Đọt Chuối Non |
- Vaya con Dios (Hãy đi với Chúa)
- Yêu người có điều kiện ?
- Tuyệt tác thiên nhiên – Hang Động Sơn Đoòng
- Người Trung Quốc nhẫn tâm?
- Bác sĩ làm thêm kiếm sống
- Hiệp sĩ già ham bắt trộm
- Học giả TQ ‘làm nóng’ diễn đàn Biển Đông – TQ ‘cần giải thích lại về đường lưỡi bò’ – Mỹ và Philippines tập trận ở Biển Đông
| Vaya con Dios (Hãy đi với Chúa) Posted: 17 Oct 2011 01:09 PM PDT
Bản thu âm đầu tiên và thành công nhất có lẽ là của cặp vợ chồng Les Paul và Mary Ford. Mặc dù sau này rất nhiều ca sĩ nổi tiếng đã cover lại như Connie Francis, Nana Mouskouri…nhưng mình vẫn thích chất giọng nữ trầm (Alto) rất đặc biệt của Mary Ford. Nói qua một chút về cặp vợ chồng đình đám này: Les Paul. Tên đầy đủ: Lester William Polsfuss (1945 – 2009) là một nhạc sĩ, nhà soạn nhạc và là người phát minh ra cây Guitar điện. Đến bây giờ, thương hiệu Gibson Les Paul vẫn là một trong những thương hiệu Guitar điện nổi tiếng nhất trên thế giới. Còn Mary Ford (1924 – 1977) cũng là một tay Guitar và là một ca sĩ người Mỹ. Cô xuất thân từ một ca sĩ chuyên hát nhạc đồng quê. Sau kết hôn, họ cùng nhau xuất hiện trong “The Les Paul Show”, một chương trình phát thanh của riêng họ trên NBC. Hàng loạt các bài thu âm của họ liên tục dẫn đầu bảng xếp hạng, riêng Vaya con Dios đứng đầu liên tục trong mười một tuần liền. Vinh dự nhất của họ là được mời biểu diễn tại White House trước Tổng Thống Dwight Einsenhower vào năm 1955. Như những mối… tình nghệ sĩ khác, cuộc hôn nhân của họ cũng mau chóng kết thúc bằng một cuộc li hôn vào năm 1962. Vaya con Dios Now the hacienda’s dark Vaya con Dios, my darling Now the village mission bells are softly ringing Vaya con Dios, my darling Wherever you may be, I’ll be beside you Vaya con Dios, my darling Vaya con Dios, my darling Các bạn nghe Vaya con Dios với Les Paul & Mary Ford, rất …du dương
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||||
| Posted: 17 Oct 2011 01:07 PM PDT Chào các bạn, Nhưng hôm nay chúng ta sẽ dành một chút thời gian để nói về yêu người có điều kiện, để chúng ta hiểu rõ là tại sao đó là đường không tốt để theo. Yêu người "có điều kiện" tức là người đó phải hội đủ điều kiện gì đó mà ta đòi hỏi thì ta mới yêu. Theo đinh nghĩa, yêu người có điều kiện tức là không yêu người không hội đủ điều kiện, và lại có thể ghét người không hội đủ điều kiện. Như vậy, đó là nguồn gốc của chia rẽ, tranh chấp và chiến tranh. Ví dụ: Tôi chỉ yêu người Hồi giáo, thì "Hồi giáo" là điều kiện. Vậy nghĩa là ta không yêu người của các đạo khác, và còn có thể ghét họ. Tôi chỉ yêu giai cấp bần cố nông, có nghĩa là tôi không yêu người của các giai cấp khác, và còn có thể ghét họ. Tôi chỉ yêu người tốt, có nghĩa là tôi không yêu những người tôi cho là xấu, và còn có thể ghét họ. Tôi chỉ yêu người Trung, tức là tôi không yêu người Bắc và người Nam, và còn có thể ghét họ. Chữ “yêu” có thể biến thể thành những từ ngữ định giá khác như: Tôi chỉ tin người miền Trung (hay tôi không tin người miền Bắc). Mấy người làm cảnh sát thì chuyên ăn hối lộ. Dân Phú Hải toàn là trộm cắp. Chúng ta có thể thấy ngay, rất rõ, là khi ta đặt điều kiện cho tình yêu, là ta tạo chia rẽ, phân cách, và đôi khi có thể chiến tranh. Và là mù quáng, vì lấy tư tưởng chủ quan của ta làm tư tưởng đo lường mọi người khác trên thế giới. Cái ta cho là đúng, chưa chắc đã đúng chút nào với người khác. Yêu người có điều kiện là gốc rễ của mọi mầm mống chiển tranh của thế giới. Cho nên công thức để kéo cả thế giới lại gần nhau là "yêu người vô điều kiện". Chúc các bạn một ngày yêu người vô điều kiện. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||
| Tuyệt tác thiên nhiên – Hang Động Sơn Đoòng Posted: 17 Oct 2011 01:05 PM PDT
Mời các bạn khám phá Sơn Đoòng, tỉnh Quảng Bình, hang động mới được khám phá của Việt Nam và là hang động lớn nhất thê giới, qua những hình ảnh kỳ thú do Đoàn Thám Hiểm Sơn Đoòng của Hoàng Gia Anh chụp. Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem và downlooad PPS. Chúc Vườn Chuối một ngày tươi sáng, Thủy Y Sinh Filed under: Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Video & PPS, Văn Hóa | ||||
| Posted: 17 Oct 2011 01:04 PM PDT Vụ việc xảy ra hôm thứ Năm khiến nhiều người lên án xã hội Trung Quốc. Gần hai chục người đi ngang qua đã bỏ mặc một bé gái hai tuổi bị thương nặng vì tai nạn giao thông nằm ngay giữa lòng đường phố, hãng tin Tân Hoa Xã của Trung Quốc loan tin hôm thứ Hai. Vụ việc xảy ra hôm thứ Năm đã làm dấy lên một làn sóng tức giận trên các trang mạng xã hội ở nước này. Các camera an ninh cho thấy cảnh hàng loạt người thờ ơ đi ngang qua bé gái Vương Duyệt Duyệt sau khi bé bị một chiếc xe tải nhỏ đâm ngã ra đường, rồi sau đó lại bị một chiếc xe tải lớn hơn chạy ngang qua người lần nữa ngay bên ngoài cửa hàng của gia đình bé tại thành phố Phật Sơn, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Hình ảnh video công bố cho thấy chiếc xe tải thứ nhất đâm ngã và chạy bánh trước đè qua người bé gái rồi dừng lại. Thay vì xuống xe cứu giúp nạn nhân, tài xế ngập ngừng ít giây rồi quyết định cho xe chạy đi, khiến nạn nhân bị bánh sau nghiến tiếp ngang người. Gần hai chục người khác đi ngang qua, gồm cả người đi bộ, đi xe đạp, xe máy và xe ba-gác, đều đi vòng qua và phớt lờ nạn nhân, còn chiếc xe tải thứ hai, tương đối kềnh càng trong con phố nhỏ, đã chọn cách chạy thẳng qua đôi chân của bé gái thay vì dừng lại hoặc né tránh. Tân Hoa Xã nói cuối cùng một nhân viên vệ sinh đã tới đưa cháu bé vào vỉa hè và gọi mọi người tới giúp, nhưng vẫn bị nhiều người qua lại phớt lờ. Cuối cùng, bà tìm được mẹ nạn nhân, và bé gái được mẹ đưa vào viện. Các bác sỹ nói bé Duyệt Duyệt bị hôn mê và trong tình trạng nguy kịch, khó lòng qua khỏi những chấn thương nghiêm trọng. Phát ngôn viên bệnh viện nơi đang chữa trị cho bé nói với hãng tin AFP: “Bé không thể sống sót sau bất kỳ cuộc phẫu thuật nào. Não bé hầu như đã chết.” Cảnh sát đã bắt giữ hai tài xế lái hai chiếc xe gây tai nạn, hãng tin Tân Hoa Xã nói. Xem video toàn cảnh Tại con người hay tại pháp luật? Trước tin trên, một công dân mạng trên mạng xã hội Sina Weibo rất phổ biến ở Trung Quốc, với mô hình hoạt động tương từ như Twitter, viết: “Xã hội này thật là vô cùng bệnh hoạn. Đến con chó con mèo cũng không đáng bị đối xử một cách nhẫn tâm như vậy.” Nhiều người phản ứng giận dữ, và nói vụ việc càng cho thấy xã hội Trung Quốc đã trở thành một “thế giới vô đạo đức”. “Mọi người đều ca ngợi người phụ nữ thu dọn vệ sinh đã cứu giúp bé, nhưng phải chăng việc giúp một người bị thương hay đang hấp hối là điều không bình thường?” Johnny Yao đặt câu hỏi trên Sina Weibo, “Chuyện này cho thấy sự bất thường tới mức nào trong tình huống cần cư xử với cái tâm trong xã hội này! Những người Trung Quốc đáng buồn, đất nước Trung Quốc đáng thương, chúng ta liệu có thể được cứu thoát khỏi cảnh này không?” Tuy nhiên, có những người khác lại liên hệ vụ việc với một trường hợp tai nạn khác từng xảy ra trước đó, khi một người đàn ông tìm cách cứu giúp nạn nhân là một phụ nữ lớn tuổi bị ngã, nhưng sau đó ông bị truy tố với lý do sự can thiệp của ông vào thời điểm đó là vi phạm các quy định của chính phủ về việc trình tự xử lý nạn nhân trong các vụ tai nạn. Tờ China Daily cũng từng loan tin về các vụ tai nạn hồi tháng Giêng, khi các cụ già ngã trên đường phố đã bị bỏ mặc bởi không ai muốn bị phiền hà nếu giúp đỡ. Câu chuyện về vụ tai nạn thương tâm của bé Duyệt Duyệt đã thu hút sự theo dõi của hàng triệu người chỉ vài giờ sau khi những hình ảnh camera an ninh được phát đi trên các mạng tin tức online ở Trung Quốc. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| Posted: 17 Oct 2011 01:03 PM PDT vnexpress Bác sĩ Phan Văn Nghiệm hiện là Phó Giám đốc Bệnh viện đa khoa Sài Gòn. Vợ ông, bác sĩ Nguyễn Thị Thanh Thủy đang làm Giám đốc Bệnh viện quận 8 (TP HCM). Cả hai là một điển hình cho hiện trạng “nhiều bác sĩ dù có thâm niên vẫn không đủ sống bằng lương nên phải loay hoay chân trong chân ngoài”.
Vào nghề được 27 năm, lương nhà nước của bác sĩ Nghiệm khoảng 6 triệu đồng một tháng. Thu nhập của bác sĩ Thủy cũng tương tự. Tổng lương mỗi tháng hai vợ chồng hơn 10 triệu đồng. Nhà có 2 con nhỏ. “Trong thời buổi vật giá leo thang, thứ gì cũng đắt đỏ, với hơn 10 triệu một tháng lại phải nuôi hai con ăn học, vợ chồng tôi thực sự cảm thấy đuối”, bác sĩ Nghiệm chia sẻ. Chưa có điều kiện mở phòng khám, để tìm thêm thu nhập và tích lũy vốn nuôi con, vợ chồng bác sĩ bàn nhau mở một quán cà phê nho nhỏ tại nhà và đào ao nuôi cá. Hàng ngày sau giờ làm việc hay trực, vợ chồng vị lãnh đạo bệnh viện lại tất tả chạy về nhà để bán quán cà phê, còn trong giờ hành chính phải giao cho người nhà trông coi. Ở đất Sài Gòn bây giờ mà có nhà có đất để đào ao nuôi cá hay mở quán cà phê thì cũng kể là khá giả rồi. Song vị bác sĩ xua tay bảo: “Thú thật, bao nhiêu năm làm nghề, tiền dành dụm bây giờ không đủ mua được 5 mét đất. Mấy chục năm trước nếu tôi không may mắn mua được miếng đất ở Thủ Đức để xây nhà lúc giá còn rẻ thì giờ khó mà sắm nổi”. Khẳng định mình không phải là trường hợp cá biệt, với kinh nghiệm nhiều năm công tác tại Sở Y tế TP HCM, bác sĩ Nghiệm cho biết, đến hơn 70% bác sĩ gặp khó khăn về kinh tế vì lương quá thấp. Tỷ lệ này còn cao hơn đối với cán bộ điều dưỡng và hộ lý. Để thêm thu nhập đủ trang trải cuộc sống, hầu hết bác sĩ đều làm nghề tay trái như kinh doanh thêm, mở phòng khám, làm việc ngoài giờ ở các phòng khám tư, bệnh viện tư. Nghề tay trái từ đó lại trở thành thu nhập chính của bản thân họ. Một bác sĩ khoa ngoại Bệnh viện đa khoa khu vực Thống Nhất (Đồng Nai) không muốn nêu tên, là một bác sĩ giỏi với hơn 30 năm thâm niên, đến nay lương "cứng" 5 triệu đồng. Cứ vừa xong việc tại bệnh viện là bà bác sĩ 50 tuổi lại tất tả phóng xe về phòng mạch tư của mình để khám cho bệnh nhân đang đợi. "Cũng mệt mỏi lắm, có ngày tôi làm việc ở bệnh viện 24/24 giờ không có thời gian ngủ. Về đến nhà lại phải ra phòng mạnh tiếp, nhưng không tranh thủ làm thêm thì lấy tiền đâu nuôi 2 đứa con đang học đại học", nữ bác sĩ tâm sự. Còn cô giáo Tuyết, vợ của một bác sĩ đang làm việc tại một bệnh viện ở quận 10, TP HCM, chia sẻ mang tiếng chồng là bác sĩ 17 năm trong nghề, song gia đình chị phải dè xẻn lắm mới đủ tiền lo cho hai con ăn học. “Ai cũng bảo có chồng bác sĩ chắc tha hồ đếm tiền, thế nhưng thực tế nhà mình thế nào mình biết. Bác sĩ cũng có người theo khoa này, người theo khoa khác. Có khoa dễ mở phòng mạch tư, có khoa thì cực kỳ khó. Làm việc cho các bệnh viện tư nhân thấy vậy chứ không phải dễ vì không còn đủ thời gian”, chị Tuyết nói. Chồng chị nghe vợ kể chuyện, chỉ cười lặng lẽ. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||||
| Posted: 17 Oct 2011 01:02 PM PDT vnexpress
Tiền cho thuê nhà cùng với lương hưu cũng đủ để gia đình ông Nguyễn Văn Hùng (tổ trưởng tổ tuần tra chuyên trách phường Khương Mai, Thanh Xuân, Hà Nội) có cuộc sống an nhàn. Thế nhưng, nhiều năm nay hôm nắng cũng như mưa, ngày thường cũng như ngày nghỉ người đàn ông này vẫn nhiệt tình xuống phố để bảo vệ bình yên cho khu vực với mức lương chỉ hơn một triệu đồng. Vị cựu quân nhân tâm sự, hơn 20 năm trước, sau lần tóm được kẻ trộm tại sân bay Bạch Mai, “máu hiệp sĩ” ngấm vào ông lúc nào không hay. Từ đó, vị đại úy 30 tuổi công tác tại Quân chủng Phòng không không quân bắt đầu công việc hiệp nghĩa… “Khi về nghỉ hưu, tôi chủ động xin “một chân” trong đội tự quản của phường”, người đàn ông trung niên với dáng vẻ nhanh nhẹn chia sẻ. Tính riêng 8 năm gần đây, ông cùng các thành viên trong tổ đã triệt phá gần 300 vụ trộm, mua bán ma túy, đánh bạc, lừa đảo…; bắt giữ và giao cho công an gần 360 nghi can… Người dân trong phường trìu mến gọi ông bằng biệt danh: “Ông cảnh sát trưởng”. Trong căn phòng làm việc treo hàng chục tấm bằng khen ở ngôi nhà khang trang, ông Hùng bảo nếu không có ủng hộ của người dân, sự phối hợp ăn ý của các đồng nghiệp thì một mình ông khó đối phó nổi với tội phạm. Ông nhớ, tháng 4/2007 một người trong phường báo có kẻ gian đang ở trong nhà họ sau khi gia đình này đóng cửa cả ngày để đi lễ chùa. Đến đây tìm hiểu sự tình, lần theo dấu chân, vết tay… ông Hùng một mình leo lên tum của ngôi nhà cao tầng và phát hiện có người đang chui trong bồn nước inox. “Ngay lập tức, tôi đóng nắp bồn. Tên trộm hoảng sợ van xin và lần lượt đưa hai tay để tra vào còng”. Tại cơ quan công an, anh ta khai là Trương Văn Thi ở huyện Quảng Xương, Thanh Hóa từng tham gia vụ trộm cắp hơn 200 triệu đồng ở trong Sài Gòn. Ba ngày trước khi đột nhập căn nhà này, Thi đã thuê căn nhà bên cạnh để theo dõi sinh hoạt của gia chủ hòng tìm cách ăn trộm. Ông Hùng tâm sự, làm “hiệp sĩ” ngoài niềm vui khi mang lại yên bình trong phường nhưng cũng gặp không ít phiền phức như bị kẻ xấu dọa dẫm; người thân bị đe dọa, trả thù… Chẳng thế, nhiều thành viên trong đội không chịu nổi áp lực phải xin rút lui. Ông cũng từng bị vợ cằn nhằn khi cả ngày cứ mải mê bắt trộm. “Ở cái tuổi này mà ở nhà cứ ăn và ngồi, tôi thấy vô tích sự lắm trong khi ngoài xã hội rất cần có những người như chúng tôi. Tôi đã phải động viên bà xã của tôi bằng cách đó đấy. Giờ thì bà ấy đã thuận lòng để tôi làm công việc ở tổ chuyên trách”, ông Hùng chia sẻ.
Trở về từ TP HCM sau cuộc hội ngộ cùng 50 hiệp sĩ đường phố vào đầu tháng 10, ông Hùng tự hào kể với VnExpress.net trong cả chục hiệp sĩ chỉ có 2 người ở Hà Nội. Qua chuyến giao lưu, ông Hùng thấy phong trào bắt tội phạm ở Bình Dương của hiệp sĩ Hải không khác nhiều so với Hà Nội, có chăng chỉ ở tên gọi. Nếu trong đó gọi là câu lạc bộ SBC thì ở phường Khương Mai lại giản dị gọi là “tổ tuần tra chuyên trách”. Ông Hùng thẳn thắn cho rằng ở khu vực phía Nam các hiệp sĩ sẵn sàng đi bắt cướp bất cứ khi nào vì người dân có thể liên hệ trực tiếp đến Đội SBC. “Họ được tạo điều kiện thuận lợi hơn, các thành viên trong đó còn khá trẻ trong khi ở ngoài này hầu hết là quân nhân đã nghỉ hưu”, ông Hùng nói. Trung tá Lương Ngọc Hưng (Trưởng công an phường Khương Mai) cho biết, mô hình “tổ tuần tra chuyên trách” của phường thành lập cách đây đã gần chục năm. Trước đó, địa phương cũng thử nghiệm qua 2 mô hình khác là công an phối hợp với các đoàn viên, công an phường với lực lượng bảo vệ dân phố nhưng đều thất bại. “Đến mô hình thứ 3 này, tôi mới rút ra được bài học đó là mỗi phường có một thế mạnh khác nhau nên phải biết tận dụng. Ví như phường Khương Mai có nhiều cựu quân nhân nên chúng tôi đã lấy họ làm nòng cốt…”, trung tá Hưng bật mí. Trưởng công an phường khẳng định với VnExpress.net, sau nhiều năm có đội chuyên trách an ninh trật tự được ổn định hơn bởi tổ tuần tra 5 người của ông Hùng, mỗi khi làm nhiệm vụ đều có sự chỉ đạo nghiệp vụ của Ban lãnh đạo công an phường. Hà Anh Filed under: Chứng Nhân Tagged: Chứng Nhân | ||||
| Posted: 17 Oct 2011 01:01 PM PDT Học giả TQ 'làm nóng' diễn đàn Biển ĐôngLê Quỳnh Ông Trần phát biểu hai lần tại hội thảo Cựu quan chức ngoại giao và nay là giáo sư đại học Trung Quốc tái khẳng định Trường Sa và Hoàng Sa là của Trung Quốc tại hội thảo Biển Đông ở Manila. Giáo sư Trần Sỹ Cầu, từng là người đứng đầu các phái đoàn chuyên gia Trung Quốc bàn về biển đảo với Việt Nam và Indonesia, nói Công ước LHQ về Luật biển (UNCLOS) "không thể nào là nền tảng cho đòi hỏi lãnh thổ của một nước". UNCLOS "cũng không thể thay đổi vị thế pháp lý không tranh cãi của Trung Quốc trong việc có chủ quyền ở Nam Sa" [tên Trung Quốc đặt cho quần đảo Trường Sa]. Lập trường cứng rắn công khai của nhà ngoại giao kỳ cựu, từng là Đại sứ Trung Quốc ở Liên Hiệp Quốc, bị một học giả Việt Nam chỉ trích tại diễn đàn. Đến lượt giáo sư Trần sau đó, trong tư cách thính giả, cũng đứng lên phê phán bài phát biểu của học giả Việt Nam tại phiên thuyết trình sống động ở Manila sáng thứ Hai 17/10. 'Khả năng dùng vũ lực'Giáo sư Trần Sỹ Cầu phát biểu: "Từ rất lâu, cả hơn một ngàn năm trước thập niên 1970, chẳng có cái gọi là tranh chấp chủ quyền với Nam Sa. Không có nghi ngờ gì quanh sự thật là Nam Sa, cùng Tây Sa [Hoàng Sa], Đông Sa, Trung Sa thuộc về Trung Quốc." "Không có nước nào quanh Nam Hải (Biển Đông) thách thức chủ quyền của Trung Quốc với Nam Sa và các vùng nước lân cận." "Chỉ bắt đầu từ thập niên 1970, khi dự trữ dầu hỏa và khí đốt được phát hiện ở Nam Hải, một số nước bắt đầu chiếm một phần các đảo và rặng san hô của Nam Sa và đòi chủ quyền, và thế là biến Nam Sa của Trung Quốc thành tranh chấp." Với giọng nói hùng hồn và vẻ mặt nghiêm nghị, người hiện giữ chức Phó Chủ tịch Hội Trung Quốc Nghiên cứu Nhân quyền, đọc cho cử tọa nghe "lịch sử" về "một phần không thể tách rời lãnh thổ Trung Quốc" liên quan khu vực mà nước ông gọi là Nam Sa. Trong phần kết, ông đưa ra bốn kịch bản trong tương lai gần cho vùng Biển Đông. Thứ nhất, ông nói về khả năng dùng vũ lực nhưng trấn an rằng "thời thế đã thay đổi. Nay các tranh chấp cần được giải quyết bằng biện pháp hòa bình." Thứ hai là tiếp tục "cãi nhau" để rồi rủi ro xảy ra xung đột là "rất cao".
Thứ ba, học giả Trung Quốc nêu ra "giải pháp thông qua đối thoại trực tiếp và tham vấn bằng biện pháp hòa bình". Có thể tóm tắt là các nước liên quan "cần chứng tỏ thành thật chính trị và linh động để tìm ra giải pháp cuối cùng mà hai bên chấp nhận được". Cuối cùng là kịch bản mà giáo sư Trung Quốc cho là khả thi nhất hiện nay. Vẫn dẫn lại khẩu hiệu Đặng Tiểu Bình "gác tranh chấp, cùng khai thác", ông mời gọi các nước có những "dàn xếp tạm thời hay chuyển tiếp" để "không chỉ đem lại lợi ích cho mọi bên liên quan, mà tạo ra môi trường thuận lợi để giải quyết xung đột về lâu dài". Học giả Trung Quốc cũng không quên nhắc lại rằng không nên có "bên ngoài" tham gia, không nên "quốc tế hóa" vấn đề. Ông Hasjim Djalal, cố vấn cao cấp cho Tham mưu trưởng Hải quân Indonesia, bình luận lời kêu gọi cùng khai thác chung đã có từ hơn một thập niên, nhưng câu hỏi căn bản vẫn là "ở đâu?" Năm 1998, tại một hội thảo, ban đầu các bên tưởng đã đồng ý về dự định khai thác chung. Nhưng sau đó, ông Hasjim Djalal kể lại: "Có một nước đến bảo thôi không được, phần này lớn quá, nó lại thuộc về chúng tôi cơ mà. Thồi, để chúng tôi suy nghĩ thêm hai năm nữa, và rồi chẳng có gì xảy ra." Ông nói thêm tất cả những đề nghị "dễ để làm trước" kiểu như nghiên cứu khoa học, du lịch sinh thái…tại Biển Đông đều đã từng được nêu ra lâu rồi, nhưng các nước có quyết tâm chính trị hay không lại là chuyện khác. Phản bác của học giả Việt NamĐến lượt mình phát biểu, tiến sĩ Trần Trường Thủy, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Biển Đông tại Học viện Ngoại giao Việt Nam ở Hà Nội, nói thẳng Trung Quốc có chính sách Ba Không: Không nói rõ nội hàm của tuyên bố chủ quyền, Không đa phương hóa, Không quốc tế hóa. Ông cũng châm biếm giáo sư Trần Sỹ Cầu: "Một số chuyên gia tự hỏi nếu Trung Quốc chứng minh được chủ quyền nhờ bằng chứng lịch sử, tại sao Trung Quốc không chấp nhận nhờ bên thứ ba giải quyết hay ra Tòa án Công lý Quốc tế?" Sau khi học giả Việt Nam hoàn tất bài nói, giáo sư Trần, ở tư cách thính giả, đứng lên không tán thành, nói rằng chính Trung Quốc đã góp phần làm giảm, chứ không làm tăng, căng thẳng. Có điều đặc biệt ông Trần là diễn giả duy nhất tại hội thảo có hai bài phát biểu, ở buổi sáng và chiều thứ Hai. Sang buổi chiều, bài nói của ông Trần Sỹ Cầu được xếp ngay sau phần trình bày của nhà báo Barry Wain, người mạnh mẽ chỉ trích Trung Quốc. Ông Trần phân bua ông không đến diễn đàn để "cãi nhau". Ông khẳng định Trung Quốc không chấp nhận quyền tài phán của Tòa án Công lý Quốc tế và lại mời gọi các bên "ngồi lại nói chuyện với nhau". Việc ông cũng là người nhận được nhiều câu hỏi nhất từ thính giả cho thấy sự quan tâm của mọi người muốn biết Trung Quốc thực sự muốn gì. Câu trả lời có lẽ vẫn là một sự "nhập nhằng chiến lược", cho dù học giả Trần Sỹ Cầu bác bỏ cụm từ này mà nói rằng chẳng có sự nhập nhằng nào cả, vì Trung Quốc chỉ có thiện chí bỏ ngỏ khoảng trống để thương lượng mà thôi. Lê Quỳnh
Khách mời, gồm giới ngoại giao, học giả và nhà báo, tại một hội thảo mới nhất về Biển Đông đã tập trung chú ý vào bản đồ 'đường lưỡi bò' gây tranh cãi của Trung Quốc. Hội thảo về Biển Nam Trung Hoa (Forum on South China Sea) do tổ chức đặt ở Manila, Carlos P. Romulo vì Hòa bình và Phát triển, cùng hợp tác với Viện Nghiên cứu Đông Á ở Singapore, đã có phiên họp kín hôm 16/10 trước lúc khai mạc ngày thứ Hai 17/10. Sở dĩ gọi là họp kín, dù giới truyền thông được tham dự, vì cuộc họp hơn hai tiếng chiều 16/10 diễn ra theo Quy tắc Chatham House. Đặt theo tên một viện nghiên cứu của Anh, quy tắc này hàm ý thông tin được tự do công bố, nhưng không được tiết lộ người phát biểu. Mục đích nhằm khuyến khích các diễn giả "nói thẳng, nói thật" hơn những gì họ có thể nói công khai bên ngoài. Ý nghĩa đường 9 đoạn? Các diễn giả đề cập các khía cạnh khác nhau của cuộc tranh chấp, nhưng hầu hết bài nói – và nhiều câu hỏi của khán giả sau đó – đều đụng đến 'đường lưỡi bò'. Đường vạch (mà các diễn giả tiếng Anh gọi là đường 9 đoạn) do Trung Hoa Dân Quốc đưa ra lần đầu năm 1947, chưa bao giờ được chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa hiện nay nói rõ ý nghĩa là gì. Chiều 16/10, một người nói thẳng là lý lẽ duy nhất mà Trung Quốc gán ghép cho đường lưỡi bò là tính chất lịch sử. Nhưng lịch sử cùng lắm chỉ là điểm tham chiếu, chứ không phải là biện minh cho đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ. Thực tế, Trung Quốc có ba lựa chọn: tuyên bố đường lưỡi bò đánh dấu ranh giới biển của mình [không thể, vì sẽ khiến Trung Quốc trở thành kẻ thù của nhiều nước], xóa đường vạch [cũng không thể, vì đa số người Trung Quốc sẽ không chấp nhận].
Lựa chọn thứ ba khả dĩ hơn cả: đạt thỏa thuận như vừa có với Việt Nam sau chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nghĩa là 'chế ngự', chứ không phải giải quyết rốt ráo, vấn đề – tương tự chuyện Đài Loan hiện nay. Làm theo khẩu hiệu của Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc sẽ vẫn nói có chủ quyền "không thể tranh cãi" nhưng sẽ khuyến khích các nước "gác tranh chấp, cùng khai thác". Hệ quả tiếp theo là Trung Quốc sẽ đồng ý khai thác “đa phương” nhưng thương lượng chủ quyền “song phương”. Nhưng sự mời gọi của Trung Quốc chỉ có thể thuyết phục hơn nếu nước này chịu giải thích rõ 'đường lưỡi bò' là gì. Theo giới học giả, Đài Loan đã công khai xem 'đường lưỡi bò' đánh dấu cả Biển Đông là của họ. Nhưng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thì cố ý có "sự mơ hồ chiến lược" với đường vạch này. Như một người đặt câu hỏi: "Nếu khai thác chung, thì khai thác ở đâu?" Một nhân viên ngoại giao nói với tôi sau đó về thái độ của Trung Quốc: "Rõ ràng là tình hình vẫn không rõ ràng." Chính trị toàn cầu Một người khác bình luận thêm, sở dĩ Trung Quốc không thể hay không muốn giải thích vì ở ngay trong chính trường và giới nghiên cứu đại lục cũng không có được sự diễn giải thống nhất quanh ý nghĩa của 'đường lưỡi bò'. Từ góc nhìn này, Trung Quốc, dù lớn tiếng, thực ra ở trong thế phòng thủ và chia rẽ về tính chính danh của đòi hỏi chủ quyền. Những căng thẳng trên biển một năm qua có thể được xem là biểu hiện đấu đá nội bộ trong chính trường Trung Quốc, với phe "diều hâu" muốn giành thêm quyền lực, hơn là cố gắng khẳng định chủ quyền đơn thuần. Điều chắc chắn hơn là sẽ không có giải pháp dễ dàng và mau chóng cho cuộc tranh chấp. Không chỉ có Mỹ, mà cả Nhật Bản và Ấn Độ gần đây đều có những tuyên bố liên quan Biển Đông. Sự có mặt tại hội thảo của nhân viên ngoại giao nhiều nước cho thấy thách thức Biển Đông không chỉ là vấn đề chủ quyền và khai thác tài nguyên, mà còn là một phần của cuộc tranh đấu địa chính trị quốc tế. Mỹ và Trung Quốc – nước nào sẽ đứng đầu trong bản đồ quyền lực toàn cầu? Vấn đề Biển Đông có thể sẽ lại gắn chặt với câu hỏi đó. Tất nhiên, những biện pháp xây dựng niềm tin sẽ góp phần giúp bình ổn vấn đề, nhưng khó tin rằng các bên sẽ sớm đồng ý lấy Luật biển LHQ 1982 làm cơ sở cho giải pháp. Trước mắt, nhiều ý kiến cho rằng các nước liên quan tranh chấp cần tiếp tục đòi hỏi dứt khoát Bắc Kinh phải giải thích chi tiết về đường 9 đoạn. Một người nói vào tai tôi trước lúc ra về: "Chẳng có gì cho không cả. Họ sẽ phải liên tục tạo sức ép thì mới mong có kết quả!" Philippines và Mỹ thực hiện nhiều cuộc tập trận chung Quân đội Philippines và Hoa Kỳ vừa bắt đầu cuộc tập trận hàng năm, trong có hoạt động đổ bộ tấn công lên một bãi biển gần Trường Sa. Các hãng thông tấn cho hay khoảng 3.000 thủy quân lục chiến của hai bên tham gia cuộc tập trận đổ bộ Phiblex (Amphibio us Landing Exercise) 2012. Cuộc tập trận từ 17/10-28/10 này, theo các chỉ huy quân đội Mỹ, là nhằm nâng cao khả năng tác chiến chung để tăng cường an ninh khu vực, chứ “không nhằm vào bất cứ nước nào”. Có bình luận cho rằng các cuộc tập trận do Hoa Kỳ tổ chức trong khu vực, mà số lượng ngày càng nhiều, đang gây quan ngại cho Trung Quốc. Bắc Kinh cũng đã không ít lần lên tiếng phản đối hoạt động tập trận của Mỹ trong khu vực, coi là mối “đe dọa hòa bình và ổn định”. Năm ngoái, Trung Quốc phản ứng dữ dội khi giới chức Hoa Kỳ lên tiếng nói rằng Washington có lợi ích quốc gia trong việc bảo đảm tự do lưu thông hàng hải ở Biển Đông, và ủng hộ giải pháp hòa bình cho các tranh chấp lãnh thổ tại nơi đây. Trong các nước tham gia tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông, Philippines dường như lớn tiếng nhất với các động thái mạnh mẽ đối chọi với chính sách của Trung Quốc trong thời gian qua. Đổ bộ lên bãi biểnPhát ngôn nhân cho quân đội Philippines Cherryl Tindog nói rằng trong cuộc tập trận kéo dài 10 ngày lần này, 100 thủy quân lục chiến của Philippines và Mỹ sẽ đổ bộ từ tàu chiến Mỹ lên một bãi biển giả tưởng của quân địch nằm ở phía tây đảo Palawan trong Biển Đông. Phiblex 2012 cũng có hoạt động bắn đạn thật ở tỉnh Tarlac, phía bắc thủ đô Manila, và các hoạt động cộng đồng tại một số địa phương khác. Hiện Trung Quốc chưa đưa ra bình luận gì về cuộc tập trận này. Chỉ huy quân đội Philippines được dẫn lời nói cuộc tập trận diễn ra “hoàn toàn trong lãnh thổ Philippines nên không ai có thể thắc mắc gì”. Việt Nam, tuy đang nỗ lực tăng cường năng lực hải quân, cho tới nay vẫn tỏ ra ngần ngại trong việc tham gia các hoạt động tập trận chung với nước ngoài. Quân đội Việt Nam chỉ cử quan sát viên tới một số cuộc tập trận của các nước láng giềng trong khu vực. Thế nhưng, năm ngoái hải quân Việt Nam và Mỹ đã có hoạt động “tập luyện chung” ở Biển Đông. Mới đây, hồi tháng Bảy Kỳ họp lần 6 Ủy ban Hợp tác Song phương Việt Nam-Philippines đã thống nhất tăng cường hợp tác song phương trên biển, mở đầu là thiết lập đường dây nóng cấp cao, chia sẻ thông tin tình báo, diễn tập tìm kiếm cứu hộ, cứu nạn và giao lưu hải quân. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment