qua cửa khẩu một tí vào địa phận Campuchia tôi đã thấy toàn một màu vàng của đồng cỏ nắng cháy khô, nhà sàn đơn sơ và lưa thưa trông rất thảm. 4 ngày đi bụi cũng cho tôi những trải nghiệm khác biệt với đi chơi theo kiểu đặt tour thông thường. Không bị giới hạn về thời gian và những điều muốn làm, chúng tôi có cơ hội hòa nhập và tìm hiểu sâu, cũng như quan sát kĩ hơn con người và những nơi tôi đi qua, tiếp xúc trực tiếp vơí họ. Cũng khá vui nữa vì từ lúc lên xe đi từ Sài Gòn cho đến khi về lại, tôi như chui vào không gian của một cái Hiệp Chủng Quốc đủ mọi loại người và đến từ khắp nơi, làm quen cùng những khuôn mặt và ngôn ngữ mới thú vị và cũng học được lắm điều. Đi, và quan sát giúp con người ta mở mắt thấy nhiều điều mới mẻ, kì diệu, học được nhiều và cũng trưởng thành nhiều hơn. Tôi nhớ câu: "Đi một ngày đàng học một sàng dại, lọc qua lọc lại được một tí khôn" mà thấy rất giống với trường hợp của tôi, luôn đi và luôn dại, nhưng sau mỗi cái dại tích cóp được nhiều hơn cho trái tim, và cho trí tuệ. Chuyến đi này có thể là sự mở đầu cho những chuyến đi không dứt và cái sự ""không ngừng học"" trong tương lai của tôi. Và biết đâu, trong những chuyến đi sau tôi lại có lần ghé thăm Seam Reap yên bình và ngồi trên sân thượng ngắm cảnh đêm lấp lánh bé nhỏ của Phnompenh. Chào nhé xứ Cam, tôi hẹn ngày gặp lại Ngọc Vũ Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | ||
| Nam Định không tuyển người tốt nghiệp đại học dân lập Posted: 20 Oct 2011 03:16 PM PDT vnexpress Trong đợt thi công chức diễn ra vào ngày 16-17/10, tỉnh Nam Định thông báo công khai danh sách thí sinh dự thi, nhưng có năm người dù nộp hồ sơ vẫn không được tham dự. Lý do khiến họ bị loại là tốt nghiệp trường dân lập và một người tốt nghiệp ngành học không đúng yêu cầu. Trao đổi với VnExpress, ông Trần Tất Tiệp, Giám đốc Sở Nội vụ tỉnh giải thích, từ năm 2011, tỉnh bắt đầu tuyển công chức theo hình thức đào tạo. Đối với vị trí công chức hành chính, tỉnh chỉ nhận hồ sơ của những em tốt nghiệp đại học chính quy, bởi họ sau này sẽ là các nhà lãnh đạo, tham mưu, hoạch định chính sách cho tỉnh.
Ông Tiệp cho hay, ở những vị trí này cần tuyển người giỏi, còn những người học dân lập chưa tạo được lòng tin. Theo ông, đa số người vào học trường dân lập thường có đầu vào thấp, từ đó chất lượng đào tạo không cao. Có thể 4 năm họ phấn đấu trở thành giỏi, nhưng con số này không nhiều. “Quyết định của Sở dựa trên nguyện vọng của các đơn vị tiếp nhận lao động. Còn các em tốt nghiệp đại học ngoài công lập, liên thông sẽ được tiếp nhận vào các đơn vị sự nghiệp công lập và công chức cấp xã (ưu tiên tuyển thẳng sinh viên tốt nghiệp đại học hệ công lập, dân lập vào xã)”, ông Tiệp thông tin. Vị giám đốc Sở Nội vụ cho rằng, với quyết định trên, không thể nói Nam Định nói “không” với dân lập, mà chỉ là cách phân luồng sử dụng. Thông qua đợt tuyển dụng lần này tỉnh sẽ đánh giá, bàn bạc tiếp để hoàn thiện hơn. Ông cũng chia sẻ, quyết định này được địa phương rất đồng tình. Nhiều cơ quan tổ chức trung ương, quan chức cấp cao cũng gọi điện động viên, khuyến khích cách làm của tỉnh. Hiện nay, tỉnh Nam Định có đại học dân lập Lương Thế Vinh. Ông Tiệp thừa nhận tỉnh khuyến khích các trường dân lập phát triển, nhưng với điều kiện phải đảm bảo chất lượng đào tạo. Những sinh viên tốt nghiệp dân lập vẫn được sử dụng nhưng không phải tất cả vị trí. Trước đó, Đà Nẵng là thành phố không tuyển dụng sinh viên tốt nghiệp hệ tại chức vào làm việc trong cơ quan nhà nước nhằm nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ. Hoàng Thùy Filed under: Giáo dục, Thông Tin Tagged: Giáo dục, Thông Tin | ||
| Kinh tế VN ‘khó khăn nhất trong 20 năm’ Posted: 20 Oct 2011 03:14 PM PDT Kinh tế Việt Nam đang trong tình trạng khốn đốn nhất trong nhiều năm trở lại đây. Quốc hội khóa 13 đã khai mạc kỳ họp thứ hai vào hôm thứ Năm ngày 20/10 ba tháng sau kỳ họp đầu tiên bầu lãnh đạo và nội các mới. Kỳ họp này tập trung bàn các vấn đề kinh tế xã hội để tìm cách cứu nền kinh tế Việt Nam đang trong tình trạng khốn đốn. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có bản báo cáo dài trước Quốc hội về tình hình đất nước trong năm 2011 và kế hoạch hành động trong năm tới. Theo đó chỉ tiêu độ tăng trưởng kinh tế của Việt Nam năm nay được điều chỉnh xuống còn 6%, thay vì trong khoảng từ 7 đến 7,5% như chỉ tiêu trước đó. Điểm lại tình hình kinh tế đất nước trong 9 tháng đầu năm, Thủ tướng Dũng cho biết kinh tế vĩ mô chưa ổn định, lạm phát và lãi suất cao, nợ xấu của ngân hàng tăng, dự trữ ngoại tệ thấp, áp lực phá giá tiền đồng còn lớn; chứng khoán và bất động sản đều đi xuống trong khi tình hình sản xuất, kinh doanh còn rất khó khăn. 'Nguy cơ mất ổn định kinh tế vĩ mô trở thành thách thức lớn," ông phát biểu. Nguyên nhân của tình trạng này, theo ông Dũng, bên cạnh những tác động của cuộc suy thoái kinh tế thế giới, là 'những yếu kém nội tại của nền kinh tế' với mô hình và cơ cấu kém hiệu quả tích tụ từ nhiều năm mà không được khắc phục. Đây cũng là kết luận của Hội nghị Trung ương lần thứ Ba của Đảng cộng sản Việt Nam diễn ra mới đây.
Ông cũng lưu ý là vẫn đang tiềm ẩn những 'nhân tố đe dọa chủ quyền quốc gia' và 'gây mất an ninh trật tự'. Thủ tướng Dũng cũng điểm qua một số điểm son trong thời gian qua, đó là chỉ số giá tiêu dùng đang giảm dần và ước tính cả năm tăng khoảng 18%, bội chi ngân sách chỉ còn chưa tới 5% tổng sản phẩm quốc nội, nhập siêu giảm mạnh và ước cả năm chỉ vào khoảng 10 tỷ đô la. Chính phủ đã cắt giảm được trên 80.000 tỷ đồng đầu tư công và nợ công đến cuối năm 2011 được dự đoán vào khoảng 55% tổng sản phẩm quốc nội. Chỉ tiêu năm 2012Chính phủ vẫn phải tiếp tục chống chọi với lạm phát trong năm 2012. Mục tiêu quan trọng nhất của chính phủ trong năm 2012 vẫn sẽ là 'kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô', Thủ tướng Dũng nói với các đại biểu Quốc hội. Theo đó, chính phủ sẽ cố gắng kiềm chế lạm phát trong năm 2012 dưới 10% và đặt chỉ tiêu tăng trưởng vào khoảng từ 6 đến 6,5%. Trong kế hoạch năm năm tới, Thủ tướng Dũng cho biết chính phủ 'kiên quyết thực hiện thoái vốn nhà nước tại các doanh nghiệp mà Nhà nước không cần chi phối'. Các doanh nghiệp Nhà nước đã được Chính phủ Việt Nam xây dựng trong thời gian dài để nắm vị trí chủ đạo trong nền kinh tế quốc gia. Chính phủ cũng 'kiên quyết duy trì đất trồng lúa theo quy hoạch' trong khi sẽ 'sửa đổi Luật Đất đai' để 'đảm bảo quyền của Nhà nước trong việc thu hồi đất cho mục đích phát triển'. Trong những năm qua, nhiều diện tích đất trồng lúa của Việt Nam đã được chuyển đổi cho các mục đích nông nghiệp và xây dựng các khu đô thị, gây ra những lo ngại về an ninh lương thực. Mất đất mà không được đền bù thỏa đáng là nguyên nhân chính dẫn đến các vụ khiếu kiện đông người dai dẳng ở Việt Nam trong thời gian gần đây. Hôm 30/9, tờ Thời báo kinh tế Việt Nam dẫn lời nhà kinh tế kỳ cựu Lê Đăng Doanh, nguyên cố vấn kinh tế của chính phủ, rằng kinh tế Việt Nam đang trong tình hình tồi tệ nhất trong vòng 20 năm qua. Lạm phát ở Việt Nam hiện nay thuộc vào hàng cao nhất ở Châu Á. Chỉ số giá tiêu dùng đã tăng 23% vào tháng Tám, và giảm một chút chỉ còn tăng 22,4% trong tháng Chín, theo số liệu của văn phòng thống kê chính phủ. Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã phá giá tiền đồng đến 8,5% hồi đầu năm. Đây là lần phá giá tiền đồng sâu nhất kể từ cuộc khủng hoảng tài chính năm Châu Á hồi năm 1997. Ngân hàng phát triển Châu Á ước tính dự trữ ngoại tệ của Việt Nam vào cuối năm ngoái là 12,4 tỷ đô la. Hồi tháng Bảy, Chính phủ Việt Nam cho biết dự trữ này đã tăng thêm khoảng 4 tỷ đô la. Thẩm tra báo cáo của chính phủ, ông Nguyễn Văn Giàu, chủ tịch Ủy ban kinh tế của Quốc hội, yêu cầu chính phủ phải hết sức thận trọng với nợ công và xây dựng phương án giảm nợ từ năm 2016. Theo báo cáo của chính phủ, thì nợ công của Việt Nam đến năm 2015 sẽ đạt mức trong khoảng từ 60 đến 65% tổng sản phẩm quốc nội, vượt ngưỡng an toàn theo quy định của Quỹ tiền tệ quốc tế. Nguyên là thống đốc ngân hàng Nhà nước Việt Nam, ông Nguyễn Văn Giàu là một thành viên chủ chốt trong nội các kinh tế của ông Dũng. Bây giờ trong vai trò chủ tịch Ủy ban kinh tế của Quốc hội, ông Giàu thẩm tra những kết quả điều hành nền kinh tế của chính phủ mà ông đã từng đóng vai trò quan trọng trong đó. Nguyên nhân nội tạiTrao đổi với BBC, GS Hà Huy Thành, viện phó Viện kinh tế học thuộc Trung tâm khoa học xã hội và nhân vân quốc gia, cho biết các 'nguyên nhân nội tại' là đóng vai trò chủ yếu dẫn đến tình hình của nền kinh tế Việt Nam hiện nay. Ông nói kinh tế Việt Nam đã sử dụng gần hết những thế mạnh của mình chẳng hạn như tài nguyên thiên nhiên và lao động rẻ. 'Xăng dầu, than và các khoáng sản chỉ vài chục năm nữa là cạn kiệt,' ông nói, 'trong khi các mặt hàng xuất khẩu chủ lực khác như nông sản, thủy hải sản có tốc độ tăng trưởng không cao.'
Trong khi đó, muốn có sự đột phá thì nền kinh tế Việt Nam phải có lao động công nghệ và lao động kỹ thuật tiên tiến chứ không phải lao động giá rẻ như hiện nay. Do đó, nguy cơ tiềm ẩn lớn nhất của nền kinh tế Việt Nam hiện nay, theo GS Thành, là chưa có 'xung lực' mới để giúp Việt Nam bứt phá tốc độ tăng trưởng. 'Chúng ta sản xuất, tiêu thụ và cạnh tranh với nước ngoài ngày càng khó khăn hơn,' ông nói, nhấn mạnh những 'xung lực' giúp thúc đẩy nền kinh tế Việt Nam trong nhiều năm như đầu tư nước ngoài và xuất khẩu đều chựng lại. Ông cho biết các chỉ tiêu lạm phát và tăng trưởng mà chính phủ đặt ra cho năm 2012 là có khả năng đạt được khi mà những chính sách điều chỉnh nền kinh tế vĩ mô của chính phủ bắt đầu phát huy hiệu quả. Tuy nhiên, ông cũng nói là những chỉ tiêu này được xây dựng dựa trên những yếu tố tích cực, còn những yếu tố tiêu cực thì không lường hết được và có khả năng tác động xấu đến việc đạt được những chỉ tiêu này, chẳng hạn như tình hình kinh tế thế giới diễn biến xấu đi. 'Chính phủ Việt Nam đã khôn hơn trong xử lý khủng hoảng sơ với hồi năm 2008," ông nói, đề cập đến các giải pháp mạnh tay của chính phủ trong việc điều hành nền kinh tế. Filed under: Phát triển luật pháp Tagged: Phát triển kinh tế | ||
| VN vay Mỹ 1 tỷ đôla phát triển điện gió Posted: 20 Oct 2011 03:14 PM PDT Năng lượng sạch đang được nhiều nước chú ý phát triển. Eximbank của Hoa Kỳ cam kết cấp tín dụng để đầu tư phát triển điện gió tại Việt Nam. Thỏa thuận này có được sau khi chính phủ Việt Nam cam kết phát triển điện gió ở các tỉnh Bạc Liêu, Sóc Trăng, Kiên Giang ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long cho giai đoạn 2011 – 2015. Tin từ trang web của Ngân hàng Phát triển Việt Nam (VDB) cho hay Ex-Im Bank của Mỹ cam kết cung cấp hạn mức tín dụng trị giá 1 tỷ USD được triển khai dưới hình thức tín dụng trực tiếp hoặc bảo lãnh của ngân hang này để VDB vay vốn tại các ngân hàng quốc tế. Cam kết này là một phần của Biên bản thỏa thuận hợp tác giữa VDB và US Ex-Im Bank ký kết giữa năm 2010. Dự kiến hai ngân hàng sẽ hợp tác theo các hình thức được mô tả là đồng tài trợ cho các dự án theo đó VDB sẽ là tổ chức đứng ra vay vốn của US Ex-Im Bank. VDB cũng sẽ vay vốn của ngân hàng quốc tế được US Ex-Im Bank bảo lãnh để cho vay lại các dự án thuộc các lĩnh vực hai bên cùng quan tâm. Trang tin của ngân hàng VDB cũng cho biết ngân hàng này, theo chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã làm việc với Công ty TNHH Xây dựng Thương mại Du lịch Công Lý ( Chủ đầu tư Dự án xây dựng nhà máy phong điện tại tỉnh Bạc Liêu) và với US Ex-Im Bank để tìm nguồn vốn cho dự án. Cho tới nay đã có Ngân hàng Citibank và JP Morgan đề nghị tham gia tài trợ cho dự án này dưới sự bảo lãnh của US Ex-Im Bank Dự kiến đầu tháng Mười một năm nay, cột tuốc-bin điện gió đầu tiên của dự án sẽ được khánh thành sử dụng thiết bị của hãng General Electric (GE) – Hoa Kỳ, theo VDB. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment