Tuesday, October 18, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Thời Gian !

Posted: 18 Oct 2011 01:07 PM PDT

 

Cầm bút lên và viết một điều gì đó, để trải lòng…Thời Gian.

Thời gian đã qua, thời gian không quay trở lại, nếu cho mình một cơ hội, có lẽ mình vẫn chọn con đường mình đã đi, dù có sai lầm, có nước mắt nhưng vẫn không thiếu những nụ cười.

Con đường mình được gặp nguời mình yêu, người yêu mình, con đường có nắng vàng để người ấy khẽ khàng đặt lên tóc mình chiếc mũ xinh xinh, con đường có mùa đông giá rét để người ấy kéo tay áo cho mình khỏi lạnh, con đường người ấy cùng mình đi qua… Những kí ức vụn, xâu chuỗi lại thành kỉ niệm lớn, không nhớ nhưng cũng không quên, chỉ là nằm im trong trái tim mình, nhìn lại và mỉm cười.

Con đường, mình được gặp người bạn Lớn, người mình gọi là tri kỉ, người sẵn sàng bên mình, khóc với mình, cười với mình, lắng nghe mình, đôi khi là những lời khuyên ngốc nghếch nhưng sao vẫn ấm lòng.
Con đường cho mình song hành cùng bạn, người gọi mình là tình yêu lớn, mình cũng yêu người ấy nhiều lắm, yêu để xót xa khi người ta buồn, hạnh phúc khi người ta vui, kiên nhẫn bên người, quan sát và những mong mang cho người bình yên.

Con đường để mình tìm ra Sun của Snow, đến tận bây giờ mình vẫn thầm cảm ơn Sun nhiều lắm, chờ đợi mình, gắn bó với mình, chịu đựng những giận hờn vô cớ của mình, Sun hứa sẽ bên cạnh mình, sẽ tin mình cho dù cả thế gian có quay lưng…

Con đường cho mình gặp anh, người tuy hai mà một với mình, cho phép mình được kéo anh vào cuộc sống của mình nhé, dù mình biết chỉ là hai mảnh ghép tình cờ gặp nhau, mong cho trái tim anh bớt vô định, bớt xót xa…

Con đường kéo mình về góc sân trường, ở đó có Heo, Gấu, Silly, Monkey, MK, Tài, Huệ… có những người bạn đã đồng hành cùng mình một quãng đường,  không dài nhưng đủ để gắn kết… một lần cho mãi mãi.
Con đường để mình gặp đệ tử, gặp một đứa em nhí nhố nhưng đáng yêu, gặp một 9x không xa lạ, sẽ nhớ lắm nếu một mai không thường xuyên gặp lại em.

Con đường mình đi qua, con đường mình đang tới, dù có vấp ngã nhưng sẽ làm mình lớn lên, bởi bên mình là những yêu thương…

Mời các bạn cùng mình chiêm nghiệm về thời gian qua slideshow này nhé!

Các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download

Thủy Y Sinh

 


Filed under: Danh Ngôn, Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Danh Ngôn, Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Đúng giờ

Posted: 18 Oct 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Dân Việt ta nổi tiếng về giờ dây thun. Có lẽ đó là kết quả của nền văn hóa nông nghiệp, ra đồng trễ 15, 20 phút chẳng ăn thua gì. Trong các nền kinh tế công nghiệp, một chuỗi dây chuyền cả trăm người làm việc, người nào cũng phải đúng từng giây, trễ là trễ cả dây chuyền, cho nên mọi người rất quen đúng giờ.

Ngày nay trí thức, chuyên gia, sinh viên Việt chúng ta chẳng ai làm việc ngoài đồng, và nền kinh tế thành phố của ta là kinh tế công nghệ và dịch vụ cao, các chúng ta cần nắm được bí quyết đúng giờ.

Nếu bạn làm dịch vụ mà trễ giờ là hỏng. Ví dụ: Bệnh nhân lấy hẹn với bác sĩ, sáng vào đúng giờ hẹn, nhưng bác sĩ còn uống cà phê đâu đó, bắt bệnh nhân đợi nửa tiếng trong phòng mạch, thì có lẽ là phòng mạch đó không sống được lâu nếu đó là phòng mạch tư.

Ngay cả các tiệm ăn, đến giờ mở cửa mà các cô tiếp viên còn đi chơi ngoài đường. Khách vào đợi cả 45 phút mới có người tiếp, thì chắc là tiệm ăn đóng cửa.

Khi chúng ta trễ giờ, đương nhiên là ta làm hại uy tín và vận tốc làm việc của công ty.

Trong các sinh hoạt cộng đồng cũng thế. Trong các buổi họp, các buổi liên hoan, các buổi sinh hoạt tập thể, những người đi trễ rất là bất công với các bạn khác, vì người đi trễ đã lấy tiền trong túi của người đi sớm và đốt đi. Chuyện là thế này: Thời giờ là tiền bạc, nhất là trong đời sống thúc hối của thành thị ngày nay. Nếu ta có cuộc họp bắt đầu lúc 7 giờ, nhưng phải đến 7 giờ 30 mới có đủ mặt để họp, thì những người đến từ lúc 7 giờ đã mất 30 phút. 30 phút họ mất đó là do những người đi sau lấy, như là lấy tiền trong túi họ (vì thời giờ là tiền bạc) và đốt đi (vì chẳng bỏ được vào túi của mình để dùng). Đó rất là bất công với người đến đúng giờ.

Kỹ năng đến đúng giờ rất quan trọng trong việc hiển lộ con người bạn. Ở Mỹ, trong những công việc trong các công ty liên hệ đến cả một nhóm nhân viên hay liên hệ đến khách hàng, thì đến trễ vài lần là bị mất việc, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng trong những dịp khác—hội họp hay kể cả hẹn đến nhà bạn ăn tối—những người hay đến trễ thường bị nghĩ là những người không đáng tin cậy. Ở VN cũng thế thôi, nếu bạn hay đến trễ đương nhiên là mọi người cũng có ấn tượng là bạn không đáng tin cậy (dù là người rất thân bạn có thể biết là bạn rất đáng tin cậy trong mọi chuyện, ngoại trừ chuyện đúng giờ). Nếu bạn giao thiệp với người nước ngoài mà cứ đi trễ thì rất khó có thể nhờ họ giới thiệu công việc với công ty nước ngoài cho bạn.

Việc đúng giờ là một kỹ năng tốt và cần thiết để trình bày con người của mình cho mọi người, cũng như kỹ năng ăn nói thành thật và chính xác vậy. Ấn tượng mọi người có về bạn rất quan trọng cho thành công của bạn trên đời.

Luôn luôn đến trước 5 phút. Nếu người ta mời ăn tối lúc 7 giờ, hay cuộc họp sẽ bắt đầu lúc 7 giờ, có mặt trước đó 5 phút, để có thời giờ thoải mái chào hỏi nhau và chuẩn bị, trước khi bắt đầu. Đúng giờ có nghĩa là đến vài phút trước giờ bắt đầu.

Và những người tổ chức hoạt động cũng nên chấp hành nguyên tắc đúng giờ cho mọi người. Khi mời mọi người đi họp nên nói rõ: "Cuộc họp sẽ bắt đầu đúng 7 giờ. Các bạn có mặt lúc 6 giờ 50 phút để chúng ta có 10 phút trà nước." Viết đậm chữ "đúng" như thế. Và đến giờ họp thì bắt đầu đúng 7 giờ, không đợi những người đến trễ, như là lớp học đến giờ là học, không đợi các em vào trễ. Như vậy thì mới có thể tạo lập truyền thống đúng giờ. Nếu đợi những người đến trễ là khuyến khích mọi người vào trễ, không thể có truyền thống đúng giờ được.

Đến đúng giờ (trước 5 phút) là kỹ năng giao tiếp và ngoại giao. Bắt đầu đúng giờ là kỹ năng quản lý. Đằng nào cũng quan trọng cho chúng ta.

Chúc các bạn một ngày đúng giờ.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Đi bụi xứ cam – phần 1

Posted: 18 Oct 2011 01:04 PM PDT

 

1. Hồi tưởng

Tôi bắt đầu viết lại những dòng này sau bữa ăn tối cùng những người bạn có ''duyên kỳ ngộ" mà tôi gặp trong chuyến du hành bụi bặm đến xứ Campuchia. 4 ngày rong ruổi trên những chiếc xe và những đoạn đường nối tiếp ở đất nước hiền lành, bé nhỏ này sẽ là những ngày đáng nhớ với tôi trong khoảng đời kế tiếp.

Số tôi không phải là số xuất ngoại nên dù đã rắp tâm "vượt biên'' nhiều lần tôi vẫn chưa hề bước chân được ra khỏi quê nhà, mãi cho đến lần này. Cái nỗi sợ bên đó đang bắn nhau với Thái Lan và tôi đi đến nơi lạ người lạ cái mà không biết tiếng của họ, lại là đi bụi nó không lớn lắm bằng cái háo hức được nhìn thấy Angkor và biết người biết vật của quốc gia anh em sát bên hông nhà của tôi.

Cũng đã từ lâu, kể từ lúc đọc mấy cuốn du kí của hai chị Giáng Uyên và Dương Thụy, tôi cũng tập cho mình thói quen ghi chép lại những điều mình thấy khi đi đâu chơi, vừa để đọc lại cho vui và cũng là lưu những gì mình học được, thấy được. Tất nhiên còn lâu tôi mới viết hay bằng các chị, nhưng suy cho cùng, biết mình cũng chẳng phải là nhà văn và cũng chẳng ai đi đọc văn của mình nên tôi thấy rất thoải mái viết ra những dòng kí sự lung tung, và may ra, có đứa bạn nào đọc được và hiểu thêm, chia sẻ với tôi cái cảm giác được thấy, được nghe cũng đã là một niềm vui nho nhỏ.

Trở lại chủ đề chính, chuyến đi chơi bụi xứ Cam, sau khi được baba kí duyệt cho đi vì có sự hộ tống của một đứa bạn gái, cô bạn người Bỉ tên Clo, và sang Cam thì lại có một ông bạn trai tên Hiệp làm vệ sĩ, thế là tôi yên tâm lên đường với tinh thần "balo đi bụi, tiết kiệm được là vui" 2 ngày trước khi đi tôi đặt sẵn khách sạn trên mạng, và Clo, nhỏ bạn tôi thì đặt xe, chuẩn bị mấy thứ đồ cá nhân đem theo nữa là chúng tôi đã sẵn sàng cho 4 ngày đi bụi đến xứ Campuchia.

2. Lên đường

Cái không khí Cam đầu tiên mà tôi cảm nhận được là khi tôi bước vào chiếc xe bus đi từ Sài Gòn đến Seam Reap. Nhỏ bạn tôi đặt vé cho 2 đứa ở một hãng xe Cam tên Sorya, nên khi lên xe tôi thấy đầy người Campuchia, từ tài xế, tiếp viên, khách đi xe đều nói tiếng Cam, ngoài ra còn có vài người khách Tây khác. Xe mở toàn nhạc Campuchia và cách trang trí, đồ vật sử dụng trên xe cũng ghi bằng tiếng Cam, cũng may là anh hướng dẫn viên sau mỗi lần nói gì đó lại dịch lại bằng tiếng Anh cho mấy đứa điếc tiếng như tôi nghe biết đường mà chuẩn bị xuống xe kiểm tra giấy tờ hay đi ăn uống. Vì lúc ở nhà cứ nghe đồn người Miên ở Campuchia hay xài bùa ngải, còn người Chăm ở đó thì ghét ngươì Việt mình ngày xưa mình cướp đất Champa của họ, nên mới đầu đi chung xe, tiếp xúc với họ tôi thấy hơi rợn. Nhưng chỉ là chút cảm giác lạ lẫm ban đầu qua khá nhanh khi ngồi trên xe nhỏ bạn vơí tôi toàn tám với nhau đủ thứ trên trời dưới đất làm tôi dần quên mất cảm giác sợ ban đầu. .

Xe đi qua cửa khẩu được hai tiếng thì phải băng sông bằng phà Neak Loeung để tiến vào thành phố Phnomphenh. Chiếc phà là tuyến đường chính vào thành phố từ hướng tôi đi, rất to, chứa được khoảng 2 xe bus chở đầy khách, chừng 5 xe du lịch hay xe tải loại nhỏ và hơn chục chiếc xe máy. Ở trong xe mãi cũng cuồng chân nên Clo rủ tôi ra ngoài xe hít thở chút không khí và gió trời trên sông cho thoải mái, sẵn dịp đó chúng tôi mới lân la hỏi chuyện anh hướng dẫn viên người Cam có nụ cười hiền dễ mến. Nghe tôi nói không biết bao giờ xe mới dừng lại ở chỗ nào cho tôi mua sim điện thoại, hỏi giờ đi Seam Reap của cậu bạn, anh tử tế đưa điện thoại nói tôi xài đỡ rồi tận tình chỉ xuống xe mua điện thoại ở đâu và mua loại nào cho tiện. Nhờ có anh ấy giúp mà tôi liên lạc sớm được với ông bạn quý hóa của mình để hẹn giờ đi, chỉ đường về khách sạn mà chờ sẵn chúng tôi ở đó.

Lênh đênh trên sông khoảng hơn 15'' thì phà cập bến cho xe chúng tôi chạy thẳng vào thành phố Phnompenh, và cũng chừng 2 tiếng sau thì chúng tôi đã vào bến xe thành phố.

3. Phhnompenh

Ấn tượng ban của tôi về Phnompenh là một bến xe hơi dơ, đông lúc nhúc người và toàn dân cửu vạn. Cái cảnh giành giựt người đi xe ôm khi xe vừa tới thật trông giống với bến xe bus Suối Tiên, nơi tôi hay xuống xe mấy kì đi học ở Thủ Đức. Người dân Cam ở đây, và cả ở những nơi sau này tôi đến, phần đông có nước da đen nhẻm, trông họ lam lũ và có vẻ khắc khổ quá chừng. Tiếng rao bán đồ ăn, tiếng người chèo kéo đi xe ôm, xe tuk tuk trông cứ như cảnh tượng mấy bến xe Việt Nam, cũng không có gì khác lắm.

Và về phương tiện vận chuyển, nếu ai đã biết đến Campuchia hẳn không thể nào không biết xe tuk tuk, loại xe ba bánh có đầu lái là xe máy, đằng sau kéo một cỗ xe nhỏ có mái che và chỗ ngồi rất thoải mái, là phương tiện phổ biến nhất mà người dân Cam xài sau xe máy mà xe đạp. Loại xe này đã có lần xuất hiện ở Sài Gòn nhưng sau bị cấm luôn trong đợt tịch thu gánh hàng rong, các loại phương tiện thô sơ ba bánh hồi năm 2008. Đi trên đường tôi thấy người dân Cam lái motorbike không cần đội mũ bảo hiểm, và cũng có thể chở năm chở ba mà không hề bị công an phạt, thậm chí trên nóc mấy xe khách, xe du lịch còn chất đầy nào người, nào súc vật, xe gắn máy làm tôi cứ tưởng đang xem phim về vùng nông thôn Ấn Độ hay mấy nước châu Phi nghèo nàn và lạc hậu nào vậy.

Trong những ngày chơi tại đây tôi với hai đứa bạn toàn đi xe tuk tuk vì nó chở được cả nhóm người, chi phí cũng không mắc nếu so sánh với taxi và xe ôm đi từng đứa.

Một điều khác tôi biết được nhờ Hiệp, cậu bạn đang công tác ở đây và cùng đi Seam Reap với tôi trong hai ngày tiếp theo, đó là Campuchia phải nhập khẩu xăng mà xài nên giá xăng rất cao, người dân xài xe máy hạn chế hơn dân Việt Nam và taxi thì chỉ dùng cho hàng đại gia nhiều tiền lắm lắm. Bởi điều kiện như thế nên tôi thấy đất nước họ sử dụng xe tuk tuk cũng là một phương thức hay, cùng chi phí xăng cho một xe máy mà chở được những 4- 5, có khi đến 6, 7người nếu dùng xe máy loại xịn. Và đi xe tuk tuk cũng có cái thú riêng của nó, cũng như hiểu được một nét đặc thù trong văn hóa của người Cam.

Trở lại với cuộc hành trình, trong lúc chờ lên chuyến xe tiếp theo tới Seam Reap như vé xe đã ghi rõ thì tôi và nhỏ bạn đi vòng vòng kiếm chỗ rửa mặt và mua sim điện thoại Campuchia, sau đó lên lại một chiếc xe khác như số ghi trong vé để đến thị trấn nổi tiếng gần Angkor.

4. Thẳng tiến Seam Reap

Vừa an tọa được một lúc trong xe (rõ ràng là xe địa phương vì toàn người Campuchia trong đó), bỗng đâu tôi nghe tiếng léo nhéo bằng tiếng Việt ngay đằng trước. Ngước lên tôi thấy có một anh chàng to tướng rõ ràng là dân châu Âu, đang nói tiếng Pháp với một anh chàng lỏng nhỏng cao, nhìn giống người châu Á nhưng tóc nhuộm vàng hoe, và đi đằng sau là giọng càu nhàu của một cô, tuổi ngoài bốn mươi nhưng trông rất trẻ đang gọi con (anh chàng đi trước) bằng tiếng Việt. Trong lòng tôi đã mừng thầm vì từ sáng giờ dù mới rời nhà chưa lâu mà tôi thèm nói chuyện với ai bằng tiếng Việt dễ sợ.

Tôi và Clo quan sát thấy 3 người họ bước đến gần chỗ chúng tôi bỗng nhiên khựng lại, cứ lúng túng nói gì đó với nhau và chỉ trỏ vào hai chiếc ghế kế bên trái chỗ tôi, đang có hai người Campuchia ngồi sẵn. Clo bạn tôi vốn xài tiếng Pháp là ngôn ngữ chính nên hiểu họ nói gì liền, bèn quay qua nói thầm với tôi là số ghế của họ đã có người ngồi rôì mà ko biết nói làm sao cho mấy người kia rời khỏi chỗ. Trong lúc hai anh con trai đang ra sức chỉ trỏ và kêu hai người kia ra ngồi đúng số ghế của họ, (mà họ thì cũng chẳng hiểu gì ráo vì giống tôi, đâu có biết tiếng Pháp), tôi bèn cười với cô mẹ anh chàng tóc vàng một cái và hỏi "Cô người Việt hả cô", thấy cô ấy mừng rỡ bảo tôi cô cũng là người Việt, đang không biết làm sao lấy lại hai cái ghế theo vé để khỏi mất công tí nữa bị bắt đổi lại nè. Tôi quay sang thấy con trai của cô với anh bạn cứ thừ người ra không biết làm sao, bèn hỏi mượn cái vé của hai người Cam ngồi đó, chỉ cho họ thấy số của cái ghế đang ngồi không phải là số của họ mà là hai cái số ghế đằng sau kia kìa, tức thì họ hiểu ngay và rời chỗ xuống dưới. Hai anh chàng, một anh tên Lộc là con của cô người Việt và anh kia người Pháp liền cảm ơn tôi rối rít rồi chui vào ghế ngồi. Lúc bấy giờ tôi thấy mắc cười cái vụ chỉ chỗ đó quá nên mới quay sang đùa với nhỏ bạn là V. biết nói tiếng Cam rồi, mà là "nói mỏi tay ghê" :-) .

Loay hoay cất đồ xong rồi thì Lộc, cái anh chàng người Việt tóc vàng quay qua hỏi tôi em là người Sài Gòn luôn hả, tôi nói dạ rồi giới thiệu Clo bạn tôi nói tiếng Pháp nè, hai anh nói chuyện với nó cho vui. Thế là từ lúc này trên xe hai đứa tôi có thêm 3 người bạn mới quen, tôi ngồi "hầu chuyện" cô Lan – mẹ anh Lộc bằng tiếng Việt, còn nhỏ bạn tôi thì thầu hai anh chàng kia bằng tiếng Pháp, lâu lâu hai anh chàng xọt vài câu trêu nhau bằng tiếng Pháp, còn tôi với nhỏ bạn tôi thì quay lai tíu tít bằng tiếng Anh, cứ như đang chơi trò chơi ngôn ngữ vậy.

Mấy người bạn tôi mới quen, tính rất dễ gần, vui vẻ. Cô Lan – mẹ anh Lộc kể cho tôi nghe đủ chuyện về Sài Gòn hồi giải phóng và cuộc sống bên Pháp của cô ra sao, anh chàng con cô lúc nghe chuyện bên phía hai cô cháu và chêm vài câu tiếng Việt, lúc quay sang tám với anh bạn người Pháp và Clo bạn tôi rất là ăn ý. 3 người đó cũng đang tranh thủ thời gian về VN chơi gần hai tháng để đi bụi ngao du sơn thủy vài nơi nên có ý rủ hai đứa tôi đi chung cho vui khi về lại Sài Gòn (thật đúng là có hên dễ sợ vì rủ trúng hai đứa cũng ham chơi có hạng như chúng tôi). Có bạn trên xe trò chuyện luôn nên tôi thấy thời gian trôi qua nhanh vùn vụt. Duy chỉ có một vài vấn đề về máy móc, xe cộ nên xe đến Seam Reap trễ lúc trời đã tối, gần 8h.

Seam Reap chỉ là một thị trấn nhỏ, nhưng nổi tiếng vì nó nằm gần và cũng là điểm dừng chân cho các du khách đến thăm khu du lịch Angkor. Nổi tiếng thì có nổi thật, nhưng trừ khu trung tâm tập trung các khách sạn và nhà nghỉ (cũng là nơi nhà nghỉ Garden Village của chúng tôi tọa lạc), thì phần còn lại của Seam Reap khá hoang vắng và nghèo nàn.

Xe thả tôi và Clo ở một bãi đất trống, chẳng phải là bến xe chính như cái chúng tôi được đưa đến khi về, và nỗi sợ đầu tiên khi đến Campuchia ập đến với tôi ngay từ phút đó.

5. Lặn lội trong đêm.

Vừa bước xuống xe là chúng tôi, (lại một lần nữa) bị bao vây bởi một đám đông toàn mấy người đàn ông lái xe tuk tuk, cảnh tượng giành giựt cũng chẳng đỡ hơn tí nào so với lúc ở Phnompenh, mà thấy còn sợ hơn vì mấy người này toàn đàn ông và trời thì đã tối. Mấy người trên xe ai nấy đã nhanh chóng tản mác đi về, thoáng chốc chỉ còn lại mỗi hai đứa tôi và 3 người bạn đường bị giành giựt nhau bởi mấy người chạy xe tuk tuk. Lẽ ra từ khách sạn đã có xe ra đón chúng tôi như đã đăng kí, nhưng vì xe đưa chúng tôi tới trễ quá nên ở khách sạn chẳng còn xe ra chở nữa, tôi và nhỏ bạn phải tự đón xe về.

Thấy có hai đứa con gái mà bị cứ bị tranh nhau chở bởi mấy ông tài tuk tuk, anh Lộc trong nhóm 3 người Pháp bèn kéo tụi tôi lên đi chung taxi về khách sạn chỗ nhóm đó đặt trước cho an toàn, rồi sau đó tụi tôi đón xe riêng về Garden Village sẽ tốt hơn vì hai khách sạn đều cùng nằm ở khu trung tâm, đông người và trông có vẻ an toàn hơn cái chỗ đỗ xe nhìn như vùng nông thôn hẻo lánh này. Khốn nỗi anh vừa kéo hai đứa tôi vào taxi đi chung thì ông tài xế lại chạy xuống kéo tay Clo lại, bảo xe chỉ chở được 4 người với tài nữa là 5 thôi, thêm Clo vào quá số người quy định sẽ bị công an phạt.

Dở khóc dở cười, tôi đành bước ra với nhỏ bạn, quyết định tự thận vận động chứ chẳng trông chờ gì thêm ở 3 người kia nữa. Nhóm bên đó thấy cũng khó xử quá nhưng chẳng biết làm sao đành chúc tụi tôi may mắn và nhờ mấy người lái xe tuk tuk "chăm sóc tốt" rồi đi trước. Tôi và Clo ở lại đi theo một ông bác, nhìn dữ tợn nhưng nói chuyện khá điềm tĩnh dắt đến chỗ một chiếc xe tuk tuk nói người lái chạy về chỗ địa chỉ khách sạn tôi đưa với giá cả cũng phải chăng, còn quay lại nói tôi "Yên tâm đi cô, mấy cha lái kia thì bu vô dữ thiệt chứ mà ông này lái hiền lắm, chở mấy cô về tới chứ không có sao đâu". Thấy ổng nói chuyện đàng hoàng nên tụi tôi cũng yên tâm lên xe ngồi, vậy là mấy ông tài còn lại dãn ra cho xe chạy đi, thế là hết cảnh tranh giành chen lấn làm tôi sợ đến phát khiếp.

Nghĩ lại lúc đó mà thôi thấy mừng sao là có cô bạn Clo đi cùng, nhìn cái vẻ nghiêm của nhỏ bạn tôi lúc đẩy mấy ông lái ra mà vạch đường dẫn tôi đi băng băng tới chỗ xe chở về mà cũng thấy nể, không có nó chắc tôi đến khóc mất (Sau này gặp lại hai mẹ con anh Lộc rồi tôi mới biết cớ sự là trên đường về, 3 người đó lo sợ cho hai đứa con gái chúng tôi nên năn nỉ ông lái taxi quay lại đón, bảo là ban đêm chắc không có công an thấy đâu nhưng ông không dám quay lại, nói thật không phải vì sợ công an mà là không dám giành khách với đám người lái xe tuk tuk, họ hung dữ lắm và có thể ""xử đẹp"" ông này nếu dám giành mồi ở địa phận của họ. Biết được sự thật tôi lấy lạnh hết cả sống lưng, may mà trời thương người hiền cho chúng tôi được bình yên vô sự)

Xe về đến Garden Village là gần 9h, vừa tới cổng đã thấy cậu bạn tôi ngồi chờ sẵn ở phòng khách. Vừa mệt vì ngồi xe cả ngày nhưng tôi cũng mừng quá chừng vì thoát khỏi nỗi sợ hãi không biết ông lái xe tuk tuk có chở chúng tôi đi đâu và quăng ở xó nào không biết nữa. 3 đứa lục tục kéo lên phòng cất dọn hành lí rồi đi bộ ra ngoài đường kiếm chút đồ ăn bỏ bụng. Đi long nhong được một tí xem khu vực xung quanh thì chúng tôi phải quay về nhà nghỉ vì ở đây người ta có thói quen ngủ sớm, không thức khuya như người Sài Gòn mình, (hơn nữa tôi nghe đồn dạo này Campuchia có bạo động nên người dân
cũng ít ra đường vào ban đêm vì không an toàn, trừ khu phố Tây dành cho khách du lịch thì có khác).

Về đến nhà nghỉ rồi chúng tôi còn nán lại đi vòng vòng thám thính xem trong nhà xem có gì chơi không. Lúc bấy giờ tôi mới có dịp quan sát kĩ cái Guest House của mình, hóa ra trong nhà chúng tôi ở trừ mấy người phục vụ làm việc cho nhà nghỉ thì còn lại khách toàn là đám dân du lịch bụi tứ xứ như tụi tôi. Nhóm mấy người ở cùng nhà nghỉ với chúng tôi trong hai ngày có khoảng 30 người, đa số là tụi châu Âu sàng lứa tuổi dưới 30, đi theo cặp hoặc balo chung nhóm bạn bè như 3 đứa tôi. Ở nhà nghỉ có khu Deluxe giá khoảng 12 – 15$ một đêm cho phòng 2, 3 người ở, còn khu dành cho mấy đứa tiết kiệm như tụi tôi là phòng Standard giá chỉ khoảng 6 – 10$ cho phòng đôi hay triple. Tuy giá có rẻ nhưng tôi thấy phòng khá tốt, không gian nhà nghỉ cũng khá được, và phục vụ cũng rất dễ thương, và đáng mến ^^, mình cần gì họ cũng tận tình giúp đỡ. Cả nhà nghỉ chia làm hai khu khác nhau, tôi đếm chừng có đến khoảng trên 20 phòng , sử dụng chung nhà khách nằm gần cổng có trang bị sẵn máy vi tính nối mạng, một quán bar trên lầu bán thức uống và có chỗ ngồi khá ổn. Ngoài ra ở khu vực hành lang trồng nhiều cây nằm giữa hai khu nhà có mắc mấy cái võng để mình nằm chơi buổi tối cũng hay hay, hai buổi tối đi chơi mệt về tụi tôi hay ra đây nằm võng đung đưa tán dóc, hưởng cái thú gió mát, trăng thanh và ..nhiều muỗi cắn :D Nhìn chung thì chỗ ở của tụi tôi trong mấy ngày chơi ở Cam đều rất dễ chịu và thoải mái, đúng phong cách đi chơi bụi của tôi và mấy người trong khu trọ.

(còn tiếp…)

Ngọc Vũ


Filed under: Văn Tagged: Văn

Giấc ngủ từ tâm

Posted: 18 Oct 2011 01:03 PM PDT

Em cuộn tròn trong chăn. Con sâu nhỏ của chị ngủ rồi. Em trong giấc mơ thật hiền. Ngày ấy, phải, ngày ấy chị cũng ngắm em như thế này, nhưng trong một trưa đầy nắng cơ, và thấy cả mồ hôi lấm tấm trên ngực em. Sao ngày ấy chúng ta lại hay cãi nhau thế nhi, để bây giờ thấy nhau hiền quá đỗi?

Em thân yêu, có phải mọi giấc ngủ là thiện, để từ tâm trên gương mặt em làm mềm trái tim chị? Em có biết đâu em đáng yêu nhường nào trong giấc ngủ. Và có phải vì trưa yên tĩnh quá, nên gió buồn tình đẩy chị đến bên em? Em có biết đâu chị ngắm em lâu đến thế. Nghe từng hơi thở đều đều, và gương mặt như thấp thoáng nụ cười mà chị biết, chẳng mấy chốc nữa khi tỉnh dậy, nó có thể sẽ đanh lại trong một cuộc khẩu chiến mới. Chị ngắm đôi bàn tay đã lâu lắm rồi không được nắm lấy. Đôi bàn tay không thật lành lặn ngày xưa vẫn lọt thỏm trong tay chị, hay níu áo gọi thân yêu: "Chị Nho ơi, ra xem cái này này…"

Em của chị bây giờ khác xưa nhiều rồi. Lớn nhanh quá đỗi! Hay tại vì chị vô tâm quá? Em trai ơi, trong những yêu thương rót về đầy, chị sẽ mang nắng dịu dàng làm nụ cười lấp lánh. Em có một nụ cười duyên quá đỗi, hiền ngoan và tinh nghịch. Mỗi khi em cười là bao nhiêu nắng thu về tỏa rạng.
Em trai ngoan, điều gì đã làm chúng ta xa cách, và rồi điều gì đã giúp gắn kết trở lại? Thật vớ vẩn làm sao khi đã có lúc chị nghĩ, nếu có một đứa em khác để bắt đầu lại… Em thân yêu, đó là điều ngu xuẩn nhất mà chị đã từng nghĩ. Vì nếu chị bỏ cuộc, chị đã chẳng có em bây giờ, chờ chị mỗi bữa cơm, giúp chị khi bận bịu, biết nghe chị, và một nụ cười duyên…

Em vẫn thở đều đều. Giấc ngủ thật êm trong chăn ấm của một ban trưa đang dịu dàng mát lạnh đi vì mưa. Em trai thân yêu, cuộc sống cần lắm những giấc ngủ cho những tâm hồn lắng lại để yêu thương ùa về. Trong giấc ngủ em, chị tìm thấy gương mặt mình cần. Chỉ một lần thôi, trong cuộc đời này, và em là duy nhất!

Ngọc Nho

 


Filed under: Văn Tagged: Văn

Nhà sư nữ Tây Tạng tự thiêu đòi độc lập

Posted: 18 Oct 2011 01:02 PM PDT

bbc

Phản ứng tại tu viện Kirti trước vụ việc này
Tu viện Kirti là nơi đã diễn ra nhiều cuộc biểu tình phản đối trong những tháng gần đây.

Một nhà sư nữ người Tây Tạng đã tự thiêu ở gần một tu viện tại miền tây Trung Quốc, và đây là vụ thứ chín trong mấy tháng gần đây, tin tức cho hay.

Tổ chức Tây Tạng Tự do cho biết nhà sư nữ 20 tuổi, Tenzin Wangmo, đã qua đời hôm thứ Hai 17/10 ở quận Aba, tỉnh Tứ Xuyên.

Một nhân chứng nói với Đài Á Châu Tự Do (FRA) rằng nhà sư này đã kêu gọi tự do cho Tây Tạng trước khi tự thiêu.

Quận Aba, nơi có tu viện Kirti, là nơi diễn ra nhiều cuộc biểu tình chống lại sự cai trị của Bắc Kinh.

Bảy nhà sư từ tu viện, vốn nằm trong khu vực người sắc tộc Tây Tạng tại tỉnh Tứ Xuyên, đã tự thiêu trong những tháng gần đây. Nhà sư thứ tám tự thiêu tại một khu vực khác của tỉnh Tứ Xuyên.

Trung Quốc kể từ đó đã bắt giam ba nhà sư bị cáo buộc đã hỗ trợ trong một vụ tự thiêu và vẫn đang duy trì sự hiện diện an ninh chặt chẽ ở thị trấn Aba.

‘Các cuộc biểu tình ngày càng tăng’

Tin tức cho hay nhà sư nữ trẻ tuổi đã tự thiêu vào đầu giờ chiều.

  • Trung Quốc nói Tây Tạng là một phần lãnh thổ của mình
  • Tây Tạng đã có một thời gian dài tự trị trước thế kỷ 20
  • 1950: Trung Quốc tiến hành tấn công quân sự
  • 1959: Cuộc nổi dậy chống lại sự cai trị của Trung Quốc thất bại, Đức Đạt Lai Lạt Ma chạy sang Ấn Độ
  • Đức Đạt Lai Lạt Ma ủng hộ một “con đường trung hòa” với Bắc Kinh, tìm kiếm quyền tự trị nhưng không độc lập

“Một nhà sư nữ đã tự thiêu”, Aba Jigme, một người dân nói với RFA. “Nhưng bà đã chết ngay tại chỗ sau khi kêu gọi tự do cho Tây Tạng và kêu gọi Đức Đạt Lai Lạt Ma được trở về.”

Ông này cho biết nhà sư nữ này đã chọn điểm tự thiêu cách trung tâm thành phố vì tại đó có sự hiện diện dày đặc của an ninh Trung Quốc.

Hôm thứ Tư, cộng đồng người Tây Tạng lưu vong đã tổ chức một buổi lễ cầu nguyện cho những người đã tự thiêu.

Trong một tuyên bố, Giám đốc Tổ chức Tây Tạng Tự do, bà Stephanie Brigden, nói tình trạng bất ổn ở Tây Tạng đang “leo thang và lan rộng”.

“Các hành động tự thiêu không diễn ra đơn lẻ, các cuộc biểu tình được tin đã diễn ra ở các khu vực xung quanh và những kêu gọi biểu tình rộng lớn hơn đang gia tăng”, bà nói.

Tổ chức Tây Tạng Tự do cũng nói hai người Tây Tạng đã bị binh lính Trung Quốc bắn tại một cuộc biểu tình bên ngoài một đồn cảnh sát thuộc một khu vực khác ở tỉnh Tứ Xuyên hôm 16 tháng 10.

Tình trạng của họ vẫn chưa được biết ra sao và còn chưa rõ lý do tại sao họ đã bị bắn, tổ chức này cho biết.

Tin này không thể kiểm chứng được. Truyền thông nước ngoài không được phép vào các khu vực còn bất ổn của người sắc tộc Tây Tạng và giới truyền thông nhà nước Trung Quốc thường không đưa tin về các sự kiện này.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

Chủ tịch Việt Nam thăm Philippines — VN đàm phán mua 4 tàu chiến của Hà Lan

Posted: 18 Oct 2011 01:01 PM PDT

Chủ tịch Trương Tấn Sang
Ông Trương Tấn Sang vừa thăm Ấn Độ và Sri Lanka

Chuyến thăm diễn ra trong bối cảnh Manila chỉ trích thỏa thuận Việt-Trung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp Biển Đông đạt được trong chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng.Lý do là họ cho rằng thỏa thuận này chú trọng đàm phán song phương mà không tính tới sự tham gia của các bên liên quan, trong đó có Philippines.Tổng thống Benigno Aquino nhấn mạnh trên truyền thông Philippines rằng giải pháp tối ưu nhất trong giải quyết tranh chấp lãnh thổ là đàm phán đa phương.

Ông tổng thống cũng cho hay sẽ đề cập chủ đề này với Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang

Đại biểu Quốc hội Việt Nam, ông Dương Trung Quốc nhận định với BBC trước thềm chuyến công du lần này của Chủ tịch Sang:"Bây giờ là lúc hơn bao giờ hết Việt Nam thể hiện chủ trương đa phương trong quan hệ quốc tế. Tôi nghĩ Philippines là một trong các quốc gia có thể chia sẻ với Việt Nam rất nhiều, nhất là với vai trò cùng là các nước Asean, đồng thời là quốc gia trong khu vực Biển Đông."

Đây sẽ là lần thăm chính thức đầu tiên Philippines kể từ khi ông Sang được Quốc Hội bầu làm chủ tịch nước hồi tháng Bảy.

Đàm phán đa phương

Hôm 12/10, Tổng thống Aquino nêu rõ về vai trò trọng tâm của Asean trong việc thoả thuận giải quyết vấn đề Biển Đông qua quan điểm chỉ có đàm phán đa phương là giải pháp tốt nhất để xử lý tranh chấp, theo Reuters.

Trong khi đó, hôm 17/10, hãng Tân Hoa Xã dẫn lời người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Duy Minh cho biết Trung Quốc và Việt Nam đã nhất trí giải quyết các tranh chấp trên biển bằng các cuộc đàm phán, và vì vậy, không cần sự can thiệp của một bên thứ ba.

"Tranh chấp biển đảo giữa Trung Quốc và Philippines chỉ có thể được giải quyết qua việc đàm phán trực tiếp giữa Trung Quốc và Philippines, một lập trường mà Philippines biết khá rõ", ông Lưu Duy Minh nói.

Theo tờ báo này, phía Trung Quốc cho rằng các cuộc đàm phán đa phương có thể sẽ làm tình hình thêm phức tạp, chứ không giúp giải quyết được vấn đề tranh chấp ở Biển Đông.

Bên cạnh đó, tin cho hay tình trạng ngư phủ Việt Nam xâm nhập lãnh thổ Philippines đánh bắt cá bất hợp pháp cũng nằm trong nghị trình thảo luận giữa nguyên thủ hai nước.

Gần đây, mối quan hệ giữa Việt Nam và Philippines đạt được nhiều điểm nổi bật, đặc biệt là thỏa thuận về Hợp tác Quốc phòng ký hồi đầu tháng 10/2010. Trong đó, hai nước sẽ xúc tiến đàm phán để ký kết hai thỏa thuận quan trọng về hợp tác an ninh-quốc phòng trên biển.

Thỏa thuận này được ký trong kỳ họp lần 6 Ủy ban Hợp tác Song phương Việt Nam-Philippines vừa diễn ra tại Hà Nội hôm 7/10/2011.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm một xưởng đóng tàu ở Hà Lan
Việc mua tàu chiến được đề cập tới trong chuyến thăm Hà Lan mới đây của TT Việt Nam

Tin cho hay Việt Nam đang thảo luận việc mua bốn tàu hộ tống lớp Sigma của Hà Lan, tổng trị giá lên tới nhiều tỷ đôla.

Truyền thông Hà Lan cho biết kế hoạch mua bốn tàu chiến hiện đại này được thông báo trong chuyến thăm Hà Lan mới đây của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trong chuyến đi kéo dài từ 27/09-01/10, ông Dũng đã thăm nhà máy đóng tàu của tập đoàn Damen, một công ty khổng lồ đã có hoạt động hợp tác kinh doanh dân sự với Việt Nam.

Hiện giới chức hai nước đang tiến hành thảo luận về ngân vốn cho hợp đồng mua tàu chiến khổng lồ trước khi có thể ký kết chính thức.

Trị giá hợp đồng không được tiết lộ, tuy nhiên theo các nguồn tin quân sự, mỗi chiếc tàu hộ tống lớp Sigma chế tạo và lắp đặt tại Hà Lan có thể có giá tới gần 1 tỷ đôla.

Báo Hà Lan cho hay Việt Nam dự tính mua hai tàu lắp đặt tại nhà máy Schelde ở Vlissingen, Hà Lan; hai chiếc khác sẽ đóng tại Việt Nam, và do vậy giá thành có thể giảm nhiều.

Tàu hộ tống lớp Sigma có lượng giãn nước tiêu chuẩn 1.692 tấn, dài 90,7m và rộng 13m.

Tàu này được trang bị bốn bệ phóng tên lửa chống hạm MM40 Block 2, hai bệ phóng tên lửa phòng không có điều khiển Mistral, pháo và ngư lôi chống tàu ngầm. Tàu Sigma cũng có sân bay dành cho trực thăng.

Các nước như Indonesia và Morocco đã mua nhiều tàu hộ tống lớp Sigma từ Hà Lan, quốc gia hàng đầu thế giới về công nghệ đóng tàu.

Hiện đại hóa hải quân

Việt Nam đang nỗ lực nâng cấp hạm đội vốn nghèo nàn và lạc hậu của mình trong bối cảnh Biển Đông đang có nhiều biến động.

Hải quân Việt Nam năm ngoái đã tiếp nhận hai tàu hộ tống Gepard-3.9 từ Nga.

Tàu hộ tống Gepard-3.9 đời mới nhất so Nga sản xuất, sử dụng công nghệ tàng hình, có khả năng tác chiến với cả tàu ngầm và tàu chiến, đồng thời tiêu diệt các mục tiêu trên không.

Quân đội Việt Nam cũng đã đặt sáu tàu ngầm hạng Kilo và nhiều chiến đấu cơ Su-30MK2 từ Nga.

Ngoài hai tàu Gepard, Hải quân Việt Nam có 2 chiếc tàu tuần tiễu loại nhẹ BPS – 500 và 5 chiếc lớp Petya-III.

Việt Nam cũng đã mua từ Nga 4 tàu hỏa tiễn lớp Tarantul I và tàu chiến siêu tốc Molnya có trang bị tên lửa siêu âm chống hạm và tên lửa phòng không tầm ngắn.

Tuy nhiên hợp đồng mới cho thấy Việt Nam đang muốn mở rộng hợp tác mua bán vũ khí ra các quốc gia vốn không có truyền thống cung cấp vũ khí cho Việt Nam.

Mới đây, một nhà máy ở trong nước loan báo đã lần đầu tiên đóng mới thành công tàu pháo có vũ khí điều khiển tự động.

Việt Nam cũng đang hy vọng sẽ tự sản xuất tàu chiến ở trong nước theo bản quyền của nước ngoài.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment